Chương 84: Ổn định
Đám người Hắc Hỏa đang cười nói vui vẻ đột nhiên bị thứ gì đó vô hình đè bẹp xuống đất, cây cối xung quanh cũng không tránh khỏi số phận đi theo bọn hắn ngã ngửa.
Cho dù Hắc Hỏa hắn cũng không ngoại lệ, tuy nhiên hắn vẫn có uy nghiêm hơn đám người một chút. Đó là hắn chỉ quỳ gối và vẫn có thể dùng 2 tay để chống đỡ lấy. Không giống đám người như chó chết nằm rạp trên đất.
“Chuyện gì đang xảy ra?” đột nhiên dị biến xảy ra làm hắn có chút bối rối. Khi lấy lại tinh thần, liếc qua xung quanh quan sát đám người thì đã thấy đám người đã nằm rải rác bất tỉnh nhân sự.
Thịch. Thịch. Thịch…
“Ừm…”
Hắc Hỏa cố gắng kìm nén trái tim đang đập thịch thịch của mình, để có thể kháng cự lại cự lực đang đặt trên thân thể của bản thân. Chỉ là cho dù có cố gắng như thế nào, hắn cũng không thể nhấc lên một tấc cơ thể.
“Không ổn, ta…” dần dần hắn cũng cảm nhận được cơ thể đang dần mất đi ý thức. Vào khoảnh khắc cuối cùng hắn cố gắng ngẩng đầu tìm kiếm nguyên nhân tạo ra tất cả những thứ này.
Vèo…
Chỉ là vào lúc này, hắn đột ngột bị một cự lực kéo lùi về phía sau.
Phù…Phù…
Ra khỏi vùng nguy hiểm hắn liên tục hít thở lấy không khí trong lành, sau đó liếc nhìn về phía sau.
“Nhị vũ” bỗng nhiên thấy một khuôn mặt có chút xa lạ, cũng như quen thuộc Nhị Vũ. Hắc Hỏa trong lúc bối rối chút nữa tưởng đó là một zombie xa lạ rồi ném một quả cầu lửa.
May mắn trải qua vụ việc vừa rồi khiến hắn không còn một chút sức lực để sử dụng dị năng, nếu không rất có thể hắn đã gây ra một sai lầm lớn.
Nhưng khi nhìn lại, hắn thấy nó trạng thái có vẻ cũng không tốt lắm.
Nhị Vũ đang quỳ gối ngay bên cạnh hắn, không những thế cơ thể nàng đang không ngừng run rẩy lấy.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy được một con zombie cũng có thể thể hiện ra được thứ biểu cảm này.
Biết được cứu mình chính là Nhị Vũ, Hắc Hỏa có chút ngạc nhiên. Nhưng hắn không có thời gian để để tâm vào việc này.
Quay người lại, hắn cố gắng tìm ra thứ kinh khủng gì đang xảy ra.
Chỉ là khi nhìn thấy thứ kinh khủng kia, hắn không khỏi trừng mắt: “Một người?”
Ngoài hơn trăm mét hơn, nơi mà trước đó đám người bọn hắn đứng đang nằm lấy một cơ thể trần truồng đầy máu me, hơn nữa còn vặn vẹo không chịu được. Nhưng hắn cũng không vì vậy mà xem thường cơ thể kia, dù sao được đi qua quỷ môn quan một lần hắn chính là được thứ đang nằm kia ban cho.
“Một thi thể?… Không… Không đúng”
Một ý nghĩ đáng sợ đột nhiên nảy ra trong đầu Hắc Hỏa, nhưng ngay lập tức hắn bác bỏ ý nghĩ này đi. Dù sao nếu một thi thể lại có thể thả ra thứ khí thế đáng sợ như thế, thì lúc sống kẻ kia có thể mạnh tới bao nhiêu?
Nhưng ngay sau đó, hắn thấy được cơ thể kia đang lấy một tốc độ đáng kinh ngạc định hình lại lấy. Hắn biết được kẻ kia còn sống.
