Chương 150: Tình báo
Muốn sáng chế một môn võ kỹ tuyệt học không phải chuyện đơn giản, Thanh Thu đã hiểu được ý tưởng của Bạch Linh Nguyệt, trong đầu cũng có một chút suy nghĩ. Nhưng mà Bạch Linh Nguyệt đã nghiên cứu rồi thì Thanh Thu sẽ không làm việc trùng lặp nữa, nếu không quá lãng phí công sức lẫn nhau.
Hắn bắt đầu nghiên cứu Ngũ Hí Thuật, dù sao vật này cũng tương đối thú vị, mặc dù chỉ là trò ảo thuật nhưng độ phức tạp không thua kém gì tuyệt học, chẳng qua không phải ứng dụng đến nội lực.
Muốn kết hợp vào trong võ học thì còn cần tự hành kết hợp với võ kỹ hoặc công pháp, kết hợp nội lực để phóng đại hiệu quả của hí thuật.
Thanh Thu chưa có dã vọng sáng tạo võ kỹ nào giống Đào Hoa Lâm Thế Tình Vũ Kiếm, hắn chỉ muốn góp nhặt điểm hữu dụng mà thôi. Trong đó Thanh Thu tìm thấy một thứ rất thích hợp để sử dụng được ngay.
Chính là Tiên Động.
Tiên Động ý chỉ khả năng lấy đồ vật và giấu đồ vật từ nơi nào đó, chẳng hạn như trong túi, trong mũ, hay đột nhiên lấy ra đồ vật và giấu đồ vật. Giống như trong người có một cái động tiên không đáy để cất đồ vật.
Môn hí thuật này chủ yếu chỉ dạy cách giấu vào lấy đồ vật ra một cách nhanh chóng ở trên người, đối với mỗi dạng đồ vật đều có thủ pháp riêng cùng với vị trí riêng. Thanh Thu sở dĩ cảm thấy đồ vật này có thể sử dụng bởi vì việc đeo đao ở sau lưng che giấu tai mắt người khác không bằng tìm chỗ giấu đi, đến lúc chiến đấu có thể thuận tiện lấy ra.
Ý tưởng rất tốt nhưng còn cần làm chút chuẩn bị, không phức tạp hay khó khăn gì, chủ yếu phải bỏ ra công sức luyện tập thuần thúc. Có rất nhiều hí thuật bị người giải mã nhưng biết là một chuyện, người có thể làm được lại không có mấy.
Chủ yếu là rất ít người có thể kiên nhẫn luyện tập đến mức độ nhuần nhuyễn, đạt đến có thể biểu diễn để người ta không thấy được sơ hở.
Đối với chuyện đeo đao trên người, Thanh Thu không cần thay đổi quá nhiều, chỉ là từ góc độ cùng thủ pháp làm ra một chút sửa đổi, làm cho người khác càng khó phát hiện, động tác rút đao càng dễ dàng.
Lấy nội lực ngưng tụ thành sợi tơ buộc chặt vỏ đao cùng làm dây dẫn truyền lực từ cánh tay đến đao, chỉ cần động động tay liền có thể rút đao nắm vào trong tay. Thanh Thu thử mấy lần đã tìm được quyết khiếu, chỉ là thao tác còn chưa đủ thành thạo.
Cái này cần thời gian luyện tập, không phải một chuyện sớm chiều.
Thấy thời gian đã dẫn đến buổi trưa, Thanh Thu liền lặng lẽ đi về phía tửu lâu bên ngoài, nghe ngóng một chút thông tin rồi để tiểu nhị chuẩn bị thức ăn.
Hôm nay có nhiều chuyện như vậy, thành Thái Lộc này hẳn là không an bình. Tửu lâu phía trước của khách sạn này tuy không cao cấp như Kim Ngư Khách Sạn, nhưng mà tình cảnh như thế vừa vặn, người giang hồ mới thường tụ tập ở nơi này.
Thanh Thu chùm lên áo choàng, người khác không thể nhìn thấy dung mạo. Người giang hồ biết Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt ở nơi này, mỗi người xuất hiện đều bị bọn hắn dò xét đánh giá tỉ mỉ.
Một phần là tò mò, một phần là đến tìm hiểu tin tức, bất kể là ôm mục đích gì đều tụ tập ở nơi này.
Có quá nhiều ánh mắt tập trung đến, Thanh Thu liền chọn một sương phòng ngồi xuống, không nhìn thấy đám ánh mắt kia liền coi như không tồn tại, thoải mái hơn nhiều.
Tất nhiên Thanh Thu ngồi vào sương phòng lại không khóa chặt cửa sổ, có thể để âm thanh truyền vào trong tai. Vận chuyển chút nội lực có thể thu hết âm thanh vào trong tai, cho dù thì thầm nói nhỏ cũng có thể bị hắn nghe rõ ràng, trừ khi đối phương cũng có năng lực dùng nội lực truyền âm thì Thanh Thu không có biện pháp nào.
Quả nhiên ngồi một lúc liền nghe được không ít thông tin, dù sao ngồi ăn uống cũng buồn mồm, chẳng lẽ lại ngồi yên nhìn nhau, tất nhiên phải tìm chủ đề tâm sự. Nói nói liền dẫn đến chuyện ngày hôm nay, nếu như không thể chen mồm đôi câu chuyện mới nhất chẳng phải lộ ra mình kém hơn người hay là không hòa nhập.
Thanh Thu cũng nhờ đó hiểu được toàn cảnh. Võ Lộc Minh đúng là loạn, bị người giết đến tận cửa nhưng không phải chuyện sáng nay mà là nửa đêm ngày hôm qua, sáng nay tổng bộ của Võ Lộc Minh đã bị người đốt tàn một nửa, đệ tử không biết chết bao nhiêu người, toàn bộ thế lực đều hỗn loạn thành một đoàn.
Lúc này đã bắt đầu chém giết phân chia lợi ích, xu thế phân liệt chuẩn bị tự chiếm một phương. Phùng gia rục rịch lại vẫn luôn bất động, giống như vừa mới trải qua hỗn loạn cho nên lựa chọn phòng thủ quan sát tình thế chứ không dám vọng động.
Thanh Thu lại cảm thấy Phùng gia mưu đồ quá lớn, chờ đợi Võ Lộc Minh tự mình phân liệt liền từ từ đánh tan từng bộ phận, hiện tại nếu nhúng tay sẽ trở thành kẻ địch chung, ngăn chặn phân liệt, tốn công mà không được lợi gì.
Về phần gia tộc khác, cũng chỉ có Đỗ gia có năng lực làm chuyện gì đó. Nhưng mà Đỗ gia hiện tại đã là thời buổi hoàng hôn, những năm này bị Phùng gia thẩm thấu chiếm đoạt, cắt chém suy yếu, giống như một lão hổ già, còn có uy thế nhưng không thể động sức.
Người chấp chưởng Phùng gia bây giờ không chỉ có mâu thuẫn với gia tộc, quan hệ với Đỗ gia cũng không hòa hợp, Đỗ gia chỉ sợ có động tác sẽ bị gây khó dễ ngay.
Thanh Thu không ngồi quá lâu, đại đa số thông tin đều có thể chắp vá nghe được, biết cái đại khái là được rồi. Đám người giang hồ kia lúc này kẻ ngồi nhìn, kẻ tham dự vào phân chia Võ Lộc Minh, về phần Đồ Ma Đại Hội đã theo Trương Đạo An mất đi mà tan thành mây khói, không có ai lại nhắc đến.
Về phần thi thể của nam tử kia vậy mà không phải bị Võ Lộc Minh thu nhặt mà là bị Phùng gia cướp đi, không biết vị đại tiểu thư kia mưu đồ cái gì. Chuyện này không quan trọng lắm, cũng không liên quan gì đến Thanh Thu cho nên hắn liền kêu tiểu nhị bưng bàn đồ ăn trở về phòng.
Chờ đợi một hồi, Bạch Linh Nguyệt liền từ trạng thái chăm chú thoát ra, hưởng dụng bữa trưa. Sau khi ăn xong, Bạch Linh Nguyệt hào hứng chia sẻ.
“Ta có một chút ý nghĩ, hấp thu Oán Trầm Châu thay đổi nội lực, sau đó dùng nội lực ảnh hưởng tinh thần, thông qua ám chỉ đạt đến hiệu quả hù dọa cùng đau đớn thẳng vào tinh thần đối thủ”.
Thanh Thu nhấp một ngụm nước trà, suy tư một chút lắc đầu nói.
“Nguyệt Liên Đăng cùng Diệu Hỏa Ngọc đều là kỳ vật trong thiên địa, có phương thức khác biệt ảnh hưởng đến nội lực mới tạo ra “đặc tính” phản hồi trở về. Nhưng Oán Trầm Châu không giống nhau lắm…”
Nói đến đây Thanh Thu hơi ngưng lại, giống như suy nghĩ lựa chọn từ ngữ mà nói.
“Nội lực chính là khí cùng niệm kết hợp, Nguyệt Liên Đăng cùng Diệu Hỏa Ngọc đều ảnh hưởng đến khí, làm cho khí xảy ra biến đổi. Oán Trầm Châu lại ảnh hưởng đến niệm, thậm chí từ niệm ảnh hưởng đến tâm trí dẫn đến thay đổi nội lực. Cả hai tuy có kết quả giống nhau nhưng trên bản chất hoàn toàn khác biệt. Khí thay đổi, ảnh hưởng đến thân thể nhưng chung quy không quá mạnh, trừ khi công pháp đặc thù như Thiên Độc Quyết. Mà niệm bị biến đổi, ảnh hưởng đến tinh thần hẳn là rất lớn”.
Không trách Bạch Linh Nguyệt không rõ điểm này, rất nhiều võ giả đều không thể hiểu thấu bản chất của nội lực. Chỉ có những võ giả tông sư kia mới nắm rõ điểm này, thậm chí là hơn thế, sáng tạo ra công pháp cường đại truyền thừa cho hậu thế.
Thanh Thu luông ghi nhớ bản chất của nội lực, dưa theo nguyên tác thì đây chính là chìa khóa đột phá đến cảnh giới cao hơn, không phải chỉ ngừng bước ở cấp độ tông sư. Ma Chủ lúc đó có thể đại bại mấy vị tông sư, cảnh giới giống như đã tiến bước về cấp độ cao hơn mà chưa thể đột phá thôi.
Ngoài ra Đại Hải Quy Nguyên Quyết mơ hồ có thể tác động đến “khí” cho nên Thanh Thu mới có thể ghi nhớ chuyện này không quên được.
Bạch Linh Nguyệt nghe vậy hơi kinh ngạc một chút, sau khi suy ngẫm liền gật đầu nói.
“Chẳng trách Hồi Thiên Thất Luyện có thể rèn luyện thân thể”.
Nói xong nàng có hơi uể oải, cảm thấy Oán Trầm Châu nguy hiểm nhưng không thể nào cứ lãng phí như vậy được, đồ vật này thật vô cùng ghê gớm, không thể sử dụng thì lãng phí biết bao.
Ai truyền nội lực vào cho nó thì nó sẽ phản hồi trở về, bất kể khoảng cách bao xa hay có gì ngăn cản, nếu không dùng nó dẫn nội lực đến đánh người khác hẳn là rất thoải mái. Nội lực phản hồi kia mang đến cảm giác đau nhói, số lượng nội lực nhiều thậm chí sẽ lan thẳng đầu óc, làm cho đầu óc như muốn nứt ra.
Giống như biết được Bạch Linh Nguyệt đang nghĩ cái gì, Thanh Thu không khỏi nói.
“Không cần uể oải như vậy, mọi chuyện có thể từ từ sẽ đến. Hiện tại không nghĩ ra liền đi làm chuyện khác thôi. Ta cảm thấy ngươi luyện Hỏa Cương Khí của Thiết Quyền tương đối thích hợp đấy”.
Bạch Linh Nguyệt liếc mắt, khẽ bĩu môi nói.
“Quyền cước cũng thích hợp ngươi đấy chứ, không tiếp cận thì không dùng được năng lực hút nội lực kia”.
Bạch Linh Nguyệt nói lời này cũng có một chút thăm dò cho nên ánh mắt giả vờ lơ đãng, che giấu mà quan sát Thanh Thu. Thanh Thu nhún vai thản nhiên nói.
“Ban đầu đi đường tắt mà thôi, đến cảnh giới này liền không có tác dụng gì. Dù sao khí hải của ta trời sinh đã eo hẹp”.
…
p/s: Còn có một chương!