Chương 89: Chạm trán
Trong một căn nhà bỏ hoang, một tên đàn ông trung niên cùng với một ông lão già nua đang đứng sóng vai lấy.
“Ngươi chắc chắn?” người đàn ông trung niên lên tiếng.
“Không phải hoàn toàn, nhưng chí ít cũng là 8 phần 10” ông lão không chắc chắn, nhưng đầy tự tin đáp.
“Mục đích ban đầu chỉ là khống chế thành phố này, nhưng không nghĩ tới lại gặp được chuyện tốt như này” trung niên Liễu Cảnh vui vẻ.
Đột nhiên toàn bộ gầy gộc tay phải của già nua Ngũ Xương biến thành những sợi rễ đâm xuyên qua sàn nhà, rồi biến mất ở trong đó.
“Ừm?” hắn bỗng nhiên nhăn mày.
“Chuyện gì?” Liễu Cảnh cảnh giác quay qua.
Nghe được âm thanh cảnh giác của Liễu Cảnh, Ngũ Xương thu lại bàn tay như sợi rễ của bản thân.
“Khoảng cách quá xa, ta không thể đọc được chính xác. Nhưng đại loại là có một sinh vật mạnh mẽ đang tồn tại ở đó” trên khuôn mặt già nua của Ngũ Xương có chút trầm ngâm.
“Mạnh bao nhiêu?” Liễu Cảnh nghi ngờ, hắn rất tin tưởng vào khả năng của Ngũ Xương, nhưng nhìn từ góc độ của một cái cây bình thường thì một dị năng giả cấp một đã rất mạnh rồi. Chỉ là hắn dị năng không thể giao tiếp được với cây cối nên không rõ ràng trong đó huyền diệu.
“Ta cần tới gần hơn để giao tiếp với bọn chúng” Ngũ Xương đạo.
Nói hắn liền rời đi khỏi tòa nhà, Liễu Cảnh cũng nối gót theo sau.
Hai người rất nhanh liền có thể đi tới biên giới khu rừng.
Như trước đó, cánh tay của Ngũ Xương dần biến thành rễ cây sau đó xâm nhập vào sâu trong lòng đất.
Thời gian dần dần trôi, Liễu Cảnh tuy bên ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng đã có chút sốt ruột.
Bởi một khi Ngũ Xương phải dành nhiều thời gian để dùng dị năng như vậy, có nghĩa là hắn không chỉ là giao tiếp với cây cối đơn giản như vậy. Mà rất có thể phải đọc ký ức của bọn chúng để biết chuyện đã qua nữa.
Ban đầu đối với hắn việc cây cối có ký ức thật sự là rất mới mẻ, nhưng thời gian dài ở cùng với Ngũ Xương, việc cây cối không có ký ức của riêng nó mới là chuyện bất thường.
Đã từng có một đoạn thời gian ăn chay hắn, gần đây bắt đầu suy nghĩ thật sự ăn rau có thật sự là ăn chay không?
“Không nên ở đây lâu” Ngũ Xương nghiêm túc lên tiếng.
Đang trầm ngâm Liễu Cảnh đột nhiên bị Ngũ Xương lôi trở lại hiện thực.
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ngũ Xương, Liễu Cảnh cũng không nói nhiều mà cùng hắn nhanh chóng rời đi.
“Sao rồi?”
Trên đường đi, Liễu Cảnh nghi ngờ.
“Rất mạnh, rất có thể là đỉnh cấp cấp 3, thậm chí là cấp 4” Ngũ Xương nghiêm túc đạo.
“Mạnh như vậy?”
Liễu Cảnh càng nghi ngờ.
“Là zombie?”
“Không. Là dị năng giả. May mắn là lần xâm nhập này của chúng ta hắn đã ra ngoài”
Tới đây Liễu Cảnh càng nghi ngờ, bởi vì khu rừng này toàn là zombie, theo lý nên là tồn tại một con zombie cao cấp hơn mới phải. Nhưng đột nhiên hắn nhớ ra gì đó:
“Hắn đang nuôi đám zombie kia?”
“Có thể là như vậy” Ngũ Xương không chắc chắn.
“Nếu là zombie thì chúng ta còn cơ hội, nếu là một dị năng giả thì cơ hội hầu như bằng không” Liễu Cảnh trầm xuống.
Tuy là zombie có thể mạnh hơn so với dị năng giả cùng cấp, nhưng nếu được lựa chọn hắn lần này vẫn muốn bên kia là zombie hơn.
Zombie mạnh mẽ, nhưng đơn thuần là một thân man lực. Trí óc không bao nhiêu có thể nói, thậm chí là zombie cấp cao nhất mà hắn có thể bắt gặp đến bây giờ. Lúc đó chỉ cần có sắp xếp ổn thỏa thì cơ hội vẫn là có. Còn bên kia là một dị năng giả thì cơ hội này thật sự khó, hơn nữa bên kia còn là sân nhà đối phương.
“Chẳng lẽ phải báo lên trên? Nếu bên kia là một dị năng giả cấp 4, thì đám người kia cũng chỉ có thể bất lực” Liễu Cảnh có chút không cam lòng.
“Ta nói là có thể, không phải là chắc chắn. Việc này vẫn có thể làm, chỉ là phải cần trở về bàn bạc kỹ hơn” Ngũ Xương đáp.
“Tốt” Liễu Cảnh nghe được như vậy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
“Dừng”
Đột nhiên âm thanh nhắc nhở của Ngũ Xương vang lên.
Hắn cẩn trọng đánh giá phía trước, nơi một kẻ lạ mặt chặn lấy đường đi của 2 người.
Bởi vì cẩn thận, 2 người không chọn di chuyển bằng nhảy qua đỉnh các tòa nhà mà lựa chọn di chuyển bằng những con đường bị phủ kín bởi bụi rậm, cây cối ở bên dưới.
Người kia tuy không phải đứng trước con đường đi của bọn hắn, nhưng đột nhiên bị một kẻ lạ mặt từ trên đỉnh một tòa nhà quan sát xuống làm bọn hắn đề phòng lên. Thậm chí đã là cấp 3 bọn hắn còn bị tùy ý quan sát khiến bọn hắn có chút khó chịu.
Khi nhận thấy đối phương không có ác ý, thêm nữa 2 người không muốn làm lớn chuyện nên vẫn là lựa chọn tiếp tục đi đường.
“Chuyện gì?”
Đang di chuyển bình thường thì liên tục bị Liễu Cảnh quan sát làm Ngũ Xương hơi bất bình.
“Ta cảm thấy ngươi đã tà đạo rồi, không ngờ kẻ kia thậm chí còn tà đạo hơn ngươi”
Liễu Cảnh nửa đùa nửa thật đạo.
Không bình luận Ngũ Xương tiếp tục đi đường.
Thấy đối phương không hứng thú, Liễu Cảnh chỉ có thể thôi sau đó chuyên tâm đi đường.
…
Vừa mới ra ngoài đi săn về thì thấy được 2 tên lén lút đang điều tra gì đó ngoài khu rừng, Nguyệt Sinh liền dừng chân lại quan sát.
Tuy là không rõ đối phương đang làm gì, nhưng chỉ cần không ảnh hưởng đến hắn thì hắn cũng không quan tâm làm gì, tùy ý để bọn hắn rời đi.
Bây giờ việc đáng mong chờ của hắn là tiếp tục tăng cấp võ kỹ Kim Cương quyền.
Trở về vị trí cũ, hắn điều động ra mặt bảng, lần nữa tiếp tục quá trình thăng cấp cho Kim Cương quyền.
Nhìn vào 81% thanh tiến độ, hắn không do dự đổi thành tuổi thọ.
Hôm nay ra ngoài hắn bắt đầu cảm nhận được có chút bất thường đám zombie lân cận.
Bắt đầu vừa mới ra khỏi cửa liền bắt gặp ngay zombie cấp 3, có thể lúc đó hắn nghĩ đó là may mắn. Sau đó lại là liên tục thêm 2 con zombie cấp 3 khác nữa, thậm chí là zombie cấp 2, cấp 1 hay là zombie bình thường cũng đang dần nhiều lên. Hắn lúc này mới bắt đầu nhận ra sự khác thường.
Đó là zombie đang tiến về nơi này, cụ thể là khu rừng này.
Trước đó còn bắt gặp 2 tên dị năng giả luẩn quẩn quanh đây nữa khiến hắn không khỏi nghĩ nơi này có gì đó sắp xảy ra.
Nhưng đối với hắn chuyện này cũng là chuyện tốt, đỡ mất công hắn phải đi xa để săn nên không quá nhiều quan tâm.
Không phải sao? Chỉ là đi ra một lúc, hắn đã làm đầy được 81% thanh tiến độ. Nếu không phải vừa mới hồi phục lại một chút tâm cảnh, hắn còn muốn tiếp tục đi săn.
Lần nữa chi ra 15 năm tuổi thọ để thăng cấp Kim Cương quyền, hắn lần nữa đắm chìm vào tri thức mới.
“Chỉ cần 30 năm tuổi thọ để thăng cấp một môn bình thường quyền pháp lên một bản mạnh mẽ như vậy quyền pháp, quá đáng giá”
Hơi nhắm mắt cảm nhận lấy sự huyền diệu của môn quyền pháp này, Nguyệt Sinh đánh giá.
“Tiếp tục”
Quyền pháp đã thăng cấp hoàn thành, nhưng đó chỉ là tri thức của môn quyền pháp mới, nên hắn vẫn phải tiếp tục thêm tuổi thọ để đề thăng tiến độ.
Tuổi thọ của hắn lần nữa không phanh tụt xuống, hắn cũng theo đó như thể đi vào một không gian khác điên cuồng luyện tập môn quyền pháp này.
Mười năm, 20 năm, 30 năm,… cơ thể hắn bắt đầu thay đổi theo từng năm tuổi thọ bị khấu trừ.
Làn da dần dần bớt lại vết nhăn nheo. Răng, móng thì trở nên càng dày đặc nặng nề nhưng bớt đi một phần sự bén nhọn. Cả người trở nên càng ngày càng có thần. Cơ thể còn thỉnh thoảng đỏ lên rồi lại dịu lại, thậm chí đôi khi còn phát sáng như kim thân.
Chỉ là quá trình đang cao trào đột nhiên quỷ dị biến mất không dấu vết.
“Không đủ?”
Nguyệt Sinh có chút giận dữ mở mắt.
Nhìn lại 33/34 tuổi thọ, hắn bực bội.
66 năm không thể đưa môn quyền pháp này lên đến xuất thần nhập hóa, nhưng đã rất rất gần rồi. Điều này làm cho hắn giận dữ không thôi. Cảm giác như từ thiên đường bị rớt xuống địa ngục này khiến hắn thật sự muốn lôi hệ thống ra ngoài để xả giận một hồi.
Bởi vì mặt bảng quy định số lượng tuổi thọ để thăng cấp, nhưng lại không cho hắn biết trước, nên mỗi lần thăng cấp hắn phải để dư ra một chút. Chỉ là cuối cùng vẫn là thiếu một chút làm hắn vô cùng khó chịu.
“Còn 34 năm?”
Đột nhiên nhận được phản hồi từ mặt bảng, Nguyệt Sinh khựng lại.
Vừa rồi trong lúc đặt lực chú ý vào Kim Cương quyền, hắn đã được mặt bảng phản hồi là cần 34 năm nữa mới có thể đưa Kim Cương quyền tới xuất thần nhập hóa.
“Có thể mấy chức năng này cần ta tự tìm tòi lấy”
Quan sát mặt bảng hắn nghĩ lấy.
Bình phục lại tâm tình, hắn bắt đầu xem xét lại cơ thể. Hắn hiện tại không thể tần suất quá nhiều giết chóc cũng như thăng cấp, có lẽ dừng lại đây cũng coi như là tốt cho hắn.
Nhìn vào làn da không còn đen nhánh mà bắt đầu hơi chuyển qua màu đồng cổ, hơn nữa cơ bắp cũng dần nổi lên không còn khô gầy như trước nữa làm hắn gật đầu thỏa mãn:
“Ít ra không còn giống một tên ma đạo như trước nữa”
Tuy không để ý ngoại hình nhưng trước khi có thực lực tuyệt đối để trấn áp tất cả, hắn vẫn là tuân theo phần đa nhân loại. Đó là đi theo chính đạo, loại bỏ ma đạo.
Ít nhất từ những thế giới mà hắn đã trải qua, ma đạo vẫn là một phạm trù bị phần đa người ghét bỏ.
Hắn trước đó lại quá giống một tên ma đạo, hiện tại chưa có nhưng rất có thể sau này bị đuổi đánh, nhất là nơi có nhiều cường giả như thế giới võ đạo kia.
Tuy không phải loại bỏ hoàn toàn phần âm lãnh trên cơ thể nhưng theo hắn thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.