Chương 171 Chương: Đến Hoàng Tuyền Hà
“Huynh đệ, ta tới giúp ngươi.”
Phượng Dạ cắn răng, cũng xông tới, công kích một trong số Quỷ Đế.
Rầm!
Đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết vang lên, một Quỷ Đế bị đánh cho thân hình câu diệt.
“Đây là vũ khí gì?”
Bốn Quỷ Đế còn lại kinh hãi vạn phần, một roi đánh chết một kẻ, Quả thực quá kinh khủng.
Trần Tiểu Thiên hừ lạnh, không cùng bọn họ nói phí lời, trực tiếp giơ Đả Thần Tiên lên giáng xuống.
Bốn Quỷ Đế gầm lên một tiếng, liều mạng toàn bộ lực lượng chống đỡ, nhưng vẫn bị đánh chết ba kẻ trong chớp mắt.
Kẻ cuối cùng trực tiếp sợ hãi, quay người bỏ chạy.
Trần Tiểu Thiên thu Đả Thần Tiên, trong tay xuất hiện Thái U Thánh Cung.
Kéo cung, bắn tên.
Vút!
Một đạo tiễn năng lượng màu đen, xé rách hư không tới sau lưng Quỷ Đế đang chạy trốn.
Một tiếng ầm vang, Quỷ Đế này bị trực tiếp bắn giết, triệt để hồn phi phách tán.
Phượng Dạ ngây người nhìn toàn bộ quá trình, run giọng nói: “Huynh đệ, ngươi đang đùa giỡn phải không?”
“Năm Quỷ Đế, cứ thế bị ngươi giết sạch?”
“Ngươi làm thế nào vậy?”
Trần Tiểu Thiên nhàn nhạt mở miệng: “Chỉ là năm Quỷ Đế cấp thấp mà thôi, giết bọn họ không khó.”
“A?”
Phượng Dạ trợn mắt há hốc mồm: “Ngươi nói đùa đấy à, đây chính là cường giả Quỷ Đế, ở bất kỳ thế giới nào cũng là tồn tại mạnh nhất.”
“Nếu không phải binh khí trong tay ngươi lợi hại, ta thấy ngươi cũng chưa chắc có thể giết được bọn họ.”
Trần Tiểu Thiên nhún vai, cũng không giải thích nhiều như vậy.
Vốn dĩ với năng lượng linh hồn Thiên Tôn Cảnh của hắn, trực tiếp một đạo phong bạo là có thể giết chết bọn họ trong nháy mắt.
Nhưng gần đây quỷ linh quá nhiều, dễ gây thương tổn, cho nên hắn mới dùng Đả Thần Tiên để giải quyết.
Phiền phức một chút, nhưng hữu dụng.
Rất nhanh, hai người bắt đầu thu thập quỷ linh tản mát nơi này.
Cuối cùng kiểm kê số lượng, tổng cộng hơn hai vạn!
Phượng Dạ hưng phấn cực độ: “Nhiều quỷ linh như vậy, thứ nhất chắc chắn là của chúng ta, ta có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi, ha ha!”
Hắn ở Quỷ Giới ba vạn năm, ngày đêm đều nghĩ cách rời đi.
Giờ đây, hắn cuối cùng đã thực hiện được giấc mơ của mình.
Kế tiếp, hai người tiếp tục tìm kiếm gần đó, sau hơn hai tháng, số lượng trong tay bọn họ đã có ba vạn.
Trước khi khu vực này đóng lại, Trần Tiểu Thiên và Phượng Dạ đã trở về lối vào.
Lúc này, tất cả những người tham gia cuộc thi đều xuất hiện với quỷ linh bắt được.
Số lượng mà những người này tìm được đều rất ít.
Vài trăm, vài nghìn, có ba bốn nghìn đã được coi là rất lợi hại.
Khi Phượng Dạ giao cái bình lên, mấy vị trọng tài đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Số lượng của ngươi, là nhiều nhất toàn trường.”
“Chúc mừng ngươi đã giành được hạng nhất.”
Trọng tài bình tĩnh nói.
“Quá tốt rồi!”
Phượng Dạ kích động vạn phần, ngày này, hắn đã đợi quá lâu rồi.
Cuối cùng cũng có thể trở về thế giới của người sống.
“Chúc mừng ngươi có thể rời đi.”
Trần Tiểu Thiên cười nói: “Bây giờ, ngươi có thể nói cho ta biết, làm thế nào để tìm được bằng hữu của ta rồi.”
Phượng Dạ cười lớn: “Ta lừa ngươi đấy, căn bản không có.”
Sắc mặt Trần Tiểu Thiên lập tức trầm xuống.
“Ta trêu ngươi đấy mà.”
Phượng Dạ lại cười lớn: “Ta sẽ dẫn ngươi tới đó ngay, thấy sắc mặt ngươi xụ xuống rồi kìa, ha ha!”
Trần Tiểu Thiên bĩu môi, nếu như thực sự dám lừa hắn, bản thân sẽ không nương tay đâu.
Phượng Dạ tiếp tục nói: “Ta sẽ dẫn ngươi đi tìm bằng hữu trước, sau đó ta mới rời đi, dù sao thời gian cũng còn một tháng.”
“Đi.”
Hắn trực tiếp dẫn đường bay đi.
Một ngày sau, hai người tới gần một con Hoàng Tuyền Hà.
Trên hòn đảo ở giữa, dựng một căn nhà đá cổ xưa.
Trước cửa nhà, một lão bà đang câu cá.
