Chương 86: Tôn Vũ, Lệ Yến
“Các vị có thể đang đề cập đến ta?”
Đang chuẩn bị bước vào giảng hòa 2 người, đám người đột nhiên đề phòng lên.
Cùng đứng về một phía, đám người nhìn về phương hướng phát ra âm thanh.
Đối diện là 2 tên nam tử, bọn hắn đứng trên một đổ vỡ phế tích cũng đang nhìn về phía đám người.
Tên cầm đầu như là một cự nhân mỉm cười nhìn lấy đám người, âm thanh trước đó chính là của hắn.
“Không phải các ngươi vẫn đang tìm kiếm thông tin của chúng ta? Chúng ta đang ở đây rồi, các ngươi có thể bắt đầu hỏi.” tên cự nhân tự tin tiếp tục lên tiếng.
Tuy hắn nói như vậy, đám người Trường Cửu vẫn không hề có dấu hiệu bước lên hỏi. Mà chỉ cẩn thận quan sát kẻ ngoại lai không mời mà tới này.
Cảm nhận được bầu không khí có chút trầm xuống, tên cự nhân mỉm cười tiếp tục:
“Nhưng muốn có được câu trả lời, các ngươi phải trước đánh bại ta.”
Đột nhiên thấy được đối phương dần tiến về phía đám người, Thải Vi nghiêm túc bước về phía trước:
“Cẩn thận, một dị năng giả cấp 3”
Đám người trịnh trọng gật đầu.
“Tại sao ngươi một dị năng giả cấp 3 lại tấn công 2 người chỉ cấp 1” vừa điều động lên dị năng, Thải Vi vừa hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
Cứ nghĩ đối phương sẽ không trả lời câu hỏi của nàng, nhưng ngoài dự đoán hắn lại bình tĩnh giải thích:
“Ta chỉ muốn thử cảm giác khi đánh một tên dị năng giả cấp thấp mà thôi, chỉ là không ngờ bọn hắn lại yếu như vậy. Cảm giác như chơi đùa cùng 2 con côn trùng vậy, nó khiến ta có chút thất vọng”
Thải Vi có chút nhíu mày nhìn về đối phương, đều là cấp 3 nhưng hắn cho nàng cảm giác rất áp lực.
“Thải Vi cẩn thận một chút” Cao Đường lo lắng lên tiếng, nàng cùng đám người cũng cảm nhận được áp lực rất mạnh từ tên đối diện.
Thải Vi chỉ là nhẹ gật đầu, từ đầu đến giờ nàng chưa hề rời mắt khỏi đối phương.
Cái cách mà hắn nhàn nhã đi về phía nàng mà không thèm để ý đến việc nàng đang huy động dị năng, cho thấy đối phương tự tin vào thực lực bản thân.
Xoạt Xoạt
Quan sát lấy mấy mét rộng vòi rồng đang dần được hình thành trước mặt, Tôn Vũ có chút thưởng thức:
“Không tệ, nhưng dùng cách này để đối đầu với ta thì có chút xem thường ta rồi”
Nói hắn vẫn tiếp tục nhàn nhã đi về phía nàng.
Không quan tâm đến lời của đối phương, Thải Vi bắt đầu điều động cơn lốc tiến lên phía trước. Cùng lúc nàng cũng không quên tiếp thêm dị năng cho nó, làm cho cơn lốc càng ngày càng lớn. Lúc đến gần đối phương, cơn lốc đã trải rộng mười mấy mét rộng.
Nàng biết nàng có một cơ thể yếu ớt hơn nhiều so với đối phương, việc để đối phương tiếp cận bản thân là điều cấm kỵ. Đây là lý do vừa vào nàng đã dùng rất nhiều dị năng vào đòn tấn công này, nó sẽ như một bức tường bảo vệ giữa nàng và đối thủ, khiến hắn khó có thể cận thân nàng.
Cơn lốc lao đến với một tốc độ nhanh chóng, phá hủy gần như mọi thứ trên đường đi. Chỉ là mấy hơi thở nó đã đến trước mặt, có thể Tôn Vũ không hề nao núng mà dừng lại bắt đầu thủ thế.
Khi cơn lốc lao đến trước mặt cũng là lúc hắn tung ra một cú đấm mạnh mẽ về phía trước.
Xoạt Xoạt
Không như trong tưởng tượng là cơn lốc sẽ bị phá hủy hay bị xuyên qua, mà nắm đấm của hắn bị tốc độ xoáy khủng khiếp của cơn lốc ngăn chặn ở bên ngoài. Còn cả cơ thể bị đẩy lùi về phía sau một chút. Nhưng cơn lốc cũng vì lực lượng khổng lồ của cú đấm vừa rồi mà bị dừng mất một nhịp, chỉ là rất nhanh nó lại tiếp tục tiến lên.
