Chương 112: Đáng chết
Cuồng phong đao pháp, đao ra như gió, phong thanh gào thét bao phủ thiên địa. Đao pháp vừa nhanh vừa mãnh liệt, tiếng đao xé gió không những tạo ra thanh thế hùng vỹ còn có thể uy hiếp đối thủ.
Tốc độ chém ra lại cực kỳ nhanh, lưỡi đao giống như biến mất thành vô hình, lưỡi đao nhắm thẳng bờ vai của Bạch Linh Nguyệt. Đao rất nhanh nhưng kiếm của Bạch Linh Nguyệt cũng không chậm.
Những ngày này tham khảo Tri Nhân Quyết, mặc dù chưa tu luyện được thành quả gì nhưng đã chỉ rõ một loại ý nghĩ tham khảo, từ thời cơ cho đến phương pháp đều có một mục tiêu nhất định. Cho nên khi lưỡi đao chém ra thì kiếm của Bạch Linh Nguyệt cũng đâm đến.
Dựa trên so sánh chính xác thì tốc độ đao của Điền Vân Phi nhanh hơn một chút, cũng có nghĩa là lưỡi đao sẽ chém đến Bạch Linh Nguyệt trước khi bị nàng đâm trúng. Cho dù Điền Vân Phi sử dụng một loại đoản đao lưỡi đao không đến năm tấc, mũi nhọn bản đao lại lớn đến hai tấc, nhìn giống như là một cái dao phay.
Nhưng sự thật thì Điền Vân Phi không dám chém xuống, nửa đường chỉ có thể biến chiêu, từ chém ngang đột ngột thu tay lại sau đó vung tay chém từ dưới lên, nhắm thẳng vào thắt lưng của Bạch Linh Nguyệt.
Bạch Linh Nguyệt vừa rồi nhắm thẳng vào bắp tay của Điền Vân Phi cho nên không biến chiêu thì lưỡi kiếm sẽ đâm trúng đích trước, Điền Vân Phi chỉ có thể biến chiêu.
Điền Vân Phi biến chiêu đồng dạng rất nhanh, đổi lại là người khác thậm chí sẽ không nhận ra hắn biến chiêu chứ nói gì đến ngăn cản. Phản ứng của Bạch Linh Nguyệt lại cực nhanh, cổ tay khẽ đảo một cái, mũi kiếm liền đâm xuống, nhắm thẳng vào cổ tay của Điền Vân Phi.
Khóe miệng của Điền Vân Phi vẫn luôn giương lên vào lúc này không khỏi kéo xuống, không còn đắc ý tự tin như trước nữa. Cánh tay nhanh chóng thú về, lưỡi đao chém thẳng vào mũi kiếm của Bạch Linh Nguyệt.
Tiếng va chạm còn chưa vang lên, chiêu thức tiếp theo của Điền Vân Phi đã đến, lưỡi đao nhắm thẳng vào bờ vai của Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt vẽ một cái kiếm hoa, lợi dụng độ dài của trường kiếm làm cho Điền Vân Phi phải biến chiêu nếu không sẽ bị chặt đứt cánh tay.
Điền Vân Phi không khỏi vận chuyển khinh công tránh đi mũi kiếm, đi đến một bên của Bạch Linh Nguyệt, khóe miệng lại nhếch lên, giơ tay muốn vỗ vào bảo tọa. Bạch Linh Nguyệt sẽ không đến mức không phản ứng kịp, bước ra một bước tránh đi sau đó xoay người đâm ra một kiếm vào lồng ngực của đối thủ.
Đáng tiếc là Điền Vân Phi sử dụng võ kỹ trong khi Bạch Linh Nguyệt chỉ dùng đòn đánh thông thường, kiếm pháp của nàng phá giải từ Phượng Vũ Lục Đạo nhưng không trở thành chiêu thức, nếu cố ý thi triển chiêu thức lại không theo kịp tốc độ của Điền Vân Phi.
Cho nên đao kiếm giao kích, tâm thanh va chạm của kim loại bị cuồng phong che lấp, Bạch Linh Nguyệt lần này trực tiếp bị đẩy lui lại, lực lượng không sánh bằng đối phương.
Cuồng phong đao pháp một khí đắc thế liền dồn ép không ngừng, giống như gió lớn liên miên bất tuyệt đổ ập xuống, tung hoành ngang dọc chém đến làm cho Bạch Linh Nguyệt chỉ có thể không ngừng bị ép lui lại.
Có thể nhìn thấy sơ hở trong chiêu thức nhưng không đánh ra ngoài được, chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ. Điền Vân Phi có thể nửa đường biến chiêu, đánh lui kiếm của Bạch Linh Nguyệt sau đó lại chiếm lấy thế chủ động, tấn công đến. Bạch Linh Nguyệt có thể nhìn thấy rồi tấn công vào sơ hở cho nên lâm vào thế yếu cũng không bại trận, chống đỡ mười mấy chiêu liền thi triển khinh công lui ra ngoài hơn mười thước sau đó vận chuyển nội lực vào trên kiếm, thân hình dịch chuyển trong nháy mắt rồi chém về phía trước.
Phượng Vũ Lục Đạo.
Bạch Linh Nguyệt hiện tại chỉ làm được chồng chất bốn tầng nội lực, một kiếm chém ra có thể phát huy mười bảy thành lực lượng. Chỉ nghe đinh đang một tiếng, đao kiếm giao kích liền dừng lại giữa không trung.
Lưỡi kiếm của Bạch Linh Nguyệt đã chém sâu vào một nửa lưỡi đao của Điền Vân Phi, hai thanh vũ khí chém vào nhau treo ở giữa hai người, khoảng cách đôi bên đối diện chỉ hơn nửa thước một chút.
Ánh mắt của Điền Vân Phi ngưng trọng, không nghĩ đến đao của mình sẽ bị người chém sâu vào một nửa lưỡi đao, lại thấy mấy sợi tóc mái bị cắt đứt chậm rãi rơi xuống. Điền Vân Phi tức giận đến ngữ khí hầm hè nói.
“Ngươi rất…”
Lời còn chưa dứt đã thấy từ khóe miệng trào ra một dòng máu đen, cả cơ thể mềm nhũn đổ gục xuống, hai mắt mở trừng trừng chết không nhắm mắt. Lúc này mấy sợi tóc mới rơi xuống đến mặt đất, ở gò má của Điền Vân Phi xuất hiện một vết nhỏ, dài mảnh lại không sâu nhưng máu tươi chảy ra lại cũng là màu tím đen.
Bạch Linh Nguyệt lắc kiếm một cái, rút lưỡi kiếm của mình ra khỏi đao của đối thủ. Có kiếm khí ngưng ngân gia trì, lưỡi kiếm chặt vào đao của đối thủ chẳng phải chuyện lạ.
Điền Vân Phi lấy được ưu thế cho nên quá tự tin cho nên không phát hiện ra ngân mang trên kiếm của Bạch Linh Nguyệt, đồng thời lực lượng của Bạch Linh Nguyệt cũng bộc phát ngoài dự kiến.
Một kiếm toàn lực của Bạch Linh Nguyệt có thể đạt đến gần tám trăm cân, đến võ giả nhất lưu cũng phải ứng đối cẩn trọng chứ nói gì đến võ giả nhị lưu đỉnh phong như Điền Vân Phi.
Nhưng Điền Vân Phi vẫn tiếp được một đòn này, ít nhất thì kịp phản ứng chặn lại mà không bị một kiếm bêu đầu, có thể thấy được sức chiến đấu của Điền Vân Phi không tầm thường, nhưng đây không phải nguyên nhân mà Điền Vân Phi có thể chặn được đòn tấn công này.
Bạch Linh Nguyệt cố ý dẫn ra một phần lực lượng làm cho kiếm khí phóng ra ngoài, cắt đến trên mặt của Điền Vân Phi. Nếu không làm như thế thì một kiếm kia chỉ đánh bay Điền Vân Phi, cùng lắm thì vũ khí bị chặt đứt, hai tay bị thương nặng, nội thương nghiêm trọng nhưng dựa vào khinh công của đối phương có khả năng rất cao sẽ chạy thoát.
Điền Vân Phi là võ giả nhị lưu đỉnh phong, tu luyện cuồng phong đao pháp nhiều năm đã đạt đến cấp độ đại thành, đặt trong hàng ngũ võ giả nhị lưu đã có thể tính là bất khả chiến bại, thậm chí giao đấu vài chiêu với võ giả nhất lưu cũng chưa chắc sẽ thua.
Người như vậy giao đấu mấy chục chiêu, chiếm được thượng phong xong lại bị người dùng một chiêu chém chết, đủ thấy tuyệt học mang đến ưu thế cực lớn so với võ công khác.
Phượng Vũ Lục Đạo là tuyệt học, Thiên Độc Quyết cũng là tuyệt học, cả hai kết hợp lại, kiếm khí phóng ra ngoài chỉ cần tạo một vết thương nhẹ liền giết được đối thủ mạnh như Điền Vân Phi.
Đương nhiên dù có thay đổi thế nào thì két cục của Điền Vân Phi đã định sẵn, kể từ khi hắn ngừng lại trêu chọc Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt thì hắn đã có đường đến chỗ chết.
Thấy Điền Vân Phi chết không nhắm mắt, hai mắt mở trừng trừng bất ngờ đến không thể tin thì Thanh Thu khẽ thu hồi kim tiêu. Trên người của Thanh Thu hiện tại không có quá nhiều ám khí, dù sao tác dụng không lớn cho nên Thanh Thu không chú tâm đi bổ sung. Dọc đường đã dùng kha khá rồi, dùng một cái liền thiếu đi một cái cho nên không dùng đến phải thu hồi lại chứ không phải Thanh Thu keo kiệt.
Lười phải đi bổ sung, chẳng bằng đi sửa đao còn hơn.
Thanh Thu đi đến bên cạnh Bạch Linh Nguyệt, quan sát một chút, thắt lưng không hư hao gì, chỉ là hai bên vai áo có vết cắt nhẹ, hiển nhiên Điền Vân Phi cố ý nhằm vào.
Bạch Linh Nguyệt tức giận hừ một tiếng, giớ chân đá thi thể của Điền Vân Phi lăn vài vòng.
Lúc này bao bố mà Điền Vân Phi thả xuống cũng lăn lộn mấy lần, còn có một chút động tĩnh nhỏ bé. Thanh Thu đưa mắt nhìn sang, nghĩ nghĩ liền dùng nội lực cắt đứt dây buộc.
Bao bố bất động một hồi mới nhúc nhích mạnh sau đó một đầu tóc rối loạn từ bên trong chui ra ngoài.
…
p/s: Cầu đề cử!!!