Chương 196: Ta Không Phải Anh Hùng
_ _ _ _
“Quạ Đen, Shogun! Không ai bị thương chứ?”
Kịp thời tránh thoát khỏi phạm vi vụ nổ ở một nơi cách xa, Hoàng Vĩ vội vàng đứng dậy và liếc qua hai người đồng đội ở bên cạnh. May mắn là cả hai vẫn còn đủ đầu mình tứ chi chưa mất miếng nào.
Akira ngồi bệch trên đất thở phào: “Suýt chết, nếu không nhanh chân thì toi đời rồi!”
Cao Thiết nói: “Lỗi của ta, nếu không phải sơ suất để bị đánh úp thì chuyện này đã không xảy ra rồi.”
“Không cần phải tự trách bản thân đâu, lỗi là ở tất cả chúng ta khi đã bị dắt mũi một cách quá dễ dàng.”
Bị Ace Of Swords lừa một vố đau như vậy, nói Hoàng Vĩ không cay thì tức là hắn đang tự dối lòng mình. Nhưng tức giận bây giờ có ích lợi gì, chi bằng dùng chút thời gian đó nghĩ ra biện pháp đối phó còn có lý hơn.
“Quạ Đen,” Hoàng Vĩ quay sang Cao Thiết, gặng hỏi: “những dân thường ngủ say được anh dùng cách thức gì đó để mang đi ban nãy giờ đã ở đâu rồi, liệu họ có được an toàn không?”
Quạ Đen – Cao Thiết đáp:
“Yên tâm, họ đã được đưa tới nơi an toàn cách nơi này rất xa. Tất cả đều nhờ con gà trắng này.”
Hoàng Vĩ ngẩn người:
“Con gà trắng?”
Akira cũng ngơ ngác:
“Con gà trắng nào cơ?”
Theo tiếng búng tay của Cao Thiết, một cơn gió mạnh bỗng chốc thổi đến và cuộn tròn lại thành một khối trước sự chứng kiến của cả ba người, cơn gió biến thành một con gà lông trắng với hình thù kỳ dị trông chẳng giống gà bình thường chút nào.
“Nó tên Bạch Kê Tinh*.” Cao Thiết nói: “Một loài yêu quái có khả năng hoá thành những cơn gió mạnh và cực kỳ nhanh. Vì là con non nên ngọn gió của nó chưa có khả năng gây sát thương, nhưng để đưa người dân ra khỏi vùng nguy hiểm thì chỉ cần vậy là đủ rồi.”
“Yêu quái? Ý ông anh là youkai đó hả?” Akira nói.
“Giống nhau cả thôi, đều được phát âm từ Hán tự (Kanji) mà ra. Đừng để ý đến mấy cái tiểu tiết đó làm gì. Quan trọng là làm sao để bảo vệ mạng sống cho dân thường.”
Dứt lời, Hoàng Vĩ mở group chat lên và nhắn ngay cho Stella. Không dài dòng mà vào thẳng luôn vấn đề.
[ – Hoàng Vĩ: SSG13 có thể chứa được tối đa bao nhiêu người ]
[ – Stella: Vì trong khoang tàu sử dụng kỹ thuật nén không gian nên sức chứa rất lớn, 500 đến 1 triệu người đều không thành vấn đề ]
[ – Hoàng Vĩ: Tốt, em mở sẵn cửa chuẩn bị đón người đi. Nhờ em thông báo cho các thành viên khác luôn ]
[ – Stella: Em hiểu rồi, cơ mà anh đang có kế hoạch gì phải không ]
[ – Hoàng Vĩ: Phải, và thành hay bại phụ thuộc vào nhóc đó. Chi tiết lát anh sẽ giải thích sau ]
“Được rồi, kế hoạch thay đổi.” Hoàng Vĩ lên tiếng sau khi tắt nhóm chat: “Chúng ta sẽ từ bỏ việc hạn chế phá hoại các công trình và cơ sở vật chất. Miễn là không còn gây thương vong về người thì mọi kĩ năng hay vũ khí có sức công phá diện rộng đều được cho phép, yêu cầu là phải tiêu diệt Dị biến bằng mọi giá.
Về phần những tên Dị Năng Giả – cái bọn đột nhiên xông ra phá đám chúng ta ban nãy, bảo các thành viên khác đừng giữ sức, cứ thẳng tay tiêu diệt chúng đi.”
Cao Thiết gật đầu: “Đã rõ, vậy kế sách là gì?”
“Do không có nhiều thời gian nên tôi sẽ tóm gọn thôi, nghe cho kĩ đây…”
…
Sau khi phổ biến kế sách cho Cao Thiết và Akira và để họ tập hợp với các thành viên còn lại, Hoàng Vĩ một mình đứng dậy, hắn hít một hơi thật sâu và bắt đầu mở bảng trạng thái của mình lên.
“Thông Tuệ,” Hoàng Vĩ vừa thao tác tay trên màn hình lập thể vừa lên tiếng hỏi: “Nếu giờ ta đối đầu một mình với Zorigtoi thì tỉ lệ thắng là bao nhiêu?”
[ 0,00000000001% ] Thông Tuệ đáp.
“Đáp ngay không lưỡng lự luôn cơ à, sự thật phũ phàng thiệt!”
[ Kiến nghị bạn rời khỏi cuộc chiến, chờ thương thế hồi phục và tích lũy thêm sức mạnh. Chỉ vậy mới có cơ may dành chiến thắng ]
“Đến lúc đó thì tinh cầu này đã trở thành bình địa rồi!”
Hoàng Vĩ ngẩng đầu lên, dẫu cho mặt đất bên dưới có chết chóc tang thương như thế nào thì bầu trời đó vẫn một màu xanh trong lành. Nói ra thì có hơi tàn nhẫn nhưng sự thực là cho dù con người có bị diệt chủng đi chăng nữa thì hành tinh này nó vẫn như vậy, hoặc có khi đó lại là điều tốt hơn khi nguyên nhân của sự ô nhiễm, của tàn phá môi trường, của biến đổi khí hậu đã hoàn toàn biến mất.
Zorigtoi chỉ có ác cảm và thù hận với con người, nó sẽ không động chạm gì đến mẹ thiên nhiên, sự sống sẽ tiếp tục sinh sôi nảy nở trên mảnh đất thánh nơi nền văn minh nhân loại đã lụi tàn.
Hoàng Vĩ bỗng lên tiếng, hắn nói với Thông Tuệ hoặc như đang thủ thỉ với chính bản thân mình.
“Chính ta cũng không hiểu tại sao bản thân lại phải đi xa đến mức này, sẵn sàng bán mạng mình để làm theo yêu cầu của một cái hệ thống trời ơi đất hỡi chẳng biết từ đâu chui ra, càng lạ hơn khi ta lại chẳng hề cảm thấy nghi hoặc về ý đồ của nó.
Ta không phải anh hùng, ta không vĩ đại đến mức sẵn lòng hy sinh vì người khác, cũng giống như bao người, ta rất sợ chết. Ấy thế mà lạ thay, hiện tại ta chẳng cảm thấy sợ chết như lần chiến đấu với Thiểm Vong nữa. Có phải vì đây là quê hương ta nên ta mới sẵn lòng chết vì nó không?!
Đất nước này chẳng có dây mơ rễ má gì với ta, thậm chí hai dân tộc còn có mối thù đã hằn sâu trong tâm thức của nhiều thế hệ. Lẽ ra ta đã có thể bỏ mặc cho nó bị dày xéo, bị tàn phá mà trong lòng phải rất hả hê mới đúng. Nhưng ta không làm được, bởi những người dân này… họ vô tội. Dù cho họ có khác biệt về chủng tộc, về ngôn ngữ, về ý thức hệ. Nhưng họ cũng giống như đồng bào ta, hằng ngày phải lao động để kiếm sống, họ có con cháu và gia đình, có một tương lai để hướng tới. Về điểm này thì bất cứ dân tộc nào trên thế giới cũng giống nhau.
Vả lại, nếu ta không ngăn chặn Zorigtoi trước thì sớm muộn gì nó cũng sẽ phá hoại đất nước ta. Rốt cuộc thì ta chỉ đang tìm cách để hợp lý hoá hành động của mình mà thôi chứ chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Nếu ta thật sự bỏ mạng tại đây thì cũng chỉ có thể tự trách rằng bản thân đã có lương tâm thôi!”
Thông Tuệ: [ … ]
“Ừm, thế này là được rồi!”
Hoàng Vĩ đã phân phối toàn bộ số điểm giao dịch mà bản thân có hiện tại vào ba kĩ năng, hắn quyết tâm đấu một trận sòng phẳng với Zorigtoi dẫu cho cơ hội chiến thắng gần như bằng không.
Hoàng Vĩ cảm nhận được, một cỗ xe tăng hai sừng toả sát khí đang phóng tới với tốc độ cực kỳ khủng khiếp, xé toạt mọi thứ trên đường đi của nó.
Cùng một phương pháp với cách Ace Of Swords đánh lừa Hoàng Vĩ ban nãy, hắn cố tình toả năng lượng ra bên ngoài để dẫn dụ Zorigtoi đến nơi này. [ Giám Định ] đã cho Hoàng Vĩ biết Zorigtoi đã học được kĩ năng cảm nhận năng lượng.
Trong cơn phẫn nộ lấn áp cả lý trí, Zorigtoi sẽ tấn công bất cứ kẻ nào miễn đó là con người và Hoàng Vĩ cũng không phải là ngoại lệ.
Bốn cái chân phi nước đại nện mạnh trên mặt đất, kết hợp kĩ năng [ Thao Túng Sấm Sét ] phát ra những tia điện màu xanh nhạt. Mỗi một cú đá mà Zorigtoi tung ra đều là đòn chí tử.
Hoàng Vĩ mặt không biến sắc, hắn đã bước vào trạng thái tập trung cao độ.
‘Zorigtoi, ta rất thông cảm cho ngươi, nguyên do khiến ngươi bị chia cắt với mẹ mình là lỗi của con người bọn ta, nỗi đau mất đi người thân của ngươi ta hiểu. Nhưng đó là chuyện của quá khứ cách đây hàng trăm năm về trước, loài người thế hệ này không liên quan gì cả. Vì vậy nên, hãy biến mất đi!’
Góc giải ngố:
*Bạch Kê Tinh là con yêu quái xuất hiện trong sự tích thành Cổ Loa, là nguyên nhân khiến cho thành năm lần bảy lượt không thể hoàn thiện do bị nó quấy phá. Phải đến khi Thần Kim Quy xuất hiện mới có thể trấn áp được nó. Trớ trêu thay khi con cháu sau này của Bạch Kê Tinh lại lập khế ước với Cao Thiết – cháu của Cao Lỗ, vị tướng phục vụ dưới trướng An Dương Vương.
Hết chương 196