Chương 124:
Thanh Thu đưa tay trái gãi gãi trán, hắn luyện võ công rất đứng đắn mới đúng chứ, vì sao lại khiến cho thỏ thỏ lớn lên?
Thỏ thỏ ngoại trừ làm đồ chơi ra thì có tác dụng quái gì, thậm chí quá lớn sẽ gây cản trở trong chiến đấu, không hề tiện lợi.
Cũng may mà như hiện tại lại vừa vặn, đối ngoại không ảnh hưởng chiến đấu, đối nội có thể vừa lòng bàn tay… Không nhịn được, thử nghiệm một chút, đàn hồi mềm mại, xúc cảm thật tốt…
Thấy Bạch Linh Nguyệt dùng ánh mắt quái dị nhìn về phía mình, Thanh Thu liền đưa tay trái sang đẩy ra tay của Bạch Linh Nguyệt, dù sao tay kia đang nắm cổ tay phải của hắn.
Sắc mặt thản nhiên, mặt không đỏ, tay không run, tim cũng không rộn ràng.
Trước kia không quá quen thuộc cho nên Thanh Thu cảm thấy là lạ cùng ngượng ngùng, nhưng ở cùng lâu như vậy thì Thanh Thu đã sớm xây dựng xong tâm lý, sẽ không còn cảm thấy có gì không đúng.
Thậm chí hắn không có thả rông lắc lư trước mặt Bạch Linh Nguyệt đã là tương đối hàm súc, dù sao mỗi ngày băng chặt cũng không thoải mái dễ chịu, nhất là kiếp trước vốn chẳng bị trói buộc gì ở bên trên, kiếp này cũng chẳng có gì lắm mà phải trói buộc.
Tất nhiên việc thường xuyên phải đi đường cũng là một phần nguyên nhân, ở nhà có thể cởi trần chứ ra đường để người khác chỉ trỏ không phải chuyện nên làm. Trong quan niệm của Thanh Thu thì khi hắn là nam cởi trần cùng nữ thả rông thực không có gì khác biệt.
Không nói về việc nhận thức kỳ quái của Thanh Thu, dù sao tiếp thu hai dòng ký ức của hai người khác giới tính lại còn ở thời đại khác nhau, cho nên hình thành một loại nhận thức kỳ quái là có thể hiểu được.
Thanh Thu đã đoán được vì sao lại có biến đổi lớn như vậy. Kỳ thực từ khi chữa trị thân thể, thỏ thỏ của hắn đã thoáng lớn lên, chỉ là tốc độ cực chậm không đáng để ý đến thôi.
Lần này đả thông khiếu tạng, khí huyết cùng nội lực tuần hoàn rèn luyện thân thể, cuối cùng kích thích thân thể trưởng thành. Không chỉ có thỏ thỏ lớn lên, đồn đồn cũng lớn lên, thậm chí chiều cao cũng tăng lên một chút, chỉ là Thanh Thu chưa có phát hiện.
Tuy nói là lớn lên nhưng nhìn không có khác biệt quá nhiều, so ra vẫn không thể tạo ra đường con quyến rũ như Bạch Linh Nguyệt được, ngoại trừ chiều cao thì dáng người còn kém một khoảng.
Không có gì đáng so sánh.
Thanh Thu lại thấy dây lưng của mình đã cởi ra từ bao giờ, ngoài bào cởi ra, nội bào lộn xộn vén lên để lộ bụng nhỏ. Hắn lập tức đoán được vừa rồi Bạch Linh Nguyệt làm cái gì, cũng biết vì sao đối phương lại bị hút mất nội lực.
Điều chỉnh quần áo ngay ngắn, Thanh Thu đang tìm kiếm đai lưng liền bị Bạch Linh Nguyệt kéo lại, lời nói truyền vào trong tai.
“Mặc cái gì mà mặc, ngươi còn không tắm rửa một phen đi, nếu không tối nay cũng đừng mò lên giường”.
Vừa rồi cơ thể không ngừng khô héo cùng khôi phục, khí huyết lại thúc đẩy mồ hôi nhễ nhại, quả thật cần phải tắm rửa một phen. Nhưng nghe đến lời nói của Bạch Linh Nguyệt thì hắn luôn cảm thấy là lạ ở chỗ nào.
Không phải hắn bỏ tiên thuê trọ à, sao lại bị cấm lên giường ngủ chứ?
Cùng lắm thì hắn lại mở một gian…
Thanh Thu oán thầm ở trong lòng nhưng ngoài mặt không nói gì, chờ đợi tiểu nhị bưng nước nóng lên. Lúc này hắn mớt phát hiện thời gian không còn sớm, không biết mặt trời lặng từ bao giờ, nhà nhà đều đã đốt đèn chờ đợi bóng đêm phủ xuống.
Tu luyện vậy mà qua hết nửa ngày, chém giết đám người giang hồ kia đã truyền khắp lại không có ai đến tìm phiền phức, cũng là kỳ quái thay.
Bạch Linh Nguyệt mới không quan tâm Thanh Thu đang nghĩ chuyện viển vông gì, pha tốt nước tắm liền kéo Thanh Thu đứng dậy, vừa đẩy Thanh Thu đi tắm vừa lột xuống quần áo.
Thanh Thu bất đắc dĩ chỉ có thể tự mình cởi bỏ, dù sao để Bạch Linh Nguyệt táy máy lột quần áo luôn cảm thấy kỳ kỳ quái quái. Ngâm mình vào trong thùng tắm, Thanh Thu cũng cảm thấy thoải mái, da thịt giãn ra, gân xương thư thái.
Bạch Linh Nguyệt rất thuần thục mà vò nát bồ kết, đánh thành bọt gội đầu cho Thanh Thu. Trải qua hơn một tháng chỉnh lý, mái tóc của Thanh Thu cũng suôn mượt hơn, đen nhánh chắc chắn, vô cùng khỏe mạnh chứ không phải lưa thưa xơ xác.
Bạch Linh Nguyệt chà sát mái tóc của Thanh Thu, động tác nhẹ nhàng mà cẩn thận giống như đang chăm sóc mầm non. Thanh Thu nhắm mắt, như mọi lần tận hưởng Bạch Linh Nguyệt “chăm sóc”.
Nhưng lần này Bạch Linh Nguyệt lại lên tiếng hỏi
“Ngươi chỉ đả thông bốn khiếu tạng vì sao lại thành một vòng tuần hoàn được? Còn một khiếu tạng kia là cái gì?”
Thanh Thu mở mắt, ở góc độ này hắn có thể trông thấy toàn bộ khuôn mặt tinh xảo của Bạch Linh Nguyệt. Thanh Thu lẳng lặng đối mặt, có thể nhìn xuyên đôi mắt tỏa ra hào quang màu tím nhàn nhạt, thanh u sâu thẳm lại hấp dẫn quyến rũ.
Cho dù đối mặt bao nhiêu lần đều sẽ sinh ra một loại nhận thức, đôi mắt này thật đẹp, đây giống như một loại định nghĩa, một loại nhận thức chứ không phải dựa vào tiêu chuẩn nào đó.
Thanh Thu không đắm chìm trong thưởng thức, hắn nhẹ nhàng nói.
“Còn có phế khiếu, ta cũng không hiểu rõ vì sao chỉ bốn khiếu tạng có thể hình thành tuần hoàn, nhưng dựa trên suy đoán thì phế khiếu chính phục trách “tẩy” đào thải độc chất, tinh luyện khí huyết, gột rửa thân thể”.
Về phần vì sao không mở ra, tất nhiên bởi vì hôm nay đã mở ra hai khiếu tạng, cũng bị biến đổi bất ngờ này “dọa sợ” tạm thời không dám mạo hiểm thôi. Giống như người uống đến say mèm, sáng ngày hôm sau tỉnh lại vô cùng chật vật liền tự hứa đây là lần cuối.
Tâm lý của Thanh Thu lúc này cũng như vậy, tình hình đã ổn định, tạm thời đừng đùa nghịch lung tung nữa, hắn không muốn bản thân tự đùa chơi chết chính mình đâu.
Về phần tương lai có thể mở ra phế khiếu hay không…giống như việc say rượu thôi, hiểu đều hiểu.
Động tác trên tay của Bạch Linh Nguyệt dừng lại, sau đó rất nhanh lại tiếp tục hỏi.
“Cho nên phương pháp khôi phục nội lực mà người nói là đả thông phế khiếu này?”
Thanh Thu hơi giương giương cằm để cho nước tắm ngập đến cổ, thân thể hơi ngửa về phía sau, nhẹ nhàng nói.
“Không phải, đả thông tỳ khiếu có thể chuyển hóa nội lực thành khí huyết, đả thông can khiếu có thể chuyển hóa khí huyết thành nội lực. Ngươi hoàn toàn có thể dùng Dược Vương Điển luyện khí huyết, sau đó khí huyết chuyển đổi thành nội lực”.
Bạch Linh Nguyệt khẽ nhíu mày, không phải không tin lời nói của Thanh Thu mà bởi vì nàng tu luyện khác biệt, kể cả Dược Vương Điển lẫn Huyết Luyện Bảo Thuật đều theo phương hướng không giống nhau, cho nên nàng không thể cảm ứng được các tạng khiếu.
Không biết có phải năng lực đặc hữu của Thanh Thu hay không, có lẽ phải bỏ một khoảng thời gian ra tu luyện mới được. Thanh Thu giống như đã nghĩ đến chuyện này, lập tức liền nói.
“Phương thức đả thông không quá khó, chờ ta chỉnh lý lại công pháp liền có thể để ngươi thử xem”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu, đối với chuyện này thì nàng không nghi ngờ, Thanh Thu đúng là thường có thể làm điều gì đó kỳ quái với công pháp, không phải tu luyện giống như người khác.
Nói đến không tu luyện bình thường, Bạch Linh Nguyệt cảm thấy bản thân rất tương tự, tu luyện công pháp không bình thường lại dưới sự chỉ dẫn của Thanh Thu đi điều chỉnh công pháp trở thành bộ dáng cũng không bình thường cho lắm.
Ít nhất khi thống hợp Thiên Độc Quyết cùng Dược Vương Điển đã mang đến biến hóa không nhỏ.
Cũng may mà khi đó có Thanh Thu bảo hộ ở bên cạnh mới không xảy ra ngoài ý muốn, cho nên Bạch Linh Nguyệt mới nóng lòng can thiệp như vậy, cuối cùng lại bị Thanh Thu hút đi gần một phần ba nội lực.
Thật sự thua thiệt chết.
…