Chương 142: Rút lui
Hắc Bạch Song Kiếm vì một quyền này mà không thể truy kích Thanh Thu, đồng thời cũng bị thanh thế hù dọa một cái. Đợi khi tỉnh hồn lại đã thấy một luồng khí nhận xông thẳng về hướng của bọn hắn, muốn tránh lui đã không kịp.
Cả hai vội vàng đan kiếm vào nhau, đồng thời vận chuyển toàn bộ nội lực phòng thủ.
Trương Đạo An đều cảm thấy một đòn này mang đến uy hiếp trí mạng, Hắc Bạch Song Kiếm chỉ là võ giả nhị lưu thì làm sao chịu nổi, trực tiếp bị đánh bay về phía sau, ngã ra một góc ở tầng hai, nếu không phải lan can chỗ này còn hoàn hảo thì đã sớm bay xuống tầng một của tửu lâu.
“A Kiên!”
Một tiếng kêu thảm thiết truyền đến. Chỉ thấy nữ tử áo trắng chật vật hơi nâng người dậy, lay lấy đồng bạn của mình, mặc kệ máu tươi đang không ngừng phun trào từ khóe miệng mà cũng không để ý đến. Một cánh tay gãy nát chỉ có thể dùng một cái tay lay thi thể của đồng bạn.
Nhưng thi thể không phản ứng chút nào, vết thương của thi thể thê thảm hơn nhiều, lồng ngực bị tạc ra một lỗ hổng lớn, xương sườn gãy không biết thành bao nhiêu mảnh pha trộn cùng với nội tạng vỡ tan, sền sệt như bùn, rất rõ ràng không thể sống được.
Hai cánh tay của hắn cũng hoàn toàn bị cắt đứt, kiếm đã không biết văng đến tận nơi nào, thất khiếu đều chảy ra máu tươi hiểu nhiên trước khi chết đã cố gắng tiếp nhận toàn bộ uy lực của Phượng Vũ Lục Đạo. Dẫu vậy thì nữ tử phía sau vẫn gặp phải trọng thương, nếu không phải cảm xúc cực hạn chèo chống thì đã sớm trọng thương mà đổ gục.
Nhưng mà cảm xúc bùng nổ không thể kéo dài quá lâu, trong cực hạn bi thương, nữ tử trực tiếp ngất đi, cặp mắt tràn đầy đau xót lại không thể nhắm lại. Thanh Thu hoài nghi nếu như còn có sức lực thì nữ tử này sẽ dùng đôi mắt tràn đầy cừu hận nhìn chòng chọc vào mình.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, người khác chỉ có thể dùng mắt nhìn theo diễn biến từ đầu đến cuối. Từ Hắc Bạch Song Kiếm tham dự vào chiến đấu, Trương Đạo An ra quyền, Thanh Thu rút lui tiện tay bổ một cái Phượng Vũ Lục Đạo cho đến song kiếm một người chết một người trọng thương, tất cả diễn ra chỉ trong vòng mấy chục giây, nhanh đến cơ hội lên tiếng cũng không có.
Thanh Thu cũng không nghĩ đến hiệu quả tốt như vậy, một đao có thể lấy mạng của cả hai người, uy lực của Phượng Vũ Lục Đạo rất lớn nhưng thường xuyên không đánh trúng người, bây giờ mới có thể cho thấy được uy lực thực sự.
Kỳ thực nếu như nam tử kia chịu tá lực về phía sau thì vết thương sẽ nhẹ hơn rất nhiều, tuy rằng mang đến trọng thương nhưng chắc chắn sẽ không mất mạng. Nhưng nếu làm như vậy thì nữ tử ở phía sau hắn chắc chắn gặp phải tai họa lớn, không thể nào chỉ gãy một cánh tay chấn động ngũ tạng được, ít nhất cũng mất nửa cái mạng.
Kết quả cuối cùng có thể một sắp chết một trọng thương, nhưng không đến nỗi như hiện tại, một chết một trọng thương.
