Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
than-minh-may-mo-phong.jpg

Thần Minh Máy Mô Phỏng

Tháng 1 25, 2025
Chương 5. Người đặc biệt nhất Chương 4. Quan Củng bá quyền
chuc-nghiep-khieu-chien-nguoi-mang-khan-trum-dau-la-cai-gi-y-tu.jpg

Chức Nghiệp Khiêu Chiến: Ngươi Mang Khăn Trùm Đầu Là Cái Gì Ý Tứ?

Tháng 1 18, 2025
Chương 231. Rời đi! Chương 230. Bị ép trước tiên bứt ra! (2)
one-punch-man-sieu-thi-khuyen-mai-lao-ban.jpg

One Punch Man Siêu Thị Khuyến Mãi Lão Bản

Tháng 2 11, 2025
Chương 61. Ta trở lại Chương 60. Thấy môn bên kia sao?
khi-bac-si-mo-hack.jpg

Khi Bác Sĩ Mở Hack

Tháng 1 18, 2025
Chương 2019. Đại kết cục! Chương 2018. Ta, Trần Thương, rời khỏi sân khấu!
manh-len-tu-ba-muoi-mot-tuoi-bat-dau

Mạnh Lên Từ Ba Mươi Mốt Tuổi Bắt Đầu

Tháng 12 5, 2025
Chương 518: Cảm nghĩ của tác giả + Sách mới: Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu Chương 517: Đây chính là hạnh phúc! (Đại kết cục) . 28.11.2025.
tan-the-nhan-vat-phan-dien-sau-khi-song-lai-ta-lan-vao-nhan-vat-chinh-doan

Tận Thế Nhân Vật Phản Diện: Sau Khi Sống Lại, Ta Lẫn Vào Nhân Vật Chính Đoàn

Tháng mười một 11, 2025
Chương 313: Bản hoàn tất sau cảm nghĩ Chương 312: hết thảy thủy chung
linh-khi-khoi-phuc-ta-that-khong-phai-la-lao-luc-a

Linh Khí Khôi Phục: Ta Thật Không Phải Là Lão Lục A

Tháng 10 24, 2025
Chương 532: Chúng ta cuối cùng rồi sẽ gặp nhau lần nữa (đại kết cục)! Chương 531: “Chúng ta, sẽ còn gặp nhau sao?”
nguoi-tai-hai-tac-bat-dau-dong-vai-akatsuki-to-chuc.jpg

Người Tại Hải Tặc, Bắt Đầu Đóng Vai Akatsuki Tổ Chức

Tháng 1 20, 2025
Chương 116. Hải tặc thời đại kết thúc Chương 115. Pain, phá hủy thánh địa Mariejois
  1. Tẩu Tiến Tu Tiên
  2. Chương 181: Đạt Thành Đồng Thuận
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 181: Đạt Thành Đồng Thuận

“Chư vị đạo hữu, ta thật sự đến để bàn điều kiện! Chúng ta ngừng tay trước được không?”

Vương Kỳ vừa nói ra câu này, liền dẫn tới vô số đòn tấn công. Ba vị cao thủ Thất Đế đang triền đấu với Tam Huyễn Thần cơ quan, đều đồng loạt tung một đạo pháp thuật về phía hắn.

Thậm chí Duệ Tâm Đế đã thay sang chiến khu thứ hai mươi mốt cũng lao về phía hắn.

Trạm Võ Đế miễn cưỡng sửa xong chiến khu của mình, cũng vung nắm đấm lên.

” ” ” ” Khinh người quá đáng!!!! ” ” ” ”

Giữa một vùng hỗn loạn, Dực Thần Long dùng thân thể chặn lại kiếm quang và pháp khí, Thiên Không Long phun ra sấm sét, quét sạch pháp khí bay tới, Cự Thần Binh cũng nghênh đón một nắm đấm to lớn, một quyền đánh trả.

Vương Kỳ thở dài: “Ta nói lại lần nữa, ta đến để bàn điều kiện!”

Vô số phi đao tấn công tới.

“Ta nói lại lần nữa, ta đến để bàn điều kiện!”

Lần này, ngay cả Pháp Văn Đế cũng không nhịn được nữa.

Từ khi khai chiến, hắn vẫn tự cho rằng mình và Vương Kỳ đã bàn bạc xong, cho nên chỉ dốc sức tiêu trừ dư chấn do Vương Kỳ và các cường giả Thất Đế khác đấu pháp gây ra.

Nhưng bây giờ, hắn cũng không thể nhịn được nữa.

Hỏa Chi Dân hóa thành một đạo ánh sáng, rơi xuống bên cạnh Vương Kỳ, lại trực tiếp đốt cháy bản thân, hóa thành quang nhiệt, quát: “Ngươi rốt cuộc đến đây làm gì?”

Vương Kỳ thở dài, một luồng pháp lực huyền ảo cuộn lên, đoạt đi lượng lớn nhiệt lượng, đồng thời cũng áp chế sự tự hủy của Pháp Văn Đế: “Ta đến để bàn điều kiện!”

“Chúng ta không phải đã bàn rồi sao!” Pháp Văn Đế gầm lên.

Trong khoảnh khắc này, chiến trường đều yên tĩnh trong giây lát. Mấy vị Thất Đế nhất thời thất thần, bị Tam Huyễn Thần cơ quan trực tiếp đập ngã.

Vương Kỳ gãi đầu: “Đúng vậy… chúng ta đã bàn rồi – nhưng đó là trong tình huống ký ức của ta chưa hoàn chỉnh.”

Nhờ chuyến đi Minh tộc, Vương Kỳ cũng biết thủ đoạn thông thường của Hỏa Chi Dân ra sao, biết cách khống chế một Hỏa Chi Dân. Hắn thúc giục công lực, áp chế Pháp Văn Đế, nói: “Bây giờ, ta muốn bàn lại với Cứu Tế Thiên Ma Giới.”

“Kẻ phản bội!” Trạm Võ Đế giận đến cực điểm: “Ngươi lại dám phản bội Cứu Tế Thiên Ma Vương! Nguyên Khuyết! Ngươi còn nhớ Diệu Trục các ngươi đã được Cứu Tế Thiên Ma Vương cứu như thế nào không? Ngươi còn nhớ tại sao Cứu Tế Thiên Ma Giới không còn đi con đường Tiên lộ nữa không?”

“Khốn kiếp!” Duệ Tâm Đế cũng vô cùng phẫn nộ.

Pháp Văn Đế vốn chỉ muốn giao dịch này được thực hiện trong bóng tối. Mặc dù sau khi Cứu Tế Thiên Ma Vương tỉnh lại, với năng lực quá khứ tương lai quy về một thân, nàng sẽ dễ dàng biết được sự thật – không, cho dù nàng không biết, Nguyên Khuyết cũng sẽ tự mình thú nhận tất cả.

Nhưng hắn thật sự không ngờ Vương Kỳ lại nói thẳng ra như vậy.

Pháp Văn Đế cũng có chút lúng túng. Hắn nói: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

“Bàn điều kiện chứ sao!” Vương Kỳ sắp nổi nóng rồi: “Ta phải nói mấy lần các ngươi mới chịu tin ta hả! Ngay từ đầu ta đã nói, ta chỉ đến để bàn điều kiện thôi!”

Pháp Văn Đế ngẩn ra.

“Vậy… tại sao ngươi lại đánh?”

“À, vừa rồi sửa Chấn Nguyên Thiên Khu Tử, có chút thu hoạch.” Vương Kỳ véo véo tai mình, ánh mắt lảng đi: “Chậc, chỉ là muốn kiểm chứng Chấn Nguyên Thiên Khu Tử một chút… rồi lại vừa hay có mấy người được coi là cao thủ, khí thế hùng hổ. Ngươi biết mà phải không? Mới luyện thành thủ đoạn gì đó, luôn khó tránh khỏi suy nghĩ ‘háo hức muốn thử’… đại khái là vậy?”

