Chương 281: 【 Mượn U Châu dùng một chút 】
Ngư Dương quận, Ngư Dương thành.
Lâm Hàn tiến vào quận thủ phủ, cũng không ai ngăn cản.
Sự tình tại Hàn Giang Thành đã dàn xếp xong xuôi, hắn chờ đợi tại đó vài ngày, đến khi ngọc bội truyền tống hết thời gian hồi phục, liền dùng nó chạy đến Ngư Dương. Hai nơi này thiên nam địa bắc. Nếu không có ngọc bội truyền tống, hắn thật khó mà đi lại giữa hai nơi, chỉ hy vọng sau này hệ thống tu luyện mở ra có thể cải thiện được.
Công Tôn Độ đã bị diệt, Từ Hoảng suất quân trở về Ngư Dương hội quân cùng Trương Cáp.
Gặp Lâm Hàn trở về, hai người đều đại hỉ.
Bọn họ nghe theo chỉ lệnh của Lâm Hàn, không xúc động đối phó Lưu Ngu, mà chờ đợi vương thượng trở về. Nay vương thượng đã về, bọn họ liền có người lãnh đạo.
“Chúa công, có một chuyện.” Từ Hoảng nhớ tới một chuyện, bẩm báo: “Khi đánh tan Công Tôn Độ, chúng ta phát hiện một vị danh sĩ Thanh Châu, cựu tướng của Khổng Dung, tên là Thái Sử Từ.”
“Thái Sử Từ?” Lâm Hàn nhướng mày, có kinh hỉ ngoài ý muốn: “Dẫn ta đi gặp hắn.”
Ba người đồng hành, hướng lao ngục Ngư Dương quận mà đi.
Đến lao ngục, đã thấy bên trong có một hán tử. Mặc dù bị giam cầm, khí chất không hề thay đổi. Râu tóc đẹp đẽ, nhan sắc cực cao. Một đôi tay vượn vô cùng nổi bật.
Lâm Hàn từng gặp Thái Sử Từ khi thảo phạt Đổng Trác, một mắt liền nhận ra hắn. Đối với hán tử có chí lớn, thề tận trung hiếu này, hắn vẫn rất bội phục.
“Thái Sử Từ.” Lâm Hàn hỏi.
“Ngươi là kẻ nào?”
“Ta chính là Đại Hạ Vương.” Lâm Hàn đáp: “Có muốn quy hàng?”
“Quy hàng ngươi? Không có khả năng.” Thái Sử Từ lắc đầu, tiếp tục giữ im lặng.
“Ngươi không chịu quy hàng, ta giết ngươi. Mẫu thân ngươi chẳng phải là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?” Lâm Hàn nói.
Thái Sử Từ toàn thân chấn động mạnh, ngẩng đầu nhìn Lâm Hàn. Ánh mắt hắn lộ vẻ bối rối. Lời Lâm Hàn nói đã đánh trúng chỗ đau và nhược điểm lớn nhất trong lòng hắn.
Thấy có tác dụng, Lâm Hàn tiếp tục nói: “Đại trượng phu sinh ra trong loạn thế, khi mang Tam Xích Kiếm, nên lấy đó thăng lên Đế Vương chi vị. Nay chí hướng chưa thỏa, vì sao phải chết ở đây?”
Cảm xúc của Thái Sử Từ rốt cuộc cũng có chút ba động.
Kẻ có chí lớn, thề lập công danh, bây giờ lại chẳng làm nên trò trống gì, bừa bãi vô danh, bỏ lại mẫu thân mà chết đi, liệu có cam tâm? Đương nhiên là không cam tâm.
“Ta sẽ không quy hàng các ngươi.” Thái Sử Từ vẫn kiên định lắc đầu. Vấn đề thân phận, hắn không thể quy hàng: “Ngươi là người Đại Hạ, ta là người Hán thổ. Ta quy hàng ngươi, giúp ngươi lãnh binh tiến đánh Hán thổ, chẳng phải là tội nhân thiên hạ?”
“Ta cũng là người Hán, Đại Hạ chính là do dư bộ Hoàng Cân cùng dân chạy nạn từ Ký Châu, U Châu mà tạo thành. Trong máu tất cả mọi người, đều chảy huyết mạch người Hán. Chỉ là Hán đế ngu ngốc, chúng ta khởi binh không thành, không thể không tìm con đường sống khác mà thôi. Nếu thiên hạ yên ổn, ai nguyện ly biệt cố hương?” Lâm Hàn hỏi lại.
Thấy Thái Sử Từ không nói lời nào, Lâm Hàn cũng không ngừng.
“Chuyến này ta tới U Châu, bất quá là muốn trở về cố thổ. Ngươi từng thấy chúng ta tàn sát một bách tính bình dân nào chưa?”
Thái Sử Từ muốn nói lại thôi. Suy nghĩ kỹ, hình như đúng là như lời Lâm Hàn nói.
“Ngươi nên suy nghĩ kỹ, ngươi là người trọng tín nghĩa. Cứ chết dễ dàng như vậy, thật sự đáng tiếc.”
Nói xong, Lâm Hàn cùng hai người Từ Hoảng, Trương Cáp rời khỏi lao ngục.
“Chúa công, nếu kẻ này không chịu quy hàng, dứt khoát giết đi cho gọn.” Trương Cáp nói.
“Nếu ta còn không cách nào thu phục hắn, vậy trong Hán thổ này, còn ai có thể thu phục hắn? Chỉ là việc nhỏ mà thôi.”
Sau khi trở lại Ngư Dương Quận phủ, Lâm Hàn tìm Cẩm Y vệ. Cẩm Y vệ sẽ tới Thanh Châu tìm mẫu thân của Thái Sử Từ, đồng thời mời bà đến Đại Hạ.
Hắn là một đại hiếu tử. Chỉ cần mẫu thân hắn mở miệng, không sợ hắn không quy hàng.
Thái Sử Từ là một bất ngờ kinh hỉ. Lâm Hàn cùng tùy tùng bắt đầu chờ đợi Lưu Ngu đến.
Cho đến giờ, Lưu Ngu vẫn chưa hề phòng bị bọn họ. Lưu Ngu nghĩ, ông ta muốn giao hảo với Đại Hạ, nên Đại Hạ sẽ không động thủ đối phó bọn họ.
Với chuyện này, Lâm Hàn ngược lại vui vẻ.
Dùng cách này đối phó Lưu Ngu, lại càng dễ dàng. Khi làm Bắc Trung Lang tướng, gặp Lưu Ngu, hắn đã biết tính cách cổ hủ, hay thương dân của Lưu Ngu.
Lần này thiết yến tại Ngư Dương, tên là khánh công, kỳ thực là Hồng Môn Yến, chỉ đợi Lưu Ngu vào trong bẫy.
Buổi chiều, Lưu Ngu dẫn theo phụ tá và tướng sĩ đến. Điều này khiến Lâm Hàn vui vẻ muốn nứt cả tai.
Tề Chu, Triệu Cai, Lưu Dật đều có mặt, mưu sĩ đều có mặt. Nhưng võ tướng lĩnh binh như Tiên Vu Phụ, Diêm Nhu… lại không đến.
“Hạ Vương, chuyến này người giúp ta bình định U Châu, ta vô cùng cảm kích.” Lưu Ngu thấy Lâm Hàn, chắp tay khách khí nói.
“Lưu Châu Mục khách khí rồi.”
Lâm Hàn nghênh đón mọi người vào quận phủ, toàn bộ liệt tọa.
Lưu Ngu ngồi chủ tọa, Lâm Hàn ngồi bên cạnh. Những người khác đều đầy mắt vui vẻ.
“Chuyến này, ta có chuẩn bị một chút lễ mọn. Vì đã từng hứa hẹn, ta xin tặng Phối Thủy, Nhạc Đô hai thành này cho Đại Hạ, coi như vĩnh thế giao hảo.” Lưu Ngu để Tề Chu lấy ra công văn, trên đó viết rõ sẽ tặng hai thành này cho Đại Hạ, giao vĩnh thế tình nghĩa.
Đối với hai thành này, Lâm Hàn vui vẻ nhận lấy.
“Hạ Vương, ta có một thỉnh cầu.” Lưu Ngu vừa uống rượu vừa nói: “Có thể cho ta mượn 10 vạn binh mã được không?”
“Để làm gì?” Lâm Hàn kỳ hỏi.
“Ta muốn giành lại Hán thổ. Quan nội đang đại hạn, dân chúng Trường An sống cảnh khốn khổ, sợ rằng có ngày cảnh đó lại diễn ra tại Hán thổ. Sớm ngày thu phục, có thể giúp bách tính Hán thổ bớt chịu khổ cực.” Nói xong, hốc mắt Lưu Ngu đỏ bừng, bi thương không thôi.
“Châu mục đại nhân có lòng thương dân, thật đáng kính.” Lâm Hàn kính rượu Lưu Ngu: “Châu mục đại nhân có lòng thương dân, ta có một đề nghị, không biết có nên nói hay không?”
“Hạ Vương mời nói.” Lưu Ngu nói.
“Châu mục đại nhân, người nhìn bách tính Đại Hạ của ta, có phải chịu nỗi khổ đói kém không?” Lâm Hàn hỏi.
Nghe vậy, Lưu Ngu suy tư, hình như quả thực là vậy. Ông ta chưa từng nghe nói Đại Hạ bị mất mùa, dù là chuyến này tiến đánh Công Tôn Độ, cũng không có chuyện lo về lương thực.
“Hạ Vương là muốn mượn thuế ruộng của ta?” Lưu Ngu đại hỉ.
Ngày xưa Hạ Quốc mượn thuế ruộng của Tiêu Hàn Ca, xoa dịu nỗi lo thiếu lương. Sau đó thảo phạt Tiên Ti, đánh đuổi Trương Thuần, lập đại công lao. Bây giờ ông ta là châu mục, sao lại không thể?
“Đúng vậy, ta có thể mượn thuế ruộng của châu mục, trấn an bách tính vạn dân. Bất quá có một điều kiện, châu mục đại nhân cần cho ta một vật.”
“Hạ Vương cứ nói.” Lưu Ngu nói.
“Cho mượn U Châu một chút.”
Dứt lời, tất cả mọi người trong bữa tiệc đều biến sắc.
Kế hoạch hiểm độc này, lúc này chói mắt như vậy, làm chấn động mọi người. Không đợi Lưu Ngu nói, những người tùy tùng đều đứng dậy, đứng bên cạnh Lưu Ngu.
Lâm Hàn phất tay, binh sĩ hộ vệ Quận phủ nối đuôi nhau mà vào, bao vây những người dự tiệc.
“Ngươi… Hạ Vương, vì sao lại như thế?” Lưu Ngu kinh hãi: “Ngươi ta có gì cứ từ từ nói. Lưu mỗ ta, tự nhận không hề trở mặt với Đại Hạ, cớ gì đến nỗi này?”
“Lưu Châu Mục, ta kính trọng người vì nền chính trị nhân từ ái dân, trung chính, nhưng trong loạn thế, cứ thương dân mãi, thật sự không khôn ngoan.” Lâm Hàn đứng dậy, nhìn thẳng Lưu Ngu nói: “Chúng ta chính là dư bộ Hoàng Cân, ngươi thế mà lại đi mượn binh chúng ta.”
Lưu Ngu lảo đảo vài bước, hai mắt tối sầm lại.
Những lời mắng chửi của Công Tôn Độ trên đầu thành ngày xưa, lúc này lại như văng vẳng bên tai.
“Dẫn sói vào nhà rồi.”
“Ngày xưa có kế mượn đường diệt Quắc, hôm nay lại tái hiện. Lưu Châu Mục, người đọc sách Nho học, chẳng lẽ vô dụng sao?”
“Ngươi vô sỉ!”
Lưu Ngu chỉ vào Lâm Hàn. Cả đời học Nho, giờ đây lại chẳng tìm ra từ ngữ nào tốt hơn để mắng. Sự phẫn nộ cả đời, chỉ có thể hóa thành hai chữ ‘Vô Sỉ’.
“Ta coi như ngươi đang khen ta.” Lâm Hàn cầm lấy thanh đao của binh sĩ bên cạnh, ném cho Lưu Ngu: “Ta kính trọng người vì trung chính, nhân đức ái dân, nhưng tính cách của người không thích hợp làm châu mục. Người hãy giữ thể diện mà rời đi. Bách tính U Châu từ nay về sau chính là con dân Đại Hạ. Ta đối đãi bọn họ, sẽ như đối đãi con dân Đại Hạ, không hề có lòng bạc đãi.”
“Ta hận không nghe lời Công Tôn Độ nói, Hạ Vương, ngươi bội bạc!” Lưu Ngu tức giận đến run rẩy, tay run run nắm lấy trường đao: “Ta chỉ hy vọng ngươi có thể làm đúng như những gì ngươi đã nói, yêu thương con dân U Châu của ta.”