-
Ta Muốn Tu Tiên, Ta Không Muốn Làm Ông Trùm Truyền Thông Giải Trí
- Chương 145: Người với người sao lại phân biệt đối xử vậy?
Chương 145: Người với người sao lại phân biệt đối xử vậy?
Cùng lúc đó, tại khu vực thi đấu của team AFK, ngay khoảnh khắc chiến thắng, mọi cảm xúc bùng lên như dòng nham thạch phun trào từ lòng đất.
Sâu Ciu, vừa nghe tiếng “RẦM” từ hiệu ứng trong game, đã vung cả hai tay lên trời, ghế bay về phía sau, miệng hét to chẳng giống cô sinh viên lúc đầu còn bẽn lẽn trên sân khấu chút nào cả:
“Thắng rồi, Hú hú $&^*@#*&*@!”
Ngài Tư Bản bỏ tai nghe xuống. Thời khắc nhà chính nổ tung, âm thanh náo nhiệt từ khán đài dội vào như một dòng điện chạy thẳng lên sống lưng, tim đập dồn dập như tiếng bass giữa một bản nhạc điện tử.
Lúc ấy, Bảo ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt chạm phải từng khuôn mặt đồng đội cũng đang bắt đầu ăn mừng, những con người từ nhiều nơi khác nhau, lối chơi khác nhau, tính cách khác nhau – nhưng giờ phút này họ cùng tận hưởng chiến thắng trong một trận đấu phấn khích.
Cảm giác kỳ lạ ấy trào lên, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt bởi niềm vui. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu:
“Thì ra… thể thao điện tử cũng có cảm giác này. Không phải chỉ là ngồi chơi game, mà là đứng giữa một cơn bão cảm xúc, giữa tiếng gào thét của khán giả, giữa ánh mắt của đồng đội và khoảnh khắc mình làm được điều không ai ngờ tới…”
Bảo đứng bật dậy.
Ngay cạnh đó, Hanni cũng vừa gỡ tai nghe ra, đứng dậy định nói điều gì đó thì Ngài Giám Đốc đã quay sang, không nói không rằng ôm chặt lấy cô.
“WIN RỒIIII!!! TRỜI ƠI TEAM MÌNH TUYỆT QUÁ!!”
Giọng Bảo vang to ngay bên tai cô, không toan tính, động tác đầy tự nhiên. Hanni bất ngờ đứng hình, mắt tròn xoe, trái tim đập thình thịch. Trong khoảnh khắc đó, tay cô theo bản năng hơi giơ lên, định ôm lại…
Thì…
Ngài Tư Bản ấu giề hú hú xong thì thả cô ra quay ngoắt đi như chưa từng ôm, bước thẳng tới ôm chầm lấy Rito, sau đó là Sâu Ciu và Cấp Ba Bị Mẹ La, không sót một ai.
Hanni đứng yên như bị treo mạng. Cô chớp mắt vài lần, rồi ngước nhìn theo Ngài tư bản như thể muốn nói: “Ủa là sao?”
Nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở ra, nhìn Rito – lúc này đang dang tay chờ mình với đôi mắt long lanh như mèo hoang xin ăn.
Hanni híp mắt cười nhẹ, giơ tay ra:
“Chúc mừng chiến thắng, đập tay cái.”
Rito trợn tròn mắt, giật mình rút tay lại như bị giật điện:
“CÁI GÌ?! Người với người sao lại phân biệt đối xử vậy?!”
Nhân viên kỹ thuật đứng sau lưng họ cũng bật cười. Cả khu vực thi đấu như ngập trong sự cuồng nhiệt và niềm vui tràn ngập.
Nơi một chiến thắng được tạo nên không chỉ bằng kỹ năng mà bằng cả cảm xúc chân thành, những tiếng cười, cái đập tay, cái ôm và sự khác biệt tuyệt vời của mỗi người trong một đội hình mang tên AFK.
…
Trái ngược với không khí ăn mừng cuồng nhiệt của AFK, ở đầu bên kia sân thi đấu, khu vực của team Yolo lại vô cùng trầm lắng.
ChinChin dù trận đấu đã kết thúc, vẫn liên tục nói gì đó với vẻ mặt bực bội, giọng điệu có phần gay gắt. Cả người anh như đang sôi lên vì chưa tiêu hóa nổi thất bại.
Bên cạnh anh, Khan tuyển thu chuyên nghiệp chơi Laville gương mặt cúi xuống không rõ biểu cảm, chỉ có ánh mắt nhìn trân trân vào màn hình chiếc gaming phone.
Phía sau họ, ba vị khán giả đặc biệt của team mặt mày ngày càng sa sầm. Một vị chừng 30 tuổi không còn giữ được bình tĩnh, đập mạnh tai nghe xuống bàn, đứng bật dậy chỉ tay thẳng vào ChinChin.
Mặc dù không nghe rõ nội dung, nhưng nét mặt và thái độ rõ ràng là không hài lòng cực độ.
Ngay lập tức, nhân viên ban tổ chức có mặt, kịp thời can thiệp, tách họ ra và cố gắng trấn an tình hình trước khi đưa đội Yolo ra khu vực sân khấu chính để tiến hành phỏng vấn.
Mặc dù những hình ảnh này không được lên sóng livestream, nhưng các khán giả có mặt trực tiếp tại nhà thi đấu đã nhanh chóng bắt trọn khoảnh khắc ấy. Cả khán đài bắt đầu xì xào bàn tán, không khí râm ran như ong vỡ tổ.
…
Sau đó vài phút, tại khu vực phỏng vấn, hai MC – một nam một nữ – đã đứng chờ sẵn, mỉm cười chuyên nghiệp chào đón hai đội bước ra.
Đội được phỏng vấn trước là Yolo. Cả đội bước lên sân khấu trong không khí nặng nề, ánh mắt các thành viên đăm chiêu, riêng ChinChin vẫn cau mày, hít sâu lấy lại bình tĩnh.
MC nam mở đầu bằng câu hỏi:
“ChinChin, một trận đấu rất căng thẳng vừa rồi. Bạn có thể chia sẻ cảm xúc lúc này và điều gì khiến Yolo không thể giữ vững lợi thế đầu trận tại game đấu thứ hai hay không?”
ChinChin siết chặt micro, trả lời với giọng chậm rãi nhưng có chút không cam tâm:
“Tôi nghĩ… trận này chúng tôi không thua vì kỹ năng. Là do… quyết định chiến thuật chưa đủ quyết đoán. Và cũng có những vấn đề… trong đội mà tôi không tiện nói ở đây.”
Câu trả lời khiến không khí trên sân khấu lặng đi vài nhịp. Đại điện câu lạc bộ sở hữu ChinChin ngồi phía dưới mặt cũng biến sắc.
Ở câu lạc bộ nói thì đã đành, nhưng đây là sự kiện quần chúng, quả thật ChinChin được nuông chiều đã quen mà quên mất điều này rồi.
MC nữ định chuyển sang hỏi Khan thì bất ngờ, từ bên người chơi khán giả, một giọng nói vang lên:
“Thắng thua là chuyện thường, nhưng một tuyển thủ chuyên nghiệp thì phải có đạo đức thi đấu. Có người thi đấu cá nhân, dẫn dắt không đủ tốt, thua là đổ lỗi đồng đội, chứ đâu biết tự soi lại chính mình…
…Chúng tôi lên đây không phải là game thủ chuyên nghiệp, đến là để giao lưu, trải nghiệm vui vẻ chứ không phải để bị lôi ra làm bia đỡ đạn như này…”
Câu nói lạnh băng nhưng đầy ẩn ý, khiến cả khán phòng xôn xao. Máy quay vội lia đi hướng khác, MC lúng túng nhìn đạo diễn, và ngay sau đó…
Micro của đội Yolo bị tắt, dù team Yolo còn rất nhiều điều muốn nói liên tục thổi phù phù vỗ vỗ vào mic nhưng đều không có tín hiệu.
MC nam cười gượng:
“Vâng… xin cảm ơn Yolo vì đã chia sẻ. Chúc mừng các bạn đã giành được ngôi Á quân trong ngày hôm nay. Xin mời các bạn nhận kỷ niệm chương, mã code nhận quân huy và skin hữu hạn từ phía ban tổ chức.
Đại diện ban tổ chức như gắn mô tơ vào mông nhanh chóng chạy huỳnh huỵch lên sân khấu. Ông nhanh chóng trao kỷ niệm chương rồi chụp ảnh qua loa cùng team Yolo.
Team Yolo hậm hực đi xuống. Họ xuống sân khấu còn không thèm chào hỏi nhau mỗi người một ngả chứ đừng nói đập hay bắt tay gì cả.
Anh nhân viên truyền thông của ban tổ chức nhìn vào tấm hình vừa chụp mà mặt bỗng méo xệch như đít nồi, rồi thở dài thườn thượt.
“Trời đất ơi, cái máy ảnh có tội tình gì đâu mà các bố cứ nhìn vào như kiểu muốn đâm lê vậy? Không ai nở nổi một nụ cười!” Anh tự nhủ, “Giờ không biết có nên đăng cái ‘tác phẩm’ này không nữa.”
Ngay sau đó, giọng nói phấn khích từ nữ MC vang lên:
“Vâng… xin cảm ơn Yolo. Giờ hãy cùng đến với những người chiến thắng – AFK!”
Cả khán phòng bừng sáng trở lại khi team AFK bước ra sân khấu, trong tiếng vỗ tay vang rền như sấm, đặc biệt từ khu vực cổ động viên.
Các thành viên cười tươi rói, vừa đi vừa vỗ vai nhau chí chóe, không khí vui như đi trẩy hội.
MC nữ vui vẻ, giọng đầy phấn khích:
“Xin được chúc mừng AFK với một chiến thắng nghẹt thở và đầy cảm xúc! Trước tiên, cảm giác của các bạn lúc này là gì vậy? Có thể chia sẻ cùng mọi người không?”
Hanni cầm mic đầu tiên, nụ cười chưa kịp tắt:
“Thật sự là quá tuyệt vời! Đặc biệt là game đấu thứ hai. Pha combat cuối cùng đúng kiểu… đứng tim! Cứ tưởng anh Bảo sẽ lên bảng rồi ai ngờ ảnh… mở cầu băng múa như ảo thuật vậy đó!”
Rito chen vào:
“Tôi đã chuẩn bị tinh thần nhảy ra đỡ giùm ổng luôn đó, ai ngờ ổng sống khỏe re rồi còn Megakill! Thiệt là tức mà… tức cười!”