Mấy vị cường giả Thất Đế đều xấu hổ muốn chết.

“Ma đầu còn muốn làm nhục bọn ta nữa sao!” Uyên Tàng Đế bi phẫn mắng.

Hắn vì thông tin không đủ, phán đoán sai lầm, dẫn đến một đòn tấn công vật lý đánh trúng Dực Thần Long có lớp giáp dày nhất, chân thân suýt chút nữa bị Thái Dương Chân Hỏa của Dực Thần Long trực tiếp luyện chết.

Đó là một tổ hợp Thiên Kiếm có số lần chém cực cao.

( nếu ae không nhớ thì số chém là 1 đơn vị sức công phá của thiên kiếm )

Do bị trọng thương, nên hắn không tiến lên chiến đấu với Tam Huyễn Thần.

“Làm nhục? Có gì đáng làm nhục đâu? Ta không cần phải làm nhục các vị.” Vương Kỳ rất kỳ quái: “Ngược lại, ta còn rất tôn trọng các vị.”

“Chấn Nguyên Thiên Khu Tử vốn đã được xem là kỳ công hạng nhất, nắm được một phương diện của Đại đạo. Các ngươi tuy luyện không ra sao, nhưng dù sao cũng có kinh nghiệm! Ta tuy tầm nhìn rộng hơn, nên luyện tốt hơn, nhưng cũng chỉ mới luyện có mấy ngày. Luyện tập với các ngươi, cũng có thể coi là không ngại học hỏi kẻ dưới rồi đúng không? Đây mà là làm nhục sao?”

Uyên Tàng Đế nửa ngày không nói nên lời. Bất chợt, hắn “ự” một tiếng, phun ra một ngụm máu, hoàn toàn ngất đi.

Vương Kỳ chớp chớp mắt. Hắn cảm thấy mình nói không có gì sai.

Chẳng lẽ đây là do khác biệt văn hóa gây ra?

Phía sau Vương Kỳ, trong đám tiên nhân bị giam cầm, một tiên nhân đến từ Cứu Tế Thiên Ma Giới ngơ ngác nhìn Đặng Lăng bên cạnh: “Đạo hữu… quê hương các ngươi rốt cuộc là nơi nào? Tại sao lại ma tính như vậy?”

Tam Hoàng Đạo Tế tửu thì thở dài một tiếng: “Ta biết ngay mà, loại tư duy của Số Gia đó, thật dễ sinh ra ma đầu…”

Pháp Văn Đế cũng tức muốn hộc máu.

Năm vị Đế còn lại càng gần như phát điên, gần như muốn đốt cháy sinh mệnh để liều mạng với Vương Kỳ.

Vương Kỳ thở dài một tiếng: “Ta nói này… ta thật sự đến để bàn điều kiện! Các ngươi đừng có khinh người quá đáng được không?”

Trạm Võ Đế nghiến răng nghiến lợi: “Cho dù có chết, ta cũng sẽ không bàn điều kiện với chó săn của Thiên Quyến Di Tộc!”

Vương Kỳ thở dài một tiếng, nói với Pháp Văn Đế: “Xem ra cứ thế này thì không bàn được rồi?”

Pháp Văn Đế nói: “Ngươi có thật sự hiểu ngôn ngữ này không? Ngươi có biết chữ ‘bàn’ trong ngôn ngữ này có nghĩa là gì không?”

Vương Kỳ nói: “Nguyên Khuyết lão huynh à, đừng trách ta không nể mặt ngươi nhé…”

“Ngươi…”

Ngay lúc này, Pháp Văn Đế đột nhiên có cảm ứng, nhìn xuống phía dưới – hay nói cách khác là hướng vào vách trong. [Dù sao ở đây cũng không có khái niệm trên dưới nghiêm ngặt nữa]

Bóng tối đang cuộn trào.

Mặc dù phía dưới vốn đã rất tối, nhưng trong bóng tối đó, luôn có rễ và một ít lá của Thần Thụ đại nhân phát sáng.

Nhưng bây giờ, ánh sáng đó cũng đã biến mất rất nhiều.

Không, không phải biến mất. Ánh sáng đang nhấp nháy. Dường như có thứ gì đó không đồng đều đang chảy.

Đó là… sương mù màu đen?

Một luồng dao động tiên lực khổng lồ truyền đến từ bên dưới.

Cùng với một trận bão, những đám sương mù đen kịt đó đã tràn lên. Giờ phút này, Vương Kỳ hóa thành mắt bão, hắn giơ tay lên, vô số thú cơ quan hội tụ về phía tay hắn.

Đây chính là thú cơ quan đã xâm thực xong vách ngoài, men theo vách ngoài, di chuyển vào trong.

Thú cơ quan không nuốt chửng những pháp khí đó, chỉ nuốt chửng một phần tầng đá. Giữa các pháp khí không phải là khít khao. Đối với thú cơ quan, những khe hở đó đã đủ để chúng tự do đi qua.

Do có một phần thú cơ quan đã hóa thành máy tính lượng tử, nên nhiều thú cơ quan hơn được giải phóng, có thể không cần duy trì hình thái có hiệu suất tính toán cao đó.

Nói cách khác, bây giờ độ tự do lớn hơn.

“Nếu đầu óc các ngươi chưa hỏng, thì hẳn là có thể nhìn ra chứ? Từ lúc nãy đến giờ, ta vẫn luôn nương tay, lưu tình… ta không hề xuống tay nặng với bất kỳ ai!”

Giọng nói vừa dứt, bóng dáng Vương Kỳ đã biến mất.

Giây tiếp theo, hắn đã xuất hiện trước mặt Trạm Võ Đế.

Vương Kỳ được pháp lực của bản thể bổ sung, tốc độ lập tức tăng lên đến mức không thể tưởng tượng nổi, trực tiếp sử dụng Xuyên Không Độn Pháp đến trước mặt Trạm Võ Đế.

Chiến khu của Trạm Võ Đế cao tới hai trăm mét.

Nhưng giờ phút này, tòa nhà cao tầng sụp đổ.

Rắn sét lượn lờ, chiến khu của Trạm Võ Đế cũng lập tức chuyển sang màu đỏ rực, nóng chảy, sau đó bị xé toạc.

Trạm Võ Đế thậm chí còn chưa kịp hét lên một tiếng thảm thiết.

“Lỗi cổ trong truyền thuyết…” Duệ Tâm Đế hồn bay phách lạc, quay người bỏ chạy.

Nhưng thứ đón đầu hắn, lại là một cú đá.

‘Ầm’ một tiếng, chiến khu thứ hai mươi hai này cũng phế bỏ.

Sấm sét cuộn trào. Sức mạnh kinh khủng tác động lên không khí. Hầu như tất cả cư dân của Cứu Tế Thiên Ma Giới đều cảm thấy xung quanh mình dường như có tiếng xe ngựa chạy qua.

Vương Kỳ nắm một đạo lôi quang trong tay, nói với Thất Đế: “Cảm nhận được chưa? Nếu ta muốn, Cứu Tế Thiên Ma Giới đã sớm thương vong vô số rồi.”

Uyên Tàng Đế cảm thấy cánh, tay, thậm chí cả chiến khu của mình đều đang tan biến một cách khó hiểu trong gió, không khỏi kinh hãi hét lớn.

“Ta vẫn luôn giữ chừng mực – cũng chỉ là để giữ lại cho các ngươi một chút thể diện mà thôi.”

Pháp Văn Đế muốn thoát khỏi từ khí của Vương Kỳ, nhưng bị công pháp Chân Viêm Thần đoạt đi quá nhiều quang nhiệt, thể lực của hắn tạm thời suy giảm.

Vương Kỳ quát lớn: “Các ngươi thậm chí còn muốn mang người của giới này đi chết, khiến cho tâm huyết vô số vạn năm của Cứu Tế Thiên Ma Vương đổ sông đổ bể sao?”

Vô số chiến khu tan rã trong gió.

“Muốn đánh, được thôi. Ta thậm chí có thể lãng phí một chút thời gian, đi ra ngoài đánh với các ngươi.”

“Nhưng, ta phải nhấn mạnh lại lần nữa – ta đến để bàn điều kiện!”

“Yêu cầu của ta rất đơn giản. Cứu Tế Thiên Ma Giới của các ngươi sắp va phải một phong ấn. Trong phong ấn đó, có một kẻ cùng hung cực ác. Nếu hắn thoát ra, quê hương của ta sẽ sinh linh đồ thán – tộc nhân của ta có khả năng sẽ vạn kiếp bất phục!”

“Ta hy vọng có thể dừng Cứu Tế Thiên Ma Giới lại, hoặc khiến nó thay đổi quỹ đạo, hiểu chưa? Chỉ cần điều kiện các ngươi đưa ra không quá đáng, bất kể là gì, ta đều có thể chấp nhận.”

Vương Kỳ hít một hơi thật sâu: “Bây giờ, các vị đã muốn bàn bạc chưa?”

Không ai trả lời.

Vương Kỳ hài lòng gật đầu: “Xem ra mọi người đều đã bình tĩnh lại rồi nhỉ? Tốt lắm. Bây giờ chúng ta có thể ngồi xuống, nói chuyện tử tế rồi chứ?”

Phía sau Vương Kỳ, tiên nhân kia lại nhìn Đặng Lăng: “Các ngươi rốt cuộc là từ nơi nào phi thăng lên vậy? Quê hương các ngươi rốt cuộc trông như thế nào? Đây phải là nơi đáng sợ đến mức nào, mới có cường giả đáng sợ như vậy?”

Tam Hoàng Đạo Tế tửu hai mắt vô thần: “Ta thật sự là Nhân tộc sao? Ta rốt cuộc là từ đâu phi tiên? Hay là ngay từ đầu ta đã trúng ảo giác gì đó, khiến mình quên mất truyền thừa của quê hương? Tam Hoàng Đạo rốt cuộc có còn là chính thống của Nhân tộc nữa không?”

Trong khoảnh khắc này, hắn đã nghi ngờ tất cả ký ức của mình.

Chỉ có Nguyên Thiên Quân Tất Qua Từ lộ ra một nụ cười.

Nhân tộc cuối cùng cũng đã lớn mạnh.

Số Gia cuối cùng cũng đã lớn mạnh.

Chắc hẳn sau khi hắn phi thăng, Số Gia cũng đã trải qua mấy cuộc biến đổi ghê gớm rồi nhỉ?

Chỉ là không biết “Vương Kỳ” này rốt cuộc là đệ tử của môn nhân nào của hắn, lại có thiên phú như vậy?

Lại có thể trong vòng mấy vạn năm, đã đuổi kịp cường giả cấp bậc Thất Đế!

Lúc này, chỉ nghe thấy từ xa truyền đến một tiếng gầm giận dữ, một sinh vật bốn chân khổng lồ chạy tới.

Vương Kỳ dùng Xuyên Không Độn Pháp qua đó, trở tay lật ngửa chân thân của Trạm Võ Đế: “Xem ra không ai phản đối nữa – vậy ai sẽ bàn với ta?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giai-tri-ta-that-khong-muon-lam-tao-tac-a.jpg
Giải Trí: Ta Thật Không Muốn Làm Tào Tặc A!
Tháng 4 19, 2025
ta-vat-hieu-cam-do-chi-lay-hung-vat
Tà Vật Hiệu Cầm Đồ: Chỉ Lấy Hung Vật
Tháng 1 8, 2026
ke-thua-tu-thanh-chi-luc-ta-co-chut-manh
Kế Thừa Tứ Thánh Chi Lực Ta Có Chút Mạnh
Tháng 10 16, 2025
bat-hu-gia-toc-ta-co-the-thay-doi-tu-ton-tu-chat
Bất Hủ Gia Tộc, Ta Có Thể Thay Đổi Tử Tôn Tư Chất
Tháng 1 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved