Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-cai-gi-tien-khong-bang-mo-tam-ly-khoi-phuc-trung-tam.jpg

Tu Cái Gì Tiên? Không Bằng Mở Tâm Lý Khôi Phục Trung Tâm

Tháng 10 7, 2025
Chương 472 Chương 471: Trăm năm về sau (đại kết cục)
truong-sinh-tu-the-gioi-phoi-thai-bat-dau

Trường Sinh Từ Thế Giới Phôi Thai Bắt Đầu

Tháng mười một 23, 2025
Chương 274: Cảm ân, cảm tạ, tiếc nuối, nhìn gặp lại. Chương 273: Chưa hết chương cuối
Ta! Khô Lâu Đại Đế! Thu Tiền!

Ta! Khô Lâu Đại Đế! Thu Tiền!

Tháng mười một 4, 2025
Cực Ác Đế Quốc sử: Lời cuối sách thiên Chương 492: Vô tận chiến tranh
hollywood-cai-cuoi-cung-cu-tinh.jpg

Hollywood Cái Cuối Cùng Cự Tinh

Tháng 1 31, 2026
Chương 403: Hai bài tiếng Trung bài hát Chương 402: Tiếp tục nửa tràng sau
van-the-trinh-de.jpg

Vạn Thế Trinh Đế

Tháng 2 3, 2025
Chương 1046. Luân Hồi Chương 1045. Xúc nghịch lân người chết
hp-tro-choi-nguoi-choi-xuyen-qua-nguyen-tac-co-the-muon-lam-gi-thi-lam-ma.jpg

[hp] Trò Chơi Người Chơi Xuyên Qua Nguyên Tác Có Thể Muốn Làm Gì Thì Làm Mà

Tháng 12 5, 2025
Chương 108: phiên ngoại bốn Chương 107: phiên ngoại ba
mong-du-chu-gioi.jpg

Mộng Du Chư Giới

Tháng 1 19, 2025
Chương 981. Tiểu Thảo phiên ngoại (8) Chương 980. Tiểu Thảo phiên ngoại (7)
tu-hop-vien-bat-dau-tho-tien-cap-sau-bua-bua-an-thit.jpg

Tứ Hợp Viện: Bắt Đầu Thợ Tiện Cấp Sáu, Bữa Bữa Ăn Thịt

Tháng 2 3, 2025
Chương 911. Xuân tới nắng hướng, trong nháy mắt Chương 910. Khúc cuối cùng, người hạ màn
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 107: Hung tàn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 107: Hung tàn

Thế cuộc đột nhiên biến đổi quá nhanh, Cao Trường Ưng đang dồn ép Thanh Thu, mắt thấy đánh rơi được vũ khí của đối thủ, một kiếm chuẩn bị định sinh tử phân thắng bại thì tình thế lại thay đổi đột ngột.

Chớp mắt một cái Thanh Thu lại đâm kiếm vào lại rút kiếm ra, sau đó một kiếm bêu đầu Cao Trường Ưng, tất cả chỉ diễn ra trong thoáng chốc, chớp mắt mấy cái liền kết thúc.

Toàn trường tĩnh lặng không có một âm thanh nào, phía bên kia Bạch Linh Nguyệt bị dồn ép giằng co, đối phương người đông thế mạnh cho nên quan sát được toàn trường.

Sau khi bị chấn kinh đến đầu óc trống rỗng, một thời gian sau là kinh hoảng, là phẫn nộ, âm thanh một lần nữa trở về cơ thể lập tức có tiếng kêu thảm thiết vang lên.

“Không! Trưởng lão!”

“Sư phụ!”

“Ma nữ đáng chết!”

Thanh Thu không biết mấy người này thật sự có tình cảm thân thiết thật hay là muốn lập công chuộc tội, kiếm chiến công gì đó hay là tức giận đến choáng váng đầu óc, vậy mà có ba người cầm kiếm nhắm thẳng đến Thanh Thu.

Mỗi người mặt đỏ bừng bừng, hai mắt giống bốc ra lửa, đồng loạt xuất kiếm đâm đến. Chiêu thức này thật quen thuộc, giống như mở đầu của Tri Kiếm Quyết, kẻ nào cũng thấy dùng nhưng mỗi người lại có vận vị khác nhau.

Kiếm pháp rất tốt, đáng tiếc người thi triển lại quá bình thường, trong mắt của Thanh Thu thì động tác của bọn hắn rất chậm. Thanh Thu thậm chí không cần động kiếm, dùng mấy thanh kim tiêu liền đánh trúng yếu điểm của ba tên đệ tử này.

Hai người bị đánh trúng lồng ngực cùng cổ họng, một người bị cắm xuyên trái tim cùng mi tâm, trong chớp mắt liền quẳng ngã xuống mặt đất chết đi không thể lại chết.

Mạn Thiên Phi Vũ chỉ là võ kỹ nhị lưu, mang ra giao chiến trong tầng thứ nhị lưu miễn cưỡng đủ, đến võ giả nhất lưu thì không đủ dùng. Nhưng để võ giả nhất lưu thi triển ra lại đủ nghiền ép võ giả nhị lưu, càng không cần đề cập đến ba tên này chỉ là võ giả tam lưu.

Xưng bá một phương như Tri Kiếm Phái, môn hạ mấy chục người có hơn một nửa đều là võ giả bất nhập lưu. Võ giả tam lưu như đám người này có chừng hai mươi mấy, võ giả nhị lưu chỉ có mười người. Có thể nói Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đã gặp qua một nửa võ giả của môn phái này.

Thậm chí có thể nói là giết một nửa.

Bởi vì sau khi dùng ám khí giết chết ba người thì Thanh Thu lập tức vung kiếm giết về phía đám người đang bao vây Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt luyện tập nửa tháng Phượng Vũ Lục đạo miễn cưỡng ngăn cản hơn mười người liên thủ, thậm chí phản sát một hai, tất nhiên trên thân cũng mang theo vài vết thương.

Nói đến đám người kia thấy trưởng lão nhà mình bị giết lại còn không sợ, thậm chí hùng hổ giết đến, giống như vội vàng tranh nhau…đi chết.

Thanh Thu trực tiếp vung kiếm giết đến, nếu như người giang hồ khác có khả năng sẽ e ngại danh tiếng của Tri Kiếm Phái, hoặc sẽ ngại thanh danh của mình mà không ra tay với hậu bối, ít nhất sẽ không đuổi tận giết tuyệt, chỉ cần đám người bỏ là có thể giữ được mạng sống.

Nhưng bọn hắn lại gặp phải Thanh Thu, trong mắt của Thanh Thu chỉ có người giang hồ cùng người bình thường, trong đó thì người giang hồ ai chết cũng không oan.

Thanh Thu cũng không biết kiếm pháp gì, chỉ biết một chiêu Phượng Vũ Lục Đạo nhưng không đáng để mang ra dùng với đám người này. Hắn thuần túy dùng khinh công lướt đi, áp sát đến đối thủ sao đó đâm ra một kiếm hoặc là chém ngang, không phải xuyên tim cũng là đứt cổ, máu tươi tung tóe một vùng.

Cả con đường trước cửa tiệm thuốc không một bóng người. Ban đầu còn có không ít người quan sát động tĩnh của Tri Kiếm Phái, nhưng khi đánh lên thì bọn hắn tự biết trốn mất dạng. Hiện tại Thanh Thu đem người giết hết, mười mấy cỗ thi thể đổ xuống trên mặt đường, máu tươi chậm rãi chảy ra, lan tràn bốc lên mùi tanh vô cùng khó chịu.

Võ giả nhất lưu đối đầu với mười mấy võ giả chỉ là một hồi tàn sát, không đến mười phút đều bị Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liên thủ giết sạch sành sanh. Kỳ thực đám người của Tri Kiếm Phái không hề yếu, chỉ có chín người lại có thể cầm cự được gần mười phút đã là thành tích vô cùng đáng gờm.

Quan sát xung quanh không thấy bóng người, Thanh Thu nghĩ nghĩ lấy ra một đồng vàng, cong ngón tay một cái bắn vào cánh cửa của tiệm thuốc, sau đó lạnh nhạt nói ra.

“Giúp ta dọn dẹp một chút, tiền này thưởng các ngươi”.

Nói xong mới nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, một thân bạch y đã lấm tấm máu đào, trên tay vai cùng chân lại còn có mấy vết tổn hại, da thịt thêm một chút vết thương nhỏ, tuy không đáng nhắc đến nhưng Thanh Thu vẫn hỏi.

“Không sao chứ?”

Bạch Linh Nguyệt lạnh nhạt thu kiếm trở về vỏ, đón ánh mắt của Thanh Thu liền nhẹ nhàng gật đầu một cái, tỏ vẻ không ngại. Đồng thời nàng cũng quan sát trạng thái của Thanh Thu, mặc dù trên áo có một vết cắt nhạt, ngoài ra không có tổn thường gì nhưng cả người có không ít máu tươi nhuốm lên y phục, thậm chí trên mặt còn vương lại vết máu của Cao Trường Ưng.

Bạch Linh Nguyệt tiến lên, vươn tay dùng ngón tay cái lau đi vệt máu trên mặt của Thanh Thu, thậm chí tạo thành một vệt hồng nhạt kéo dài bên gò má, nhìn qua có chút yêu dị. Bạch Linh Nguyệt ngoắc ngoắc khóe môi nói.

“Ngươi cũng làm cho hiện trường văng tung tóe rồi”.

Mí mắt của Thanh Thu không khỏi giật giật, bình thường hắn vẫn hay phàn nàn Bạch Linh Nguyệt, hiện tại lại bị nàng lấy ra trêu chọc.

Kỳ thực Thanh Thu bị Cao Trường Ưng dồn ép rất gắt gao, tiêu hao không ít cho nên mới chọn sử dụng kiếm để tăng cao hiệu suất, nếu không dùng quyền chưởng sẽ tiêu hao thêm không ít thời gian.

