Chương 99: Long Bưu (2)
Trong trạng thái đề phòng, Thải Vi bước xuống cầu thang. Nàng đã trở mặt với Long Bưu nên nàng sợ hắn đánh lén từ phía sau.
Nhưng đến khi đã rời khỏi tầm nhìn của đối phương, mọi chuyện vẫn bình yên vô sự, nàng thở dài một hơi. Cơ bắp của nàng cũng theo đó được thả lỏng một chút.
Phập
Chỉ là ngay lúc này, một âm thanh nhỏ vang lên phá tan yên tĩnh đáng sợ cầu thang.
Nhìn xuống vị trí trái tim, từ lúc nào đã có một sợi rễ nhỏ cắm vào đó.
“Ư…”
Nàng muốn vận dụng dị năng để tránh thoát. Nhưng chỉ cần điều động dị năng, trái tim của nàng như muốn nổ tung, làm nàng không cách nào vận dụng được lực lượng.
“Không cần phản kháng, ta đã nói rồi ngươi không có cơ hội” âm thanh tình tĩnh của Long Bưu từ trên tầng nhìn xuống nàng.
Bởi vì thời tiết có chút âm u, nên ở trong cầu thang có chút tối. Việc Long Bưu đứng trên tầng thượng quay lưng về phía ánh sáng, cùng với khuôn mặt đầy sẹo của hắn làm cho hắn trở nên âm trầm một cách đáng sợ. Như thể một tên sát nhân hàng loạt đang nhắm tới con mồi của mình vậy.
“Ngươi. đã. làm. gì. ta?” nhìn lấy sợi rễ từ từ rút ra khỏi vị trí trái tim, sau đó được thu hồi trở lại ngón tay của đối phương. Thải Vi có chút khó thở gằn từng chữ.
“Không có gì, chỉ là một khỏa hạt giống mà thôi. Nếu ngươi nghe lời ngay từ đầu, ta đã không phải tốn một khỏa hạt giống trân quý như vậy.” Long Bưu có chút tiếc nuối lên tiếng.
“Hạt giống?” dùng tay che lấy ngực vẫn còn đang chảy máu, Thải Vi rên rỉ. Nàng không biết là do chênh lệch cấp độ, hay là do đối phương dùng lấy cách thức gì đánh lạc hướng nàng, mà nàng lại không hề cảm nhận được một sợi rễ cây đi sau mình. Dù là cách nào thì nghĩ tới thôi nàng cũng đủ để cảm thấy rùng mình rồi.
“Ngươi muốn gì?” nàng biết bản thân hiện tại rất khó để loại bỏ hạt giống ở tim ra, nhưng nàng cũng không muốn cứ như vậy chết đi. Cuối cùng chỉ có thể phối hợp.
“Vẫn như trước đó yêu cầu mà thôi. Ngươi yên tâm, chỉ làm đúng như ta nói thì tỷ lệ sống vẫn là rất cao” Long Bưu biết được con mồi đã ở trong lòng bàn tay, để đạt được sự phối phợp nhất từ con mồi, hắn cũng không ngại dụ dỗ một phen.
“Nhưng ta làm sao để tham gia cùng đám người kia?”
“Ngươi hiện tại nghỉ ngơi hồi phục đi đã, chuyện sau đó để ta lo. À, đừng quên thay một bộ y phục mới” nói hắn bước xuống cầu thang, sau đó đi qua người nàng như không có việc gì xảy ra.
“Còn nếu đám zombie tấn công vào thì sao?” Thải Vi âm thanh với theo.
“Ta đã nói là ta sẽ lo liệu” không dừng lại Long Bưu chỉ để lại âm thanh sau đó rời đi.
Cảm nhận được hắn đã rời đi, Thải Vi cố lần nữa điều động dị năng. Nhưng vẫn là như trước đó, nàng không hề có một tia cơ hội phản kháng nào.
