Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
buc-ta-nhap-ma-ta-lam-nhan-vat-phan-dien-sau-cac-nguoi-voi-cai-gi

Bức Ta Nhập Ma? Ta Làm Nhân Vật Phản Diện Sau Các Ngươi Vội Cái Gì

Tháng 10 11, 2025
Chương 508: Vô tận năm tháng, câu thông Thông Thiên! Chương 507: Ta muốn rời đi!
thuc-tinh-quay-lai-ngay-dau-tien-truc-tiep-tro-lai-hai-nhi-ky

Thức Tỉnh Quay Lại Ngày Đầu Tiên, Trực Tiếp Trở Lại Hài Nhi Kỳ

Tháng 10 26, 2025
Chương 281: Đây là một đầu đi nửa trình lúc tới đường (đại kết cục) Chương 280: Gặp lại đen kịt
uong-mau-ba-dao-doc-hanh-khach

Uống Máu, Bá Đao, Độc Hành Khách

Tháng mười một 12, 2025
Chương 1036: Đánh cả một đời thắng trận, cũng nên hưởng thụ một chút. (Đại kết cục) Chương 1035: Cấm kỵ thực lực xếp hạng, ta chặt chính ta!
Kinh Dị Trò Chơi, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần

Kinh Dị Trò Chơi, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1063: Đại kết cục -- ta là tiệm này lão bản. Chương 1062: Lúc ấy chỉ nói là bình thường.
nguyen-than-moi-nahida-mc-tao-sach-tot-cung

Nguyên Thần: Mời Nahida, Mc Tạo Tịnh Thiện Cung

Tháng 1 8, 2026
Chương 1814. Cách nhau vô tận năm ánh sáng Tiên Chu cùng đội tiền trạm gặp mặt Chương 1813. Kafka: Hoa Nguyên soái, cầu mang!
sss-di-nang-rat-nguu-ta-thuc-tinh-tu-tien-pho-ban

Sss Dị Năng Rất Ngưu? Ta Thức Tỉnh Tu Tiên Phó Bản

Tháng 10 28, 2025
Chương 504: Thiên ma vẫn, vạn vật sinh (đại kết cục) (2) Chương 504: Thiên ma vẫn, vạn vật sinh (đại kết cục) (1)
tan-the-moi-ngay-muoi-lien-rut-ta-nhat-dinh-vo-dich.jpg

Tận Thế: Mỗi Ngày Mười Liên Rút, Ta Nhất Định Vô Địch!

Tháng 2 16, 2025
Chương 266. Lấy một đồ vạn, vạn nhân trảm! Chương 265. A Hạo, ta nhớ ngươi muốn chết
Tuổi Già Bị Lão Bà Chia Tay, Hệ Thống Rốt Cuộc Đã Đến

Bộ Lạc Cầu Sinh: Bộ Lạc Của Ta Có Thể Vô Hạn Cường Hóa

Tháng mười một 8, 2025
Chương 586: Cái trò chơi tiếp theo gặp lại (Đại kết cục) (2) Chương 586: Cái trò chơi tiếp theo gặp lại (Đại kết cục) (1)
  1. Tam Giới Lục Cõi Ký
  2. Chương 198: Giá trị cốt lõi.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 198: Giá trị cốt lõi.

Đôi khi con người ta ngộ lắm. Có những người hay phân vân vấn đề nhỏ nhặt, lại sáng suốt quyết đoán những vấn đề lớn lao. Và cũng có những người quyết đoán vấn đề nhỏ nhặt lại phân vân trên con đường của chính cuộc đời mình.

Bạch Vân vốn là một con người quyết đoán đến những vấn đề nhỏ nhặt, thậm chí những vấn đề lớn đối với bà ta cũng không phải là vấn đề. Bởi ả ta chẳng để các vấn đề vào trong mắt, đụng thì giải quyết thôi việc gì phải suy đi tính lại nhiều làm gì. Đó là cách làm việc của Bạch Vân.

Ấy vậy mà hôm nay, Bạch Vân luôn tự tin trước những quyết đoán của mình trong quá khứ lại đi phân vân một điều mơ hồ. Cái mơ hồ ấy khiến Bạch Vân phân tâm nó cũng có cái lý do của nó.

Thu Phong không phải là một kẻ tầm thường, Bạch Vân khá chắc chắn điều đó. Bạch Vân tin rằng Lục Nương chẳng bao giờ đi phục vụ một kẻ tầm thường. Đến cả Duy Bạch Hổ một ông trùm đất Bắc còn không khiến Lục Nương chịu hi sinh thân mình huống chi là kẻ khác. Vậy mà kẻ trước mắt đây lại làm được điều đó, hắn ta cứ như thu phục được Lục Nương vậy.

Chưa bao giờ mà Bạch Vân thấy Lục Nương chịu thua kém một ai. Khi xuất hiện tại nơi này, dường như với kẻ trước mặt mình – Thu Phong. Bạch Vân cảm thấy Lục Nương như một kẻ dưới của Thu Phong vậy.

Dù cho lời nói của Thu Phong có mơ hồ đến thế nào đi nữa, Bạch Vân vẫn phải suy nghĩ. Hắn ta không nói chơi, hắn ta nói chắc chắn sẽ làm. Một kẻ có thực lực cá nhân mạnh như thế kia, chưa kể dường như tên da đen Abid và kẻ từng đấu với ả là Tiger cũng là thuộc hạ của hắn. Một con người như thế nào mới có những thuộc hạ như thế này chứ.

Nghĩ đến đây Bạch Vân mới sực nhớ ra lúc đầu khi bước vào căn phòng hình như thằng tây kia có gọi Thu Phong là thiếu gia.

Thiếu gia ? Một danh từ chỉ được gọi trong những kẻ có gia thế cực lớn, một gia đình lắm tài nhiều của, thì đứa con của gia đình ấy có kẻ hầu người hạ gọi hắn là thiếu gia. Và để một tên có khả năng như thế này gọi tên kia là thiếu gia … Vậy thì bối cảnh sau lưng hắn lớn đến thế nào chứ ?

“Cô nghĩ sao? Hãy trả lời sớm đi … tôi không có nhiều thời gian !”

Thu Phong lên tiếng hối thúc Bạch Vân. Thật sự mà nói hắn cũng muốn Bạch Vân nói ra câu trả lời càng sớm càng tốt, nhưng ả ta không như Lục Nương. Không thể nói nhiều được, chẳng may ả ta lỡ mồm ra ngoài mình buộc phải giết. Và đó là điều Thu Phong cũng không muốn.

“Tại sao lại là tôi ?”

Thay vì trả lời cho Thu Phong, Bạch Vân lại hỏi, hỏi một câu hỏi y hệt Lục Nương hôm qua.

“Vì cô có giá trị”

Vẫn câu nói đó, bài cũ lặp lại. Vẫn câu nói hắn nói với Lục Nương hôm qua.

Nhưng nó lại rất đúng, chẳng thể tìm một câu nói nào thích hợp hơn trong hoàn cảnh này cả. Nếu ngươi không có giá trị thì ta chẳng mời gọi ngươi làm gì.

Tạo ra giá trị đó là cách con người tồn tại. Và chẳng có thần tiên hay thượng đế nào lại tạo ra một vật vô giá trị cả, ai cũng có giá trị của riêng mình, quan trọng là ít hay nhiều. Với Thu Phong có giá trị là hắn phải xem người đó có giá trị như thế nào trong cuộc đời của hắn, các kế hoạch của hắn sau này trên con đường thống lĩnh cái vùng đất Bắc này.

“Vậy … Giá trị của tôi có bằng con ả kia không ?”

Một câu hỏi phải nói khá là bất ngờ. Câu hỏi này cũng khiến Thu Phong khá khó xử.

Nếu như nói thua kém Lục Nương chắc chắn Bạch Vân sẽ tự ái và rời khỏi đây, nếu như nói ngang bằng thì là xem thường Lục Nương, còn nói hơn Lục Nương thì điều đó chắc chắn là không thể. Bởi theo như Thu Phong nghĩ giá trị của Lục Nương cao hơn nhiều.

“Giá trị của Lục Nương đã cao hơn cô khi cô ta đã là người của tôi … Tôi dám chắc cho cô một điều, khi tham gia với tôi, giá trị của cô sẽ được nâng lên. Cô sẽ có cơ hội so giá trị của mình với Lục Nương. Còn giờ tôi không dám chắc điều gì, chỉ chờ vào quyết định của cô … Nào ! Hãy nói cho tôi nghe quyết định của cô đi đại tỷ Bạch Vân ?”