Chênh lệch về cả tốc độ lẫn lực lượng lại có thể kéo dài nhiều thời gian như vậy, mỗi người đều giao thủ với Thanh Thu mấy chiêu mới bị chém giết, đủ thấy sự bất phàm trong kiếm pháp của bọn hắn.

Nghĩ đến đây Thanh Thu mới nhớ đến chuyện lục xoát thi thể của đối thủ. Không nghĩ đến thật sự có thu hoạch.

Tiền bạc gì không cần đề cập đến, Thanh Thu không thiếu chút tiền lẻ này. Chủ yếu là có hai quyển sách ghi chép võ công, một quyển Tri Nhân Quyết, một quyển rất mỏng không có danh tự.

Có thu hoạch, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liền cầm bịch thảo dược của mình rời đi. Qua một thời gian rất lâu, bốn phía đường phố mới có bóng người lén lút xuất hiện, ngó chừng rất lâu mới có người dám tiến đến gần.

Nhìn thấy hiện trường thảm trạng, thi thể nằm đầy đất, máu chảy thành một vũng lớn, mùi màu tanh nồng sền sệt để cho một đám người sợ run cả người, sắc mặt trắng bệch không đứng vững. Thậm chí có người run chân ngã quỵ, vịn tường nôn mửa.

Run rẩy nửa ngày, có người nói.

“Chết..chết hết! Hai ma nữ kia thật to gan, vậy mà giết hết đám người của Tri Kiếm Phái”.

“Thật ác độc song nữ”.

“Thật là nữ ma đầu”

“…”

Có người vội âm thầm về thu dọn đồ đạc bỏ chạy, có người âm thầm đi mật báo. Dù sao Tri Kiếm Phái rất nổi danh ở vùng này, có thể truyền thừa gần hai trăm năm đã có thể tự xưng “đại thế lực”.

Phải biết Phong Hành Tiêu Cục của Bạch gia mới truyền thừa hơn trăm năm một chút đã vang danh giang hồ, ảnh hưởng cả một vùng Bắc Thanh. Tri Kiếm Phái ở nơi này chỉ mạnh hơn chứ không kém, thậm chí mạnh hơn rất nhiều lần. Dù sao Bạch gia hiện tại chỉ có một võ giả nhất lưu trong khi Tri Kiếm Phái có đến tận ba người…à hiện tại chỉ còn hai người.

Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không quan tâm đến hiện trường sẽ mang đến kinh sợ cho đám người, bọn hắn nhanh chóng trở về nhà trọ. Để tiểu nhị đưa nước nóng đến, hai người tắm rửa thay quần áo mới bỏ đi một thân mùi máu tanh, toàn thân thư thái thở phào một hơi.

Hành tẩu nửa ngày trời, cuối ngày lại còn phải trải qua một trận chém giết, thật là để người ta mệt mỏi đến không muốn ăn. Bạch Linh Nguyệt thở dài nói.

“Thật xui xẻo”.

Thanh Thu đang cầm khăn tự lau mái tóc ướt nhẹp, nghe vậy thản nhiên nói.

“Đã giết đệ tử tông môn lại còn chạy đến phạm vi thế lực của người ta chính là khiêu khích trắng trợn, sao lại gọi là xui xẻo”.

Bạch Linh Nguyệt phiết phiết cánh môi, thở dài hỏi.

“Lần này lại giết mấy người, chắc chắn sẽ có phiền phức càng lớn”.

Thanh Thu hừ một tiếng, cũng thở dài nói.

“Vậy thì chuẩn bị rời đi thôi, bọn hắn truy đuổi liền giết, giết đến bọn hắn không dám truy đuổi nữa là được”.

Bạch Linh Nguyệt đánh tơi mái tóc, chẹp miệng nói.

“Thật là hung tàn”.

Lời nói nghe như rất sợ nhưng ngữ khí lạnh nhạt, sắc mặt cũng không thấy biểu lộ ra dấu hiệu sợ hãi gì, thậm chí có vẻ không quá để tâm. Việc để Bạch Linh Nguyệt để tâm hơn chính là…quần áo.

Quần áo của bọn họ bị tổn hại một nửa, hiện tại đã không còn đủ để thay giặt mỗi ngày.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-hao-moi-ngay-danh-dau-1-uc
Thần Hào: Mỗi Ngày Đánh Dấu 1 Ức
Tháng mười một 7, 2025
cai-gi-goi-la-pha-hu-hinh-giua-tran-a.jpg
Cái Gì Gọi Là Phá Hư Hình Giữa Trận A
Tháng 1 17, 2025
cao-vo-chi-co-tri-du-moi-co-the-vo-dich
Cao Võ: Chỉ Có Trị Dũ Mới Có Thể Vô Địch!
Tháng 10 5, 2025
hong-hoang-ho-lo-oa-dem-nu-oa-lam-xa-tinh-bat
Hồng Hoang: Hồ Lô Oa, Đem Nữ Oa Làm Xà Tinh Bắt
Tháng 10 14, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP