Chương 97: Bất thường zombie
Trong một tòa nhà bị bao phủ bởi dày đặc dây leo, có một nhóm người đang tụ tập ở nơi đây.
Một tên thanh tú thiếu niên cầm trên tay bộ đàm, hắn đi về phía sau một tên thanh niên cơ bắp, sau đó lên tiếng:
“Long ca, bên kia truyền tới rằng sẽ phái thêm người qua đây hỗ trợ chúng ta”
Không đợi người cầm đầu lên tiếng, bên cạnh một tên mặt sẹo có dáng người hèn mọn khinh bỉ đáp:
“Hừ, bọn hắn đơn thuần là để chúng ta dò đường, sau khi thấy an toàn mới đến đây. Thuần là một đám dị năng giả sợ chết cấp 3”
“Ngoài kia nguy hiểm thế nào ngươi phải biết, giờ có thêm người đến trợ giúp thì ngươi nên biết vui mừng mới phải” thanh niên thanh tú có chút xem thường trí tuệ của tên mặt sẹo, không chút do dự phản bác.
Tên mặt sẹo bị phản bác có chút không vui trừng mắt.
Giữa bầu không khí căng thẳng giữa 2 bên, đột nhiên một âm thanh vang lên:
“Đông Lâm, cho ta mượn xem bộ đàm một lúc”
Đông Lâm nghe vậy thì lập tức giật mình thu lại bộ đàm, sau đó lên tiếng: “Đào Hổ, ngươi không được phép đụng vào thứ này”
Một tên tướng mạo thô kệch tỏ vẻ không vui: “Hừ, ta chỉ tò mò một chút. Không cho thì thôi, ngươi cần gì phải làm quá lên như vậy. Ta thực ra là muốn biết ở đâu ra mà đám người Mộc Thanh có thể có mấy thứ hữu dụng này mà thôi.”
“Hừ, những thứ ngươi đụng vào đều không còn nguyên vẹn. Ngươi nói làm sao ta có thể giao nó cho ngươi” Đông Lâm không do dự đáp.
“Được rồi” Có vẻ không chịu được ồn ào từ phía sau, âm thanh của tên cầm đầu vang lên.
“Các ngươi muốn thu hút zombie tới đây?” quay người lại, người kia ngữ khí có chút răn dạy lên tiếng.
Ba người nghe vậy, lại không ai dám đáp lời, chỉ biết cúi đầu nhận lỗi.
“Ba người các ngươi đều ra ngoài cho ta” có chút không vui hắn đuổi đám người ra ngoài.
“Tốt” 3 người không dám phản kháng, lục tục theo nhau ra ngoài.
Không còn ai làm ồn, Long Bưu cảm thấy yên tĩnh hơn rất nhiều. Khuôn mặt đầy sẹo của hắn theo đó được giãn ra phần nào.
Đứng dậy khỏi rách nát sô pha, hắn đi đến bên cửa sổ.
Bởi vì phải lẩn trốn, nên hắn chuyên chọn những căn nhà bỏ hoang. Hơn nữa trông rất bình thường, cũng như thấp bé, nên tầm nhìn không được xa.
Bên ngoài đều là những căn nhà như tòa nhà được hắn chọn để trú ẩn. Cũng bị bỏ hoang, đổ nát, bị phủ bởi không biết dây leo và dày đặc cỏ. Nếu không có gì đặc biệt xảy ra, thì quang cảnh này sẽ làm cho người ta cảm thấy thổn thức vì sự tàn lụi nhanh chóng của thành phố.
Nhưng không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, bên kia lại vọng đến âm thanh gào thét của zombie.
‘Lại có zombie tấn công lẫn nhau’
Nhìn ra xa xa nơi đang có khói bụi bốc lên hắn nghĩ lấy trong lòng.
Nếu là lúc mới tới đây hắn có thể sẽ bị thu hút bởi cuộc chiến bên kia, nhưng đã quen với việc này hắn chỉ bình tĩnh nhìn lấy đám khói bụi kia.
Cuộc chiến này đột ngột bắt đầu cũng đột ngột biến mất như thể chưa có gì xảy ra vậy, chỉ để lại một làn khói bụi dày đặc cho thấy ở đó thật sự đã xảy ra chiến đấu.
Nhớ lại 2 ngày trước, lúc mà hắn vừa mới tới đây. Đó cũng là lúc hắn lần đầu tiên trong đời thấy được một cảnh tượng choáng ngợp như vậy.
Zombie, chỉ là zombie, trước mặt hắn toàn bộ là zombie. Nhìn không thấy đầu cuối mà đám zombie đang đứng, hắn đã lần đầu tiên trong đời cảm nhận được thế nào gọi là tuyệt vọng. Không cần tiến lại gần, cái khí thế của vô vàn zombie kia cũng đã đủ vượt qua khoảng cách rất xa để ép lên tim, khiến hắn chỉ việc hít thở thôi đã không thông rồi.
Trước đó bọn hắn đột nhiên bị căn cứ gấp rút điều động tới đây để điều tra dị động của đám zombie. Ban đầu hắn nghĩ việc này sẽ nhanh chóng kết thúc, nhưng một hơi đã kéo đến ngày thứ 2, hơn nữa với tình hình căng thẳng hiện tại thì việc này không có xu hướng kết thúc nhanh được.
Ban đầu căn cứ chỉ có 2 dị năng giả cấp 3 là Cao Nguyệt cùng Thải Vi, thêm thần bí Nhất Hào cùng với một vài dị năng giả cấp thấp như bọn hắn đến đây. Nhưng sau đó Cao Phương cùng với mới tấn cấp 3 Đoàn Soái cũng phải đến đây trấn giữ, cho thấy được việc này nghiêm trọng như thế nào.
Thu lại tầm mắt từ đám bụi kia, hắn đánh giá không xa lại một đám zombie di chuyển về hướng bên kia:
“Chúng vẫn không ngừng tiến về chỗ kia, thật sự là càng ngày càng náo nhiệt”
Qua khoảng thời gian choáng ngợp, hắn bây giờ lại có chút tận hưởng việc liên tục nhìn đám zombie di chuyển.
Công việc của hắn trước đó là đi phía trước dò đường, nhưng hiện tại thì là trấn thủ ở đây, theo dõi tình hình đám zombie cùng với dị năng giả khác.
Đúng vậy công việc của hắn bao gồm để ý cả những dị năng giả khác, chỉ là không phải là dị năng giả đến từ trung tâm thành phố mà là dị năng giả bản địa ở đây, khu vực ngoại ô phía đông thành phố. Thành phố này khá lớn, nên nếu không có việc này xảy ra, hắn có lẽ cũng chỉ lang thang ở trung tâm thành phố mà thôi. Có thể đây cũng là cơ hội cho hắn mở mang tầm mắt khi biết được ở ngoại ô thành phố cũng có những căn cứ khác, thậm chí rất mạnh mẽ, có thể nói là không thua kém 3 căn cứ lớn ở trung tâm thành phố.
Hơn nữa đám dị năng giả ở đây tính tình có chút tàn bạo, nên dù đã là cấp 2 hắn vẫn luôn giữ trạng thái đề phòng, tránh nguy hiểm không biết xảy ra.
Cốc Cốc
Không biết qua bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Long ca, là ta” âm thanh của Đông Lâm vang lên.
“Vào đi” cảm nhận được 2 người nữa đang đứng cùng Đông Lâm, nhưng Long Bưu không hề nao núng lên tiếng, bởi từ đằng xa hắn đã thông qua cửa sổ thấy được 2 người tới.
Cạch
Cửa vừa mới mở, hắn đã thấy được một khuôn mặt làm nao lòng bao người trong căn cứ xuất hiện trước mặt.
Hắn từ tốn bước lên:
“Thải Vi cô nương vất vả”
Không cần thiết phải che đậy khuôn mặt nữa Nghiên Thải Vi bước vào, âm thanh dễ chịu của nàng vang lên:
“Không vất vả, chúng ta hỗ trợ nhau hoàn thành tốt công việc là được”
“Ta không dám, mọi quyết định đều là do Thải Vi cô nương quyết định.” Cấp bậc chênh lệch vẫn ở đó, Long Bưu hắn sẽ không vì mấy lời dễ nghe mà đối phương thốt ra làm lệch đi nhận thức về vị trí của hắn.
Nói đi vẫn phải nói lại, hắn vẫn còn nhớ rõ lần đầu thấy nàng ở sảnh tập trung. Lúc đó nàng còn khép nép, sợ hãi đến phải bôi đen mặt của mình. Sau này thỉnh thoảng hắn vẫn thấy nàng còn bôi thứ đó. Lúc đó hắn còn ngông cuồng muốn nàng trở thành của bản thân đâu.
Bây giờ đứng đối diện hắn vẫn là một người, nhưng hắn cảm giác như đã thay bởi một người khác hoàn toàn vậy.
Da thịt nõn nà, dáng vẻ tự tin, khí chất hút người. Tất cả mọi thứ kết hợp một cách rất hoàn hảo.
“Đúng là sức mạnh làm cho con người ta thay đổi” nhìn vào đối phương, hắn không khỏi cảm thán trong lòng.
“Ừm, Thải Vi cô nương mời vào ngồi” lấy lại tinh thần, hắn mời đối phương vào trong.
Đi vào trong, Long Bưu nhận ra rách nát sô pha. Thứ này đối với hắn không phải là vấn đề, nhưng để một người như nàng ngồi vào thì có chút không ổn. Quay đầu về Đông Lâm hắn ra hiệu.
Chỉ là không đợi Đông Lâm nhận lệnh, Thải Vi đã lên tiếng: “Không sao”
Nói xong nàng liền ngồi xuống, theo sau nàng là một đầu tóc vàng Cao Kiến.
Tuy là rách nát sô pha, Nghiên Thải Vi cũng không hề bận tâm mà đi thẳng vào vấn đề:
“Ta tới mục đích chính cũng chỉ đảm bảo mọi người được an toàn, không có ý định can thiệp quá nhiều vào công việc bình thường của các ngươi. Nên ngươi cứ như bình thường làm việc là được”
“Theo ý của ngươi quyết định” Long Bưu không gì là không thể, hắn đang lo lắng ở đây thiếu chiến lực mạnh mẽ đâu, bây giờ lại có một dị năng giả cấp 3 tới, tất nhiên là phải tận tâm một chút.
“Ngươi có phát hiện được gì bất thường?”
Thải Vi có chút qua loa hỏi.
“Có thể ngươi đã thấy trên đường tới đây rồi, đám zombie vẫn đang không ngừng kéo về hướng khu rừng kia một cách bất thường như thường lệ, ta vẫn chưa phát hiện được gì thêm. Chỉ là ta mới thu được một thông tin từ đám dị năng giả ở đây, có thể thông tin này chưa xác thực nên vẫn chưa báo lên trên”
Long Bưu bình tĩnh đáp.
“Ồ. Ngươi nói xem thử”
Thải Vi bắt đầu hơi có chút hứng thú.
Mấy ngày ở đây làm nàng có chút mệt mỏi rồi. Từ ban sơ bị choáng ngợp, sợ hãi bởi số lượng zombie đang tập trung về đây. Bây giờ lại bắt đầu có chút bỏ mặc, tùy ý xuất hiện bên trong nàng, như thể làm như vậy sẽ khiến nàng bớt sợ hãi hơn vậy.
“Ta vừa may mắn bắt gặp một nhóm dị năng giả ở đây lang thang một mình. Thông qua tra hỏi thì biết được lý do mà đám zombie lại tụ tập về đây nhiều như vậy”
“Bọn hắn biết lý do?”
Sự hứng thú của Thải Vi bắt đầu lên cao.
“Là dị bảo”
“Dị bảo?”
Thải Vi không rõ ràng hỏi lại.
“Theo như những gì bọn hắn nghe được từ đám dị năng giả cấp cao ở đây, thì khu rừng kia sắp có dị bảo xuất thế. Cho nên zombie mới có thể tập trung lại nhiều như vậy.”
“Ngươi tin những lời này?”
Thải Vi bán tín bán nghi.
“Ta nghĩ cũng không phải là không thể, hơn nữa đám người kia còn chuẩn bị tổ chức một đội toàn dị năng giả cấp 3 tiến vào khu rừng tìm kiếm dị bảo. Ta cho rằng khả năng tồn tại dị bảo, hoặc ít nhất là thứ đáng giá là rất cao. Dù sao đám người đó cũng tồn tại ở đây, có thể đã biết được gì đó mà chúng ta không rõ ràng”
Long Bưu bình tĩnh giải thích.
“Cho dù là như vậy, ngươi nghĩ cần bao nhiêu dị năng giả cấp 3 mới có thể vượt qua được hàng rào zombie kia?”
Bắt đầu có chút lung lay Thải Vi lần nữa lên tiếng.
“Thải Vi cô nương chắc đã thấy được nơi zombie đang tụ tập, nhưng ngươi có thể chưa được nhìn rõ ở đó đang xảy ra chuyện gì”
“Ngươi có thể tới gần chỗ kia?”
“Ta biết được một con đường, tuy nó đi qua lãnh địa của một zombie cấp 3, nhưng nếu cẩn thận vẫn có thể tiếp cận gần chỗ kia được. Vì kia là lãnh địa của một zombie cấp 3, nên đám zombie cấp thấp là không dám đi vào. Còn những zombie cấp 3 khác dường như cũng không muốn va chạm, cho nên con đường này theo ta thì khá dễ dàng vượt qua”
Thải Vi gật đầu đồng ý.
Zombie cũng giống như động vật hoang dã vậy, khi chúng đủ mạnh thường sẽ ở một nơi cố định và sẽ đánh dấu lãnh thổ xung quanh đó. Nhưng không đồng nghĩa là chúng có thể biết được tất cả mọi chuyện đang xảy ra trong lãnh thổ của mình. Bởi chúng thường đánh dấu lãnh thổ rộng hơn so với cảm nhận của nó rất nhiều.
Có thể đối với zombie cấp thấp thì chúng sẽ theo bản năng tránh chỗ này ra, nhưng với con người thì một chút này không ảnh hưởng đến suy nghĩ của bọn hắn. Có thể đi qua đây sẽ gặp được nguy hiểm, nhưng chỉ cần lá gan đủ lớn, vẫn là có người dám đi qua.
“Ngươi nói ngươi thấy được thứ mà chúng ta không thấy? Đó là gì?”
“Sẽ dễ dàng hơn nếu ngươi được tận mắt chứng kiến”
Long Bưu không trực tiếp trả lời mà có chút mỉm cười nhìn nàng.
Dường như cảm nhận được một chút xem thường từ Long Bưu làm Thải Vi có chút không vui.
“Tốt, ta cũng muốn tận mắt xem bên kia đang xảy ra chuyện gì”
Nàng biết những dị năng giả này có chút bất bình khi bị bắt đi đầu điều tra, nàng muốn cho bọn hắn thấy được, những việc này không là gì cả đối với nàng.
“Nhưng nó có thể có chút nguy hiểm, nếu…”
Long Bưu có chút nghiền ngẫm đáp, chỉ là lời hắn chưa nói hết đã bị Thải Vi ngắt lại:
“Không sao, ta có thể xử lý được”
Nàng như chém đinh chặt sắt nói.
“Đã như vậy ta chỉ có thể dẫn ngươi đi tới đó vậy”
Long Bưu có chút thở dài như thể hắn đã hết sức khuyên bảo nàng vậy.
Phía sau Thải Vi, Cao Kiến có chút nhíu mày. Nhưng hắn cũng không tiện xen vào cuộc đối thoại của 2 người.
…
Trong một tòa nhà lớn bị bỏ hoang.
Một đám người đang tụ họp ở đây, phía trước bọn hắn là một bàn họp rộng rãi. Kế bên Bạch Vân là thanh niên Tiền Hải có chút bất mãn lên tiếng:
“Chúng ta chỉ có thể suốt ngày trốn ở đây như vậy sao?”
Nhưng đáp lại hắn chỉ là im lặng đám người.
Dường như cảm nhận được bầu không khí có chút đi xuống, Trần Đông lên tiếng:
“Chúng ta mới thu được thông tin là đám người căn cứ phía đông này chuẩn bị xâm nhập khu rừng kia”
Chỉ một câu nói hắn đã đẩy bầu không khí trong căn phòng đi lên.
“Ngươi chắc chắn?”
Bạch Vân có chút không tin hỏi lại.
“Nguồn tin mà ta nhận được vẫn rất đáng tin cậy, chỉ là dẫn đầu bọn hắn là đám người căn cứ Tam Đầu”
Trần Đông hướng về phía đang ngồi đám người Cao Phương đáp.
Đúng như dự liệu của hắn, người trong căn cứ Cao Phong đều nhíu mày khi nghe được cái tên này. Dù sao trước đó 2 bên đã có va chạm với nhau, hơn nữa còn có chút mãnh liệt.
“Ý của ngươi là?”
Bỏ chuyện đám người Tam Đầu qua một bên, Cao Phương lên tiếng hỏi mục đích của Trần Đông khi nói ra thông tin này.
“Ta nghĩ chúng ta cần gia nhập vào lần xâm nhập này”
Trần Đông nói ra thông tin làm rúng động đám người.
“Lý do cho lần xâm nhập này là gì?”
Không giống kinh ngạc đám người, Mặc lão bình tĩnh hỏi.
Đám người gật gật đầu ủng hộ, bọn hắn cũng muốn biết lý do cho chuyện này là gì.
“Nghe đồn ở đó sắp có dị bảo xuất thế”
Trần Đông không dấu diếm trả lời.
“Không phải đám người ở đây thấy được số lượng zombie kia rồi bí quá làm liều, sau đó lấy lý do này để dẫn dụ chúng ta?”
Tiền Hải tỏ vẻ không tin.
Quan sát một vòng, Trần Đông thấy được biểu hiện nửa tin nửa ngờ của đám người, hắn không lấy làm lạ lên tiếng:
“Ta cũng như các vị nghi ngờ tính xác thực của chuyện này, nhưng dù không có dị bảo thì đây cũng là cơ hội tốt để xâm nhập vào khu rừng kia để biết được chuyện gì đang xảy ra ở đó”
“Ngươi có nghĩ đây chỉ là một cái bẫy?”
Cao Phương không có ký ức tốt về đám người Tam Đầu này đặt ra nghi vấn.
“Lần thực hiện này được bọn hắn thực hiện trong âm thầm, nên khả năng chúng muốn thiết lập một cái bẫy là không cao”
Trần Đông kiên nhẫn giải thích.
“Nếu đã là âm thầm thì sao ngươi lại biết được?”
Thanh niên kia tiếp tục nghi ngờ.
Im lặng một lúc Trần Đông cuối cùng nói:
“Chúng ta quen biết người ở trong căn cứ ở đây”
“Nhưng khả năng đây là một cái bẫy vẫn có”
Cao Phương lên tiếng.
Trần Đông nhìn Cao Phương đáp:
“Ta không phủ nhận đây là một cái bẫy, nhưng ngươi có nghĩ rằng với tình hình hiện tại chúng ta nên tập trung vào số lượng zombie khổng lồ kia hơn không? Với số lượng kia cùng với có không biết bao nhiêu zombie cấp 3 lẩn trốn trong đó, và trường hợp tệ hơn nữa là cấp 4 zombie có thể sẽ được sinh ra từ đám zombie kia. Nếu đám zombie kia rời khỏi đây, ngươi nghĩ thành phố này còn có thể sống được?”
Không chỉ là không có ký ức tốt về đám người kia Cao Phương, mà còn lại đám người cũng một trận trầm mặc.
Thấy được không còn ai phản bác, Trần Đông tiếp tục:
“Có thể đây chỉ là một cái bẫy do đám người kia bày ra, nhưng mục đích cuối cùng của bọn hắn có thể chỉ là để biết được lý do đằng sau tại sao đám zombie lại tụ tập ở đây. Bởi bọn hắn cũng như chúng ta, biết nếu để sự việc tiếp tục như vậy chắc chắn thành phố này sẽ đi về diệt vong”
“Ngươi nghĩ bọn hắn sẽ cho chúng ta gia nhập?”
Bạch Vân cuối cùng lên tiếng.
“Chắc chắn bọn hắn sẽ đồng ý. Vì bọn hắn cũng không biết được bên trong khu rừng kia sẽ nguy hiểm như thế nào, nên chắc chắn sẽ rất cần hỗ trợ”
Trần Đông tự tin đáp lời.
Sau khi suy ngẫm một lúc Bạch Vân tiếp tục:
“Dù sao đây cũng là chuyện lớn, chúng ta cần trở về bàn bạc thêm một chút”
Thấy được đám người Thanh Kiến bắt đầu dao động, Cao Phương cũng chỉ có thể đè xuống nghi vấn mà đáp:
“Chúng ta cũng cần chút thời gian suy nghĩ”
Trần Đông không gì là không thể, hắn gật đầu nói tốt.