Hành tẩu giang hồ chính là như vậy, một chút sơ xảy đều có thể dẫn đến vạn kiếp bất phục, mỗi ngày đều sinh tồn ở giữa sinh cùng tử. Tình trạng hiện tại tương đối thảm liệt, nhất là lấy thanh danh của Hắc Bạch Song Kiếm lại làm cho rất nhiều đồng đạo giang hồ cộng tình, dâng lên bi thương, đau buồn, phẫn nộ…
Đủ loại cảm xúc dâng lên.
Nhưng mà Thanh Thu không quan tâm đám người này nghĩ gì, nói thật thì hắn đã giết rất nhiều người, đám sơn tặc kia mặc dù cả võ công cùng nhân phẩm đều chẳng ra sao cả nhưng không thể phủ nhận được số lượng của bọn hắn.
Mà trong quan niệm của Thanh Thu thì người giang hồ ai chết cũng không oan, chỉ có trêu chọc hắn bị giết và không trêu chọc hắn không bị giết, chứ không phân biệt cao thấp quý tiện gì.
Cho nên hắn mới mặc kệ Hắc Bạch Song Kiếm là ai, rút kiếm tấn công hắn thì phải bị giết, giết liền xong việc, ở đâu ra cộng tình. Người khác bị đau thương, hắn liền vung đao chém về phía Trương Đạo An, đồng thời nhẹ giọng khiêu khích.
“Đa tạ Trương đại hiệp xuất thủ rồi”.
Trương Đạo An tất nhiên sẽ không bị tình thế biến đổi bất ngờ làm cho xuất hiện sơ hở, dù sao cũng là lão giang hồ, kinh nghiệm phong phú, cho nên có thể lập tức phản ứng trở lại. Nhưng nghe được lời nói của Thanh Thu thì Trương Đạo An cũng không thể bình tĩnh, nắm đấm vậy mà khẽ run rẩy một cái.
Đây là lời nói sao? Không! Đây chính là một thanh đao chém nát thanh danh của hắn.
Lời nói của Thanh Thu chẳng khác nào ném một chậu mực vào trên người Trương Đạo An, chỉ cần không chứng minh được trong sạch vậy thì trong mắt người giang hồ chẳng khác nào Hắc Bạch Song Kiếm vì một quyền kia mà mất mạng.
Hơn nữa còn rất khó mà cãi lại, dù sao bất cứ ai chứng kiến cũng có thể nhìn đến rõ ràng. Tất cả mọi người đều không ngu ngốc, đều cực kỳ thanh tỉnh nhưng có cơ hội bỏ đá xuống giếng thì ai sẽ bỏ qua được.
Thiết Quyền – Mãnh Hổ Hạ Sơn.
Trương Đạo An vọt về phía trước, một tay giơ lên hổ quyền, một quyền đập về phía trước, nội lực nóng bỏng làm cho không khí toàn bộ tửu lâu đều biến đổi. Người ta nói “vân tòng long, phong tòng hổ” một quyền này đánh ra cuồng phong cuồn cuộn, khí nóng bao phủ nửa gian tửu điếm.
Thanh Thu nâng đao chém xuống, giống như có ngàn con chim cất cánh vỗ, tiếng gió dạt dào trực tiếp bổ ra quyền kình sau đó mũi đao đâm thẳng về phía trước, thân hình lướt đi cực nhanh chỉ lưu lại tàn ảnh.
Trương Đạo An lật chưởng làm trảo, một chiêu Ưng Kích, bắt lại lưỡi đao. Thanh Thu không thể để đối phương thành công, lưỡi đao nửa đường liền biến chiêu, không nghĩ đến Trương Đạo An chỉ chờ có vậy liền thuận thế bắt về phía cổ của Thanh Thu.
Thanh Thu đang muốn thay đổi lưỡi đao trở về lại bị Trương Đạo An dùng tay trái đánh chệch đi, cướp lấy thời cơ chớp nhoáng thì tay phải đã gần đạt đến mục đích.
Lúc này nếu như Thanh Thu có thể vận dụng tay trái thì còn rất nhiều biện pháp ứng đối, đáng tiếc hắn chỉ có thể rút lui. Trương Đạo An một đường áp sát, đột ngột lại thấy kiếm quang lóe lên, cổ tay gặp phải trọng kích liền không thể không dừng bước.
Định nhãn nhìn lại đã thấy Bạch Linh Nguyệt phiêu động hạ xuống bên cạnh Thanh Thu, mũi kiếm đã ra khỏi vỏ, ánh mắt sắc bén quét nhìn bốn phía.
Trương Đạo An thu tay về, mặc dù không bị thương gì nhưng sắc mặt của hắn vô cùng khó coi. Chẳng thể ngờ được rằng nữ tử bên cạnh cũng là võ giả nhất lưu, tuy rằng vừa mới đột phá không lâu, khí tức bất ổn thì vẫn là võ giả nhất lưu. Nếu như tranh đấu lên, hôm nay Võ Lâm Minh phải bị các nàng làm cho tổn thất nặng nề.
Thanh Thu dùng một tay kéo lấy Bạch Linh Nguyệt, cùng nhau đứng sóng vai.
Tình cảnh vừa rồi có một chút hung hiểm nhưng còn chưa đến mức phải để cho Bạch Linh Nguyệt ứng cứu. Đối phương lại tự nguyện tương trợ để cho Thanh Thu cảm thấy hơi vui mừng, ít nhất có thể chứng tỏ tình hữu nghị của hai người đang phát triển rất tốt đẹp.
Trương Đạo An là một đối thủ mạnh, nhưng Thanh Thu không lo lắng bản thân sẽ thất bại, hắn vẫn còn che giấu Đại Hải Quy Nguyên Quyết, chỉ cần đánh bất ngờ là có thể giết chết hoặc trọng thương đối phương ngay.
Nhưng không cần bại lộ chiêu này thì tốt nhất vẫn không nên bại lộ ra, nếu không lần sau Đồ Ma Đại Hội gì đó không phải chỉ ở vùng Thái Bắc mà toàn bộ cả giang hồ này luôn ấy chứ.
Bạch Linh Nguyệt lộ ra một chút thực lực, Thanh Thu liền thuận thế nói.
“Trương Đạo An còn đánh không?”
Lời nói có lực uy hiếp cực lớn, Trương Đạo An thật sự có ý muốn rút lui chỉ là không thể mất hết mặt mũi rút đi được. Nhất là sau Hắc Bạch Song Kiếm còn có không ít đồng đạo giang hồ đang đến.
Đang phân vân khó mà quyết định thì Trương Đạo An lại thấy Thanh Thu cất đao đi, bàn tay xoay chuyển một cái liền có mấy thanh kim tiêu xuất hiện trên đầu ngón tay của hắn, kim tiêu xoay tròn toát ra khí tức sắc bén nguy hiểm.
Ý vị uy hiếp đã rõ ràng mười phần.
Hơn nữa lực uy hiếp còn thật sự không thể coi thường. Nếu Thanh Thu thật sự không đếm xỉa đến mà dùng ám khí đối phó Võ Lộc Minh, vậy thì tử thương thảm trọng là chuyện không thể tránh khỏi.
Xoắn xuýt một chút, Trương Đạo An đành hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng nói với thuộc hạ.
“Nhanh chóng đưa Bạch Kiếm nữ hiệp đi chữa trị, chớ để nàng trọng thương bất trị”.
Nói xong liền buông lời hung ác đe dọa Thanh Thu.
“Chuyện hôm nay bản tọa nhớ kỹ, các ngươi chờ đó cho ta”.
Nói xong dứt khoát liền xoay người rời đi, sắc mặt đen giống như đáy nồi. Chuyện hôm nay cái gì cũng không làm được, tốn công tốn người còn tổn thất cả thanh danh, thật sự là một cuộc làm ăn lỗ vốn.
…
p/s: Cầu đề cử!!!