Chương 631: Bây giờ lên giá, 600 ức
“Điều này không tốt, phi thường không tốt, hành động này sẽ làm hỏng mối quan hệ giữa Cẩn Ký và Đao Kiếm Thánh Địa.”
Liễu Thừa Phong lắc đầu, nói là không ổn.
“Đại chưởng quỹ, ngài đừng quên, hiện tại ngài đang đại diện cho tài phiệt Ngô Đạo, không phải Cẩn Ký.”
Không Nguyệt xúi giục, chỉ cần bọn họ có thể lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 quản chi cái gì quan hệ giữa Cẩn Ký và Đao Kiếm Thánh Địa chứ.
Thậm chí, tương lai Đao Kiếm Thánh Địa có lẽ cũng chẳng còn tồn tại.
Nghĩ đến đây, trong lòng nàng dâng lên sát ý, không chỉ là Đao Kiếm Thánh Địa, mà ngay cả kẻ họ Liễu kia…
“Đại chưởng quỹ, ngài tưởng rằng hiện tại ngài không phá hỏng quan hệ với Đao Kiếm Thánh Địa thì bọn họ sẽ tha cho ngài sao? Từ khoảnh khắc ngài ký hợp đồng thuê mướn, ngài đã trở mặt với Đao Kiếm Thánh Địa rồi.”
Ngân Giác Yêu Thiếu cũng xúi giục Liễu Thừa Phong, nhằm mục đích phá hoại thêm mối quan hệ của hắn với Đao Kiếm Thánh Địa.
“Cái này ——”
Liễu Thừa Phong do dự, nhưng trong lòng thì cười đến lộn ruột.
“Đã phóng lao thì phải theo lao, dù sao Đại chưởng quỹ cũng chỉ tới đây làm ăn, chứ không phải tới để kết bạn. Nếu muốn kết bạn, Đại chưởng quỹ chẳng phải đã có chúng ta sao?”
Không Nguyệt nháy mắt một cái, mị hoặc thấu xương, nàng tiến sát lại gần Liễu Thừa Phong, hương thơm ngào ngạt phả vào mặt.
“Đại chưởng quỹ, lỡ chuyến đò này là không còn tiệm khác đâu, chẳng lẽ Đại chưởng quỹ không muốn kiếm khoản tiền này?”
Ngân Giác Yêu Thiếu tiếp tục thúc giục.
“Cái này, hình như cũng được.”
Liễu Thừa Phong do dự hồi lâu, rồi hạ quyết tâm.
“Vậy xin Đại chưởng quỹ mau chóng ra tay.”
Trong lòng Không Nguyệt vui mừng khôn xiết!
Chỉ cần lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 những kẻ còn lại đều đáng chết! Sát ý trong lòng nàng nồng đậm.
Ngân Giác Yêu Thiếu cũng không kìm nén được sát ý, nhưng trước hết, phải lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 đã.
“Cái này phải thêm tiền.”
Liễu Thừa Phong ra vẻ như đã hạ quyết tâm rất lớn.
“Thêm tiền ——”
Sắc mặt Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu đều biến đổi.
“Thêm bao nhiêu?”
Ánh mắt Không Nguyệt không mấy thiện cảm, nhìn chằm chằm Liễu Thừa Phong.
“Mỗi bên ra thêm 50 tỷ.”
Liễu Thừa Phong giơ ngón tay ra giá.
“ 50 tỷ ——”
Sắc mặt Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu đại biến.
Bỏ thêm 30 tỷ trước đó, bọn họ đã phải cắn răng chịu đựng vì không muốn công sức đổ sông đổ biển, dù sao trước đó đã bỏ ra gần 100 tỷ rồi, nên mới tiếp tục nhẫn nhịn.
Bây giờ Liễu Thừa Phong mở miệng đòi thêm 50 tỷ, bảo bọn họ làm sao nhịn nổi? Ngọn lửa giận dữ trong lòng tức khắc bùng cháy.
“Đại chưởng quỹ, vì 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 ta đã bỏ ra 110 tỷ, ngươi đừng có coi ta là con cá béo mà thịt!”
Sắc mặt Ngân Giác Yêu Thiếu âm lãnh, đôi mắt lộ ra sát cơ, nếu không phải vì muốn có được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 hắn đã muốn giết chết đối phương ngay lập tức.
Liễu Thừa Phong buồn cười, cái gì mà đừng coi là cá béo, hắn chính là con cá béo đang bị xẻ thịt đây thôi.
“ 30 tỷ là chi phí để mở Đao Kiếm Thánh Bia, 20 tỷ còn lại là phí tổn thất cho mối quan hệ của ta với Đao Kiếm Thánh Địa.”
Liễu Thừa Phong xòe tay giải thích.
“Chúng ta với hắn quan hệ tốt đến thế sao?”
“Tốt nhất là bọn họ đàm phán không thành.”
“Đàm phán thành thì đã sao? Hừ, sức mạnh của Thủy tổ chúng ta, đâu phải hạng Chân Thần Đấu Số có thể mở ra được.”
Chư thần của Đao Kiếm Thánh Địa bất mãn, lẩm bẩm oán trách.
“Đại chưởng quỹ, 50 tỷ là quá cao, chúng ta tối đa chỉ đưa thêm 30 tỷ. Còn về quan hệ với Đao Kiếm Thánh Địa, mất thì thôi, ngài vẫn còn chúng ta mà.”
“Ở Hoang Hải Loạn Vực, kết giao với Ám Thị và Hoang Lôi Đạo Thống chúng ta tốt hơn Đao Kiếm Thánh Địa gấp mười lần.”
Không Nguyệt nén giận, khuyên nhủ Liễu Thừa Phong.
“ 50 tỷ, một xu cũng không thiếu, nếu không ta đi về đây.”
Liễu Thừa Phong lắc đầu, thái độ kiên định, xoay người định rời đi.
Điều này khiến chư thần Thánh Địa thở phào nhẹ nhõm, tốt nhất là để bọn Không Nguyệt không lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》.
“Ngươi ——”
Sắc mặt Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu đại biến, lửa giận phun trào.
Thần Quan và Thần tướng của bọn họ ngay lập tức chặn đường Liễu Thừa Phong, mấy vạn Chân Thần nhìn chằm chằm hổ báo, thần uy đáng sợ ép tới, như muốn nhấn chìm thiên địa, vụn vỡ tinh hà.
“Sao đây, định trở mặt động thủ à?”
Liễu Thừa Phong nhìn bọn họ, cười lạnh một tiếng.
“Đại chưởng quỹ, chúng ta chỉ đưa 30 tỷ ——”
Không Nguyệt một lần nữa khẳng định giới hạn của mình.
“ 50 tỷ, một xu cũng không thiếu.”
Liễu Thừa Phong lắc đầu, giới hạn sinh ra là để bị phá vỡ mà.
“Đại chưởng quỹ, ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, làm ăn cho tử tế đi!”
Ngân Giác Yêu Thiếu bộc phát yêu khí, dị tượng nổi lên, như ngàn vạn hung yêu lao ra, muốn xé xác Liễu Thừa Phong thành từng mảnh, vô cùng dọa người.
“Sao, làm ăn không thành định giết người? Hay là muốn cưỡng mua cưỡng bán?”
Liễu Thừa Phong lạnh lùng nhìn bọn họ.
“Đại chưởng quỹ muốn chọn thế nào đây?”
Không Nguyệt vốn đang mị hoặc câu hồn, vừa trở mặt đã tỏa ra hàn mang thấu xương, như nguyệt nhận muốn đâm xuyên lồng ngực Liễu Thừa Phong, sát ý khiến người ta đau rát cả mặt.
“Chọn 50 tỷ.”
Liễu Thừa Phong bình thản trả lời bọn họ.
“Chẳng lẽ Đại chưởng quỹ không cần mạng nữa sao?”
Ánh mắt Ngân Giác Yêu Thiếu trở nên hung ác, chỉ thiếu nước rút kiếm chém chết hắn.
“Cần chứ, nhưng các ngươi giết ta thì được ích gì? Các ngươi chỉ có thể rút khỏi Tạo Hóa Thiên Hà, vì các ngươi chẳng có thỏa thuận nào với Đao Kiếm Thánh Địa cả.”
Liễu Thừa Phong khoanh tay, ung dung tự tại.
“Không có 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 các ngươi về báo cáo thế nào? Nợ nần chồng chất, lấy gì mà trả?”
Liễu Thừa Phong cười lạnh nhìn bọn họ.
Lời này khiến Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu nghẹn họng.
Nếu giết Liễu Thừa Phong, Đao Kiếm Thánh Địa sẽ là bên đầu tiên không thừa nhận giao dịch, bọn họ sẽ bị đuổi khỏi Tạo Hóa Thiên Hà.
Dù có hạ quyết tâm tiêu diệt Đao Kiếm Thánh Địa, liệu có chắc lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 không?
Huống hồ, Đao Kiếm Thánh Địa đâu phải nói diệt là diệt ngay được!
Bọn họ đã bỏ ra cả ngàn tỷ, không chỉ mắc nợ mà còn cam đoan với sư tôn, nếu không lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 bọn họ sẽ bị thất sủng, lúc đó không chỉ là nợ nần mà đến chỗ đứng cũng chẳng còn.
“Được, 50 tỷ, chúng ta đồng ý!”
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu nhìn nhau, nghiến răng đồng ý, cứ lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 rồi tính sau, không tin hắn có thể thoát khỏi lòng bàn tay bọn họ.
“Không, bây giờ tăng giá rồi, 600 tỷ.”
Liễu Thừa Phong lắc đầu, giơ ngón tay lên.
“Ngươi ——”
Sát khí trong mắt Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu sôi sục, hận không thể băm vằn Liễu Thừa Phong.
“Chậm trễ nữa là giá lại tăng tiếp đấy.”
Liễu Thừa Phong lạnh lùng nhìn bọn họ.
Ngân Giác Yêu Thiếu và Không Nguyệt tức đến run người.
“Được, 600 tỷ, chúng ta chốt.”
Không Nguyệt nghiến răng đồng ý, Ngân Giác Yêu Thiếu dù muốn do dự cũng không được.
Liễu Thừa Phong đưa tay ra, đòi tiền.
“Chúng ta tạm thời không có tiền mặt, viết giấy nợ.”
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu căn bản không thể đào đâu ra nhiều tiền như vậy, trong túi Không Nguyệt hiện tại nhiều nhất cũng chỉ còn 10 tỷ.
“Không tiền thì không làm việc. Tiền trao cháo múc. Các ngươi bây giờ có thể đi gom.”
Liễu Thừa Phong lắc đầu, thái độ vô cùng cứng rắn.
“Ngươi ——”
Ngân Giác Yêu Thiếu tức đến phát run.
“Gom thế nào đây?”
Bọn họ mấy vạn người cũng không gom nổi 50 tỷ.
“Các ngươi có thể quay về mà gom, Hoang Lôi Đạo Thống và Ám Thị chẳng lẽ đến 60 tỷ cũng không gom nổi sao?”
“Hơn nữa, hiện tại các ngươi có thuyền giấy, có Thoái Tiên Phù, đi lại Tạo Hóa Thiên Hà hoàn toàn không thành vấn đề.”
Liễu Thừa Phong hiến kế cho bọn họ.
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu nhìn nhau, lúc này bọn họ không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Trừ phi bọn họ chấp nhận việc không có được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》! Nhưng bọn họ thực sự cần nó.
“Tuy nhiên, vẫn còn cách tiết kiệm tiền.”
Liễu Thừa Phong mỉm cười nói với bọn họ.
“Cách tiết kiệm tiền gì?”
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu đồng thanh hỏi.
“Nếu các ngươi giới thiệu người khác đến tham ngộ 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 thành công một người sẽ được giảm 10 tỷ.”
Liễu Thừa Phong cười híp mắt nhìn bọn họ.
“Đồ khốn kiếp ——”
Ý tưởng này của Liễu Thừa Phong khiến Đao Kiếm Thánh Địa phát điên, đây chẳng phải là muốn đem 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 của bọn họ bán cho thiên hạ sao.
“Không cần đâu!”
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu từ chối, không muốn tiết kiệm khoản tiền này.
Đùa gì chứ, bọn họ chỉ muốn độc chiếm 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 giới thiệu cho đồng môn chỉ tổ bị tranh công!
Nếu sở hữu 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 thực lực và địa vị của bọn họ sẽ tăng cao, chút nợ nần này sớm muộn gì cũng trả hết!
Vì vậy, bọn họ chỉ có thể đi gom tiền!
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu không nói hai lời, lập tức đi gom tiền.
Hai người bọn họ, một kẻ trên mặt vẽ rùa, một kẻ vẽ chó, chạy về gom tiền khiến đám đệ tử và đồng môn sư huynh đệ đều nhìn đến ngây người.
Mọi người muốn cười mà không dám cười, nhịn đến nội thương, ai nấy đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu thì tức điên lên được, hôm nay mặt mũi đều mất sạch, hận không thể băm vằn Liễu Thừa Phong.
Bọn họ cũng không dám rêu rao, sợ đồng môn biết chuyện sẽ tranh mất công lao, chỉ có thể âm thầm vay mượn.
Nói là mất mặt bao nhiêu thì mất mặt bấy nhiêu, chật vật bao nhiêu thì chật vật bấy nhiêu.
“Kẻ họ Liễu kia, nhất định phải chết!”
Đôi mắt Không Nguyệt phun ra sát cơ độc địa.
“Không băm vằn hắn, khó tiêu hận trong lòng ta!”
Ngân Giác Yêu Thiếu nghiến răng trắc nết.
Cuối cùng, bọn họ cũng gom đủ 600 tỷ và quay trở lại.
“Bọn họ mang theo nhiều Chân Thần hơn, thực lực mạnh hơn, còn âm thầm mang theo át chủ bài.”
Mai Ngạo Hàn quan sát tỉ mỉ, đem những gì biết được nói cho Liễu Thừa Phong.
“Có gì đó không ổn ——”
Tiêu Vũ Lạc cũng cảm thấy không ổn, nhưng nhìn không rõ ràng như vậy.
Có gì qua nổi đôi mắt của Liễu Thừa Phong, hắn cười một tiếng, coi như không thấy.
Chư thần Thánh Địa trái lại không nhận ra, bọn họ đang phẫn nộ, cho rằng Liễu Thừa Phong quá đáng, kiếm được nhiều tiền như vậy rồi mà vẫn không buông tha.
Cứ nhất quyết phải để bọn Không Nguyệt có được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 cho bằng được.
“Họ Liễu kia quá đáng quá, được đằng chân lân đằng đầu!”
“Giết quách hắn đi cho xong, diệt hắn thì thỏa thuận của bọn họ cũng coi như bỏ.”
“Chúng ta phải giữ chữ tín.”
“Yên tâm đi, hắn cũng không mở nổi sức mạnh của Thủy tổ chúng ta đâu.”
Chư thần Thánh Địa tranh luận gay gắt, có người muốn giết Liễu Thừa Phong, nhưng Đại trưởng lão không cho phép.
“ 600 tỷ, không phải toàn bộ là tiền mặt, có trái phiếu, linh thạch, thần khoáng, quy đổi ra đều có giá trị thặng dư.”
Không Nguyệt và Ngân Giác Yêu Thiếu đã gom đủ 600 tỷ, hằn học đưa cho Liễu Thừa Phong.
Vì số tiền này, bọn họ nợ nần chồng chất, không chỉ vay mượn khắp nơi mà ngay cả một số vật phẩm vô cùng quý giá của bản thân cũng đem đi thế chấp.
“ 320 tỷ ——”
Tiêu Vũ Lạc há hốc mồm kinh ngạc.
Lúc đầu, nàng tưởng bán vé vào cửa với giá trên trời thì Liễu Thừa Phong có thể kiếm được hơn một trăm tỷ.
Không ngờ, vé vào cửa giá rẻ 30 tỷ ban đầu, cuối cùng lại kiếm được tới 320 tỷ, gấp đôi dự tính.
“Khả năng kiếm tiền này thật đáng sợ.”
Mai Ngạo Hàn cũng thốt lên kinh ngạc.
Nếu nàng có khả năng kiếm tiền như vậy, sớm đã trả hết nợ cho Cảnh Quyết rồi.
Nếu không, cũng chẳng đến mức trả mãi mà vẫn còn nợ 500 tỷ tiền gốc!
“ 320 tỷ ——”
Chư thần Thánh Địa tức đến phát điên, đỏ mắt, ghen tị đến phát cuồng.
Dựa vào danh nghĩa 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 của bọn họ mà đối phương kiếm được 320 tỷ, trong khi bọn họ còn chưa chạm được vào Thánh bia.
Biết kiếm tiền dễ thế này, thà tự mình làm ăn cho xong!
“Đại chưởng quỹ, tốt nhất là ngài có thể mở ra để chúng ta có được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 nếu không ——”
Không Nguyệt không còn vẻ nhu tình mật ý, mị hoặc động lòng người nữa, chỉ còn lại sát khí.
Nếu lần này không lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 bọn họ không chỉ phá sản mà có khi sư tôn Thập Tam Thiếu và Lôi Mẫu sẽ giết chết bọn họ.
“Lần này nếu không lấy được 《Phượng Hoàng Đao Kiếm Điển》 ta sẽ băm vằn ngươi ——”
Ngân Giác Yêu Thiếu nghiến răng nghiến lợi.
Đây đã là giới hạn của bọn họ, không thể gom thêm được xu nào nữa rồi.