Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Ta Lão Công Là Minh vương

Ác Ma Đảo

Tháng 1 15, 2025
Chương 526. Kết cục Chương 525. Tuổi trẻ đạo nhân
thu-do-bao-kich-tra-ve-mon-ha-de-tu-cua-ta-deu-la-dai-de.jpg

Thu Đồ Bạo Kích Trả Về, Môn Hạ Đệ Tử Của Ta Đều Là Đại Đế

Tháng 1 30, 2026
Chương 191:: Tư Không Võ: Đến cùng xảy ra chuyện gì?(2) Chương 190:: Tư Không Võ: Đến cùng xảy ra chuyện gì?(1)
ta-tai-trong-tu-tien-gioi-bay-quay-ban-hang-ban-sprite.jpg

Ta Tại Trong Tu Tiên Giới Bày Quầy Bán Hàng Bán Sprite

Tháng 2 9, 2026
Chương 887: Họ Tiêu cố nhân Chương 886: Nghe theo điều khiển
ta-mot-cai-minh-tinh-moi-ngay-vao-cuc-canh-sat-khong-nen-a.jpg

Ta Một Cái Minh Tinh, Mỗi Ngày Vào Cục Cảnh Sát Không Nên A

Tháng 2 24, 2025
Chương 111. Tà môn thiên vương Chương 110. Có như vậy cái cẩu cha
dien-roi-di-cao-lanh-giao-hoa-dung-la-yeu-online-doi-tuong.jpg

Điên Rồi Đi! Cao Lãnh Giáo Hoa Đúng Là Yêu Online Đối Tượng?

Tháng 1 22, 2025
Chương 729. Hoàn tất vung hoa ~ Chương 728. Đây chính là yêu!
truong-sinh-tien-duyen-tien-tu-xin-dung-buoc.jpg

Trường Sinh Tiên Duyên: Tiên Tử Xin Dừng Bước

Tháng 2 26, 2025
Chương 182. Bá Thường vừa đi này, không trở lại Chương 180. Mở ra thức hải gông xiềng, mưu đồ rắn bọ cạp mỹ nhân!
chu-thien-chi-sat-khi-hao-hung.jpg

Chư Thiên Chi Sát Khí Hào Hùng

Tháng 1 18, 2025
Chương 303. Xuyên qua Hoành Đoạn sơn mạch Chương 302. Già Thiên Đại Trận
ta-tai-marvel-the-gioi-vo-han-tien-hoa.jpg

Ta Tại Marvel Thế Giới Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 1 17, 2025
Chương 10001. Đề cử sách mới Chương 10000. Sách mới 《 Cố gắng hệ nam thần: Cố gắng liền sẽ có hồi báo 》
  1. Tào Tặc
  2. Chương 564. Chương 564
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 564: Chương 564

Từ lúc đến Dĩnh Âm, đám người Đỗ Kỳ, Lư Dục và Tào Bằng liên tục bàn luận việc sau khi hắn đảm nhiệm chức vị Thái Thú Nam Dương sẽ mang đến những ảnh hưởng gì.

Tào Bằng cũng đoán chừng hắn đến sẽ khiến rất nhiều người chú ý.

Muốn lặng lẽ đi nhậm chức ư?

Khả năng rất khó.

Ở vùng đất Nam Dương này, bất kể có gió thổi cỏ lay gì thì thế gia hào môn sẽ biết trước đầu tiên.

Hết cách, bởi vì đó là một đám địa đầu xà! (rắn địa phương)

Cho nên, Tào Bằng cũng chẳng định che giấu hành tung, sau khi đến Ngô Phòng thì lập tức lên tiếng sai người thông tri đến Giả Hủ Vũ Âm, chính thức báo cáo quan viên Nam Dương là hắn sắp đến Vũ Âm. Chẳng qua, sau khi qua núi Trung Dương, hắn cũng không ngay lập tức đi tới huyện Vũ Âm, mà mang theo đám người Bàng Đức và Đỗ Kỳ, Hoàng Nguyệt Anh, Hạ Hầu Chân, Đặng Ngải đi đến trấn Trung Dương, ngủ lại một đêm ở đó.

Trấn Trung Dương là quê hương của hắn.

Tào Bằng không thể nào quên lời dặn dò của mẫu thân đối với hắn trước lúc xuất phát.

“Tới Nam Dương rồi nhớ về nhà tổ tại quê nhà thu hồi lại điền sản.”

Vì thế Tào Bằng liền đến thẳng trấn Trung Dương.

Nhoáng cái đã mười năm.

Mùa thu mười năm trước, Tào Bằng giết Thành Ký nên đã cùng cha mẹ với cha con Vương Mãnh cùng nhau trốn khỏi trấn Trung Dương, chạy nạn tới Cức Dương. Buổi tối ngày hôm đó, gió tuyết nổi lên…nhưng cũng từ đó vận mệnh của Tào Bằng bắt đầu thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Ai cũng không thể ngờ, Tào thợ rèn trung thực năm xưa còn rất bình thường trên trấn mà nay đã trở thành Thứ Sử Lương Châu?

Ai cũng không thể ngờ, cậu thiếu niên cả ngày mắc bệnh ốm yếu nhìn như bất cứ lúc nào cũng có thể ra đi nào ngờ giờ lại trở thành Thái Thú Nam Dương.

Ngay lúc Phi Đà binh mở đường, Bạch Đà binh vây quanh xe ngựa từ bên ngoài đi vào trong trấn Trung Dương thì là lúc toàn bộ trấn Trung Dương cũng theo đó mà sôi trào.

Thái Thú Nam Dương!

Đây chỉ là một trấn Trung Dương nho nhỏ, từ lúc xây dựng trấn cho tới nay chưa có một quan viên lớn nào đến.

Đặc biệt Vũ Âm còn thuộc cai trị của Tào Tháo, đương nhiên với Trấn Trung Dương cũng thuộc về Triều đình. Nghe nói vị Thái Thú Nam Dương này rất khó lường, hơn nữa tuổi trẻ, nghe nói còn chưa tới hai mươi lăm tuổi. Tuổi trẻ như vậy mà đã lên được vị trí Thái Thú Nam Dương rồi, nhất định là một người có bản lĩnh lớn. Không chỉ khiến dân chúng bàn tán xôn xao, ngay cả tam lão lý trưởng trên trấn cũng xếp ngoài mười dặm ở trấn Trung Dương, xếp thành hàng nghênh đón.

Chỉ có điều, ai cũng không nghĩ tới vị Thái Thú Nam Dương này chính là một nhà Tào gia giết người chạy trốn năm xưa.

Mười năm trôi qua, cảnh còn người mất.

Người cũ Trấn Trung Dương mười năm trước mà nay không còn nhiều lắm.

Những người còn lại cũng có người còn nhớ rõ “Tào thợ rèn”. Nghe nói Thái Thú Nam Dương mới nhậm chức tên là Tào Bằng, bọn họ không khỏi cảm thấy nghi hoặc.

– Ba của đứa nhỏ, Tên của vị Thái Thú Nam Dương này sao nghe quen quá vậy?

– Là sao?

– Huynh còn nhớ Tào lão gia lúc trước ở đầu trấn phía tây không?

– Ý nàng nói…Tào thợ rèn sao?

– Đúng vậy!

Một thôn phụ ôm đứa nhỏ, nói khẽ:

– Nhưng muội còn nhớ rất rõ, con trai của Tào thợ rèn cũng tên là Tào Bằng.

– Suỵt!

Trấn Dân Giáp, cũng chính là trượng phu của thôn phụ kia vội vàng ra hiệu cho nàng đừng nói nữa.

– Phụ nữ đừng có ăn nói lung tung.

Tào thợ rèn nay sống hay chết còn chưa rõ. Hơn nữa đứa con trai của Tào gia lúc nào cũng bệnh tật, sao có thể là Thái Thú đại nhân được? Cùng tên, chỉ là cùng tên mà thôi. Nàng đừng nói lung tung, nếu chẳng may Thái Thú đại nhân nghe được, nói không chừng sẽ định tội danh nàng ăn nói xằng bậy.

Thôn phụ kia bị đe dọa làm hoảng sợ, lập tức ngậm chặt miệng.

Chỉ có điều hai vợ chồng này cũng không biết ngoại trừ bọn họ thì cũng có không ít người đều không hẹn mà cùng nhớ đến nhà Tào thợ rèn trung thực kia. Nhưng không ai dám mở miệng, bởi vì trong mắt bọn họ căn bản là không thể đem Tào thợ rèn liên hệ với vị Thái Thú đường đường kia được.

Ngày hai mươi tám tháng mười hai, thời tiết rất đẹp.

Liên tiếp vài ngày đều có ánh nắng mặt trời, trời trong nắng ấm.

Tuyệt đọng trên quan đạo đã hòa tan, trong vùng quên ở bên đừng đã lộ ra một chút màu xanh nhạt.

Xa xa một đội xe ngựa đang đi tới.

Đi trước ước chừng một đội quân chừng hai trăm tả hữu.

Đều thuần áo giáp màu trắng, cưỡi ngựa lương câu Đại Uyên, trường mâu, đại đao dưới sự phản xạ của ánh nắng mặt trời mà từ xa đều có thể nhìn thấy rất rõ.

Sau kỵ quân còn là một hàng xe ngựa.

Mà ở sau xe ngựa còn có một đám quân tốt hình thù quái lạ.

Lạc đà trắng Tây vực, áo giáp màu trắng, đại đao cường cung toát lên một luồng sát khí kỳ lạ khó hiểu.

Nhìn thấy nhóm binh mã này, dân trong trấn đều ồ lên hoảng sợ. Bọn họ phần lớn đều cả đời sống ở tại núi Trung Sơn, là những người dân hiền lành trung thực, chưa từng nhìn thấy con vật quỷ dị như thế kia. Lạc đà màu trắng, áo giáp trụ màu trắng chỉ lộ ra cổ và đầu. Tam lão đứng đầu vội quay đầu lại quát lớn, rồi sau đó chỉnh trang lại quần áo, cố gắng làm ra vẻ tươi cười rạng rỡ, bước nhanh lên.

– Tam lão Trương Thành Trung Dương bái kiến nghênh đón Thái Thú đại nhân.

Lão kính sợ phủ phục ở bên đường.

Tam lão vừa quỳ xuống, những người còn lại đều quỳ xuống theo.

Đội kỵ binnh dừng lại, Trương Thành đang phủ phục trên mặt đất có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực từ mũi chiến mã phun ra.

Và theo đó, tiếng móng ngựa vang lên.

– Trương lão tiên sinh, xin đứng lên.

Trương Thành ngẩng đầu lên, thấy một thanh niên khôi ngô đang cưỡi một con ngựa cao to dừng lại cách lão không xa. Không biết vì sao, Trương Thành cảm thấy thanh niên này có chút quen quen, nhưng lão lại có thể khẳng định lão chưa từng gặp người thanh niên này, vô cùng lạ lẫm.

Trong lòng lão không khỏi cảm thấy kỳ lạ, tuy nhiên Trương Thành cũng không dám chậm trễ.

– Thái Thú đại nhân đích thân tới trấn nhỏ, là vinh dự của trấn nhỏ.

Tiểu nhân đại diện cho ba nghìn bảy trăm bà con trấn Trung Dương chuẩn bị một ly rượu nhạt đón gió đại nhân.

Khi nói chuyện, một thanh niên cầm một khay, trên khay được đặt một bình rượu đồng tước tinh xảo. Thanh niên hai tay giơ cao qua đỉnh đầu, nơm nớp đi tới con ngựa cao khác thường kia, rõ ràng là cực cao, cực to lớn, cường tráng rất giống sư hổ thú. Gã là trưởng tôn của Trương Thành, năm nay hai mươi hai tuổi. Vì lần kính rượu này, Trương Thành đã phí không ít tâm tư mới chọn được được đứa con trưởng tôn này.

– Thảo…thảo….thảo dân kính rượu đại nhân.

Thanh niên đang cưỡi sư hổ thú kia đúng là Tào Bằng.

Nhưng thấy ánh mắt hắn nheo lại, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ quái dừng thật lâu trên người tam lão kia, không nói lời nào.

Tào Bằng vươn tay tiếp nhận chén rượu, từ trên ngựa giơ lên cao kính dân chúng trấn Trung Dương đang cung kính đứng xung quanh mình, sau đó ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.

– Trương lão, có nhận ra ta không?

Tào Bằng nắm cốc rượu trong tay, đột nhiên trầm giọng hỏi.

Trương Thành nghe vậy ngẩn ra, ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn Tào Bằng:

– Đại nhân, thứ cho tiểu nhân mắt mờ, không biết là may mắn được quen biết đại nhân.

– Mười năm trước, ta đi ra từ nơi này…

– Hả?

Trương Thành hoảng sợ, nghe giọng điệu của vị Thái Thú Nam Dương này dường như là người trấn Trung Dương?

Lão cẩn thận nhìn, càng nhìn lại càng thấy quen mắt nhưng lại không nhớ nổi lai lịch của Tào Bằng.

Tào Bằng liếc nhìn Trương Thành, đột nhiên thở dài.

Mười năm trước, Trương Thành là tam lão trấn Trung Dương này, mà lúc đó Tào Bằng chỉ là một thảo dân. Mười năm sau, Tào Bằng làm Thái Thú Nam Dương, còn Trương Thành lại vẫn là tam lão trấn Trung Dương. Lúc trước, Trương thị đến cửa hành Thành Ký trấn Trung Dương bán ngọc bội gia truyền tổ tiên lấy tiền mặt, bị Thành Ký nhìn trúng muốn nuốt hết, vì thế đã vu cáo hãm hại Trương thị là kẻ trộm. Trương Thành là tam lão trấn Trung Dương biết rõ Trương thị bị vu cáo hãm hại nhưng không chút do dự đứng về phía Trương Ký… khiến cho Vương Mãnh, Trương thị phải chịu tai ương lao ngục.

Tuy nhiên cũng bởi vì sự việc này mới khiến Tào Bằng giận giữ giết Thành Ký.

Mười năm!

Tào Bằng năm xưa lúc rời khỏi trấn Trung Dương, từng thề là một ngày nếu quay về sẽ phải khiến những kẻ năm xưa ức hiếp mẫu thân hắn phải chịu khổ sở.

Nhưng không biết vì sao, khi hắn nhìn thấy Trương Thành kia đầu tóc bạc phơ, trên mặt đầy nếp nhăn, tâm tư trả thù đột nhiên phai nhạt đi.

Hắn, đường đường là Thái Thú Nam Dương.

Cần gì phải tính toán chi li với kẻ không đáng?

Con người khi thay đổi vị trí, đối với sự việc đã qua sẽ buông bỏ tiêu tan. Hai người, đã không còn cùng cấp độ, nên Tào Bằng đã không còn sát tâm đối với Trương Thành nữa. Nghe Trương Thành trả lời như vậy, Tào Bằng không kìm nổi ngửa mặt lên trời cười ha hả.

Cười xong khiến hắn cảm thấy trong lòng thoải mái rất nhiều.

Con người thường nói gặp lại nhau nụ cười làm tiêu tan ân thù.

Khi Tào Bằng gặp lại Trương Thành, những oán hận từng có trong lòng lại không chút gợn sóng nữa.

Hắn đột nhiên vung tay lên, roi ngựa trong tay quăng trên đầu Trương Thành ba cái, thở dài một hơi, sau đó quay lại hô với Bàng Đức:

– Lệnh Minh, có nguyện theo ta đi vào thăm nơi ở cũ năm xưa không?

Bàng Đức ở trên ngựa chắp tay:

– Mong còn không được, Công tử, mời!

Tào Bằng cầm cốc rượu đặt trả vào khay, rồi thúc ngựa đi.

Sư hổ thú hí lên một tiếng, cất vó chạy đi. Dân chúng xung quanh trấn Trung Dương lập tức xôn xao dạt ra tránh đường.

Bàng Đức lệnh cho Phi Đà binh phóng ngựa đi theo, trong chớp mắt đã vọt vào trấn Trung Dương.

Trương Thành vẫn chẳng hiểu gì cả.

Lúc này, một thanh niên giục ngựa đi tới trước mặt Trương Thành, mỉm cười nói:

– Trương lão không cần lo lắng, Công tử nhà ta nếu làm như vậy, chắc hắn sẽ không so đo chuyện đã qua. Chỉ có điều trấn Trung Dương cần phải có chút thay đổi, đến lúc đó mong rằng Trương lão chớ trách tội.

– Xin hỏi…

– Tại hạ Đặng Chi Cức Dương, là Tư Mã dưới trướng Công tử.

– Đặng công tử, Thái Thú đại nhân…

– Có lẽ Trương lão đã quên vụ huyết án mười năm trước tại cửa hành Thành Ký trấn Trung Dương?

– A?

Trương Thành nghe được bốn chữ cửa hàng Thành Ký, giật mình cả người lạnh run. Cuối cùng lão ta đã nhớ vì sao nhìn Tào Bằng quen quen. Tào Cấp, thợ rèn tại đầu trấn phía tây, còn thiếu niên Tào Bằng lúc đó trong người không khỏe cho nên cơ thể gầy yếu, có chút xanh dớt yếu ớt. Nhưng hiện nay cơ thể hắn cường tráng, tướng mạo Tào Bằng cũng càng trở nên giống Tào Cấp.

Đặng Chi khoát tay, đoàn xe lại tiến lên.

Bạch Đà binh áp theo sau, dưới sự suất lĩnh của Khương Phố chậm rãi tiến vào trấn Trung Dương.

– Quả nhiên là người nhà Tào thợ rèn!

Một thôn phụ thất thanh nói to, lại bị trượng phu giơ tay ra bịt miệng lại.

– Muốn chết phải không… “Tào thợ rèn” là câu mà nàng có thể tùy tiện nói ra sao?

Còn nữa, nàng là phụ nữ có chồng rồi, nên hiểu chuyện chứ. Đó đường đường là Thái thú đại nhân, nàng còn ăn nói như vậy nữa, cẩn thận đầu rơi xuống đất.

Thôn phụ lập tức ngậm miệng lại.

– Thật sự là con trai của lão Tào gia ư?

– Thật không ngờ…Lão Tào gia lại có được đứa con làm quan to như này.

– Cha của đứa nhỏ, muội còn nhớ năm xưa chàng và A Phúc với Đầu Hổ ca quan hệ rất tốt, không bằng đi bái kiến một chút, biết đâu có chút tiền đồ.

-…Ta đã từng nói, một nhà Tào lão ca không thể so với thường dân được.

Dân chúng trong trấn bàn luận lung tung, lộn xộn, có gì nói đó.

Có kinh ngạc, có ngưỡng mộ, lại cảm thấy sợ hãi khó hiểu.

Mà Trương Thành thì sắc mặt trắng bệch, ngơ ngác đứng ở bên đường, rất lâu không nói nên lời.

Lúc trước, lão vì đón ý hùa theo huynh đệ bổn gia Vũ Âm Lệnh, không tiếc che giấu lương tâm mà khiến Trương thị bị oan…Hôm nay, báo ứng đã đến, báo ứng đã đến!

– Cha, cha làm sao vậy?

Trương Thành mất một lúc lâu mới gượng cười:

– Con à, họa lớn đến rồi, họa lớn đến rồi…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

doc-thuoc-long-noi-dung-cot-truyen-ta-cau-tai-phan-phai-nho-long-de.jpg
Đọc Thuộc Lòng Nội Dung Cốt Truyện Ta, Cẩu Tại Phản Phái Nhổ Lông Dê
Tháng 1 22, 2025
vong-linh-phap-su-trieu-hoan-055-cai-quy-gi.jpg
Vong Linh Pháp Sư, Triệu Hoán 055 Cái Quỷ Gì?
Tháng 1 1, 2026
tu-tien-bat-dau-tu-duoc-dong-bat-dau
Tu Tiên: Bắt Đầu Từ Dược Đồng Bắt Đầu
Tháng 2 7, 2026
toan-dan-huong-hoa-thanh-than-ta-danh-chuc-phuc-uc-van-lan-bao-kich
Toàn Dân Hương Hỏa Thành Thần: Ta Đánh Chúc Phúc Ức Vạn Lần Bạo Kích
Tháng 12 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP