Chương 90: Truyền thụ Kim Cương quyền
Xoạt
Xoạt
ẦM
Sắc trời dần dần tối, mọi cảnh vật trong khu rừng vì đó càng thêm âm trầm đáng sợ.
Ở một góc trống trải của khu rừng, Nguyệt Sinh vẫn đang xê dịch qua lại.
Mỗi cử động, mỗi quyền của hắn đều thể hiện ra nét cương mãnh, nó làm ấm áp hơn một góc tối tăm của khu rừng.
Tuy chỉ là huy quyền cũng đã tạo nên những tiếng nổ đáng sợ làm cây cối xung quanh liên tục lay động.
Hắn đã dành cả ngày hôm nay để liên tục luyện môn quyền pháp này, nhằm tìm ra bước cuối cùng mà hệ thống chưa hoàn thành bù đắp.
Nhưng mặc hắn luyện như thế nào, một bước cuối cùng đó cũng không thể nào hoàn thành được.
Thu công lại, hắn đến bên hồ nước để ổn định lại, tự thử thách một chút bản thân Nguyệt Sinh biết tố chất bản thân không bao nhiêu. Tất nhiên là không thể nào luyện một chút là có thể có thành tựu được.
Quan sát lấy phẳng lặng mặt hồ, đột nhiên hắn nghĩ đến một thứ.
Nghĩ đến hắn liền làm.
…
Một bên khác, đám người Hắc Hỏa đang ngồi bên một bàn ghỗ lớn ngoài trời thưởng thức lấy bữa tối.
Thực đơn chính cho hôm nay vẫn là món Khiết Diệp ngư, là tên mà bọn hắn đã đặt cho loại cá sặc sỡ kia.
Tuy chỉ được vài món sơ sài nhưng tất cả đều được Nhất Uyển chuẩn bị kỹ lưỡng. Cộng thêm mùi vị hấp dẫn đến từ Khiết Diệp ngư, thì những món này được đám người ca tụng là chưa có sơn hào hải vị nào sánh bằng.
“Nhất Uyển, trình độ nấu ăn của ngươi ngày càng cao”
Gắp lên một miếng cá hấp bỏ vào miệng, thô kệch Ô Tam không ngừng lấy lòng nàng.
Tôn Anh, Tam Ngưu cũng không chịu thua kém góp miệng khen lấy:
“Nhất Uyển, ngươi là nhất”
Mấy ngày này, Nhất Uyển đã quá quen thuộc với những lời này, nên nàng hầu như đã miễn nhiễm với chúng:
“Dừng lại”
Nói nàng còn đưa tay lên ra hiệu.
“Tốt. Ực…” Đám người Ô Tam vẫn không ngừng vùi đầu vào bát cơm lớn trả lời. Đây là gạo mà đám người ra bên ngoài đưa về. Lúc đầu còn có chút lo lắng Nhị Vũ sẽ không để bọn hắn ra ngoài, nhưng dường như bọn hắn đã nghĩ nhiều, Nhị Vũ không hề để ý đến bọn hắn. Thậm chí bọn hắn còn không mấy khi thấy được mặt của nó.
“Hừ. Biết là các ngươi không thật lòng”
Nhất Uyển giả bộ giận dỗi.
“Ngươi. Ực. Đừng giận. Ực. Lời chúng ta là thật lòng. Ực…” Ô Tam bào chữa.
Không còn để ý đến bọn hắn nữa, Nhất Uyển tiếp tục bữa tối của bản thân.
“Hắc Hỏa, ngươi không sao chứ?”
Đột nhiên thấy Hắc Hỏa dừng lại làm nàng nghi ngờ.
“Nguyệt Sinh đại nhân gọi ta qua?”
Hắc Hỏa cũng có chút nghi ngờ nhìn lấy Nhất Uyển.
“Nguyệt Sinh đại nhân? Lúc nào?”
“Vừa mới đây”
“Nhưng ta không hề thấy ai?”
“Là ta nghe được âm thanh trong đầu”
Lần này thậm chí đám Ô Tam cũng bị thu hút vào câu chuyện:
“Có phải ngài bị trúng zombie thuật nên xảy ra ảo giác?”
Lời vừa mới thốt ra hắn liền ngậm miệng vì ánh nhìn của Hắc Hỏa hướng về bản thân.
“Để ta qua xem”
Hắc Hỏa dẫn đầu rời đi.
Đám người cái hiểu cái không gật đầu.
Bởi vì vụ việc lần trước mà bọn hắn không dùng chỗ kia nữa, mà đã xây thêm một khu nhà ghỗ xa hơn chỗ kia một chút để tránh trường hợp như trước đó xảy ra.
Đi xuyên qua một lối mòn nhỏ mà đám người tạo ra, rất nhanh Hắc Hỏa tới được chỗ mà bọn hắn trước đó đã dựng nhà. Tuy chưa hoàn thiện, chỉ có vài cọc ghỗ to không ngay ngắn dựng thành một cái khung nhà nằm ở đó. Nhưng chỉ mấy ngày không tiếp tục dùng, không biết tên loại dây leo, cùng những loại nấm kỳ lạ đã xâm chiếm tất cả những cọc ghỗ, làm cho chúng như đã trải qua bao tuế nguyệt ở đó, làm hắn đột nhiên trong lòng xảm xúc dâng trào.
Bỏ qua những cảm xúc đó, hắn tiếp tục bước lên.
Khi lần nữa thấy được Nguyệt Sinh, Hắc Hỏa không khỏi kỳ lạ.
Hắn thấy màu da của Nguyệt Sinh dường như thay đổi, hơn nữa cũng bớt đi nét khô gầy hơn trước. Bởi vì dành tôn trọng cho đối phương, bọn hắn chưa hề quấy rầy Nguyệt Sinh kể từ lần đó cho nên cũng không biết được thay đổi của hắn.
Nhưng hắn chỉ dám nhìn qua một chút liền cúi đầu xuống:
“Đại nhân. Ngài gọi ta?”
“Ngươi tìm một chút giấy mực rồi quay về đây”
Chỉ để lại một đạo mệnh lệnh Nguyệt Sinh liền im lặng.
“Tốt”
Thấy Nguyệt Sinh không còn giao phó gì, hắn liền rời đi. Tuy không hiểu tại sao đối phương muốn giấy mực, nhưng hắn chỉ cần chấp hành mệnh lệnh là.
“Nhị Vũ sẽ đi cùng ngươi”
Đang chuẩn bị rời đi, Hắc Hỏa đột nhiên lần nữa nghe được âm thanh của Nguyệt Sinh.
“Nghe theo ngài”
Hắn không gì là không thể.
Khi cảm nhận được Nhị Vũ theo dõi từ đằng xa, ngay lập tức hắn lên đường.
Nhìn lấy biến mất trong màn đêm Hắc Hỏa, Nguyệt Sinh tiếp tục quan sát lấy bình yên mặt hồ.
Hiện tại hắn tinh thần đã quá mạnh đủ để có thể cưỡng ép truyền tin cho một người thông qua tinh thần, tuy không phải cao siêu gì phương pháp truyền âm nhưng cũng đủ hắn dùng.
Không giống như những kẻ có dị năng chuyên về tinh thần có phương pháp riêng của mình để truyền âm cho người khác, hắn đơn thuần là dựa vào mạnh mẽ tinh thần để cưỡng ép truyền tin, có thể nói 2 phương pháp hoàn toàn khác nhau.
Hắn muốn xây dựng một thế lực cho bản thân thì việc khiến cho bản thân trở nên cao lớn, huyền bí trước kẻ dưới sẽ khiến cho bọn hắn toàn tâm toàn ý hơn phục vụ cho bản thân. Cho nên đó là lý do trước đó hắn làm như vậy.
Còn việc để Nhị Vũ đi theo cũng không phải là để giám sát đối phương, hắn đơn thuần để nó đi theo là để bảo vệ Hắc Hỏa. Cho dù hắn đã là cấp 3 dị năng giả, nhưng với tình hình không ổn định mà hắn thấy trước đó, để nàng đi cùng sẽ an toàn hơn.
Chờ đợi một lúc thì Hắc Hỏa cũng trở về, trên tay hắn là một tập giấy dày cùng một hộp gỗ.
Nhưng khi nguyệt Sinh cảm nhận được thứ đựng trong hộp gỗ thì có chút nhíu mày.
“Đại nhân. Ta đã về” Hắc Hỏa cung kính đưa lên giấy bút.
“Tốt”
Rầm
Nguyệt Sinh nhẹ nhàng một chỉ, một cây lớn liền bị hắn cắt làm tư, hai đoạn trong đó bay về phía hắn.
Lấy đoạn ngắn làm ghế, đoạn dài làm bàn Nguyệt Sinh ngồi xuống.
Liếc qua một chút sụp đổ cây lớn, Hắc Hỏa hiểu chuyện để tập giấy cùng hộp gỗ lên bàn.
Sau khi mở lấy hộp gỗ, Nguyệt Sinh hơi dừng lại một chút.
Hắc Hỏa một bên ngay lập tức bỏ nghiên mực từ hộp gỗ ra, lấy ra một hộp đựng chất lỏng đổ vào, sau đó một cách thuần thục mài mực.
Nhìn thấy thuần thục như vậy Hắc Hỏa, Nguyệt Sinh biết được bộ dụng cụ này từ đâu mà có rồi.
“Đại nhân đã xong”
Không lâu sau Hắc Hỏa lên tiếng.
Nguyệt Sinh không còn cách nào ngoài việc cầm lên bút lông, chấm mực rồi bắt đầu viết.
Ngoại trừ việc nhìn thấy một lần duy nhất Lạc Hà dùng thứ này, thì đây là lần đầu tiên hắn sử dụng nó.
Tuy vậy với khả năng điều khiển cơ thể tinh chuẩn hiện tại thì việc sử dụng loại bút này với hắn không khó, hơn nữa nét chữ còn rất đều đặn.
Với cơ thể 2 mét cùng bàn tay to lớn của hắn, việc cầm loại bút thông thường đúng thật sự là khó coi. Thậm chí cây bút lông cũng gần như nằm gọn trong tay hắn, trông không thế nào thích hợp. Nhưng hắn không có cách nào ngoài cách này, bởi hắn muốn viết ra Kim Cương quyền để đám người có thể học tập. Việc đọc lại cho người khác viết là không thể nào vì nó yêu cầu vẽ ra đường lối kinh mạch vận chuyển cùng tư thế tu luyện nữa.
Hắn muốn biết tư chất của hắn so với đám người như thế nào, cũng như việc học tập công pháp của thế giới kia ảnh hưởng tới bọn hắn ra sao.
Không biết qua bao nhiêu lần thay mực, hắn cuối cùng cũng hoàn thành thông tin cuối cùng của Kim Cương quyền.
Tổng cộng 38 mặt, bao gồm khẩu quyết, đường lối vận chuyển, hệ thống kinh mạch, tư thế.
Ở một bên Hắc Hỏa quan sát hết toàn bộ quá trình không khỏi một trận há hốc, hắn ban đầu nghĩ đây như là thông tin y học gì đó. Nhưng càng xem hắn càng nghĩ đây là một cuốn công pháp, là một thứ mà chỉ có ở trong tưởng tượng mà thôi.
“Ngoài tăng cấp dị năng, thỉnh thoảng nghiên cứu thứ này rồi tu luyện theo nó xem thử”
Âm thanh của Nguyệt Sinh kéo hắn từ trong tưởng tượng trở về.
“Không biết cái này là?”
Hắc Hỏa có chút kích động.
“Là một cuốn quyền pháp tên là ‘Kim Cương quyền’ ngươi đưa về cho những người còn lại cùng tu luyện”
Sau khi nghe Nguyệt Sinh giải thích, Hắc Hỏa trái tim càng ngày càng nhảy cẫng. Hắn thật sự muốn biết từ đâu Nguyệt Sinh có thể có thứ này, nhưng không dám hỏi, chỉ có thể nói tốt.
“Không có gì nữa thì lui đi”
Nguyệt Sinh đuổi khách.
“Tốt”
Hắc Hỏa nói tốt sau đó rời đi.
Nhìn rời đi Hắc Hỏa, Nguyệt Sinh hài lòng.
Bản Kim Cương quyền mà hắn chép ra chính là bản đầy đủ mà hắn đang sử dụng, theo như hắn thì có thể nói là phức tạp cực kỳ. Tuy hắn đã viên mãn môn này nhưng không hề để lại bất kỳ một lý giải của bản thân trên đó, hắn muốn biết nếu đám người không có người giải thích thì sẽ lý giải đối với nó ra sao.
Không còn quan tâm hắn trở về chỗ cũ tiếp tục khoanh chân nghỉ ngơi.