Phượng Dạ tới trước mặt đối phương, khách khí mở miệng: “Hoàng Bà, chúng ta muốn mượn Thông Linh Bồn của ngươi, tìm một bằng hữu.”
Hoàng Bà hai mắt mù lòa, nhưng giữa lông mày nàng còn có một con mắt màu đỏ.
Con mắt này, quỷ dị, âm trầm.
Hoàng Bà khàn giọng mở miệng: “Mười vạn quỷ thạch.”
Phượng Dạ lập tức lấy ra một túi trữ vật, bên trong vừa vặn là mười vạn quỷ thạch.
Những thứ này, là hắn dùng mấy vạn năm mới thu thập được.
Cũng tương đương với linh thạch.
Nhưng bởi vì tài nguyên nơi đây khan hiếm, mỗi khối đều vô cùng trân quý.
Hoàng Bà thu túi trữ vật, hài lòng gật đầu.
Sau đó nàng đặt cần câu cá xuống, xoay người về nhà.
Trần Tiểu Thiên liếc nhìn Hoàng Tuyền Hà, phát hiện bên trong lại có đầu người đang lăn lóc!
Bước vào trong nhà, Hoàng Bà bê ra một cái chậu nước màu đồng vàng.
Trong chậu nước, có một loại chất lỏng đặc biệt tỏa ra mùi hương.
“Nói ra người ngươi muốn tìm, tên, đặc điểm.”
Hoàng Bà mở miệng nói.
“Nàng tên Tử Vân, Tông chủ Tiên Cung.”
Trần Tiểu Thiên mở miệng nói.
Hoàng Bà cầm dao, cắt rách lòng bàn tay mình, nhỏ máu tươi vào trong chậu nước.
Chốc lát sau, trong chậu nước từ từ hiện ra một cảnh tượng.
“Nàng ấy ở Vạn Quỷ Thành.”
Hoàng Bà nói xong, cảnh tượng liền trực tiếp biến mất.
“Vạn Quỷ Thành à?”
“Lần này phiền phức rồi.”
Phượng Dạ nhíu mày.
Trần Tiểu Thiên hỏi: “Vạn Quỷ Thành ở đâu, ta nên đi đường nào?”
“Huynh đệ, ta biết đường đi, ta dẫn ngươi đi.”
Phượng Dạ trầm giọng nói.
“Đa tạ.”
Trần Tiểu Thiên tiếp tục nói: “Ta còn muốn tìm một người, nàng là đệ tử của ta.”
Hoàng Bà lãnh đạm mở miệng: “Quy tắc của ta, cùng một người, mười năm chỉ có thể tìm một lần.”
“Muốn tìm lần thứ hai, phải lấy ra vật phẩm có giá trị tương đương để trao đổi.”
Nghe vậy, Trần Tiểu Thiên muốn dùng bảo vật trong trữ vật giới chỉ để đổi.
Nhưng Hoàng Bà lại nói, nơi đây là Quỷ Giới, rất nhiều pháp bảo ở đây, căn bản không có tác dụng.
Ngay lúc này, Phượng Dạ ở một bên lại mở miệng nói: “Hoàng Bà, dùng danh ngạch rời khỏi nơi đây của ta đổi với ngươi.”
“Được, cái này có thể.”
Hoàng Bà đầy mặt tươi cười gật đầu đồng ý.
“Khoan đã.”
“Danh ngạch ngươi khó khăn lắm mới có được, ngươi không muốn rời khỏi đây nữa sao?”
Trần Tiểu Thiên hỏi.
Phượng Dạ cười rộ lên: “Dù sao ta cũng đã ở đây mấy vạn năm rồi, cũng không kém mấy trăm năm này.”
“Huynh đệ ngươi đã giúp ta, ta cũng phải giúp ngươi mới đúng.”
Trần Tiểu Thiên trong lòng có chút cảm động, tên này nhân phẩm không tệ, quỷ cũng có phân biệt tốt xấu.
Sau khi trao đổi danh ngạch, rất nhanh đã tìm được tung tích đệ tử của hắn.
Đối phương bị nhốt ở một nơi gọi là Thông Thiên Địa Ngục, lúc đi ngang qua Vạn Quỷ Thành thì thuận đường.
…
Trên đường đến Vạn Quỷ Thành, Phượng Dạ một mình lải nhải không ngừng, trong mắt thỉnh thoảng còn có chút lo lắng.
Mười ngày sau, một bức tường thành đen như mực, từ từ hiện ra trong tầm mắt.
Vạn Quỷ Thành, một trong những thành trì lớn nhất Quỷ Giới.
Số lượng quỷ tu bên trong, ít nhất cũng hàng ngàn vạn, thậm chí hơn trăm triệu.
Bởi vì không ai thực sự đếm được có bao nhiêu.
Đứng ở cổng thành, Phượng Dạ vẫn do dự không muốn đi vào.
Trần Tiểu Thiên rất nghi hoặc, hỏi: “Bên trong này, có cừu nhân nào của ngươi sao?”
“Cừu nhân thì không hẳn…”
Phượng Dạ ngượng ngùng nói: “Nhiều năm trước, ta còn trẻ khí thịnh, đã thích một nữ nhân.”
“Sau đó ta vì muốn rời khỏi đây, liền bỏ rơi người ta.”
“Ước chừng, nếu nàng ta gặp lại ta, chắc chắn sẽ giết ta.”
Trần Tiểu Thiên cười cười: “Sợ gì chứ, người ở đây nhiều như vậy, nàng ấy còn có thể đặc biệt ở đây đợi ngươi sao?”
“Phượng Dạ, ngươi con mẹ nó còn dám tới gặp lão nương!”