Với một con người khá là chậm tiêu như Bạch Vân, Thu Phong phải nêu ra rõ cái lợi và cái hại. Cũng như việc hắn phải nói rõ ràng ra cho Bạch Vân, để cô ta hiểu lợi ích bên nào lớn hơn. Trên hết Thu Phong cũng muốn khích cái lòng tự tôn của Bạch Vân, bằng cách lôi Lục Nương ra làm chim mồi.

“Không cần phải khích tôi. Tôi tự biết nghĩ !”

Nói đến đây Bạch Vân lê lết cái thân thể tàn tật của mình xuống ngồi đối diện với Thu Phong. Đặt cái mông nặng nề của mình lên cái ghế Bạch Vân cắm đầu vào suy nghĩ được mất.

Một chập sau, dưới áp lực của Thu Phong bằng cách liên tục gõ đều các ngón tay lên trên bàn. Nó như thể một cách tra tấn vậy. Cuối cùng Bạch Vân đưa ra quyết định:

“Theo anh tôi sẽ được những gì ?”

“Những gì cô muốn !”

Thu Phong nhún vai trả lời cho có một cách nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang tính chất khẳng định trong đấy.

“Tôi muốn lôi con đàn bà kia xuống !”

Bạch Vân hung dữ nhìn chằm chằm vào Lục Nương mà nói với Thu Phong.

“Điều đó là không thể, bởi nếu cô làm việc cho tôi thì hai người sẽ là người một nhà. Và tôi không hề thích người trong nhà đấu đá nhau một chút nào. Nếu cô muốn gia nhập, cô phải củng cố cái tư tưởng này của cô trước.”

Giọng nói Thu Phong trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, hắn nói như vậy cố tình cũng muốn để Lục Nương nghe được. Dù biết Lục Nương chẳng bao giờ để Bạch Vân vào mắt, nhưng với sự ngạo mạn của Lục Nương thì chẳng nói trước được điều gì.

“Vậy tôi gia nhập chẳng có nghĩa lý gì …”

“Cô sẽ khẳng định được giá trị của cô hơn Lục Nương nếu cô thể hiện được những gì hơn Lục Nương đang có. Tất nhiên là giá trị của ai lớn hơn người đó sẽ nhận về tương đương với những gì giá trị của mình thể hiện ra. Cô bỏ lỡ đồng nghĩa với việc cô chẳng bao giờ sánh bằng Lục Nương.”

Thu Phong chen ngang vào lời nói của Bạch Vân, ngăn ả ta nói nốt câu còn lại.

Căn phòng lại một lần nữa im lặng.

Sau một chập Thu Phong bèn lắc đầu nói:

“Có lẽ tôi nhìn nhầm người. Một người không biết nắm bắt cơ …”

“Tôi sẽ theo anh !”

“Đây là sẽ quyết định đúng đắn nhất cuộc đời cô. Tôi cam đoan điều đó.”

Nói chuyện cứ như một thằng đa cấp, Thu Phong mỉm cười với sự tự tin tuyệt đối. Sau đó hắn đứng dậy quay sang nói với Lục Nương.

“Nói cho cô ta những điều cần thiết đi. Tôi sẽ đợi bên phòng ăn trưa !”

Dứt câu Thu Phong phủi đít đứng dậy bước ra khỏi cửa, Tiger theo đó im lặng đi sát bên Thu Phong.

Vốn hắn không muốn khoe khoang về thân phận của mình, việc đó chẳng có gì là thích thú. Nếu nói hẳn ra bắt hắn đi khoe khoang về danh phận của mình thì quê chết đi được, khác quái gì mấy thằng con nhà thế gia ăn chơi lêu lổng mà hắn từng biết đâu chứ ? Nhắc tới cái này hắn lại nhớ đến đám bạn của hắn, trong đó có thằng Lâm Mập, thằng này nhà có quyền thế thật nhưng đi bô bô nhiều quá Thu Phong chẳng thích cho lắm.

Thêm nữa Thu Phong để Lục Nương lại giải thích cũng là để sau này hai người dễ làm việc với nhau hơn. Dẫu cho lý do khiến Bạch Vân đồng ý đa phần vì không muốn thua kém Lục Nương.

Thu Phong thích sử dụng một người có tính hiếu thắng như vậy. Có cái hại cũng có cái lợi, trước mắt cái lợi là hắn đã tuyển dụng thành công Bạch Vân, còn sau này cái lợi ấy có thể là động lực để Bạch Vân không ngừng phấn đấu khẳng định bản thân và làm việc hiệu quả hơn dưới trướng Thu Phong. Cái hại cũng không kém nếu như Bạch Vân đi sai bước, chỉ cần Bạch Vân tham công nhận việc mình không thể làm để khẳng định bản thân trước Thu Phong lẫn muốn giá trị của mình cao hơn Lục Nương thì chuyện đó sẽ hỏng. Nhưng cái đó ít nhiều cũng để sau này khi xảy ra chuyện mới nói được, khơi khơi mà nói chẳng ai nghe đâu, phải để họ trải nghiệm và rút ra bài học của mình như vậy bài học lẫn lời nói mới có tác dụng.

Đừng nhìn Lục Nương như vậy mà cảm thấy cô ta không tham công. Có đó, vấn đề ở đây là Lục Nương không thể hiện ra. Lục Nương cũng là một kẻ hiếu thắng không khác gì Bạch Vân, thậm chí cái lòng hiếu thắng ấy của Lục Nương còn hơn cả Bạch Vân gấp nhiều lần.

Qua ánh mắt khi nãy khi mà Bạch Vân đồng ý gia nhập, ánh mắt của Lục Nương dường như sắc bén hơn bao giờ hết. Bởi con kiến mà cô không thèm đập chết giờ đây nó đã có cơ hội để tiến hóa lên một tầm cao mới, nếu không cần thận thật sự Lục Nương có thể tự hại chính mình, biến bản thân thành một thứ vô dụng mất.

Con người chẳng có ai hiền lành cả, chỉ là họ có để ý đến những gì mình làm hay không. Lục Nương chẳng hề hiền, hiền thì chẳng sống trong cái giới giang hồ này làm gì.

Lúc này trong phòng ăn của tầng cao nhất Hồng Phận Nhan Lâu, Thu Phong đang được các cô em xinh đẹp phục vụ tận tình. Hỏi món, gọi món, nhiệt độ máy lạnh trong phòng đã vừa chưa, ghế ngồi có thuận không… Phải nói các cô gái này được Lục Nương huấn luyện kỹ đến thế nào. Điều đó cũng cho thấy Lục Nương cũng là một con người kỹ tính với phép tắc của riêng mình.

Sau khi những nhân viên phục vụ tại đây làm xong công việc của mình, Thu Phong bảo họ ra ngoài đi, hắn muốn một không gian yên tĩnh.

Bữa ăn trưa này kết thúc, tiếp đến sẽ là một cuộc chiến với băng của Nga Hoàng. Sau đấy đến Huệ Nhan. Công việc quá nhiều khiến Thu Phong chẳng có thời gian lo cho cuộc sống của riêng mình, hắn cũng chẳng nhớ đã bao lâu rồi chưa gọi về cho mẹ, cho Thiên Long để xem dạo này nó học hành sao rồi. Cũng đã vài tháng hắn không về nhà. Ngôi nhà vừa xa lạ, vừa quen thuộc ấy làm Thu Phong cảm thấy nhớ nhung. ‘Có lẽ xong việc ở đây nên về nhà một chuyến …’

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-da-trung-nien-tinh-bao-cua-ta-moi-ngay-doi-moi.jpg
Người Đã Trung Niên, Tình Báo Của Ta Mỗi Ngày Đổi Mới
Tháng 2 6, 2026
tu-linh-tien-binh
Tụ Linh Tiên Bình
Tháng 2 3, 2026
he-thong-ta-thich-nguoi-bang-uc-nguoi-than-thiet.jpg
Hệ Thống, Ta Thích Ngươi Bằng Ức Người Thân Thiết
Tháng 1 11, 2026
cau-tai-vu-su-the-gioi-tu-dia-tien.jpg
Cẩu Tại Vu Sư Thế Giới Tu Địa Tiên
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP