Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tran-ma-hai-muoi-nam-su-mon-lai-dao-con-ta-chi-ton-cot.jpg

Trấn Ma Hai Mươi Năm, Sư Môn Lại Đào Con Ta Chí Tôn Cốt

Tháng 2 2, 2026
Chương 274: thu phục Phệ Nguyệt Yêu Hầu Chương 273: vừa ra tay liền sợ ngây người
tro-choi-phieu-luu-van-ban-nay-tuyet-doi-co-doc.jpg

Trò Chơi Phiêu Lưu Văn Bản Này Tuyệt Đối Có Độc

Tháng 2 1, 2025
Chương 740. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 739. Dừng giới chuyện cũ (9)
mu-hop-mo-ra-co-nho-the-gioi.jpg

Mù Hộp Mở Ra Cỡ Nhỏ Thế Giới

Tháng 1 19, 2025
Chương 1477. Thời gian bàng hoàng, nghênh đón chương cuối Chương 1476. Ác ý không thôi, ánh rạng đông không chỉ
hu-hoa-cau-sinh.jpg

Hủ Hóa Cầu Sinh

Tháng 1 31, 2026
Chương 248: Tiến vào Hắc Sâm Lâm Chương 247: Bốn cái siêu cấp trái cây
xuyen-viet-xa-dieu-chi-ta-duong-khang-co-cuu-duong

Xuyên Việt Xạ Điêu Chi Ta Dương Khang Có Cửu Dương

Tháng mười một 6, 2025
Chương 319: Đại kết cục Chương 318: Triệu Tống nhường ngôi
de-nguoi-tho-lo-nguoi-tim-toi-hac-dao-thien-kim

Để Ngươi Thổ Lộ, Ngươi Tìm Tới Hắc Đạo Thiên Kim?

Tháng mười một 7, 2025
Chương 712: hôn lễ ( đại kết cục ) (3) Chương 712: hôn lễ ( đại kết cục ) (2)
dai-minh-xuyen-qua-thien-doan-thai-to-khong-duoc-qua-day-a

Đại Minh Xuyên Qua Thiên Đoàn, Thái Tổ Không Được Qua Đây A

Tháng mười một 12, 2025
Chương 505: Đại kết cục Chương 504: Nghi hoặc
dai-ha-vuong-hau.jpg

Đại Hạ Vương Hầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 1654. Cửu thiên mênh mông luận anh hùng (2) Chương 1653. Cửu thiên mênh mông luận anh hùng (1)
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 155: Lâm Lang
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 155: Lâm Lang

Một loạt mũi tên hạ xuống, thi thể trong tay Bạch Linh Nguyệt đã cắm vào bảy tám mũi tên, chi chít như nấm mà Bạch Linh Nguyệt không bị thương chút nào. Góc áo đã nhiễm lên một chút màu đỏ của máu, Bạch Linh Nguyệt tranh thủ thời gian mà đối phương lắp tên, thân hình chợt động liền xuất hiện ở cách vị trí của cung thủ không xa.

Thân hình hiện ra thì lưỡi kiếm đã cắt đứt cung gỗ cùng với cổ họng của cung thủ, khoảng cách cung thủ không cách xa nhau nhưng Bạch Linh Nguyệt chỉ kịp giết một người thì cung thủ khác đã kịp phản ứng, bắn giết về phía bóng hình áo trắng.

Bạch Linh Nguyệt lặp lại chiêu cũ, dùng thi thể của cung tiễn thủ làn khiên, ngăn chặn một loạt mũi tên liền dùng khinh công đi đến bên cạnh một cung tiễn thủ khác, chém giết đối phương.

Mười mấy cung tiễn thủ nhanh chóng bị chém giết một nửa, một nửa còn lại đều bị dọa đến hai tay run lên, khó mà nhắm chuẩn được, càng khó đả thương đến Bạch Linh Nguyệt.

Người vừa mới chỉ huy cung tiễn thủ là một nam tử không tính vạm vỡ, đầu đội ngân quán, ria mép giống như râu cá trê rủ xuống hai bên, khuôn mặt nhỏ lộ ra tràn đầy gian xảo, hoặc có thể tự xưng là “đa mư túc trí”. Chỉ là lúc này đã bị Bạch Linh Nguyệt hù dọa, phong thái ung dung không có, trong mắt ẩn chứa e ngại lo sợ nhưng cố tỏ ra trấn định.

“Ngươi rốt cục là ai? Tại sao đến nơi này hành hung”.

Bạch Linh Nguyệt không có tâm tư nói nhảm cùng đối phương, nâng kiếm chuẩn bị giết đến, sát ý tập trung hóa thành thực chất buộc vào trên người nam tử, giống như chỉ trong nháy mắt là có thể chém rụng đầu của đối phương.

Nam tử râu cá trê kinh hãi quá đỗi, vội vàng la lớn.

“Đại ca cứu ta!”

Vù vù!

Một cái lang nha bổng phá không bay đến đập ầm ầm vào mặt đất trước mặt nam tử râu cá trê, sau đó là một tiếng gió rít kèm theo là một tiếng hú dài. Bên cạnh cây lang nha bổng xuất hiện một cái bóng xám, thân hình cao đến một thước rưỡi cao lớn như ngựa nhưng lại là một con sói xám lông dài, nhìn qua tương đối oai hùng tuấn tú.

Trên lưng của nó còn cõng một người mặc giáp da, đầu để tóc mào gà, làn da ngăm đen lộ ra cơ bắp vạm vỡ. Bắp tay của đối phương lớn giống như bắp chân của người bình thường, cưỡi trên lưng sói lại là vừa vặn.

Người này vươn tay nắm lấy lang nha bổng, cán dài phù hợp, hiển nhiên thường ngồi trên lưng sói để chiến đấu. Nhấc lên lang nha bổng sáng bóng, gióng nói của nam tử khàn khàn giống như vang vọng qua lại trong cổ họng, âm u dọa người.

“Tiểu biểu tử, ngươi buông kiếm xuống chịu trói ta có thể để ngươi kém chịu một chút giày vò”.

Bạch Linh Nguyệt giương mắt nhìn lên, chỉ tính riêng con sói xám đã gần cao bằng nàng chứ chưa nói kích thước của nó tương đối lớn, còn có nam tử kia ngồi ở bên trên, từ hình thể đã thấy chênh lệch quá lớn.

Bạch Linh Nguyệt đề kiếm, lạnh lùng hỏi.

“Ngươi chính là trại chủ?”

Nam tử kia vác lang nha bổng lên trên vai, cười gằn lộ ra hàm răng nhọn hoắt nói.

“Chính là Lâm Lang bản đại gia”.

Đây là lần đầu tiên Bạch Linh Nguyệt thấy đối phương, dù sao nàng bị trại chủ phu nhân lấy đi trước khi bị đám sơn tặc chà đạp, cho nên đôi bên mới không nhận ra nhau, không nghĩ đến người này vậy mà cũng là một cao thủ.

Từ lực lượng của lang nha bổng vừa mới đập xuống vừa rồi đã có thể uy hiếp được Bạch Linh Nguyệt, xét về mặt lực lượng vậy mà cũng đạt đến cánh cửa của võ giả nhất lưu.

Đám sơn tặc ở bên cạnh vẫn còn rất đông, lúc này đối đầu với một cao thủ chủ lực không phải là lựa chọn tốt nhưng Bạch Linh Nguyệt cũng không lo lắng, mũi kiếm chỉ thẳng về phía soi xám, lạnh lùng nói.

“Vậy không sai, giết chính là các ngươi”.

Lâm Lang chẳng suy nghĩ gì nhiều, làm sơn tặc mấy năm nay gây thù chuốc oán nhiều lắm, bị người tìm đến trả thù không phải chuyện hiếm lạ gì. Chỉ là lần này có người ngông cuồng giết thẳng đến cửa vào ban ngày thôi, lại có thực lực không tệ chém giết ba mươi mấy người mà thôi.

Nhưng người kia chỉ là võ giả vừa nhập lưu hoặc bất nhập lưu, gặp phải con sói dưới hông hắn cũng khó mà chống lại chứ có đáng gì, đổi lại là hắn cũng chỉ một gậy một người, gọn gàng sạch sẽ.

Thấy Bạch Linh Nguyệt ngoan cố, Lâm Lang khẽ siết hai chân, sói xám dưới hông hiểu ý mà lao thẳng về phía trước, tốc độ nhanh như gió, vậy mà chớp mắt liền vòng đến bên cạnh của Bạch Linh Nguyệt, mà Lâm Lang đã nắm gậy răng sói đập thẳng xuống.

Tốc độ rát nhanh, tương đương với Bạch Linh Nguyệt khi còn là võ giả nhị lưu nhưng so với nàng hiện tại thì chậm hơn một chút xíu. Bạch Linh Nguyệt thoáng nghiêng người, thân thể dịch chuyển chừng ba thước liền tránh ra khỏi đòn tấn công.

Bàn chân phải khẽ phát lực, thân hình lướt trở về chỗ cũ, nâng kiếm chém xuống, chặt thẳng vào cổ của sói xám. Sói xám nhận thấy nguy hiểm nghiêng cổ muốn tránh đi, nhưng kiếm của Thanh Thu quá nhanh, một kiếm chém xuống liền phá tan da thịt của sói xám.

Chỉ là lớp da này khá rắn chắc, chỉ bị chém ra một vết thương đổ máu chứ không sâu đến làm cho máu tươi bắn tung tóe được, chỉ là một vết thương nhỏ như va chạm sây sát.

Sói xám bị đau kêu rên một tiếng nhưng tứ chi rất ổn định, không có cuồng loạn hất tung người trên lưng. Lâm Lang lúc này cầm lang nha bổng đánh tới, vừa lúc Bạch Linh Nguyệt vừa phát lực vào kiếm, thân hình lại giữa không trung khó mà né tránh được, cũng khó mà phòng thủ được.

Không thể không nói kinh nghiệm chiến đấu của Lâm Lang vẫn rất phong phú. Nhưng mà Bạch Linh Nguyệt phản ứng nhanh hơn hắn dự tính rất nhiều, mũi kiếm vừa cắt ra một vết thương trên cổ của sói xám liền dừng lại, nhẹ nhàng đâm về phía trước.

Không dùng quá nhiều lực lượng cho nên mũi kiếm này còn không thể vạch phá làn da của sói xám, lại có thể dùng đây là điểm mượn lực, nhẹ nhàng lướt về phía sau tránh đi lang nha bổng.

Lang nha bổng chỉ có thể tạo nên cuồng phong thổi loạn mái tóc của Bạch Linh Nguyệt, hoàn toàn không tạo thành chút tổn thương nào.

Ngao ô ~!!!

Tiếng soi tru tréo kéo dài, hun hút giống như đang khóc, thút thít thê lương. Tứ chi của nó bắt đầu run rẩy, lưng còng xuống, miệng hơi hé làm cho nước nhãi chảy ra, kéo dài thành sợi.

Lâm Lang cảm thấy không ổn, vội quan sát sói xám một chút, nhảy từ trên thân xuống xem xét tình hình. Khi thấy thất khiếu cho con sói chảy máu, Lâm Lang không khỏi run rẩy gọi lên.

“Đại Bang, ngươi thế nào?”

Hai tay run run đỡ lấy cổ con sói tránh cho nó ngã đổ xuống, nhưng tứ chi vô lực đã không thể chèo chống được cơ thể, đành phải ngã đổ xuống mặt đất, hơi thở mỏng manh thoi thóp, máu đen từ thất khiếu chảy ra.

So với những người khác thì con sói lớn này cầm cự được lâu hơn nhiều, hơn mười giây vẫn còn hô hấp trập trùng chứ chưa chết đi. Khi Lâm Lang trông thấy máu chảy ra đỏ thẫm biến thành màu đen liền hiểu ra, ánh mắt đỏ ngầu nâng lên nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt.

Đón ánh mắt của hắn chính là một vệt kiếm quang lóe lên, Bạch Linh Nguyệt đâu có ngu ngốc mà cứ đứng nhìn một người một chó diễn tình cảm lâm ly, tất nhiên phải lựa chọn đúng thời cơ chém đến.

Nhưng mà Lâm Lang nhìn thấy hàn mang lại có thể kịp thời làm ra phản ứng, không phải né tránh, không phải phòng thủ mà là đưa tay đấm ra một quyền.

Phanh!

Quyền kiếm giao kích phát ra một tiếng nổ vang, lưỡi kiếm trực tiếp bị đánh ngược trở lại, lực lượng đôi bên vậy mà ngang bằng làm cho cả hai đều bị bật ngược trở lại. Ở quyền đầu của Lâm Lang chỉ xuất hiện một vết bạch ngấn, không hề tổn thương cũng không chảy máu.

Mặc dù cảm nhận được một cỗ nội lực thấm vào trong cánh tay nhưng nội lực của bản thân Lâm Lang xua tan, tạm thời chưa thể gây hại.

“Tiện nhân! Đem thuốc giải giao ra đây!”

Lâm Lang quát lớn, tạm thời buôn xuống con sói tên là Đại Bang này, hai tay cầm lang nha bổng xông lên, toàn bộ lực lượng đều dồn vào hai tay sau đó dồn vào đỉnh của lang nha bổng, làm nó giống như một cái búa khổng lồ dốc toàn bộ lực lượng để đánh xuống.

Bạch Linh Nguyệt không biết chiêu thức này sẽ mạnh đến đâu nhưng nàng mới không ngu ngốc mà đi tiếp chiêu, dù sao đối phương mở rộng trung môn như vậy, tội gì mà không tấn công đến.

Đạp nhẹ vào mặt đất để mượn lực, cơ thể giống như mũi tên rời cung, mũi kiếm đâm ra ngoài kéo theo thân thể lướt đi thẳng tắp, nhắm thẳng cổ họng của Lâm Lang. Lâm Lang lại giống như không nhìn thấy, dốc toàn lực bổ xuống, khí thế kia giống như muốn mở núi phá biển, chia đôi mọi vật ở trước mặt.

Đinh đang!

Mũi kiếm đâm vào cổ họng lại không thể phá nổi làn da của đối phương, tuy nội lực chấn động khiến cho cổ họng rất khó chịu, vướng mắc ngai ngái giống như có thể phun ra một ngụm máu nhưng Lâm Lang hoàn toàn không để ý đến, một gậy đập xuống.

Bạch Linh Nguyệt thấy tình thế không ổn vội vàng muốn tránh đi, nhưng mà khoảng cách đôi bên quá gần, thật sự không kịp tránh thoát hoàn toàn đành phài đề kiếm chặn lại.

Mặt đất nổ vang một tiếng, lang nha bổng đập xuống liền tạo ra cái hố lớn, đất đá chia năm xẻ bảy. Bạch Linh Nguyệt loạng choạng lui lại hai ba bước, khi xuất hiện đã đứng cách xa lâm lang mười thước, cánh tay tê rần, hổ khẩu nứt ra một vết thương vì lực lượng tác động đến kiếm quá lớn.

Quả nhiên lực lượng mạnh hơn so với trước, nhưng mà không đến mức đủ để nghiền ép Bạch Linh Nguyệt. Chủ yếu là khả năng phòng ngự của Lâm Lang quá mạnh, làm cho Bạch Linh Nguyệt không thể đả thương mà cắt đứt lực lượng của hắn, từ đó mới bị một chiêu này tạo nên chênh lệch.

Một chiêu tính toán không chính xác làm cho bản thân lâm vào hiểm cảnh khiến cho Bạch Linh Nguyệt tăng tiến một chút kinh nghiệm, nhưng chỉ đến đây mà thôi. Cảm giác tê dại qua đi, đau xót không tính là gì liền không thèm để ý đến, Bạch Linh Nguyệt phất kiếm một cái, một lớp ngân mang bao phủ lấy lưỡi kiếm, trong ngân mang vậy mà quấn quanh một sợi tơ tím cùng một sợi tơ màu cam nhạt, hai sợi tơ quấn lấy nhau, giao thoa trong ngân mang làm cho ngân mang cũng thay đổi màu sắc.

Bước chân đột nhiên biến chuyển, thân hình của Bạch Linh Nguyệt giống như lóe lên liền đến một vị trí hoàn toàn khác, giống như nhấp nháy một cái liền đổi vị trí, không có cảm giác nối liền giống như dịch chuyển tức thì vậy.

Mỗi lần thay đổi vị trí, ngân mang trên kiếm lại trở nên dày đặc hơn, trở nên cô đọng sơn, cũng sáng chói hơn, sắc bén hơn.

Phượng Vũ Lục Đạo.

Sáu lần di chuyển vị trí, sáu động tác kiếm, sáu lần biến đổi của chiêu thức, chồng lên sáu tầng nội lực, cuối cùng mang theo uy lực vô thượng chém thẳng về phía Lâm Lang.

Lâm Lang dùng hai tay cầm lang nha bổng, nâng gậy qua vai, xoay eo tụ lực, hai chân mở ra hơi hạ thấp trọng tâm bám chặt vào mặt đất.

Toàn Phong Chùy Pháp – Loa Toàn Thăng Thiên.

Hai đòn hội tụ toàn bộ lực lượng giống như hai viên lưu tinh phát sáng lao thẳng vào nhau, bên trong ẩn chứa vỹ lực vô thượng cùng sức nặng ngàn cân giết đến, một loại khí thể thẳng tiến không lùi lại có thể phá núi mở đường ép sập cả khoảng không.

Ầm ầm!

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ten-minh-tinh-nay-co-chut-toan-nang.jpg
Tên Minh Tinh Này Có Chút Toàn Năng
Tháng 1 25, 2025
ban-gai-cua-ta-den-tu-tuong-lai
Bạn Gái Của Ta Đến Từ Tương Lai!
Tháng 12 3, 2025
hong-hoang-dom-so-lieu-rut-ra-van-vat-phap-tac-phu-van
Hồng Hoang: Dòm Số Liệu, Rút Ra Vạn Vật Pháp Tắc Phù Văn
Tháng mười một 20, 2025
nhanh-di-moi-lao-to-roi-nui.jpg
Nhanh Đi Mời Lão Tổ Rời Núi
Tháng 2 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP