-
Ta Muốn Tu Tiên, Ta Không Muốn Làm Ông Trùm Truyền Thông Giải Trí
- Chương 151: Hội nghị Liên Hiệp Quốc về quyền của người bị Vy Vy bắt nạt
Chương 151: Hội nghị Liên Hiệp Quốc về quyền của người bị Vy Vy bắt nạt
Cùng lúc này, tại căn hộ sang trọng của mình, nơi mùi nước hoa trộn lẫn mùi tàn thuốc và cả mùi mưu mô. Tiệp Bọ đang nửa nằm nửa ngả trên ghế sofa, điện thoại kẹp giữa vai và tai. Giọng trợ lý vang lên trong loa:
“Anh Tiệp, có chuyện rồi… hình như bên Minh Bảo Media đang lùm xùm giữa Vy Vy với LuLu Phan, cãi nhau ngay trên sóng trực tiếp luôn anh ạ!”
Nghe đến đó, Tiệp Bọ khẽ cau mày, đôi mắt nheo lại như một con cáo già vừa ngửi thấy mùi gà con. Ngón tay hắn gõ nhịp nhẹ trên thành ghế, môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
Cô nàng KOL nào đó đang uốn éo bên cạnh tưởng hắn đang tập trung nên cũng bất động mà không làm động tác gì thêm.
“LuLu Phan…” hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên thứ ánh sáng của kẻ nham hiểm không bao giờ bỏ qua một cơ hội “đục nước béo cò”.
Chỉ vài tuần trước, Jackie Entertainment của hắn còn ráo riết cạnh tranh để chiêu mộ LuLu và Hế Lô, vậy mà cuối cùng lại để LuLu Phan rơi vào tay Minh Bảo Media.
Một cú mất mặt không nhẹ, nhưng sau đó Hế Lô lại về tay hắn rồi… nở hoa. Tai tiếng đầy người, drama ngập trời nhưng mà ai quan tâm? Tai tiếng vẫn là tiếng, miễn còn ra tiền thì vẫn là hàng ngon.
Hế Lô từ khi về công ty, dù thanh danh không tốt nhưng các chỉ số lại cứ leo như tên lửa. Nhãn hàng thì thi nhau gọi điện, brand nhỏ brand to đều muốn hợp tác. Miễn sao có drama, là có độ quan tâm và nổi tiếng, còn lại tính sau.
Trong đầu Tiệp Bọ, con số view và lượng tương tác là thước đo đạo đức duy nhất. Hắn vẫn thường nói nửa đùa nửa thật:
“Tai tiếng thì sao? Dù có hơi thối một chút, nhưng miễn còn mùi thì người ta vẫn tìm tới. Thối mà ra tiền thì vẫn là mùi của cơ hội, hiểu chưa?”
Nhờ lối tư duy ấy, buổi họp giao ban cuối tuần vừa rồi, hắn bước vào phòng họp với dáng đi của kẻ vừa thắng đậm trong canh bạc mới vừa rồi.
Gã CEO Jackie Entertainment vốn ghét hắn cay ghét đắng, chỉ muốn tìm cơ hội dìm cho chìm hắn, mà cuối cùng cũng phải cắn răng nuốt giận khi bảng số liệu xanh lét trên màn hình cho thấy:
“Dự án Hế Lô” mang về doanh thu cao nhất mảng bên Streamer/KOL, thậm chí còn sát nút một số diễn viên, ca sĩ hạng 2 bên mảng nghệ sĩ mà Công ty đang quản lý.
Còn về LuLu Phan dù cũng mang tai tiếng, là loại đặc sệt mùi “trà xanh pha nhầm thuốc nổ” nhưng trong mắt Tiệp Bọ, đó chẳng phải là vấn đề, mà là tài nguyên truyền thông dạng thô.
Nếu biết vận doanh đúng kiểu Hế Lô, thêm chút chỉnh sửa, thêm vài cú đạo diễn giật gân, thì từ một scandal có thể đúc ra cả núi tiền.
“Drama là vàng, mà vàng thì phải biết đãi. LuLu Phan có vẻ bên Minh Bảo Media đó không vui vẻ lắm ha” Tiệp lẩm bẩm, môi nhếch lên.
Tiệp Bọ vội lấy điện thoại ra nhắn một loạt tin nhắn gì đó.
Hắn ngả đầu ra sau, nở nụ cười nham hiểm đến mức cái bóng trên tường rung rinh theo ai thấy cũng phải rùng mình. Cô nàng KOL bên cạnh tưởng hắn cười với mình, hí hửng ngồi hẳn lên đùi, miệng ríu rít:
“Anh Tiệp ơi, cái brand đồ ăn vặt kia cho người ta làm được không~?”
“ Được chứ cưng, nhưng phải xem cưng biểu hiện thế nào đã khặc khặc khặc…”
“ Đáng ghét a~”
…
Ngày hôm sau, tại văn phòng Minh Bảo Media.
Phương Anh như mọi lần với dáng vẻ tự tin bước vào. Chỉ có điều, không khí hôm nay lạ lắm.
Các nhân viên chẳng ai gõ phím, chỉ vểnh tai như ăng ten chảo.
Từ phòng giám đốc vọng ra… tiếng khóc. Không phải tiếng khóc thường, mà là kiểu ai oán đến thương cảm.
Bên ngoài, đội ngũ của LuLu Phan đứng tụ lại, người cầm khăn giấy, người cúi gầm mặt xuống đầy ủy khuất.
Cả nhóm tạo thành một khung cảnh như vừa bị bắt nạt tại công ty mới.
Phương Anh chớp mắt, khẽ hỏi cô đồng nghiệp đứng bên cạnh:
“Có chuyện gì thế?:
Cô kia hạ giọng, mặt nghiêm trọng như đưa tin chiến sự:
“Thiên thạch va chạm Trái Đất. Thế chiến thứ ba nổ ra. Vy Vy và LuLu Phan chính thức khai hỏa… ngay trên sóng trực tiếp!”
Phương Anh sặc cà phê, suýt phun vào mặt đồng nghiệp.
Tiếng vọng từ trong phòng vẫn vang ra.
“Anh biết không… em lúc nào cũng cố gắng hết mình vì công ty, vì team, mà Vy Vy lúc nào cũng tìm cách hạ bệ em! Hôm qua, ngay trên sóng livestream, nó còn nói mỉa em nữa đó!”
Giọng LuLu lạc đi, nhưng tuyệt nhiên không quên kiểm soát góc mặt đẹp nhất khi nói.
“Em… em không muốn đôi co đâu, em chỉ muốn môi trường làm việc tích cực, đoàn kết… chứ ai đời lại đâm sau lưng nhau, đúng không anh?”
Phương Anh đứng ngoài nghe mà suýt sặc cà phê lần thứ hai trong buổi sáng.
Đồng nghiệp bên cạnh thì thì thào:
“Trời ơi, mới sáng ra mà bà này bật full combo: nước mắt, đạo lý, giọng run, gợi thương cảm.”
“Đỉnh thiệt, nghe như hội nghị Liên Hiệp Quốc về quyền của người bị Vy Vy bắt nạt vậy.”
LuLu vẫn chưa dừng:
“Em không muốn nói xấu ai đâu, nhưng nó ấy… nó hay dùng quyền lực mềm để uy hiếp tụi em lắm. Em chỉ mượn phòng stream một chút, mà nó… nói nặng em ngay trước mặt mọi người luôn đó! Em tổn thương ghê lắm, tối qua khóc cả đêm luôn anh à…”
Hình ảnh trong phòng giám đốc, LuLu Phan đang gào khóc như thể vừa mất cả công ty, mất luôn cả người yêu, lẫn mất nốt lý trí.
Tiếng nức nở của cô vang vọng khắp phòng, xen lẫn những câu như “Em chỉ muốn cống hiến thôi mà…” “Em chịu đựng bao nhiêu là tủi nhục…” chịu án oan sai động trời.
Nếu không phải có Thành Béo, thân hình to như con Tịnh trấn ngay cạnh bàn giám đốc, có lẽ LuLu đã lăn đến ôm đùi Bảo quệt nước mắt nước mũi thật rồi.
Thành Béo nhìn cảnh tượng đó mà trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
“Nếu cô này mà đi khóc thuê đám hiếu đảm bảo gia chủ thưởng lớn luôn.”
Bảo cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, hành động của LuLu sao hắn lại không biết chứ.
Nhưng vì mục tiêu hoàn thành nhiệm vụ thua lỗ, thôi đành ủy khuất VyVy thêm một thời gian vậy. LuLu hiện tại cũng là một nhân tố quan trọng để hoàn thành nhiệm vụ.
Hắn khẽ thở dài, giọng trầm ổn, cố gắng mang vẻ nhân từ của một vị giám đốc bao dung:
“Thôi nào, LuLu. Anh biết dạo này em vất vả rồi. Cũng không cần phải buồn quá đâu, mỗi team có một cách làm việc riêng, hiểu lầm là chuyện bình thường.”
Vừa nói, Bảo vừa đứng dậy đưa cho LuLu một hộp khăn giấy, động tác nhẹ nhàng như khiến Lu Lu Phan cũng phải ngơ ngác.
“Mọi chuyện anh biết. Cứ bình tĩnh, chuyện này anh sẽ trao đổi lại với VyVy và tất cả mọi người. Quan trọng là không để ảnh hưởng hình ảnh công ty, nha?”
Thành Béo đứng cạnh khẽ nhíu mày, cái trán đầy mỡ hơi rung lên.
Mọi chuyện rõ như ban ngày, con dở hơi trước mặt này đang dựng chuyện như thể mình là nạn nhân mà.
Hắn liếc qua thằng bạn thân rồi tự hỏi trong lòng,
“Nó bị làm sao thế nhỉ? Chả lẽ lại đi thích loại thần kinh này rồi. Công ty này rồi sẽ đi về đâu… nhân viên sẽ đi về đâu… ừm, còn Hanni, Hanni của chúng ta thì phải làm sao đây?”
LuLu Phan, sau màn khóc thảm thiết lấy điểm, thấy Bảo vẫn điềm nhiên như tượng đá, bèn hít một hơi sâu, chuyển mode sang giọng “ngọt hơn nước đường nhập lậu”:
“Anh Bảo à… em không dám nói nhiều đâu… nhưng Vy Vy như vậy là hơi… không đúng lắm. Ở công ty, nếu để ai cũng làm thế thì sau này… khó quản lý lắm á. Anh nên… xử lý nghiêm để làm gương đi, nha?”
Giọng vừa nói vừa run run, như kiểu đang góp ý “vì lợi ích chung” nhưng đuôi mắt lại liếc sang Thành và khẽ nhếch mép biểu cảm trà xanh đạt đến đẳng cấp quốc tế.
Bảo thoáng lóe lên một tia lửa giận. Nhưng rồi hắn lại nhớ ra nhiệm vụ nên chỉ biết nuốt cục tức xuống cùng tách trà lạnh ngắt trên bàn.
Hắn gật đầu nhẹ, giọng nghiêm nghị pha chút miễn cưỡng:
“Ừ, chuyện xử lý này… anh sẽ xem xét. Trước cứ tạm đình chỉ Vy Vy sử dụng phòng live cho đến khi có thông báo mới. Em cứ về làm việc bình thường trước đi nhé.”
LuLu nghe thấy từ “xem xét xử lý” là mặt như nở hoa, cảm giác mưu kế đã thành.
Cô ta bèn bước tới, giọng nhỏ nhẹ như rót mật vào tai:
“Anh Bảo, tối nay anh có rảnh không ạ? Em có mấy vé xem phim mới ra, hay là… mình cùng đi ăn tối luôn, tiện bàn thêm về hướng phát triển kênh của em, hihi~”