Chương 157: Ngộ Không lập kế, sơ ngộ “Bát” Tiên
Ngao Liệt nghe xong sự tình thì bất bình nói:
“Ăn thịt trẻ con thì là yêu quái rồi chứ thần thánh gì?”
Lão Trần Trừng liền thở dài đáp:
“Biết là vậy, nhưng bọn ta chỉ là người phàm, làm sao dám nghịch ý nó?!”
Sa Tăng nghi vấn:
“Thế sao các vị không mời người tu hành hàng phục nó?”
Trần Thanh phân trần:
“Người tu hành đâu phải dễ tìm? Hơn nữa, con yêu quái đó thần thông quảng đại, dưới trướng lại có Kiếm Cung Phụng cùng Giáp Cung Phụng mạnh không kém hắn. Năm ngoái, có mấy vị tự xưng tiên trưởng đến đây hàng yêu, bị bọn nó đánh cho tan tác hết cả!”
Ngộ Không nghe tới đây, liền tiến lên hỏi dò:
“Thế sao hai vị không thử bỏ của cải ra, mua trẻ con nhà khác thế vào?”
Lão Trần Trừng nghe vậy thì lắc đầu không thôi, miệng không ngừng nói:
“Không được! Không được! Thông Thiên Đại Thánh trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, không gì là không biết. Lúc trước có một nhà, cũng định lừa hắn ta như thế, kết quả là năm đó lũ lụt suýt chết cả thôn đấy!”
Nói đến đây, Trần Thanh cũng tiếp lời:
“Huống hồ mạng con mình là mạng, mạng con người ta không phải là mạng sao? Chắc tiểu hoà thượng tu hành còn non kém mới nói vậy chứ?”
Ngộ Không nghe vậy thì ngẩn tò te, lão Tôn định thử lòng họ để xem có đáng giúp không, thế mà còn bị chửi xéo?
Bát Giới ở kế bên, tất nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội này, vỗ vai Ngộ Không cười hi hí:
“Hí hí hí! Đại sư huynh, người ta nói huynh học dốt kìa!”
Ngộ Không nghe vậy thì dựng lông khỉ quát:
“Khẹc khẹc khẹc! Cái con lợn chết bầm này, ngươi ngứa đòn có đúng không?”
Đoạn Ngộ Không định đẩy Bát Giới qua một bên thì trong đầu hiện lên ý tưởng, thế là tròng mắt đảo một vòng, lôi Bát Giới lại nói:
“Nhị sư đệ! Lần này là đệ tự tìm tới cửa, không trách sư huynh được! He he he!”
Bát Giới nghe vậy rợn cả sống lưng, cảm thấy có chuyện chẳng lành liền hô:
“Hầu ca! Huynh đừng làm ta sợ! Sư phụ cứu mạng a!”
Bát Giới la lên thất thanh, thế nhưng đã trễ, Ngộ Không thổi một phát, Bát Giới đã biến thành bé gái con lão Trần Trừng, còn Ngộ Không thì xoay người, hoá thành bé trai con lão Trần Thanh.
Hai vị gia chủ thấy hoà thượng này có thần thông biến hoá cũng kinh ngạc không thôi, rối rít tạ lỗi vì trước đó lỡ lời.
Tất nhiên, Tôn Đại Thánh cũng không chấp nhặt với hai người bọn họ làm chi.
…
Tối hôm đó, tại miếu Thông Thiên, Ngộ Không và Bát Giới ngồi chễm chệ trên hai mâm đồ cúng, chờ đợi Thông Thiên Đại Thánh vào “dùng bữa”.
Hai người chờ đến giữa khuya, gió thổi hù hụ, đến nổi bật cả hai cánh cửa khép hờ, thì dưới ánh đèn lờ mờ leo lắt, mới thấy hai bóng người song hành bước vào.
Trong đó, một thanh niên áo trắng, mày kiếm mắt sáng, có dáng đi thanh thoát, khí chất lạnh lùng, trên trán có một vết đỏ thẫm, tăng thêm mấy phần tà khí, sau lưng đeo một thanh kiếm, chính là Kiếm Cung Phụng.
Còn kẻ còn lại, dáng đi lom khom, khuôn mặt trông rất hèn mọn, đôi mắt láo liên, chắc là Giáp Cung Phụng.
Dưới ánh mắt trông chờ của Ngộ Không, hai tên Cung Phụng tiến đến bàn lễ, định mang cống phẩm về cho Đại Vương. Giữa lúc tay bọn chúng còn cách Ngộ Không và Bát Giới mấy phân, thì biến cố xảy ra.
Một toán 5 – 6 người, già có, trẻ có, nam có, nữ có, đẹp phi giới tính có, lành có, què có, quan lớn có, ăn mày có,… dường như đã phục sẵn từ bên ngoài tự khi nào, tràn vào ngăn cản hai tên cung phụng.
“Lã Động Tân! Huynh mau tỉnh táo lại đi! Đừng lại cố tiếp tay cho tà đạo nữa!”
Từ trong đám người, một vị tiên cô nhan sắc tuyệt trần, gương mặt thanh thoát, chân mày lá liễu, môi đỏ mọng như anh đào, tay cầm nhành sen bước ra, hướng về Kiếm Cung Phụng nói.
“Nếu huynh tiếp tục chấp mê bất ngộ, thì đừng trách bọn ta không khách khí!”
Một vị khác tuy nhìn như trẻ vị thành niên, nhưng lại có vẻ đẹp phi giới tính, sóng mũi cao ngất, ánh mắt long lanh như pha lê, thân mặc nam trang, tay cầm lẵng hoa lời lẽ đanh thép nói thêm.
“Hà Tiên Cô? Lam Thái Hoà? Lại là cái lũ ‘thất bát’ tiên các ngươi!? Lần trước bổn cung phụng đã tha cho một mạng rồi mà còn chưa rút kinh nghiệm? Hay lần này các ngươi muốn lấy thân báo đáp bổn cung phụng? Kiệt kiệt kiệt!”
Kiếm Cung Phụng mặt lạnh như tiền, chưa nói lời nào thì Giáp Cung Phụng đã mỉm cười đê tiện giành nói trước, vừa nói, mà đôi mắt hắn láo liên của hắn cũng không quên đảo qua đôi môi đỏ mọng của Hà Tiên Cô và gương mặt tinh xảo của Lam Thái Hoà thêm mấy lần, nuốt nước bọt ừng ực.
Trong khi đó, mặc kệ sự ngăn cản của những người khác, một vị thiếu niên anh tuấn, ăn mặc như văn nhân, tay cầm ngọc tiêu, hùng hùng hổ hổ lao tới nắm lấy cổ áo của Kiếm Cung Phụng chất vấn:
“Lã Động Tân! Huynh vì một ả Bạch Mẫu Đơn mà cam nguyện bị hạ Huyết Chú, làm tay sai cho yêu quái? Như vậy có xứng với tấm lòng mà Hà Tiên Cô cùng Lam Thái Hoà đã dành cho huynh không?”
Không biết là có xứng không, nhưng Kiếm Cung Phụng mặt vẫn lạnh tanh, không nói một lời, đẩy thiếu niên kia ra, té chổng vó.
Trương Quả Lão là một lão ông dung mạo hiền hoà, tóc bạc như mây, tiến tới đỡ Hàn Tương Tử dậy, hỏi han:
“Hàn Tương Tử! Ngươi không sao chứ?”
Thiết Quải Lý là một vị có đội vòng vàng trên đầu, râu ria chôm chổm, tóc tai rối bời, vốn tính tình ngay thẳng, hay bênh vực kẻ yếu, nên ngay lập tức tập tễnh bước ra, quát:
“Lã Động Tân! Ngươi thật quá đáng!”
Hán Chung Ly là một đại thúc có gương mặt phúc hậu, râu dài tới ngực, phạch áo để trần, lộ ra chiếc bụng to, cầm quạt phe phẩy, nhíu mày nói:
“Haizz! Ta nói mọi người nhiều lần rồi! Hắn đã bị trúng Huyết Chú, không phân được trắng đen nữa đâu!”
Nghe vậy, Tào Quốc Cữu với gương mặt cương nghị, đầu đội mũ ô sa, thân khoác quan phục màu đỏ, trầm giọng nói:
“Đã vậy thì động thủ đi! Không để hai đứa trẻ tội nghiệp này rơi vào tay bọn hắn. Lần trước chúng ta đã phạm sai lầm, không cứu được hai đứa nhỏ kia, lần này không được mắc lại nữa.”
Nói rồi, cả đám người cứ như thế lao vào nhau hỗn chiến.
Bên này bảy người: Hàn Tương Tử đưa Ngọc Tiêu lên miệng tấu lên tiên khúc; Hán Chung Ly phe phẩy Chính Dương Ba Tiêu Phiến; Thiết Quải Lý chống Thiết Quải treo Hồng Hồ Lô, có thần quang vô thượng lấp loé không ngừng; Trương Quả Lão nâng Ngư Cổ trên tay, gặp chiêu phá chiêu; Lam Thái Hoà tế Lẵng Hoa Lam lên không, chiếu ra ánh sáng muôn màu, gia trì thêm uy lực cho mọi người; Hà Tiên Cô bắt ấn quyết, điều khiển Bạch Liên ứng chiến, đón đỡ mọi công kích; Tào Quốc Cữu hai tay lần lượt cầm Âm, Dương Bản phát ra thần quang huyền diệu.
Bảy người phối hợp vô cùng ăn ý, trong một vài khoảnh khắc có xu thế kết thành Bát Quái Trận, tuy nhiên chỉ có bảy người nên duy trì trận thế rất khó khăn, trận pháp cũng vô cùng lỏng lẻo, lộ ra sơ hở khắp nơi.
Nhất là vị trí của Hàn Tương Tử, đối với người có chút am hiểu trận pháp cũng dễ dàng thấy được, vị trí của hắn là yếu nhược nhất, chỉ cần cường công vào vị trí của hắn liên tục, đến khi hắn chống đỡ không nổi thì đại trận sẽ tự động tan rã.
Trong khi đó, mặc dầu phía bên kia chỉ có hai người, nhưng người ta phân công tác chiến rõ ràng, không có kẽ hở. Giáp Cung Phụng rùng mình một cái, hoá lại nguyên hình là một con Xuyên Sơn Giáp to lớn, cao 4 – 5 thước, quanh thân có vảy cứng như sắt thép, mọi công kích đánh vào đều chả thể để lại dù chỉ một vết xước.
Chưa kể, hắn còn có một tuyệt chiêu cuộn lại thành hình tròn rồi xoay tít, đánh bật mọi đòn đánh ra ngoài.
Còn Kiếm Cung Phụng hay theo lời những vị kia là Lã Động Tân, cứ như một con rối được lập trình sẵn, tay phải bắt kiếm quyết, điều khiển Thuần Dương Kiếm sát phạt vô song, tay trái khép hai ngón thành kiếm chỉ, đánh ra vô số luồng kiếm khí về phía nhóm người đang kết trận, cứ như Lục Mạch Thần Kiếm của thanh niên họ Đoàn nào đó vậy.
Cứ như thế, bên kia đánh vào thì bị Giáp Cung Phụng đỡ lại hết, mặc cho Kiếm Cung Phụng được tung hoành thoải mái, khiến đội hình bên kia chịu không được bao lâu liền tan rã.
Y như những gì đã dự đoán, dù Kiếm Cung Phụng dường như không còn ý thức tự chủ, nhưng bản năng chiến đấu vẫn còn, giúp hắn nhanh chóng tìm ra điểm yếu phía bên kia chính là Hàn Tương Tử, kiếm chiêu, kiếm khí công kích liên tục, chẳng bao lâu thì mắc xích chỗ Hàn Tương Tử bị đánh tan, khiến thất tiên bị đại trận phản phệ, miệng phun máu tươi, ngã lăn ra đất.
Thực ra cũng không trách Hàn Tương Tử được, hắn vốn dĩ thức tỉnh trễ nhất, rồi khi kết trận, lại phải chực chờ kiêm nhiệm luôn vị trí bị khuyết, bởi vậy nên mới dễ bị đánh hạ như thế.
Thất tiên bị trọng thương, cố gượng dậy không được, chỉ đành trơ mắt nhìn Kiếm Hộ Pháp và Giáp Hộ Pháp từ từ tiến tới, chuẩn bị kết liễu họ và mang hai đứa trẻ đáng thương đi.
Giữa lúc họ tuyệt vọng nhất, thì “có tiếng nhạc nổi lên” Tề Thiên xuất chiến, Thiên Bồng ra trận.