“Chỗ này không nên ở lâu” thấy được một thực thể đáng sợ không rõ ràng xuất hiện, hơn nữa còn tí nữa thì tiễn đưa hắn. Hắc Hỏa không muốn ở đây quá lâu, nhất là lúc đối phương còn đang hôn mê, thì đây là lúc tốt nhất để rời đi.
Cơ thể vẫn đang không ngừng run rẩy hắn quay người về phía Nhị Vũ, hắn cố gắng lên tiếng câu thông nó: “Chúng ta nên rời đi”
Có thể đáp lại hắn chỉ là bất động Nhị Vũ, lúc này nàng vẫn đang không ngừng quan sát lấy kẻ lạ mặt kia.
Biết được Nhị Vũ không có ý định rời đi, Hắc Hỏa cắn răng rời đi một mình.
Nhưng ngay lúc muốn rời đi hắn đột nhiên nổi da gà lên.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy được Nhị Vũ đang nhìn hắn như thể muốn nói “nếu ngươi tiếp tục di chuyển nữa sẽ chết”.
Không thể làm gì khác Hắc Hỏa chỉ có thể lần nữa ngồi xuống, tiếp tục quan sát bên kia.
Hắn không biết Nguyệt Sinh đã ra lệnh gì đối với Nhị Vũ để nó đến lúc này vẫn không rời đi nơi này. Nhưng dù sao đi nữa hắn vẫn là vừa được nó cứu trở về, nên lúc này chỉ có thể im lặng chờ kết quả.
Thời gian dần trôi qua, kẻ lạ mặt bên kia cơ thể đã phục hồi hoàn toàn, khí thế của kẻ này trong khoảng thời gian này cũng không ngừng đi lên. Hắc Hỏa không biết nguyên do, có thể là do kẻ này trước đó bị thương nên khí thế bị suy giảm, bây giờ sau khi hồi phục thì lại lần nữa đi lên.
Trong khoảng thời gian này, Hắc Hỏa trong đầu chạy qua không biết bao nhiêu chuyện. Tuy có chút lo lắng khi không biết kẻ này sau khi tỉnh lại thì kết cục của hắn là gì, nhưng hắn đúng là có chút cảm giác may mắn khi có thể quan sát một thực thể mạnh mẽ gần như vậy. Cho dù đây là một lõa thể thực thể.
Liếc nhìn một chút đám người thoi thóp vẫn còn đang treo trên tay Nhị Vũ, sau đó quay trở về với kẻ kia.
Lúc này một tia dị dạng lướt qua đầu hắn: “Người này nhìn có chút quen mắt?”
Bởi vì góc nhìn của hắn không thể thấy khuôn mặt của người kia, cùng với nó đang bị che phủ bởi bụi đất thêm nữa vết máu, nhưng vẫn là có thể thấy một chút đường nét.
“Đường nét này có chút giống với của Nguyệt Sinh” một suy nghĩ có chút đáng sợ xuất hiện trong đầu của hắn.
Lạnh lẽo, đúng vậy đây chính là cảm giác của hắn khi nhìn vào Nguyệt Sinh cùng với cơ thể đằng kia.
Càng nhìn, hắn lại càng khẳng định 2 người là một.
“Nếu vậy, việc Nhị Vũ không rời đi cũng trở nên hợp lý”
Hắc Hỏa yên lặng đánh giá một chút Nhị Vũ. Việc trước đó nó gặp nguy hiểm không rời đi chính là không hợp với lý giải của hắn, dù sao Nguyệt Sinh không thể nào ra một mệnh lệnh cho nàng như kiểu là bất chấp nguy hiểm thủ tại nơi này được. Nhưng nếu đúng như dự đoán của hắn thì mọi việc trở nên thông suốt hơn rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Hắc Hỏa trong lòng không còn sợ hãi nữa, thay vào đó là có chút kích động. Kích động khi đi theo đúng người.
Trong lúc muôn vàn suy nghĩ đang lướt qua trong đầu Hắc Hỏa, cơ thể đằng kia bắt đầu cử động lên.
…
Từ từ mở mắt, Nguyệt Sinh bên ngoài bình tĩnh nhìn vào khoảng không, tuy vậy ngay lúc này trong lòng hắn lại khó lòng bình phục.
Ngay tại thời khắc cuối cùng, trước sự uy hiếp của miếng vải màu vàng kia, hắn có lại được chút thanh tỉnh. Ngay sau đó không do dự dùng còn sót lại duy nhất 1 lần mở cửa thế giới.
Cho dù đã dự đoán trước thế giới kia không tầm thường, nhưng chân chính được trải nghiệm hắn đúng là một cảm giác khác.
Nhìn vào khoảng không một lúc, hắn cố gắng bình phục lại tâm tình.
“Có thể làm được” cảm nhận hoàn cảnh xung quanh, hắn kết luận. Tuy là lúc đó tình cảnh nguy hiểm, hắn vẫn dùng chút ý chí chọn điểm trở về.
Sau lần bị tập kích vừa rồi, hắn muốn xem thử có thể lựa chọn điểm đáp mỗi lần xuyên qua thế giới hay không. Nhìn thấy hoàn cảnh này, hắn biết được rồi.
Ngồi dậy, đứng lên một mạch mà thành, hắn nhìn lấy bàn tay có chút không giống người của bản thân đã hoàn toàn lành lặn: “hệ thống vẫn ra sức như vậy”
Cơ thể có thể nói trước đó không một nơi hoàn hảo của hắn bây giờ không còn một vết tích bị thương.
Tuy còn một ít vết máu cùng bụi bẩn, nhưng cũng không quá quan trọng. Hắn nhẹ nhàng lắc mình, tất cả vết tích biến mất không còn một mảnh.
Cúi xuống không một mảnh vải che thân cơ thể, cơ thể hắn dần biến mất. Ngay sau đó không lâu hắn lại lần nữa xuất hiện, chỉ là lần này trên người lại nhiều hơn một lớp dày không biết tên loại vải.
Đây là một tấm rèm hắn vừa mới tìm về ở một căn nhà bỏ hoang gần đây, với tốc độ hiện tại thì đến khi hắn trở lại cũng không tốn quá nhiều thời gian.
Tùy ý chọn một gốc cây lớn, không quan tâm đến đã ngất đám người cùng ánh nhìn của Hắc Hỏa hắn khoanh chân ngồi xuống.
Hắn cũng đoán được lý do đại khái tại sao đám người lại ngất đi, nhưng hắn cảm nhận được tình hình của đám người không quá tệ nên không quá quan tâm nhiều. Sau đó liền suy nghĩ về cuộc chạm trán trước đó:
“Tình huống lúc đó có chút không ổn. Cho dù ta tâm cảnh không tốt, thì cũng không thể nào hành động một cách bản năng như vậy được”
Hắn bản ý lúc đó là muốn quay lại thế giới này sau khi cảm nhận được thực lực chênh lệch. Cuối cùng không hiểu được là tại sao lại một cách vô thức lại muốn liều sống chết với tên kia.
“Vẫn là thực lực tiến bộ quá nhanh trong khi tầm nhìn hạn hẹp” sau một hồi suy nghĩ vẫn không thấu hiểu vấn đề nằm ở đâu, hắn chỉ có thể quy cho việc thiếu sót tri thức của bản thân.
“Hiện tại vẫn nên ổn định lại một chút tinh thần, không tiếp tục ra ngoài săn bắn” có chút thông suốt hắn chọn bỏ việc đó qua một bên sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Còn về việc bị tấn công như vậy hắn có giận dữ hay không, thì đó chính là có nhưng là không nhiều. Ở 2 thế giới hiện tại này, hắn chỉ có thể cảm nhận được mạnh được yếu thua. Việc bị một tên mạnh hơn tùy ý đòi đánh đòi giết, hắn xem đây là điều rất hiển nhiên.
Đương nhiên sau này khi đã mạnh hơn, việc hắn quay trở lại đòi tên kia một cái công đạo cho ngày hôm nay. Tên kia cũng không thể trách được hắn, vì đó chính là đặc quyền của kẻ mạnh.
…
“Có nên tiến lên chào hỏi?… Thôi vậy”
Thấy người tới là Nguyệt Sinh, Hắc Hỏa muốn lên chào hỏi. Chỉ là nghĩ tới tình cảnh trước đó, cùng với việc Nguyệt Sinh dường như không muốn gặp người khác, hắn lại thôi.
Hắn trước đó có chút kích động khi biết được Nguyệt Sinh lại có thể mạnh mẽ như vậy, nhưng khi ngẫm lại hắn bây giờ có chút lạnh sống lưng.
Dù sao Nguyệt Sinh thương thế lúc đó nhìn không thế nào tốt, cho nên kẻ thù của hắn ít nhất cũng phải cùng cấp bậc, thậm chí còn hơn.
Nếu kẻ thù của Nguyệt Sinh tìm đến đây, sau đó bắt đầu tranh đấu lên. Mạng nhỏ của hắn sợ sẽ khó giữ được. Trước đó chỉ là khí thế sau khi bị thương của Nguyệt Sinh thoát ra hắn chút nữa cũng trụ không được. Nếu 2 bên đánh nhau, hắn chắc chắn bị dư ba đánh chết.
Nhưng nhìn lấy vẫn còn bình ổn Nguyệt Sinh, hắn hít một hơi để bình phục tâm tình: “Hắn vẫn bình tĩnh ở đây nghỉ ngơi, vậy tình hình có thể không quá tệ”
Nghĩ như vậy, hắn quay người về vẫn còn bất tỉnh đám người.
…
Xoạt…
Đột nhiên bị cơn lạnh ập tới, Nhất Uyển giật mình tỉnh lại.
Phải mất một lúc nàng mới đủ tỉnh táo để quan sát xung quanh: “Chuyện gì đã xảy ra?”
Thấy được cũng đang ướt sũng ngơ ngác đám người, nàng nhìn về người khô ráo duy nhất ở đây Hắc Hỏa.
Vứt một bên chiếc gáo gỗ cháy xém tự làm của bản thân, Hắc Hỏa bình tĩnh trả lời: “Không có gì, chỉ là Nguyệt Sinh đại nhân đột nhiên trở về”
“Nguyệt Sinh đại nhân trở về?” chưa đợi Nhất Uyển lên tiếng, một bên thô kệch Tam Ngưu có chút nghi ngờ chen vào. Hắn bây giờ trên người còn ê ẩm đây, cho nên trước đó chắc chắn đã bị tấn công. Mà không lý do gì Nguyệt Sinh lại tấn công bọn hắn.
“Nhưng ta cứ có cảm giác bị tấn công” sờ lên vẫn còn chút chập chùng lồng ngực, Nhất Uyển nói ra nghi ngờ trong lòng của Tam Ngưu.
Đám người đều bị tấn công liên tục gật đầu xác nhận.
“Nguyệt Sinh đại nhân lúc trở về để lộ một một chút khí thế, không may đánh ngất các ngươi” không quá sâu vào chi tiết Hắc Hỏa qua loa trả lời.
“Nhưng…” Tôn Anh có vẻ nghi ngờ muốn chen lời. Chỉ là lời còn chưa ra khỏi cuống họng đã bị nghẹn lại bởi ánh mắt của Hắc Hỏa.
Thấy được không muốn nhiều lời Hắc Hỏa, đám người chỉ có thể coi như thôi.
Đánh giá hoàn cảnh có chút lạ lẫm xung quanh, Nhất Uyển lên tiếng: “nhưng tại sao chúng ta lại ở đây?”
Chọn một chỗ trống, Hắc Hỏa bình tĩnh ngồi xuống, sau đó đáp: “sau nghi các ngươi ngất đi là ta kéo qua đây. Nguyệt Sinh đại nhân lúc đó muốn ở một mình”. Hắn lúc đó không muốn quấy rầy Nguyệt Sinh, nên đành phải kéo đám người rời khỏi chỗ trước đó sinh hoạt để qua đây.
Đến đây, tuy còn nhiều nghi vấn nhưng không còn ai lên tiếng. Im lặng đám người chỉ biết cất giấu nghi hoặc vào trong, mệt mỏi nhìn nhau.
Thời gian trôi qua, sự im lặng dần xâm chiếm đám người, thỉnh thoảng tiếng xào xạc của ngọn cây lại cho bọn hắn biết là bọn hắn vẫn còn đang tỉnh.