Chương 83: Một chiều
Mượn nhờ lực đẩy của chưởng kia cùng với lực lượng bản thân, hắn tránh thoát trói buộc sau đó rơi vào phía sau.
Dường như là một chưởng hời hợt kia lúc rơi vào trên người hắn, lại như thiên đao vạn mã đụng vào. Cho dù được bảo vệ bởi thật giày thạch giáp cùng với cơ thể 60 điểm lực lượng của hắn cũng khó lòng chịu được.
Không để ý vỡ vụn thạch giáp cùng vết lõm trên ngực. Hắn cố gắng trấn định lại xao động lục phủ ngũ tạng, chật vật đứng lên lấy.
Cảm nhận được người kia chưa có ý định tiếp tục ra tay, hắn thở ra một hơi.
“Vẫn còn có thể đứng dậy? Người trúng Huyền miết long cốt chưởng của ta, mà vẫn có thể đứng dậy thật sự không nhiều. Công pháp luyện thể của ngươi đúng là không tệ… Nếu ngươi giao ra công pháp luyện thể, cùng với cách có thể luyện ra được thứ thạch giáp trên người ngươi. Ta cho ngươi chết toàn thây như thế nào?” Hắn Sơn có chút thưởng thức từ trên không nhìn xuống.
Hắn thật sự chưa từng thấy công pháp nào cụ hiện ra lớp phòng ngự lại chân thật đến vậy, đến giờ thạch giáp tàn dư vẫn còn rải rác xung quanh đây?
Nguyệt Sinh liếc lấy lơ lửng trên không tên lão giả kia, sau đó thu lại tầm nhìn như thể đang suy nghĩ. Nhưng thật ra hắn đang nhìn lấy bảng số liệu, đúng hơn là nhìn vào ô số lần có thể mở cửa thế giới: 1.
Hắn không nghĩ tới vừa mới qua đã gặp phải một tên võ giả mạnh như vậy. Tuy không rõ lý do hắn bị nhìn ra sơ hở, nhưng có lẽ hắn không thể tiếp tục ở đây được nữa.
Có chút do dự hắn không biết nên trở về hay không, dù sao tên này quá nguy hiểm so với hắn hiện tại. Có thể nói là không hề có phần thắng.
“Chỉ cần không ngay lập tức mất đi ý thức, vẫn còn có cửa chạy trốn” Hắn yên lặng nhìn vào số lần mở cửa thế giới ngẫm lấy.
Bởi vì việc thăng cấp bằng hệ thống, nên toàn bộ quá trình phát triển cho đến bây giờ quá dễ dàng. Không có quá trình ma luyện hắn có chút đạo tâm không ổn định, đã có chút bành trướng.
Hắn muốn nhân cơ hội này ma luyện chút đạo tâm của bản thân.
Từ từ ổn định lại thương thế trong người, hắn tâm niệm liền động.
Theo đó tuổi thọ của hắn bắt đầu thay đổi.
Nhìn vào lơ lửng trên không trung lão giả kia, hắn cười:
“Để xem đạo tâm của ta có thể chịu đựng đến đâu”
Đột nhiên nhận thấy được khí thế của tên kia bắt đầu thay đổi, Hắc Sơn hơi nhíu mày:
“Sắp nhập ma?”
Ban đầu có chút thưởng thức đối thủ hắn có chút thất vọng. Không nghĩ tới tên kia mới chịu một chưởng của bản thân thôi, mà đã bắt đầu không chịu được. Tuy là chưởng này của hắn ngoài tác dụng vào cơ thể thì đúng là có tác dụng phá hủy tinh thần đối thủ. Nhưng hắn không nghĩ tới một tên tông sư lại có tinh thần yếu kém đến như vậy.
“Có thể là do tu luyện quá nhanh đưa đến?” Nhìn lấy đối thủ hắn phán đoán lấy. Nếu dùng công pháp âm tàn để tăng nhanh thực lực của bản thân, thì dễ dàng nhập ma là có thể xảy ra.
Chỉ có một điều hắn không nghĩ tới đó là đối thủ của hắn chỉ dùng vài chục ngày là đã có được thứ sức mạnh hiện tại.
“Để ta đưa ngươi đoạn đường cuối trước khi nhập ma, coi như tích một chút công đức” tuy là có chút tiếc nuối không lấy được công pháp của đối phương, nhưng việc đã đến mức này hắn chỉ có thể làm như vậy. Hắn chỉ là hiếu kỳ một chút công pháp đối phương đang dùng, cũng không đến mức quá coi trọng nó.
Hắn nhẹ nhàng vẫy tay một chút.
Hàng chục bàn tay màu đen như trước đó hình thành xung quanh người hắn, sau đó ngay lập tức hướng về phía đối thủ bay đi.
Bên này, Nguyệt Sinh lần nữa cảm nhận được thứ gì đó vô hình giam cầm lấy hắn, không cho phép di chuyển mảy may.
Nhưng lần này đã có phòng bị hắn điều động lên một lớp giày thạch giáp lên người, cũng như vận dụng hết toàn bộ sức lực tránh thoát được trói buộc.
Dị năng tốc độ cùng khống hỏa cũng được điều động lên.
Một quả cầu lửa khổng lồ mang lên uy thế đỉnh cấp cấp 3 hình thành trước người, chuẩn bị lao về những bàn tay kia.
Chỉ là quả cầu lửa chưa kịp bay đi thì những bàn tay kia đã đến trước người hắn.
XOẸT
Uy thế khổng lồ của quả cầu lửa như là một lớp giấy mỏng, dễ dàng bị xé rách bởi những bàn tay kia.
Tuy là hắn đã điều động lên dị năng tốc độ tránh thoát được một khoảng cách xa. Nhưng so với tốc độ của những bàn tay kia, vẫn là còn thiếu một chút.
RẦM
RẦM
RẦM…
Liên tiếp là những tiếng vang trầm đục vang lên, một mảng lớn kiến trúc bị dư ba của chiêu thức vừa rồi đánh thành bột mịn.
“Khả năng hồi phục này?”
Cảm nhận rõ trong bụi mù đối thủ vẫn còn sống, y phục đã không còn thấy đâu, cơ thể vặn vẹo không còn nhân dạng, nhìn lên thì khả năng sống không cao. Nhưng hắn nhận thấy được, cơ thể này đang lấy một tốc độ đáng kinh ngạc hồi phục lấy.
“Một tên khuyết thiếu tri thức thông thường võ giả, tuổi còn nhỏ đã có thể tu luyện được đến mức này, cùng với khả năng phục hồi này? Chẳng lẽ tên này đã vô tình đạt được truyền thừa gì đó, thậm chí là chí bảo?”
Một suy nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu Hắc Sơn. Tới đây, nhịp tim hắn bắt đầu có chút tăng lên.
“Một truyền thừa có thể để một kẻ bình thường đi đến mức này. Nếu ta đạt được rất có thể để bản thân tiến thêm một bước, chân chính bước vào lĩnh vực kia, mà không phải nữa vời như hiện tại?”
“Không được, nhất định phải bắt được tên này để về tra hỏi”
Liên tiếp những suy nghĩ liên tục chạy trong đầu của hắn, càng nghĩ thì tâm tình của hắn càng kích động lấy.
“Chỉ cần đạt được truyền thừa từ trên người của kẻ này, chuyến này ra ngoài đã xem như thu hoạch lớn rồi”
Một bên nghĩ lấy, một bên hắn giơ tay về phía đối thủ thủ thế nắm lấy.
“Ừm?”
Chỉ là không như trong suy nghĩ của hắn, là có thể dễ dàng nắm lấy đối thủ như nắm lấy một con gà xuất hiện. Mà chỉ cảm nhận được thật lớn kháng cự truyền về.
“Tốc độ hồi phục này?… Hắn đang tiếp tục mạnh lên?…” Một điều bất khả tư nghị hiện ra trước mắt, khiến hắn không thể không thốt lên.
Trước đó hắn thấy được đối phương tứ chi đã bị đánh toàn bộ biến dạng, thậm chí đầu lâu cũng đã mất một mảng lớn.
Tuy là cảm thấy đối phương trước đó hồi phục rất nhanh. Nhưng hiện tại xem ra hắn còn đánh giá thấp khả năng phục hồi này, thậm chí còn đang không ngừng mạnh lên đối thủ.
“Có vẻ ta đánh giá thấp truyền thừa này” nghĩ đến đây, hắn cười.
Đây là lần đầu tiên hắn cười sau khi xuất hiện.
“Ngươi xứng đáng với thứ này” hắn có chút thịt đau lôi từ trong ngực ra một miếng lụa mỏng màu vàng. Trên đó được khắc dày đặc lấy quỷ dị văn tự.
Sau đó hắn ngay lập tức biến mất.
Khi xuất hiện trở lại, hắn đã ở ngay trước mặt đối thủ.
Đang chuẩn bị đưa tay lên dán lấy lá bùa lên người đối phương, hắn lần nữa nhăn mày.
“Thủ đoạn này?” bàn tay với lá bùa của hắn lúc này vẫn đang cố định ở trên không. Còn phía trước hắn đã không có lấy một bóng người.
Đột nhiên vô thanh vô thức xuất hiện, sau đó lại vô thanh vô thức biến mất.
Cho dù có khả năng điều khiển thiên địa chi lực hắn cũng vô pháp biết được đối phương biến mất ra sao.
…
“Nhất Uyển cô nương, thức ăn đã chuẩn bị xong?” một thân mồ hôi Hắc Hỏa hướng về đang chuẩn bị thức ăn Nhất Uyển lên tiếng.
Tuy đã là cấp 2 dị năng giả hắn sau gần 1 ngày làm việc mệt nhọc cũng có chút tốn sức trở về nghỉ ngơi, dù sao hắn cũng không phải dị năng thiên về thể chất.
“Mọi người tới vừa đúng lúc, thức ăn đã chuẩn bị xong” có chút tất bật Nhất Uyển đáp lời.
Phía trước nàng trưng bày lấy liên tiếp những xiên cá đầy màu sắc cùng với một vài loại quả kỳ dị, được đặt trên một tấm lá lớn không biết tên.
Đi theo hắc hỏa chính là 3 người Ô Tam cùng với Nhất Thiên.
3 người Ô Tam cũng không khác Hắc Hỏa là bao, chỉ có Nhất Thiên không hề có một giọt mồ hôi trên người, dù sao nàng dị năng chính là khống băng. Nhưng nét mặt có chút tái nhợt cho thấy nàng cũng không tốt hơn là bao.
Cho dù là vậy, đám người vẫn không hề than một câu. Dù sao xa xa chính là thành quả của đám người. Cho dù nó chỉ là một vài khối gỗ được đẽo ngay ngắn dựng thành khung của một kiến trúc chưa hình thành. Nhưng cũng cho thấy đám người đã đặt bao nhiêu tâm huyết vào đó.
“Tỷ Tỷ, kỹ năng nướng cá của ngươi càng ngày càng tốt” nhìn vào những xiên cá nướng hấp dẫn, Nhất Thiên không ngại khen một câu.
Ba người Ô Tam cũng hùa đi theo: “Đúng vậy, đúng vậy”
Rầm. Rầm. Rầm…
Chỉ là lúc này dị biến phát sinh.