Có một chút giật mình Tôn Vũ lấy lại tâm thần, hắn không vì vậy mà xấu hổ, ngược lại còn cười:
“Đúng là không thể xem thường bất kỳ ai được. Tới” lần nữa thủ thế hắn lại ra thêm một đòn.
Đã có kinh nghiệm hắn không còn chủ quan mà bắt đầu củng cố trọng tâm, lực đạo còn mạnh hơn lần trước rất nhiều.
ẦM ẦM…
Tuy là va chạm với dòng nước, nhưng những cú va chạm liên tục phát ra những âm thanh rền vang chấn động đám người.
Nghe được âm thanh đáng sợ phát ra từ bên kia, đám người Lý Bác, Thanh Nguyên không khỏi rùng mình nhìn về phía Thải Vi không khỏi nghĩ ‘chiến trường này không dành chỗ trống cho bọn hắn’.
ẦM…
Sau hơn mười đòn tấn công nghiêm túc, cột nước uy năng đã bắt đầu giảm mạnh, cuối cùng không chịu được uy lực liên tục từ Tôn Vũ mà vỡ tan. Lực đạo sinh ra từ những cú đấm cùng với vỡ tan vòi rồng phá hủy lần nữa cảnh vật xung quanh.
“Có chút vất vả nhưng cũng không đáng kể, có điều ta vẫn là thưởng thức tài năng của ngươi. Như thế này đi, nếu ngươi chịu phản bội căn cứ hiện tại rồi đi theo ta như thế nào” hơi liếc mắt về cảnh hoang tàn mà hắn đã gây ra, hắn hướng về phía Thải Vi lên tiếng.
Chỉ là ở đó đã không còn bóng dáng của bất kỳ người nào nữa.
Bởi vì trước đó cột nước đã che hết tầm nhìn, nên hắn không thể thấy được đối phương đang làm gì. Bây giờ định hình lại thì đối phương đã nào còn ở đó.
“Chạy?” hướng về phía xa xa đang hết tốc lực rời khỏi đám người, Tôn Vũ lần nữa cười.
“Có vẻ ta đã bị chơi đùa rồi” nói hắn đã biến mất tại chỗ.
Cảm nhận được khí tức mạnh mẽ lần nữa xuất hiện phía sau, đám người không khỏi mồ hôi chảy ròng. Đối phương cho bọn hắn áp lực quá lớn đi.
“Hắn sao có thể nhanh được như vậy?” Đối phương nhanh chóng tiếp cận phía sau làm Cao Đường lạnh lẽo.
“Hắn mang dị năng tốc độ” cảm nhận rõ ràng được thay đổi của đối phương, Thải Vi lên tiếng.
“Cứu viện nhanh tới?” nàng hướng về phía Lý Bác lên tiếng.
“Ta đã báo cho bọn hắn. ngay khi 2 người kia xuất hiện. Hàa… bọn hắn có thể nhanh tới nơi. Hàa…” hết tốc lực chạy trốn Lý Bác có chút thở gấp trả lời.
“Tốt. Các ngươi rời khỏi đây trước, ta cầm chân tên kia” vừa dứt lời, Thải Vi ngay lập tức quay người lại.
Chỉ là quán tính lao về phía trước vẫn còn, nên khi quay người lại nàng vẫn bị lùi về phía sau một chút. Nhưng không làm khó được nàng, có chút cúi người xuống ổn định trọng tâm, cùng lúc đó nàng điều động dị năng trong cơ thể hình thành một cơn lốc khác.
Thấy được đối phương chuẩn bị hình thành một cơn lốc khác, Tôn Vũ cười gằn: “muốn dùng chiêu cũ? Không có cử…”
Chỉ là lời chưa nói hết, 2 viên đạn pháo bằng nước đã tới trước người, che hết tầm nhìn của hắn:
“Hừ, chút tài mọn”
ẦM ẦM
Đơn thuần dùng man lực, hắn nhẹ nhàng vung tay, 2 viên đạn nước ngay lập tức bị đẩy về 2 phía làm sụp đổ một góc tòa nhà.
ẦM ẦM ẦM…
Lại là liên tiếp những viên đạn nước hướng về phía bản thân vung tới bị Tôn Vũ nhẹ nhàng giải quyết.
Chỉ là những viên đạn nước cái sau lớn hơn cái trước làm hắn mất càng nhiều sức lực hơn để giải quyết, làm tốc độ tiến lên của hắn bắt đầu chậm lại.
“Vẫn là nghiêm túc một chút” cảm thấy có chút mất thời gian, Tôn Vũ thì thầm lấy.
Khí thế trên người đối phương có chút thay đổi làm Thải Vi có bắt đầu có linh cảm xấu.
Đúng như linh cảm, đối phương đã biến mất trước tầm mắt của nàng. Lần nữa bắt kịp thì đối phương đã đứng ngay trước lốc xoáy đang dần hình thành.
“Không được” như thể biết được đối phương tiếp theo sẽ làm gì, nàng âm thanh có chút gằn xuống.
Không nghe thấy âm thanh của nàng, nắm đấm của Tôn Vũ đã chạm đến biên giới của cơn lốc.
ẦM
Một cơn chấn động mạnh mẽ vang lên, cột nước chưa hình thành đầy đủ nên còn yếu ớt dẽ dàng bị một đòn của Tôn Vũ đánh nổ. Theo đó một dòng lũ nhỏ hình thành quanh người của hắn.
Hừm…
Đột nhiên bị một lực mạnh mẽ ngắt đi dị năng, Thải Vi có chút nhộn nhạo trong người lùi lại mấy bước.
Nhưng nàng biết nếu không hề phòng vệ gì như vậy chắc chắn sẽ dễ dàng bị giết chết, nên chỉ có thể đè nén khó chịu tiếp tục điều động dị năng. Một lớp tường chắn bằng nước nhanh chóng hình thành xung quanh nàng.
Đúng như nàng nghĩ, đối phương khi lần nữa xuất hiện thì đã đứng trước mặt nàng.
Thấy được điểm đối phương muốn tấn công, nàng lập tức tiếp thêm dị năng vào đó để củng cố bức tường.
ẦM
RẦM…
Chỉ là đã yếu ớt nàng, không kiên trì nổi 2 đấm thì bức tường đã dễ dàng bị phá vỡ.
Phụt
Không nhịn nổi nàng một ngụm máu phun ra.
“Ta cho ngươi một cơ hội nữa, đi theo ta sẽ được sống” không vội vàng giết nàng, Tôn Vũ bình tĩnh nhìn xuống nàng rồi lên tiếng.
Một tay chống lấy nền đất, một tay ôm lấy chập chùng lồng ngực, Thải Vi không lên tiếng.
Nếu hiện tại nàng chưa bị mất lần đầu, có thể nàng sẽ đáp ứng đối phương để được sống. Nhưng vì đã mất đi lần đầu cho Nguyệt Sinh, rất có thể hiện tại còn bị đối phương khống chế, nên chấp nhận là không thể nào. Cho dù không bị không chế thì nàng cũng không đồng ý đối phương, đây cũng là tôn nghiêm của nàng. Chỉ cúi đầu một lần, chứ không chấp nhận lần thứ 2.
Thêm nữa chỗ này đã cách căn cứ rất gần, tín hiệu cũng đã được Lý Bác gửi về bằng bộ đàm mi ni một lúc trước. Lấy tốc độ một dị năng giả mà nói thì sẽ rất nhanh chóng có cứu viện tới, nàng chỉ cần câu giờ tới lúc đó là được.
“Thật?” thấy được đối phương đã tới giới hạn, Thải Vi lên tiếng.
“Tất nhiên là thật, hơn nữa đi theo ta ngươi sẽ không thiệt. Ngươi xem ở đây tài nguyên thiếu thốn, mỗi người chỉ đủ tài nguyên để nâng cấp một dị năng mà không dám dùng cho dị năng thứ 2. Xem đi, mỗi người chúng ta đều mang theo 2 dị năng, hơn nữa đều là cấp 3. Theo cùng ta, ngươi chắn chắn sẽ phát triển hơn bây giờ rất nhiều”
Tôn Vũ liên tục củng cố lòng tin với Thải Vi, như thể rất thật tâm muốn nàng gia nhập cùng hắn. Nói hắn còn chỉ tay về phía suốt cả buổi yên lặng theo sau, một tên gầy gò thanh niên, ra hiệu hắn cũng là một tên mang trong mình 2 dị năng.
Làm ra một dáng vẻ bứt rứt, Thải Vi gật đầu đồng ý. Như thể đây là một quyết định cực kỳ khó khăn đối với nàng vậy.
“Tốt. Lệ Yến” Tôn Vũ quay đầu về phía sau.
Gầy gò thanh niên không nói gì mà đơn giản lắc đầu.
Quay người lại, Tôn Vũ nghiền ngẫm nhìn xuống Thải Vi:
“Ngươi lừa ta?”