Chương 169: Thăm dò
Chung Yên Cốc hoặc là Táng Lang Cốc có độc chướng hóa thành sương mù che chắn, ở ngoài không biết tình cảnh bên trong, thảm cỏ trải rộng cũng chỉ ở khu vực miệng của sơn cốc.
Thanh Thu vận chuyển khinh công đi không bao xa, chừng hơn trăm thước liền vượt qua thảm cỏ xanh mượt, đi đến vùng đất đá cằn cỗi. Màu đất đá thẫm màu hơn thông thường, giống như bầu trời u ám, mây đen áp đỉnh không có ánh nắng làm cho toàn bộ cảnh vật nhiễm lên màu tối.
Nhưng không phải thiếu ánh sáng, sự thật là màu đất đá ở đây chính là như vậy. Ngoài đất đá ra không có bất cứ cây cối gì, một chút màu sắc khác biệt cũng không có.
Thanh Thu quan sát xung quanh một lượt, độc chướng không quá dày đặc, không ảnh hưởng đến tầm nhìn cho nên có thể yên tâm vào kết quả dò xét. Đây cũng chỉ là lối vào của sơn cốc, một con đường đất đá sỏi cát kéo dài, hai phía là vách núi cao chứ không có gì đặc biệt.
Nhìn lên cao cũng không thấy rõ được bầu trời, một mảnh u ám giống như có gì đó che đậy, không chỉ là bầu trời mà toàn bộ thế gian đều như vậy, âm u không có sinh khí.
Thanh Thu lại đi sâu vào bên trong, màu sắc của đất đá chậm rãi thay đổi. Không, nói đúng ra là có một lớp tro bụi màu xám trắng, trở thành một lớp áo choàng phủ ở bên ngoài của cảnh vật mới tạo nên khác biệt.
Bắt đầu xuất hiện từng lớp xương trắng, độc chướng cũng trở nên dày đặc hơn, tầm nhìn đã hạ xuống còn hơn mười thước, không thể quan sát quá xa. Thì ra lớp áo choàng xám trắng kia chính là mạt xương cùng bụi mài mòn, trải qua vô số năm tháng tích lũy phủ xuống nhuộm dẫm sơn cốc.
Thậm chí mặt đất mà Thanh Thu dẫm lên chính là xương trắng, dần dần đã không còn đất đá nào khác, chỉ có hài cốt cùng hài cốt, liên miên bất tuyệt. Tích lũy vô số năm tháng không chỉ làm cho mặt đất dày lên thêm một tầng mà còn tích lũy thành từng gò đến cao hơn đầu người, thậm chí cao đến ba thước, giống như một ngọn núi nhỏ.
Từng gò núi nối tiếp nhau trở thành vật cản, vượt qua con đường đi vào sơn cốc thì không gian mở rộng ra lại vẫn cứ bị vật cản cùng độc chướng ngăn cản tầm nhìn. Không chỉ tầm nhìn, âm thanh cũng không tồn tại, tĩnh mịch quá mức, vắng lặng đến độ tiếng bước chân của Thanh Thu cũng trở nên vô cùng rõ ràng, vang vọng kéo dài.
Phải biết Thanh Thu không thi triển khinh công nhưng bước đi trên cát cũng chỉ lưu lại một dấu vết rất nhạt mà thôi, ở trong tình cảnh này lại có thể bị nghe rõ ràng, đủ thấy quang cảnh xunh quanh yên tĩnh đến thế nào.
Không chỉ thính giác cùng thị giác, khứu giác giống như cũng bị ảnh hưởng, không phải quanh quẩn một mùi khó chịu mà giống như hoàn toàn không thể cảm nhận được mùi hương gì. Giống như hai lỗ mũi bị phủ kín bột mì, vừa ảnh hưởng hô hấp vừa không thể phân biệt mùi vị, giống như khứu giác đã bị tước đoạt.
Ngoài ra còn có xúc giác, quanh thân lạnh buốt không ngừng kích thích thân thể, tê cóng giảm xúc xúc giác chẳng khác nào hạn chế đi giác quan này.
Năm giác quan đều nhận lấy hạn chế cùng có ảnh hưởng nhất định, Thanh Thu không khỏi vận chuyển nội lực bao phủ toàn thân, lúc nào cũng trong trạng thái vừa phòng hộ độc chướng vừa chuẩn bị ứng đối tình huống bất ngờ.
Bốn phía tĩnh mịch như vậy giống như không sợ có nguy hiểm gì, nhưng vẫn phải đề phòng vạn nhất, không thể lơ là. Phải biết nơi này bị người địa phương xưng là cấm địa, không ai biết bên trong sẽ tiềm ẩn nguy hiểm gì. Chưa kể đến còn có nguyên nhân gì đó hấp dẫn Lý Nghi đi vào bên trong, từ lúc Thanh Thi tiến vào đây lại không có dấu vết của đối phương, toàn bộ sự tình lộ ra tràn đầy bí ẩn.
Thanh Thu cố ý bước lên một cái gò núi để quan sát, đây cũng không phải núi mà là xương trắng chất thành đống. Rất kỳ quái bởi vì đây không phải một bộ hài cốt mà là tụ tập rất nhiều hài cốt, nguồn gốc lại không phải đến từ một loài động vật mà lẫn lộn đủ loại.
Tất nhiên nếu đây chỉ là một bộ hài cốt thì càng kỳ quái, dù sao chồng chất lại đã cao đến ba thước thì nếu là trạng thái nguyên vẹn phải to lớn đến cỡ nào. Cũng may là rất nhiều hài cốt chồng chất lên nhau, nếu không thì Thanh Thu sẽ lập tức quay đầu rời đi.
Từ xương trắng muốn phân biệt ra nguồn gốc của hài cốt của động vật nào là chuyện không đơn giản, Thanh Thu chưa từng tiếp xúc qua kiến thức ở phương diện này cho nên hoàn toàn không rõ ràng. Hắn cũng không rảnh tìm hiểu xem nguồn gốc hài cốt từ động vật nào, trèo lên xem có thứ gì hay không nhưng ngoài xương ra thì đúng là không có bất cứ gì khác.
Từ trên gò núi nhìn xuống là một mảnh trắng xóa, độc vụ giới hạn trong mười thước làm cho trời đất giống như chỉ có một màu trắng xóa, ngoài ra không còn gì khác, tĩnh mịch vắng lặng. Nời này cũng những nơi đi qua đều không có khác biệt quá lớn, không chú ý liền sẽ lạc đường.
Thanh Thu đi vào chưa bao lâu liền cảm nhận được có độc tố nhiễm vào trong cơ thể, không đơn thuần từ đường hô hấp bởi vì hắn đã bế khí. Độc chướng có thể thông qua làn da ngấm vào cơ thể, đây không phải chuyện kỳ quái gì. Độc tính cũng không mãnh liệt, vận chuyển chút nội lực liền có thể hóa giải giống như dự tính của Thanh Thu, không có gì bất ngờ.
Chỉ là nội lực của Thanh Thu ngoại trừ nhiễm lên độc tính lại tiêu tan nhanh hơn. Tiêu hao nội lực nhanh hơn một thành so với lúc thông thường, nếu không phải nơi này quá mức tĩnh mịch thì Thanh Thu cũng khó mà phát hiện ra, dù sao tốc độ tiêu hao nội lực chậm rãi tăng lên.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, tiêu hao nhanh hơn một chút cũng không tạo nên ảnh hưởng quá lớn, còn không bằng việc ngũ giác bị hạn chế.
Không biết Chung Yên Cốc lớn bao nhiêu nhưng Thanh Thu đảo lộn nửa giờ cũng không đi đến cuối cùng, thậm chí càng xâm nhập vào bên trong thì độc chướng càng đậm đặc, đến cuối cùng thậm chí đã mang theo màu sắc.
Độc chướng lúc trước giống như sương mù, cùng lắm là pha thêm một chút màu xám tro mà thôi để màu sắc hơi tối xuống mà thôi, nhưng ở trong đống hài cốt trắng xóa thì màu sắc còn sáng sủa hơn thông thường.
Lạt sạt!
Giống như âm thanh hạt cát bị đè ép ma sát với nhau mà vang lên, ở trong cái không giang này thì một tiếng động nhỏ cũng khuếch đại gấp mấy lần. Thanh Thu vừa nghe thấy âm thanh thì thân thể đã làm ra phản ứng ngay lập tức, nội lực từ hai chân bộc phát, bản thân nhảy cao lên sáu bảy thước tránh đi mặt đất.
Nhưng khi hắn nhẹ nhàng rơi xuống trên gò cao, đưa mắt nhìn trở về vị trí mình vừa đi qua lại không thấy bất cứ dấu vết nào, không có điều khác thường cũng không thấy mặt đất bị biến đổi.
Tựa như âm thanh kia là ảo giác, quá căng thẳng mà sinh ra huyễn thính vậy. Nhưng mà Thanh Thu chắc chắn bản thân sẽ không nghe nhầm, độc tính trong người cũng bị hắn cưỡng ép rút ra ngưng tụ lại thành một sợi nội lực màu đen ném ở trong góc khí hải, sẽ không ảnh hưởng đến bản thân hay nội lực khác.
Không làm được thân thể thích ứng độc tính nhưng rút đi độc tính vào trong nội lực không phải chuyện khó khăn gì, Thanh Thu đang làm đến cực hạn, duy trì thân thể không bị độc tính ảnh hưởng chứ nói gì đến tinh thần cùng nhận thức, cho nên đó cũng không phải là ảo giác.
Ở đây chắc chắn có đồ vật gì đó, chỉ là hắn không nhìn thấy hay cảm nhận được mà thôi, thứ duy bị tác động rõ ràng nhất chính là..nội lực.
Nghĩ nghĩ Thanh Thu vận nội lực vào lòng bàn tay, nhắm thẳng một cái gò nhỏ đánh ra một chưởng. Thuần túy là phách không chưởng, không phải chưởng pháp cao siêu gì, ngưng tụ nội lực rồi đánh ra ngoài mà thôi.
Nhưng mà một chưởng này có sức phá hoại không tầm thường, từ khi sáng tạo Bát Phương Câu Diệt thì Thanh Thu đã nắm giữ một chút quyết khiếu của chấn động cùng cộng hưởng, chỉ cần chuyển động nội lực theo một chút quy luật như sóng vỗ liền có thể làm cho uy lực tăng mạnh gấp mấy lần.
Tất nhiên một chưởng này cũng chỉ trong vòng ba nghìn cân mà thôi, chỉ là chưởng lực nổ tung chứ không hội tụ lại cho nên sức phá hoại lên vật thể bình thường lộ ra vô cùng mạnh mẽ. Giống như có người dùng chưởng đánh xuyên cửa gỗ cùng một người đánh tan cửa gỗ thành nhiều mảnh, sức phá hoại của người sau có vẻ lớn hơn nhiều. Nhưng nếu cùng là hai người và hai chưởng đó đánh vào trên cửa sắt, người trước có thể lưu lại một vết lõm sâu, người sau lại chỉ có thể rung động mà thôi.
Vừa vặn một đống xương trắng chồng chất lại với nhau chứ không phải liền thành một khối, kết cấu không rắn chắc cho nên nổ tung một cái liền có thể xốc tung toàn bộ hài cốt lên, từng mảnh văng đi, bắn tung tóe khắp nơi.
Bên ngoài là từng đống xương trắng, bên trong lại không biết đã bị hủ hóa bao nhiêu năm trở thành tro bụi sau đó tích tụ xuống, quấn kết lại với nhau mới chồng chất trở thành gò núi.
Gò núi bị Thanh Thu dùng chưởng lực đánh tan, tro bụi bay đầy trời hỗn hợp vào trong độc chướng. Nhưng mà từ dưới gò núi nứt ra lại có một vệt ánh sáng phóng ra ngoài, hôi quang rực rỡ bao trùm toàn bộ thiên địa. Rõ ràng đều là cùng một màu sắc nhưng khi hôi quang phủ xuống lại có thể thấy rõ ràng thiên địa bị chiếu lên, lộ ra ánh sáng khác biệt.
Thanh Thu thấy có quang mang chiếu ra liền cấp tốc lui lại, chớp mắt liền lui đến ngoài ba mươi thước, tránh đi phạm vi bao trùm của hôi quang. Dù cho ở trong độc chướng thì ánh sáng này vẫn chói lóa như thế, sáng rõ nhưng lại không rực rỡ, chỉ mang theo cảm giác tĩnh mịch, rét lạnh đến cực hạn.
…
p/s: Còn có một chương bù ngày hôm qua! Cầu đề cử!!!