Chương 153: Xông sơn
Quần Lang Lĩnh kéo dài trăm dặm, sơn phong không phải rất hiểm trở nhưng bao phủ cả một vùng rộng lớn. Núi không cao, vách không đứng, rừng rậm lại rất sâu, đối với người không quen đường chính là hiểm địa.
Mặt trời xuống núi, ánh chiều xa.
Ánh tà tan nhẹ giữa sơn hà.
Mặt trời còn chưa hoàn toàn bị che khuất, ánh nắng còn chưa tắt nhưng trong rừng rậm đã là nhá nhem, bắt đầu tối xuống. Ánh lửa thay thế cho tia nắng, trên đống lửa đang nướng một cái đùi hươu, mỡ sôi không ngừng chảy xuống than đỏ vang lên từng tiếng xèo xèo.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt cưỡi ngựa đi nhanh, cuối cùng đã xâm nhập vào Quần Lang Lĩnh, hiện tại nghỉ ngơi chỉnh lý tạm thời mới đi tìm Đại Lang Trại.
Một trại sơn phỉ lớn không quá khó để tìm kiếm, nhưng mà không cần vội vàng nhất thời, trước hết nên chuẩn bị kỹ càng vẫn hơn. Chỉ là ánh lửa hắt lên chiếu sáng quang cảnh, Thanh Thu đưa mắt nhìn sang liền thấy Bạch Linh Nguyệt yên lặng không nói gì, khuôn mặt lạnh lùng không có bất cứ biểu cảm gì.
Rất hiếm khi Bạch Linh Nguyệt bày ra bộ dáng như vậy, đủ thấy nơi này ảnh hưởng đến nàng lớn như thế nào. Thanh Thu không biết an ủi như thế nào, Bạch Linh Nguyệt cũng không cần an ủi, chỉ cần giải tỏa tâm tình là được.
Ở trong rừng nghỉ ngơi không phải chuyện gì quá khó khăn, trực tiếp chặt cây nhỏ gác lên tán cây lớn tạo thành một mặt sàn trên cao, lại làm mái che thô sơ ngăn cản sương đêm liền có thể nghỉ ngơi.
Trình độ dựng nhà tương đối đơn sơ nhưng miễn cưỡng có thể chấp nhận, Thanh Thu chỉ bỏ ra hơn một giờ đồng hồ liền làm xong chỗ dừng chân tạm thời.
Một đêm không có gì xảy ra, sương sớm ẩm ướt bao phủ toàn bộ cánh rừng. Không mang theo hành lý, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt thi triển khinh công di chuyển trong rừng, Tung Hoành Vạn Lý thiện cho di chuyển nhanh chóng nhưng không thích hợp để nhảy ra quá cao, rất khó để nhảy nhót trên tán cây.
Nhưng mà Tung Hoành Vạn Lý lại rất thích hợp di chuyển trên địa hình phức tạp, khả năng cân bằng rất tốt, mặt đất mất mô cùng chướng ngại vật đều có thể đạp lên như đi trên đất bằng.
Di chuyển nhanh chóng giống lướt đi, cỏ cây không thể quấn thân, tìm kiếm không bao lâu, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đồng loạt dừng lại ở một tán cây giữa rừng núi.
Từ vị trí này nhìn lên cao có thể nhìn thấy tường vây thấp thoáng, từng đầu gỗ nhọn hoắt dựng vào với nhau trở thành tường ngăn. Cửa lớn mở rộng lại có hai tháp canh cao đến năm sáu thước cực kỳ nổi bật.
Bạch Linh Nguyệt nhìn chăm chú một hồi, lạnh lùng nói.
“Chính là chỗ đó, sẽ không sai”.
Lúc trước nàng đã từng bị bắt đến Đại Lang Trại, sau đó mới bị áp giải đến cứ điểm bí mật cho nên nhận ra trụ sở của đối thủ cũng không có gì ly kỳ. Chủ yếu là khi đó đã bị bắt đi, kinh hoảng cùng bối rối lại không quen thuộc hoàn cảnh, không biết đường đến Đại Lang Trại, lúc này mới lãng phí thời gian nửa ngày.
Giọng nói rất lạnh, không có cảm xúc trập trùng nhưng sát ý ẩn chứa bên trong đậm đặc đến giống như có thể hóa thành thực chất.
Bàn tay khẽ nắm vuốt chuôi kiếm, Bạch Linh Nguyệt đưa mắt nhìn về phía Thanh Thu. Thanh Thu ngẩng đầu quan sát thời gian, lại quan sát tình cảnh xung quanh hỏi.
“Làm sơn tặc không đi ra ngoài ăn cướp sao?”
Bạch Linh Nguyệt lắc đầu, nhạt nhẽo nói.
“Không rõ ràng, có thể hôm nay nghỉ ngơi”.
Thanh Thu không có xoắn xuýt vấn đề này, bình tĩnh nói.
“Không quan trọng lắm, đầu giờ chiều cũng là một thời gian thích hợp, ta sẽ ở bên cạnh áp trận”.
Ánh mắt của Bạch Linh Nguyệt khẽ lay động, Thanh Thu đề cử khoảng thời gian này rõ ràng đã cân nhắc đến ý định của nàng. Nhiều lần đồng hành diệt đi trại sơn tặc đã sớm hình thành ăn ý, Thanh Thu biết rõ Bạch Linh Nguyệt dự định làm gì nhưng hắn không ngăn cản.
Không cần ngăn cản, cũng không có gì đáng ngăn cản.
Thanh Thu chưa bao giờ tự nhận bản thân là ngươi lương thiện, đôi khi sẽ thể hiện ra một chút nhân từ nhưng mà không nhiều, càng sẽ không dành cho sơn tặc.
Sơn tặc cũng là một phần của giang hồ, bình thường có thể chiếm địa phận một phương, thu lấy lộ phí của người qua đường, chính là dùng tiền tiêu tai. Đây cũng là một loại quy củ ngầm, dù sao đi ra xông pha giang hồ trước là mưu tài, sau mới cầu danh. Làm sơn tặc thì lấy đâu ra thanh danh tốt, chỉ cần tiền tài sung túc mới là truy cầu của bọn hắn.
Nói theo cách khác, đây chính là làm ăn, cho nên người giang hồ bình thường sẽ không “hành hiệp trượng nghĩa” đến tận cửa. Trái lại, nếu trại sơn tặc nào vừa mưu tài lại hại mệnh, không chừa cho người đường sống, vậy thì sẽ bị đồng đạo võ lâm “trừ ác giương thiện”.
Nhưng mà Bạch Linh Nguyệt không ở trong số này, nàng có thù, trở về báo thù, đặt ở trên giang hồ thì không ai dám nói gì.
Tất nhiên cho dù nói thì hai người cũng không thèm quan tâm đến, dù sao bọn hắn còn đang bị người nói là Thanh Bạch Song Sát cơ mà.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không có hứng thú ăn uống buổi trưa, Bạch Linh Nguyệt càng là ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, kiếm đề ngang trên gối, hai tay đặt trên vỏ kiếm cùng chuôi kiếm, nhắm mắt dưỡng thần.
Có cần phải trịnh trọng như vậy không?
Đương nhiên không thể khinh thường, mặc dù là một đám sơn tặc rất khó có được cao thủ gì nhưng số lượng đủ nhiều đồng thời cung nỏ gì đó đều có lực uy hiếp rất lớn.
Không sai, đám sơn tặc có cung nỏ, lực uy hiếp với võ giả cũng rất lớn, võ giả nhị lưu cũng không dám chống đối trực tiếp. Võ giả nhất lưu bị vây công một hồi cũng có khả năng bị đánh tan lớp nội lực hộ thể mà bị bắn thành cái sàng.
Đương nhiên cung nỏ của sơn tặc bình thường không phải loại có uy lực mạnh, sức uy hiếp không mạnh như vậy, nhưng Đại Lang Trại có quy mô lớn thế này, nhiều người như vậy, chắc chắn không phải những ổ sơn trại khác có thể so sánh được.
Có nguy hiểm nhưng không có gì đáng sợ, đủ năng lực đi xông một lần. Chưa kể đến Thanh Thu sẽ theo sát ở phía sau hỗ trợ, coi như một tầng bảo đảm cho tính mạng.
Trời chiều nghiêng bóng, mặt trời vẫn treo cao nhưng đã là giữa chiều, ánh nắng gay gắt nhất vào thời tiết này lại chỉ có thể coi như ấm áp, không nóng không lạnh, cực kỳ thoải mái.
Là một thời tiết tốt để đi báo thù.
Trong lòng Bạch Linh Nguyệt tự sinh ra cảm ứng, thấy đây là một thời cơ thích hợp liền mở bừng hai mắt, ánh mắt lóe lên màu tính nhạt, bình thường mờ ảo như sương hiện tại lại lạnh lẽo như kiếm, thật sự chính là hàn mang.
Áo trắng ung dung, tay trái của Bạch Linh Nguyệt nắm ngang vỏ kiếm, bước chân vững vàng đi lên núi, mặc cho dốc núi gập ghềnh thì từng bước của Thanh Thu giống như đo đạc, không dài không ngắn, không nhanh cũng không chậm.
Không bao lâu, Bạch Linh Nguyệt liền đến bên dưới hai tháp canh. Từ khoảng cách gần ba mươi thước thì người trên tháp canh đã phát hiện ra Bạch Linh Nguyệt rồi, vốn chuẩn bị gọi người cảnh giới nhưng Bạch Linh Nguyệt sao cho đối phương cơ hội.
Nội lực thấm vào ám khí, đơn giản bắn ra liền xuyên thấu cổ họng của người canh gác.
Kỳ thực Đại Lang Trại quá lớn, rất nhiều năm không có người nào dám đến đây nháo sự cho nên bọn hắn rất lơ lỏng, thấy có người tiến đến lại còn đi ra muốn quan sát rõ ràng, làm cho Bạch Linh Nguyệt có cơ hội đánh trúng cổ họng của đối phương.
Tất nhiên lấy độc tính của Thiên Độc Quyết thì hai người này chỉ cần bị đánh chúng là chết chắc, không nhất thiết phải nhắm vào cổ họng.
Cách cửa sơn trai hai mươi thước mới là vùng bằng phẳng không có cây cao, người canh gác ở trước cửa mới có thể trông thấy Bạch Linh Nguyệt đi đến. Không được người trên trạm gác cảnh bảo làm cho hai tên canh cửa thấy khó hiểu, một người rút đao tiến lên một bước ngăn đón, quát.
“Ngươi là ai? Đến nơi này có chuyện gì?”
Làm sơn tặc hung hăng ngang ngược đã quen nhưng không có nghĩa là kẻ ngu, lời nói tuy rất phách lối nhưng rút đao biểu thị đề phòng cẩn thận. Nơi này là trong rừng sâu hoang vắng, Đại Lang Trại không phải mới nổi danh một hai ngày cho nên sẽ không có người bình thường nào dám tiến đến nơi này.
Lại quan sát cách ăn mặc của Bạch Linh Nguyệt, tay trái còn cầm theo kiếm, cho nên chớ nói nhảm mấy câu linh tinh, hỏi thẳng vào trọng tâm. Có thể nói phản ứng của tên canh cổng không có vấn đề gì, vấn đề ở chỗ người trước mặt của hắn đến báo thù, không phải đến thăm hỏi.
Tay trái của Bạch Linh Nguyệt xoay chuyển, nâng kiếm lên trước ngực, tay phải nắm vào chuôi kiếm. Bàn tay trái mở ra không còn nắm vỏ kiếm nữa, sau đó tay trái vuốt về phía trước, dọc theo vỏ kiếm kéo ra ngoài.
Vỏ kiếm giống như mũi tên rời cung, xuyên thẳng qua hai mươi thước chỉ trong chớp mắt, bắn thẳng tắp tới, cắm vào cổ họng của tên sơn tặc canh cổng, kéo theo thi thể của hắn đóng vào trên cửa trại.
Tên sơn tặc đứng phía sau chỉ cảm thấy có bóng đen lóe lên, sau đó cuồng phong cuốn đến thổi cho tóc hắn tung bay, hai mắt không thể mở ra được. Sau đó là tiếng va chạm, vật nặng gì đó đóng vào trên cửa sơn trại. Bị âm thanh hấp dẫn khiến tên sơn tặc kia giật mình quay đầu sau đó hai con mắt mở lớn, muốn hét ra tiếng.
Thấy được thi thể của đồng bạn đúng là một chuyện kinh hãi nhưng muốn hét lên không phải vì sợ mà muốn báo động cho người trong sơn trại.
Nhưng mà hắn không kịp mở lời, chỉ cảm thấy thiên địa kịch chấn rung động không ngừng, sau đó là cảm giác mất trọng lượng làm cho hắn nhanh chóng rơi xuống, đập vào trên mặt đất, khẽ lăn mấy vòng.
Tầm mắt tối lại, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, đến chết cũng không biết chết như thế nào.
Còn có thể chết như thế nào, đương nhiên là bị Bạch Linh Nguyệt một kiếm chặt đầu thôi, không phải võ giả nhập lưu làm gì có chuyện bị chém đầu còn sống lâu mấy hơi mà xem được thân thể của mình, đầu rơi xuống đất liền chết, không có bất cứ khả năng nào khác.
Thi thể không đầu phun máu ra bốn phía, chậm rãi đổ xuống một bên. Bạch Linh Nguyệt không có biểu tình gì, trên kiếm không nhuốm máu, sương máu cũng không nhiễm vào trên bạch y, toàn thân sạch sẽ không bị ảnh hưởng chút nào.
Bạch Linh Nguyệt không nhìn thêm đối phương, ánh mắt tập trung đến trên cửa sơn trại. Nâng kiếm, bổ xuống, kiếm mang hóa thành nguyệt nha chém về phía trước.
Cửa lớn vỡ tan, chia năm xẻ bảy.
…
p/s: Cầu đề cử!!!