Đột nhiên nàng như thể nhớ ra được gì đó, tròng mắt của nàng không khỏi co rụt lại:
“Hắn chỉ là cấp 2 nhưng có thể dễ dàng trồng một khỏa hạt giống trong người ta? Trước đó tên Trần Lâm kia cũng chỉ cần cấp 2 là có thể điều khiển được một biến dị dây leo cấp 3. Chuyện này có liên quan tới nhau?”
Bỗng nàng nhớ đến Nguyệt Sinh có thể là do biến dị thụ biến thành:
“Chẳng lẽ là Nguyệt Sinh? Nhưng là không thể nào, với cấp bậc của hắn thì cần gì phải làm những thứ lén lút như vậy. Hơn nữa nếu hắn muốn ta tham gia thì chỉ cần nói thẳng là được, không cần phải làm đến mức này”
“Nhưng trước tiên là sống sót qua việc này trước đã” không nghĩ ra được gì, nàng lấy ra từ trong túi một viên tinh hạch sau đó bỏ vào miệng.
…
Ra khỏi tòa nhà, Long Bưu đã được đón tiếp bởi Cao Kiến.
Cao Kiến thấy được phía sau Long Bưu không hề có thân ảnh của Thải Vi, cộng thêm trước đó khí thế của nàng xuất hiện. Hắn có chút nghi ngờ hỏi:
“Thải Vi nàng đâu?”
“Ta có một đề nghị nhỏ, Thải Vi cô nương vẫn đang ở trong để suy nghĩ. Chúng ta đợi nàng một lúc là được” Long Bưu không nhanh không chậm giải thích.
Cao Kiến trong lòng nghi ngờ càng ngày càng cao, hắn muốn lên kiểm tra. Đã sắp là cấp 3 hắn không sợ phải đối đầu với vừa mới vào cấp 2 Long Bưu. Nên không cần thiết phải nghe lời hắn.
Chỉ là vừa chuẩn bị bước lên, hắn đột nhiên sợ hãi lùi bước.
Ngay khoảnh khắc vừa rồi, hắn đã thấy trong tương lai, hắn sẽ chết.
Đè lấy lại sợ hãi trong lòng, Cao Kiến cố gắng bình tĩnh nhất có thể để có thể thể hiện ra một chút nghi ngờ, sau đó như thể chấp nhận nó rồi quay người lại bước đi.
Phía sau, Long Bưu thấy được biểu hiện đáng ngờ của Cao Kiến, nhưng không suy nghĩ gì nhiều mà chỉ là bước theo sau hắn. Bề ngoài hắn vẫn tỏ ra là thua kém Cao Kiến một bậc.
Phía trước Cao Kiến có chút may mắn vì dị năng của hắn là nhìn trước được tương lai, tuy rằng lên cấp 2 nó vẫn chỉ là 10 giây. Nhưng tốc độ xử lý trước sự việc xảy ra nhanh hơn rất nhiều, thêm nữa khi lên cấp cơ thể cũng theo đó mạnh lên. Bây giờ hắn không chỉ xử lý thông tin nhanh hơn, mà cơ thể cũng có thể hành động theo kịp được phần nào tốc độ xử lý thông tin.
Trước đó, hắn đã nhìn thấy sau khi bước qua được đối phương, cho dù dùng cách gì thì cũng bị một sợi rễ xuyên ngực chết.
“Hắn rốt cuộc cấp bậc là gì?” câu hỏi này không khỏi văng vẳng trong lòng của Cao Kiến. Hắn không nghĩ tới đối phương giấu sâu như vậy.
Hơn nữa tại sao Long Bưu muốn giết hắn? Thải Vi vẫn còn sống?
Rất nhiều thứ hắn muốn giải đáp. May mắn là dị năng của hắn trong căn cứ ngoài đám người Thải Vi thì chưa ai biết, nếu không vừa rồi chắc chắn là bị lộ tẩy.
“Nhưng Thải Vi nàng là cấp 3, đánh không lại ít nhất phải tạo ra động tĩnh. Có lẽ nàng vẫn ổn thôi” nghĩ như vậy, Cao Kiến bước đi.
Thật ra hắn là muốn báo cáo cho căn cứ, nhưng hắn không nghĩ bây giờ có thể rời khỏi đây được.
Rầm…
Đột nhiên một tiếng vang lớn nổ ra gây chú ý của hắn.
“Chuyện gì?” không hiểu chuyện gì Cao Kiến lên tiếng.
“Là cấp 3 zombie đánh nhau” Long Bưu phía sau đáp.
“Cấp 3 đánh nhau?” Cao Kiến không hiểu tại sao hắn có thể bình tĩnh nói ra như không có gì xảy ra như vậy được, dù sao đó cũng là cấp 3.
“Không có vấn đề gì lớn” âm thanh bình tĩnh của Long Bưu lần nữa vang lên.
Vừa mới bị hù bởi Long Bưu, Cao Kiến không có tâm tư để nói gì. Hắn rút lui vào một tòa nhà khác gần đó trốn đi.
…
Trong phòng họp, đám người đã tản đi chỉ còn lại Cao Phương, Cao Nguyệt, Đoàn Soái cùng với Nhất Hào ở đây.
Cao Phương đứng trước màn kính nhìn ra bên ngoài.
Bởi vì tòa nhà này khá cao, hơn nữa được phủ bởi kính cho nên hắn có thể từ đây nhìn rõ hết toàn cảnh của khu rừng bên kia. Tuy có chút kỳ lạ rong rêu nhưng cũng không quá ảnh hưởng đến hắn.
Phía sau hắn, âm thanh của Cao Nguyệt vang lên:
“Để Thải Vi đến hỗ trợ đội dò đường như vậy liệu có ổn?”
Cao Phương tiếp tục hướng ra ngoài kia bình tĩnh đáp:
“Nàng là dị năng giả cấp 3, dù có chuyện gì cũng có thể chạy được. Ngươi không cần phải quá lo lắng. Chúng ta đã mất Trần Lâm, nên không thể tiếp tục để mất cấp 2 Long Bưu được”
Chuyện này thì Cao Nguyệt hiểu, nhưng để Thải Vi một mình ra ngoài khiến nàng có chút lo lắng.
Có thể ca ca của nàng đã nói như vậy nên nàng cũng không còn gì để nói.
“Ngươi nghĩ sao về chuyện gia nhập lần tấn công này?”
Cao Phương đột ngột chuyển hướng về Đoàn Soái hỏi.
Vẫn luôn là điệu bộ có chút hờ hững của Đoàn Soái nói ra cảm nhận của mình:
“Ta cảm thấy giống như Trần Đông nói, đây là một cơ hội tốt để có thể biết được lý do đám zombie tụ tập ở khu rừng kia là gì. Như vậy sẽ có càng tốt biện pháp ứng đối”
Cao Phương gật gật đầu như thể đồng ý.
“Cao Nguyệt, ngươi liên lạc với Thải Vi. Bảo nàng cùng với đám người kia trở về đi”
“Tốt”
Đứng một bên Cao Nguyệt nói tốt, sau đó cầm lấy bộ đàm đi qua một bên bắt đầu liên lạc với bên kia.
Rất nhanh nàng đã hoàn thành liên lạc rồi quay trở lại, nàng lên tiếng:
“Thải Vi cùng Long Bưu ra ngoài chưa trở về”
Cao Phương có chút nhăn mày:
“Ngươi đã nhắn đám người nói khi nào nàng trở về thì nói nàng liên lạc trở lại”
“Ta đã nhắn”
“Tốt”
“Chỉ hy vọng nàng trở về trước khi chúng ta rời đi” Cao Phương tiếp tục.
…
Trong một căn phòng rộng lớn, đám người Trần Đông đang tụ tập ở đây.
Hắn quay về phía sau nói:
“Ngũ Lôi, ngươi ra ngoài trước đi”
“Tốt”
Cao lớn Ngũ Lôi không do dự nhận lệnh.
Khi thấy được Ngũ Lôi đã rời đi, Trần Đông đi về phía Tam Nương, vừa đi hắn vừa lên tiếng:
“Ngươi nghĩ tính xác thực của chuyện này là bao nhiêu?”
“Nếu không có sai sót, thì khả năng cao là sự thật”
Phía trước âm thanh vũ mị của Tam Nương vang lên.
“Có thể sức cạnh tranh của chúng ta sao với đám người Tam Đầu không cao”
Trần Đông không quá tự tin.
“Đến lúc đó phải xem vận khí của chúng ta rồi”
Tam Nương mỉm cười nhìn về Trần Đông.
Nhưng rất nhanh nàng nghiêm túc lên:
“Đám người Tam Đầu có thể rất mạnh, nhưng có thể đến lúc đó đối thủ của chúng ta có thể không chỉ là bọn hắn”
“Ngươi nói là đám dị năng giả bản địa ở đây?”
“Đám người đó cũng cần đề phòng, nhưng ta muốn nói căn cứ Cao Phong cùng Thanh Kiến cũng không phải như mặt ngoài dễ qua mặt như vậy. Nhất là căn cứ Cao Phong, bọn hắn rất mạnh”
Tam Nương nhìn về hướng khác nói.
Trần Đông cũng theo phương hướng của nàng nhìn ra ngoài, chờ đợi nàng hoàn thành giải hoặc.
Không lâu sau, Tam Nương lần nữa tiếp tục:
“Thanh Kiến có Mặc Lão, tuy bên ngoài có vẻ không có chính kiến, nhưng chiến lực chính là mạnh nhất trong bọn hắn. Có thể chúng ta vẫn có thể lo liệu được nếu đầy đủ cẩn thận”
“Nhưng đối với Cao Phong, đây chính là một nhân tố không ổn định. Đầu tiên là Đoàn Soái, không biết tại sao hắn lại tham gia vào dưới trướng của Cao Phương. Bề ngoài hắn là dị năng giả mới vào cấp 3, nhưng ta cảm nhận được, hắn ít nhất đã là đỉnh cấp trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ, hơn nữa còn không chỉ mang trong mình một dị năng. Cuối cùng là tên Nhất Hào kia, hắn…”. Tới đây nàng có chút lắc đầu: “không, đúng hơn là một zombie, hơn nữa còn rất mạnh mẽ hệ tinh thần zombie. Ta không phải đối thủ của nó”
Trần Đông đứng một bên vừa nghe vừa gật đầu. Chỉ là dần dần hắn cảm giác có chút vô lý như là bị sai sót ở đâu đó. Hắn nghi ngờ:
“Nhất Hào là một zombie?”
“Từ lần gặp mặt lúc Thải Vi xảy ra chuyện ta đã có chút nghi ngờ, nhưng chưa dám xác định. Nhưng bây giờ ta dám khẳng định nó chính là một zombie”
Tam Nương chém đinh chặt sắt nói.
Chưa bao giờ thấy được nghiêm túc như vậy Tam Nương, Trần Đông nhíu mày:
“Nếu vậy tên Nguyệt Sinh kia có thể không đơn giản. Có khi nào hắn đã vào cấp 4?”
“Hắn không đơn giản là chuyện chắc chắn rồi, chỉ là vào cấp 4 hay chưa thì ta không thể xác nhận”
“Vậy khả năng lấy được dị bảo của chúng ta càng ngày càng thấp”
Tam Nương không trả lời.
…
Ầm Ầm Ầm…
Liên tiếp là những tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo đó là một phần khu rừng bị phá hủy.
Chờ bụi mù dần dần tán đi, bóng người cũng theo đó lộ rõ. Chỉ là còn chưa để lộ rõ thân hình, bóng hình này rã biến mất.
Nhìn lấy Nhị Vũ cầm lấy chiến lợi phẩm là một viên tinh hạch cấp 3, cùng với một thi thể zombie cấp 3 rời đi. Đám người Hắc Hỏa từ sau những thân cây lớn bước ra.
“Đã là con zombie thứ mấy rồi?” thô cuồng Tôn Anh lên tiếng.
“Thứ 5″ Tam Ngưu vô thức đáp.
“Thứ 5? Chỉ trong mấy ngày mà đã có 5 con zombie cấp 3 xuất hiện ở đây. Rốt cuộc ở đây có gì thu hút bọn chúng”
“Đúng là khó hiểu. Chúng ta ở đây cũng đã một thời gian nhưng vẫn không phát hiện được gì.”
“Hắc Hỏa ngươi nghĩ sao?” Nhất Uyển cũng rất khó hiểu hỏi.
“Ta cũng không nhận thấy được gì đặc biệt ở đây.” Hắc Hỏa đáp.
Hắn thật cũng không biết lý do cho đám zombie tụ tập ở đây là gì.
Trước đó hắn nghĩ tới là do Nguyệt Sinh thu hút đám zombie này, nhưng hắn không nghĩ ra được đối phương làm vậy để làm gì. Lại nhìn về thể chất thu hút zombie Nhất Uyển, hắn cũng loại bỏ. Nàng chưa đủ tư cách để thu hút hàng vạn zombie, kể cả zombie cấp cao tụ tập như vậy.
Cuối cùng đáp người kết luận đó chính là nơi đây thật có gì đó, chỉ là đám người lật tung cả khu rừng thời gian qua nhưng không hề có gì khác lạ.
Nhưng có một điều, bọn hắn phải công nhận đó là ở đây như là thiên đường tăng cấp của bọn hắn vậy.
Zombie cứ không ngừng tràn đến, không những thế còn xung đột với nhóm zombie của Nguyệt Sinh liên tục.
Còn bọn hắn chỉ cần đứng một bên thu lấy thành quả mà thôi.
Tuy giật lấy tinh hạch từ tay của đám zombie có chút hổ thẹn, nhưng số lượng zombie đến đây quá nhiều. Có thể nói là đếm không xuể nên việc bọn hắn giật lấy một ít tinh hạch là không đáng kể.
Thêm nữa đó là chuyện lúc trước rồi, bây giờ đám người cấp bậc đều đã đủ cao để có thể hoàn thành xử lý zombie một mình rồi.
Nhưng tiến bộ nhanh chóng nhất vẫn là Nhất Thiên. Chỉ cần hơn mười ngày thôi, nàng đã từ một dị năng giả cấp 1 trở thành một dị năng giả cấp 3. Tuy là tài nguyên sung túc, nhưng không thể không nói thiên phú dị bẩm của nàng, thậm chí nàng còn khai mở thêm một dị năng mới đó là khống phong. Bây giờ giữa bọn hắn, nàng là chiến lực mạnh hơn tất cả.
Nhất Uyển thiên phú tuy không bằng muội muội, nhưng cũng tốt một chút. Lần nữa mở ra một dị năng khác đó là khống hỏa, hơn nữa đã là gần như đỉnh cấp cấp 2.
Lại nhìn về phía 3 người Ô Tam, duy chỉ có Ô Tam ở tầm khoảng trung thượng cấp 2, còn 2 người kia là vừa mới vào cấp 2 mà thôi.
Tuy nói là tài nguyên hiện tại nhiều không kẻ xiết, nhưng phần lớn bọn hắn thu được là cấp 1, thỉnh thoảng mới bắt gặp được cấp 2 mà đám Nhị Vũ không kịp xử lý.
Đúng vậy, những tinh hạch cấp cao hầu như đều bị xử lý bởi Nhị Vũ, Tam Hào, cùng Tứ Hào. Bọn hắn chỉ là đi theo nhặt nhạnh chỗ tốt mà thôi.
Bây giờ đám người bọn hắn khá là rảnh rỗi, thường đi theo quan sát trận chiến của Nhị vũ cùng zombie cấp 3 khác.
Nhưng từ khi Nhị Vũ thôn phệ được khả năng như là ‘thuấn di’ nàng mạnh mẽ đến nỗi xử lý cùng cấp bậc zombie quá nhanh. Lúc bọn hắn nghe tiếng động để chạy tới thì đã kết thúc chiến đấu rồi.
“Có khi nào sau khi hấp thu viên tinh hạch cấp 3 này, nàng sẽ bước vào cấp 4 không?” trước đó không hề lên tiếng Nhất Thiên âm thanh vang lên.
“Có thể, nàng đã hấp thụ 5 viên tinh hạch cấp 3 cùng với thi thể của bọn chúng, thêm nữa rất nhiều tinh hạch cấp 2. Khả năng hấp thu thêm viên này nữa nàng lên cấp 4 sẽ rất cao” Hắc Hỏa có chút hướng tới.
Hắn có chút ghen tị với khả năng chịu đựng cùng với hấp thu nhanh chóng của đám zombie, chỉ cần có tài nguyên là bọn chúng có thể liên tục thăng cấp, tuy là cần nhiều tài nguyên hơn, nhưng ngược lại bọn chúng thật sự mạnh mẽ sau khi chuyển đổi đống tài nguyên đó thành thực lực.
Không như con người, không thể hấp thu liên tục như vậy được. Cho dù bọn hắn bây giờ vẫn còn tinh hạch trong người, nhưng không ai dám liên tục hấp thu như vậy. Cho dù là cấp 3 hắn, lúc hấp thu tinh hạch cấp 2 cũng phải chờ thời gian luyện hóa.
“Tốc độ phát triển của nàng thật nhanh” Nhất Thiên không khỏi cảm thán.
“Ngươi rất nhanh sẽ đuổi kịp nàng mà thôi” Hắc Hỏa nhìn lấy nàng, hắn tin tưởng Nhất Thiên nếu không chết sớm thì khả năng đuổi kịp vẫn là có.
“Từ khi lên cấp 3, tốc độ phát triển của ta đã chậm lại rất nhiều” nàng vẫn chưa thỏa mãn tốc độ lên cấp của nàng hiện tại.
“Bởi vì cấp 3 muốn tích lũy để lên cấp cần hơn rất nhiều so với trước nó, thêm nữa tài nguyên hiện tại cung cấp cho ngươi không phù hợp. Nếu ngươi có tài nguyên phù hợp thì tốc độ có thể không thua kém Nhị Vũ” thấy nàng không có tinh thần, Hắc Hỏa khuyên bảo.
Lời tuy vậy, nhưng Nhất Thiên nhận rõ hiện thực đó là tài nguyên cấp cho nàng hiện tại đã rất nhiều rồi. Tuy là cấp bậc hơi thấp so với cấp bậc nàng hiện tại, nhưng đã là rất rất nhiều. Nàng còn không biết ở đâu có thể có zombie liên tục tiến tới không ngừng như ở đây được nữa.
Hơn nữa nàng cảm giác hoàn cảnh ở đây trợ giúp việc lên cấp của nàng cũng rất lớn, nhưng dù vậy nàng thấy tốc độ lên cấp vẫn rất chậm chạp.
Đám người nhìn lấy cảnh này không thể không liên tưởng đến việc một người ông đang dỗ dành cháu của mình vậy.
“Tốt, cũng nên đi săn thôi” Hắc Hỏa nhận ra không khí có chút lúng túng nên thay đổi chủ đề.
“Tốt” đám người không ai phản đối.
Tài nguyên bọn hắn trên người ai cũng còn, nhưng không ai ngại tiền tài nhiều hơn cả. Nhất là tài nguyên tu luyện. Hiện tại nơi đây chính là có Nhị Vũ trấn giữ nên bọn hắn rất thoải mái đi săn mà không có quá nhiều sợ hãi, có thể nói đây là khoảng thời gian thiên đường của bọn hắn.