Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dai-hoang-kiem-de.jpg

Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Tháng 3 1, 2025
Chương 2586. Chớp mắt, vĩnh hằng! Chương 2585. Chỉ là hiếu kỳ, không có!
bi-duoi-ra-hau-phu-gia-the-tu-dua-vao-khoa-cu-nghich-tap-quyen-than.jpg

Bị Đuổi Ra Hầu Phủ Giả Thế Tử Dựa Vào Khoa Cử Nghịch Tập Quyền Thần

Tháng mười một 24, 2025
Chương 511: Phiên ngoại Chương 510: Hoàn tất (hạ)
mong-canh-tru-tinh-tro-choi-su.jpg

Mộng Cảnh Trù Tính Trò Chơi Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 261. Một cái thế giới mới Chương 260. Bá chủ kết thúc
naruto-chi-muon-lam-tu-than.jpg

Naruto Chỉ Muốn Làm Tử Thần

Tháng 2 6, 2025
Chương 296. Sasuke IF tuyến (31) Chương 296. Sasuke IF tuyến (30)
thien-kieu-bang-ta-hang-the-trung-dong-chi-ton-cot.jpg

Thiên Kiêu Bảng: Ta, Hàng Thế, Trùng Đồng Chí Tôn Cốt

Tháng 2 25, 2025
Chương 681. Đế lộ tranh bá, Tiên Vương quả vị, ta trở về! Chương 680. Mệnh thư, đạo thứ năm tiên khí, lấy đạo làm chủng
may-mo-phong-huyen-huyen.jpg

Máy Mô Phỏng Huyền Huyền

Tháng 1 19, 2025
Chương 860. Phiên ngoại: Lâm chung cáo biệt hai Chương 859. Phiên ngoại: Lâm chung cáo biệt
vu-su-the-gioi.jpg

Vu Sư Thế Giới

Tháng 2 4, 2025
Chương 647. Chương 647 Chương 646. Vô tận truyền thuyết
vong-du-chi-tien-pha-thien-khung.jpg

Võng Du Chi Tiễn Phá Thiên Khung

Tháng 2 5, 2025
Chương 1841. Trở lại đỉnh phong Chương 1840. Vào sơn động
  1. Ta Là Hàn Vũ Thiên
  2. Chương 380: Lôi Trì Quốc - Lôi Linh Các thành lập.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 380: Lôi Trì Quốc – Lôi Linh Các thành lập.

Hàn Diệp đột phá Chí Tổ còn Kiều Tuệ Châu đã là Chuẩn Thần, tu vi dựa vào tốc độ tu luyện cũng không hề kém cạnh Hàn Vũ Thiên một chút nào, Trọng Chấn Chuông và Vong Linh Thành Đô được trả về, Hàn Vũ Thiên sau một hồi điểm hoá một số người của Hỗn Nguyên Thánh Quốc cũng chuẩn bị rời khỏi, Nam Nguyệt Thiền từ khi biết được Hàn Vũ Thiên có nương tử và cả con cái thì nàng có chút rụt rè khi từ Thái Hư trở về đã hoà nhập vào đám đông không còn tiếp cận hắn như trước, Hàn Vũ Thiên lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Nam Nguyệt Thiền nói:

“Ngươi khi đột phá tới Thần Cảnh thì hãy mở nó ra, những thứ trong đây có thể giúp ích được cho con đường tu luyện của ngươi sau này, nếu một ngày nào đó có thể rời khỏi Chân Mộc Thổ Giới duyên số đủ đầy thì có lẽ sẽ gặp lại.”

Nam Nguyệt Thiền nắm lấy túi trữ vật trong tay nhẹ gật đầu mỉm cười, thời gian trôi qua Ngô Hoàng Đế Quốc đã hoàn toàn bị tiêu diệt và cả tàn dư của Tà Tinh Các, trải qua bốn năm rèn luyện bên trong Chân Mộc Thổ Giới các thế lực đều có được cơ duyên cũng kèm với đó là tổn thất không nhỏ, Hỗn Nguyên Thánh Quốc vậy mà cũng chỉ còn một nửa nhân lực số còn lại đã chết hoặc là bị không gian xoáy đến một nơi khác, Phúc Hải Thánh Quốc, Hỏa Tinh Thánh Quốc, Vân Phượng Thánh Quốc, Tiên Thiên Thánh Quốc, Mộ Khương Thánh Quốc và Phong Sơn Thánh Quốc cũng tổn hại không kém thậm chí là nhiều hơn.

Yêu tộc và ma tộc trở về từ Dị Tộc Đại Thiên Thế Giới nhân lực vậy mà không hao tổn một binh một tốt nào, từ khi Chân Mộc Thổ Giới mở ra lần đầu tiên thì yêu tộc và ma tộc đã giao dịch với người của Dị Tộc Đại Thiên, mang lượng lớn tài nguyên từ Tô Lăng Giới vào để đổi lấy cơ duyên và truyền thừa ở Dị Tộc Đại Thiên Thế Giới, xem như đôi bên cùng có lợi cũng không mất mát gì, Hàn Vũ Thiên đứng trên đỉnh một vách đá nhìn về xa xa nói:

“Tất cả trở về thôi.”

Lệnh bài danh ngạch Chân Mộc Thổ Giới của tất cả mọi người từ trong túi trữ vật lao ra bay thẳng lên cửu thiên hóa thành vòng xoáy không gian hút bọn họ vào trong, người của Chân Mộc Thổ Giới nhìn lên bầu trời thì không ngừng thấy người của ngoại giới đang dần dần rời đi, Nam Minh Thần Cung – Chân Mộc Bí Cảnh mở ra liền có mấy đạo lưu tinh chui ra không ngừng, Hàn Vũ Thiên là kẻ xuất hiện đầu tiên liếc nhìn xung quanh chỉ thấy đại điện trống trải không một bóng người, lần lượt những người khác cũng xuất hiện như Vũ Lâm Nhàn, Ngụy Cung.

Hàn Vũ Thiên sau khi tập hợp đầy đủ người của Hỗn Nguyên Thánh Quốc thì cũng không có ở lại đây lâu, ngọc giảng không gian mà Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn trước đó đưa cho cũng bị bóp nát hóa thành truyền tống trận xoay chuyển, đưa tất cả trở về Vạn Niên Cung.

Một tòa thành trì rộng lớn trải dài trăm vạn dặm đập vào mắt của Hàn Vũ Thiên, nếu không sai thì chỗ bọn họ truyền tống phải là đại điện của Vạn Niên Cung mới đúng, người ra vào tấp nập tu sĩ, thường dân hòa lẫn vào nhau cho thấy sự phồn hoa nơi đây, Hàn Vũ Thiên thấy phía xa xa chính là một tòa thần cung rộng lớn để ba chữ Vạn Niên Cung.

“Các ngươi cuối cùng đã trở về rồi…”

Âm thanh vang vọng một người khoanh tay đứng giữa không trung, Địa Hoàng Thần Long Hư Thiên vẫn là phong thái bá đạo không chút thay đổi, Hàn Vũ Thiên mỉm cười nhẹ gật đầu ngay sau đó là vô số bóng người từ Vạn Niên Cung vụt ra ngoài đồng loạt quỳ một chân giữa hư không đồng thanh nói:

“Mừng cung chủ trở về.”

Hàn Vũ Thanh dẫn theo người của Hàn gia tới cũng là vỗ vai Hàn Vũ Thiên nói:

“Trở về là tốt, trở về là tốt.”

“Hài tử ngoan.”

Hàn Vũ Đạo vuốt nhẹ đầu của Hàn Vũ Thiên ánh mắt vẫn là rất cưng chiều không hề thay đổi, năm vị lão gia chủ trước mặt đám đông lại coi Hàn Vũ Thiên như đứa trẻ mà xoa đầu dưới ánh mắt của hàng vạn dân chúng và tu sĩ đều kinh ngạc há hốc mồm, vị cung chủ được cho là vô tình khó gần lại có một mặt khác khiến ai cũng khó tin.

“Tổ phụ, ngươi vẫn là thương phụ thân hơn Tuệ Châu.”

Kiều Tuệ Châu nét mắt làm nũng, năm vị lão gia chủ cũng là lắc đầu chạy tới dỗ dành thiên kim Hàn gia, tin tức những người từ Chân Mộc Thân Giới đã trở về rất nhanh đã lan truyền ra khắp đại lục.

Đông Thắng Quốc – Bích Lạc Sâm Lâm có một đoàn kỵ binh năm rải rác khắp đường thi thể ai cũng không còn nguyên vẹn, tiếng đánh nhau ầm ầm làm cho không khí ba động kịch liệt, một nữ tử toàn thân máu tươi bị đông do nhiệt độ bắt đầu giảm dần, tu vi của nàng không hề kém chính là Chuẩn Thần Vương, đại sư tỷ Bảo Ngọc của Bích Đào Tông, Bích Đông Tông ở Tô Lăng Giới và Chân Mộc Thổ Giới tuy cùng tên nhưng công pháp tu luyện lại hoàn toàn khác nhau, trước mặt của nàng là một thanh niên luôn nở một nụ cười hiền từ, đôi mắt bảy sắc không ngừng lóe lên tinh quang huyền ảo, mái tóc vàng rủ rượi tới thắt lưng, hai tay cầm hai cái thiết phiến màu vàng ròng khắc họa long phượng tinh xảo đang được gấp lại, chính là Huyết Vương Thượng Nhị Mạc Can.

“Này này, ngươi đó, cứ cố gắng trong vô vọng, khiến cho ta thật thương cảm…”

Mạc Can rơi xuống hai hàng nước mắt vẻ mặt thương hại nhìn lấy Bảo Ngọc, nàng ta cầm kiếm lao đến chém ngang qua cổ của Mạc Can, nhưng Bảo Ngọc còn chưa kịp quay người thì ở vai phải đã xuất hiện một vết cắt sâu gần như là đòn chí mạng, nàng phun ra máu tươi trong ánh mắt tràn đầy không thể tin được nói:

“Mình bị trúng đòn sao?”

Mạc Cạn thì hơi rờ lên cổ vết cắt từ từ nối lại sau đó mỉm cười nói:

“Ngươi quả thật rất nhanh, nhưng mà lực đạo không đủ, chắc là do phấn tuyết của ta xâm nhập vào ngũ tạng rồi ha.”

Bảo Ngọc phun ra một ngụm máu đen toàn thân lạnh buốt nhớ về cảnh tượng một canh giờ trước, đoàn xe ngựa hộ tống nàng trở về Bích Đào Tông bị Mạc Can chặn đường.

“Các ngươi dừng chân ở đây được rồi, trở thành thức ăn của ta đi nha.”

“Ngông cuồng! Ngươi dám cản đường lập tức chết!”

“Giết hắn!”

Mạc Can xòe ra song phiến bắt đầu tỏa ra một luồng hơi lạnh quạt về phía đám đông.

“Tuyết Phấn – Thấu Cốt.”

Đến khi nàng ra khỏi kiệu thì hơn nửa người hộ tống trong đoàn kỵ binh đã hóa thành tượng băng, những người còn lại bị tuyết phấn xâm nhập vào ngũ tạng đến cả việc hô hấp còn khó khăn đừng nói tới chiến đấu, từng người bị Mạc Can dễ dàng dùng song phiến chém đôi cơ thể, cảnh tượng đó vẫn còn in sâu vào trong lòng của nàng, Bảo Ngọc nắm chặt trường kiếm trong tay hét lớn vừa quay đầu đã thấy Mạc Can đứng ở trước mặt, hai tay ôm chặt lấy nàng tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên trong không khí, xương toàn bộ cơ thể nàng vì một cái ôm này đã hoàn toàn vỡ nát, Mạc Can ôm nàng vào lòng giọng điệu ấm áp nói:

“Ngươi thật đáng thương, dù biết bản thân sẽ chết nhưng vẫn cố vùng vẫy tới phút cuối cùng, bữa ăn này của ta đúng là thật sự viên mãn rồi…”

Đôi mắt của Bảo Ngọc bắt đầu mắt đi sinh khí, Mạc Can càng ôm chặt nâng nàng lên cao máu tươi không ngừng chảy xuống miệng của hắn, bốn bóng người từ phía xa lao tới một trong số đó là nữ tử có bề ngoài thanh tú như hệt Bảo Ngọc.

“Đại sư tỷ!”

“Đại sư tỷ, bọn ta đến…”

Bốn người viện binh của Bích Đào Tông vừa chạy tới nơi thì đột nhiên khựng lại vẻ mặt không thể tin được nhìn đại sư tỷ của bọn họ bị ôm nát nhừ ngay trước mắt, Mạc Can đang uống máu thì bỗng nhiên dừng lại đưa đôi mắt bảy sắc tuyệt đẹp của mình nhìn bốn người kia tới nói:

“Ôi dao, đến trễ rồi.”

Mạc Can ném thi thể của Bảo Ngọc lên không trung một tay xòe thiết phiến chém lên đã hóa cơ thể nàng thành mưa máu rơi trên mặt đất, hắn ngẩn đầu vô cùng thưởng thức cơn mưa màu nói:

“Thật tuyệt vời làm sao, bao lâu rồi ta mới ăn một nữ nhân ngon đến vậy…”

Bốn người lóe lên bao vây Mạc Can đường kiếm chém ra không chút do dự, Mạc Can nhảy lên không trung tránh thoát được bốn thanh kiếm muốn lấy mạng mình, hắn che miệng cười nói:

“Nóng tính quá đấy, Bạch Hàn Cơ Sương – Nữ Họa Tuyết.”

Mạc Can phẩy quạt tạo ra bốn nữ tử bằng băng tuyết cầm kiếm, thương, chùy, đao hướng tới bốn vị đệ tử Bích Đào Tông công kích, Nữ Họa Tuyết tuy là con rối thế nhưng tốc độ và phản xạ cực kì linh hoạt không khác người thường, mỗi công kích đều mang theo sát chiêu chí mạng với bốn người bọn họ, Mạc Can ngồi trên cành cây dùng lòng bàn tay chống cằm cười cợt nói:

“Nữ Họa Tuyết của ta, mỗi một nhịp hô hấp lại tạo ra sương tuyết, nó không chỉ làm ngũ tạng bị đông kết từ từ mà còn cả độc tính ăn mòn, hơn hết thì…”

Hắn còn chưa nói xong một bóng người trung niên xuất hiện tay cầm trường thương quét ngang, một thương này chém xuống vậy mà phá cho hơn vạn dặm thành bình địa, Mạc Can xuất hiện cách đó không xa vẻ mặt vẫn là nụ cười hiền từ ánh mắt vô tư nói:

“Suýt nữa thì ta bị ngươi giết rồi ha, cố gắng thêm chút nữa là được rồi…”

Bốn đệ tử Bích Đào Tông chiến đấu với bốn Nữ Họa Tuyết đã dần dần rơi vào thế yếu, sương lạnh không ngừng khiến cơ thể trì trệ lại thêm độc tính xâm nhập dù có vận chuyển linh lực cũng không hề đẩy được độc khí ra bên ngoài, Bảo Uyên phun ra một ngụm máu đen là người đầu tiên gục ngã, Nữ Họa Tuyết một thương đâm tới không hề do dự, trung niên kia đột nhiên xuất hiện lần nữa trường thương quét ngang, Nữ Họa Tuyết lập tức lui lại tránh thoát một kích.

“Thần Cảnh, đúng là có một chút nguy hiểm…”

Mạc Can xòe cặp thiết phiến vàng ròng ra, bốn Nữ Họa Tuyết trở về bên cạnh của hắn khí tức tản ra bắt đầu tăng vọt, hắn đưa ánh mắt tràn đầy hứng thú nói:

“Nếu Nữ Họa Tuyết của ta có thể sử dụng được công pháp mạnh ngang bản thể thì thế? Liệu các ngươi cầm cự được bao lâu?”

Trung niên kia là trưởng lão của Bích Đào Tông tên gọi Trụ Nghĩa nhìn về phía bốn tiểu bối nói:

“Các ngươi lui về tìm viện quân, ta đi đối phó hắn.”

“Ôi dào, kịp không đây?”

Mạc Can đột nhiên xuất hiện bên cạnh một tay cầm quạt chém đôi một đệ tử, ba người còn lại vẻ mặt sợ hãi không thôi, Trụ Nghĩa một thương chém ra nhưng lại không thấy bóng dáng của hắn đâu, Mạc Can lúc này đã một tay xách eo của Bảo Uyên trở về vị trí ban đầu, Trụ Nghĩa nét mặt trầm xuống nói:

“Hai ngươi lập tức trở về, thông báo cho tông môn.”

Trụ Nghĩa không thấy tiếng phản hồi lập tức quay đầu nhìn lại thì hai đệ tử đó cũng đã bị cắt nhiều nhát trên cơ thể, Mạc Can tay đặt trên miệng vẻ mặt ngây ngô nói:

“Ngươi cần hai kẻ đó sao? Xin lỗi nhiều nha, ta lỡ giết chúng mất rồi…”

Trụ Nghĩa phóng lên một trường xoay chuyển lôi đình vạn quân còn nhanh hơn trước gấp mấy lần, Mạc Can sắc mặt không hề thay đổi đôi mắt thất sắc quan sát chuyển động rồi nhảy ngược về phía sau, Nữ Họa Tuyết cầm đao xuất hiện ngăn cản đường đao sắc bén mang theo khí lạnh thấu xương va chạm cùng với trường thương tạo thành vụ nổ kinh người.

“Tuyệt thật, ngăn cản được Luân Phi Tuyết Lục Trảm của ta luôn sao? Nếu là kẻ khác chắc là bỏ mạng rồi nhỉ?”

Mạc Can đáp xuống mặt đất cách đó không xa quan sát được Nữ Họa Tuyết cầm đao đã bị đánh cho đầy vết rạn chỉ sau một chiêu, Mạc Can búng tay nói:

“Thôi kệ, còn ba cái lận mà…”

“Sương Phủ – Nanh Tuyết.”

“Tuyết Phấn – Băng Liên Đài.”

“Sương Phủ – Tuyết Loạn Trảm.”

Nữ Họa Tuyết cầm thương một đường ba đạo vết chém nhìn như nanh thú, Nữ Họa Tuyết cầm kiếm chém ra bốn đóa băng liên xoay tròn tựa như mô phỏng theo Băng Liên Tuyết Nhiên của Hàn gia, Nữ Họa Tuyết cầm chùy thì đánh xuống loạn xạ tạo thành từng đợt chấn động, Trụ Nghĩa nét mặt âm trầm trường thương hóa thành lôi long quát:

“Lôi Kình Thương Long Phá!”

Một tiếng ầm vang lôi minh bạo liệt chỉ thấy Trụ Nghĩa bước ra từ đám khói bụi không hề có một chút tổn hại nào còn ba Nữ Họa Tuyết thì đã vỡ thành từng mảnh băng rơi rớt trên mặt đất, Mạc Can nét mặt tỏ ra u buồn nói:

“Nè, nè, Nữ Họa Tuyết của ta tinh xảo vậy mà ngươi nỡ lòng phá hủy sao? Buồn thật đó…”

“Thôi cái giọng giả tạo đó của ngươi đi, nó làm ta phát tởm!”

Trụ Nghĩa xuất hiện tốc độ cực nhanh đã chém một đường tới, Mạc Can ngửa đầu ra sau chỉ bị một vết cắt dài ngay giữa trán, máu chảy ra làm ướt khôn mặt hiền từ của hắn, Mạc Can liếm một ít máu vết thương cũng cấp tốc khôi phục cười nói:

“Ngươi khó tính quá nha, Luân Phi Tuyết Lục Trảm.”

Mạc Can ném Bảo Uyên vào trong đống rừng cây phía xa cặp song phiến xòe ra quạt thành đường chém giao nhau, hóa thành sáu đường trảm không khí mang theo sương tuyết lạnh lẽo, Trụ Nghĩa tạo ra lôi cầu tạo thành hộ thuẫn vậy mà vừa mới va chạm thì lôi cầu vỡ nát, hắn tránh thoát được chỗ hiểm yếu chỉ bị cắt ở tay chân vài đường.

“Chà, ngươi tránh được một đòn hiểm yếu đó sao?”

“Đòn này vừa rồi uy lực mạnh hơn cả đám khôi lỗi đó…”

Trụ Nghĩa trong lòng thầm kinh hãi vì một kích vừa rồi của Mạc Can thi triển không khác gì Nữ Họa Tuyết đầu tiên tấn công hắn, thế nhưng chiêu thức lại mạnh mẽ hơn không chỉ là gấp đôi, Mạc Can mỉm lóe lên đã xuất hiện bên cạnh Trụ Nghĩa song phiến lần nữa uyển chuyển đánh tới.

“Sương Phủ – Nanh Tuyết.”

Song phiến sắc bén chém ra thành hình hai cái nanh thú trái phải áp sát, Trụ Nghĩa dùng thương ngăn cản chỉ được một cái bên trái, còn bên phải sườn thì bị đâm một cái lỗ lớn máu tươi chưa kịp chảy ra đã bị đông cứng lại, Trụ Nghĩa lúc này mới phát giác được nguy hiểm nói:

“Thứ sương tuyết kì quái này lại chứa kịch độc, ta không ngờ sức ảnh hưởng lại nhanh chóng như vậy.”

Mạc Can xoay cây quạt trong tay sau đó gấp lại một nụ cười hiền từ mà chứa đầy sự giả tạo cong lên nói:

“Ngươi di chuyển càng nhanh độc tố lan tỏa khắp ngũ tạng cũng nhanh hơn, sương tuyết sẽ làm chậm các tế bào trong cơ thể ngươi, khiến cho khả năng kháng độc mất đi tác dụng, phải nói dù là Thần Cảnh cũng sẽ bị độc chết.”

Trụ Nghĩa hừ lạnh đập thẳng vào ngực một bộ khải giáp xuất hiện, từng đạo lôi điện truyền khắp cơ thể phá tan đi những hạt sương tuyết đang lam tỏa khắp cơ thể kia, hắn bùng nổ khí tức làm cho ngàn vạn dặm hóa thành lôi vực, Thần Cảnh tầng 1 vẫn là một vị Thần có thể ảnh hưởng tới thiên địa pháp tắc như vật nằm trong túi, Mạc Can phẩy quạt một đóa băng liên nở rộ lao tới mang theo khí hàn thấu cốt.

“Băng Liên Đài – Diệp Lạc.”

Băng liên nở rộ hóa thành một vụ băng bạo khiến khuôn viên trăm dặm hóa thành băng tuyết, Trụ Nghĩa bị đóng băng nhưng rất nhanh lôi đình bạo phát phá băng đi ra, Mạc Can vẫn không chút biến sắc mà ngược lại tỏ vẻ hứng thú nói:

“Hay thật, lôi điện liên tục chạy trong cơ thể để không ngừng phân giải những mảnh tuyết sương được hít vào phổi, thủ đoạn thật thông minh cũng sẽ khiến ngươi tiêu hao không ít lực lượng bởi vì xung quanh toàn là phấn tuyết của ta thôi, Tuyết Loạn Trảm – Phiến Lưu Bách Vũ.”

Mạc Can trong tay song phiến chém loạn xạ nhìn thì không có một chút quy luật nào thế nhưng chuyển động nhanh nhẹn nhìn từ xa thì như là một điệu múa, Trụ Nghĩa thì cảm nhận rõ nhất khi là kẻ trực tiếp đón đỡ chiêu thức của Mạc Can, tốc độ và sức mạnh của từng vết chém chỉ trong một sát na đã là mấy trăm đạo, nếu không phải hắn tu luyện lôi hệ thì cũng không chắc sẽ có thể theo kịp tốc độ ra đòn này, Mạc Can vừa tùng đòn đôi mắt liên tục đảo quan sát cử động của đối thủ, động tác của Trụ Nghĩa trong mắt của hắn mơ hồ đã chậm đi rất nhiều, Mạc Can cười nói:

“Xong rồi, thì ra chuyển động của ngươi là vậy.”

Trụ Nghĩa vẻ mặt biến đổi cổ tay và chân đột nhiên xuất hiện vết chém, hắn liều mình một thương xuyên thủng ngực của Mạc Can, lôi đình bạo nổ chấn động thương khung, nhưng đồng thời cơ thể của Trụ Nghĩa cũng xuất hiện hàng trăm vết chém mà ngay cả khải giáp cũng vỡ nát thành từng mảnh, hắn nhảy ra đằng sau hơi thở đã có chút mệt mỏi vì không còn khải giáp gia trì để triệt tiêu phấn tuyết, thế nên một lần nữa độc tố và khí hàn đã xâm nhập vào cơ thể, Mạc Can thì nằm trên mặt đất hai mắt chỉ còn tròng trắng khói đen bốc lên một mùi thịt cháy khét, Trụ Nghĩa phóng thần thức quét tới không còn cảm thấy một tia dao động sinh mệnh nào thì quay đầu bước đi.

“Đau thật đó, ta rất lâu rồi vẫn chưa bị lôi điện giật cho đau đớn như vậy,…”

Trụ Nghĩa quay đầu thì đã thấy Mạc Can ngồi xếp bằng tay thì phủi vết bụi bẩn trên cơ thể miệng nở ra một nụ cười hiền từ vô cảm nói:

“Ngươi còn có thể tung đòn mạnh hơn nữa không? Ta thích cảm giác tê tê lan tỏa khắp các tế bào của mình.”

Trụ Nghĩa nhìn lại thì vết thương ngay ngực của Mạc Can đã hoàn toàn lành lặn như chưa từng bị thương, hắn thở dài sức mạnh bùng nổ đã mạnh hơn trước vài lần, Trụ Nghĩa như Lôi Thần Giáng Thế toàn thân bao bọc lôi quang từng bước đi khiến không gian rạn nứt, Mạc Can vẫn là không chút do dự lao lên cả 2 chiến đấu tốc độ kinh người làm cho hư không rách toạt, ở một ngọn núi cách đó vạn dặm có một thiếu nữ thân hình nhỏ nhắn toàn thân được quấn băng như xác ướp nói:

“Hắn ta không hề nghiêm túc một chút nào, một ngày không xa hắn chắc sẽ bị sự chủ quan của mình hại chết.”

Mạc Can lúc này lại rơi vào thế chật vật liên tục bị bại lui với nhiều thương tích trên người, mũi thương xuyên qua phá hủy nửa bên đầu của hắn thế nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như cũ, Mạc Can vung quạt tuyết phấn hóa thành băng nhận bao trùm đại địa giữ khoảng cách với Trụ Nghĩa, Mạc Can cười nói:

“Thú vị, tốc độ này, sức mạnh này của ngươi lại vươn lên một tầm cao mới, vậy thì ta sẽ dốc thêm một chút sức để chơi với ngươi nhé, Băng Diệp Liên – Thiên Thủ Phật Đà.”

Mạc Can phẩy quạt mặt đất rung chuyển băng kết thành một pho tượng phật đà thiên thủ cao vạn trượng, hàng ngàn hàng vạn cánh tay giáng xuống cùng với Trụ Nghĩa đối kháng, hắn ta dưới sự tấn công điên cuồng của thiên thủ đã bắt đầu rơi vào thế bị động chỉ có thể đón đỡ, Mạc Can đứng trên vai pho tượng phật đà có một chút hứng thú nói:

“Không tệ nhỉ, như vậy thì ngươi chống đỡ thế nào? Tinh Diệu Trấn Kích.”

Những quyền vung ra từ pho tượng càng lúc càng nhanh như lưu tinh không ngừng rơi xuống từ bầu trời, Trụ Nghĩa chỉ là không kịp đỡ một đòn đã hoàn toàn bị hàng vạn quyền nện đến mặt đất vỡ nát, pho tượng phật đà bắt lấy Trụ Nghĩa ném lên hư không tiếp đến lại đấm ra quyền từ tứ phía, Trụ Nghĩa xương cốt gần như vỡ vụn máu tươi không ngừng chảy ra sinh cơ tiêu hao không ngừng, Mạc Can xuất hiện một tay xuyên thủng tim của Trụ Nghĩa uống lấy số máu tươi còn sót lại nói:

“Ngon thật, nếu ngươi là một mỹ nhân thì có lẽ đã chết nhẹ nhàng hơn chút rồi.”

Mạc Can gấp quạt lại cơ thể của Trụ Nghĩa đột nhiên vỡ tung hóa thành mưa máu thấm xuống mặt đất làm cho cây cối linh dược mọc lên không dứt, thần huyết suy cho cùng vẫn là thứ đại bổ đối với thiên địa vạn linh, Như Ý xuất hiện trên không trung ánh mắt đỏ rực sau lớp băng quấn có chút không vui nói:

“Ngươi có thể giết hắn nhanh hơn, đừng làm chậm trễ thời gian như vậy.”

Mạc Can cười nói:

“Cô đừng quá khắt khe như vậy được không? Chỉ là chơi đùa với hắn một chút thì máu thịt sẽ ngon hơn…”

“Ngậm miệng lại! Phá Hoại Sát – Tất Sát Quyền!”

Tịch Dận đột nhiên xuất hiện một quyền ngưng tụ đấm thẳng tới đầu, Mạc Can mỉm cười ánh mắt lóe lên một tia cợt nhả.

“Ồ.”

Hắn dễ dàng né tránh được một quyền này, quạt vung ra nhắm thẳng tới cổ thì một thân hình nhỏ bé ngăn trước mặt cả hai nói:

“Đủ rồi.”

Mạc Can và Tịch Dận dừng lại động tác tấn công cũng không còn manh động nữa, Như Ý nhìn về phía xa nói:

“Bích Đào Tông là tông môn cuối cùng cần giải quyết ở Đông Thắng Quốc, Nữ Họa Tuyết của ngươi vốn dĩ rất linh hoạt, đừng có đùa giỡn nữa mau giải quyết dứt điểm đi.”

“Rồi rồi, ta sẽ làm ngay đây thưa tiểu thư, Phù Sương Tuyết Phấn – Nữ Họa Tuyết.”

Mạc Can ngồi xếp bằng hai cây quạt phất ra liền có bão tuyết thổi quét sau khi tan đi thì thấy mười hai Nữ Họa Tuyết chỉnh tề xuất hiện mà những pho tượng Nữ Họa Tuyết lần này còn sống động như người thật, Mạc Can lại thổi mười hai chiếc băng diệp chui vào mi tâm của Nữ Họa Tuyết nói:

“Đây là thông tin mà những Nữ Họa Tuyết trước đó thu thập được ở Bích Đào Tông, ta không chắc dựa vào mười hai Nữ Họa Tuyết có thể dẫn dụ được kẻ ở trong đó ra không.”

Như Ý nhìn sang Tịch Dận nói:

“Đến lượt ngươi.”

Tịch Dận bước lên cắt một vệt máu vung lên làm nó dính lên 12 pho tượng, sau đó từng cái huyền văn xuất hiện trên khắp cơ thể của Nữ Họa Tuyết nói:

“Máu này có thể khiến mười hai pho tượng cảm nhận được chiến ý, giúp phản xạ nhanh nhẹn hơn trước.”

Như Ý vung tay phủ lên 12 pho tượng Nữ Họa Tuyết một lớp áo choàng màu đỏ đậm y hết như nàng, ngón tay khẽ búng mười hai giọt máu dung nhập vào trong mi tâm khiến 12 pho tượng thức tỉnh thần trí, Mạc Can hứng thú nói:

“Nếu có thần trí và tri giác vậy thì Nữ Họa Tuyết của ta sẽ không hề thua kém Băng Nhu Khôi Lỗi.”

Tịch Dận liếc nhìn Mạc Can nói:

“Nếu không phải số lượng Băng Nhu Khôi Lỗi của ngươi có hạn thì sao phải phiền phức như vậy?”

Mạc Can đặt tay lên miệng nét mặt cợt nhã nói:

“Tịch Dận ngài nói vậy là không đúng rồi, Băng Nhu Khôi Lỗi của ta có thể tạo ra bao nhiêu tùy thích chỉ là cần phải phân tán tinh thần lực để điều khiển mà thôi, những khôi lỗi đó có sức mạnh ngang với bản thân ta, chỉ tiếc là điểm yếu tấn công tinh thần, cơ mà, Tịch Dận ngoài dùng quyền cước ra thì cũng không có thu thập được thông tin gì có ích nhỉ? Hay thật đó nha.”

Như Ý thản nhiên nói:

“Các ngươi mau chóng hành động đi, đừng ở đấy mà tranh cãi.”

Đoàn người hóa thành lưu quang bay về phía chân trời rồi biến mất, Bích Đào Tông đại sảnh tập hợp vô số đệ tử và trưởng lão, Bích Đào Tông Chủ Linh Nhất Nguyên nhìn lấy lệnh bài của Trụ Nghĩa bị vỡ nát thì siết chặt quyền nói:

“E là Trụ Nghĩa trưởng lão và Bảo Ngọc bọn họ lành ít dữ nhiều rồi.”

Đại trưởng lão Lý Mộc Bình vẻ mặt âm trầm nói:

“Tông chủ, mục tiêu kế tiếp của bọn chúng chắc là Bích Đào Tông của ta, thám báo vừa nói hoàng đô Đông Thắng đã trở thành đống hoang tàn.”

Linh Nhất Nguyên hạ lệnh nói:

“Triệu tập tất cả đệ tử trở về lập hộ sơn đại trận, đại địch đang tới gần không được buông lỏng cảnh giác.”

Bích Đào Tông dựng lên hộ sơn đại trận trải dài ngàn vạn dặm bao gồm mười hai tòa Thiên Phong ở vòng ngoài và Bích Đào Tông là trung tâm đại trận, mười hai tòa thiên phong trấn giữ một vị trưởng lão Thần Cảnh tầng 1 đỉnh phong mà Trụ Nghĩa là một trong số đó nên đã được thay thế bằng một vị trưởng lão khác, các đệ tử thí luyện bên ngoài nhận được mệnh lệnh triệu tập cũng nhanh chóng trở về, thế nhưng số lượng đệ tử trở về lại không vượt quá nửa so với lúc rời đi, khiến cho nội bộ của Bích Đào Tông bắt đầu có một chút hỗn loạn, Linh Nhất Nguyên thở dài nói:

“Chúng ta còn chưa biết mục đích thật sự của bọn chúng là gì, nhưng thấy hoàng đô đã bị diệt thì kẻ đến không hề có thiện ý, trường hợp xấu nhất thì chúng ta sẽ phải đưa những đệ tử nồng cốt đi lánh nạn, còn việc ở đây phải nhờ đến mấy vị đang bế quan trong tổ lăng giải quyết.”

“Tổ lăng? Mấy vị tiền bối còn sót lại không có bao nhiêu mà hoàng đô lại có chiến lực không thua kém Bích Đào Tông ta là mấy, tông chủ xin hãy cân nhắc cho con đường sau này của tông môn.”

Nhị trưởng lão Ngưu Kim Đấu vẻ mặt có một chút lo lắng đi qua đi lại trong đại điện, Lý Mộc Bình vuốt râu suy tư một chút nói:

“Nhị trưởng lão chớ vội, Bích Đào Tông của chúng ta vốn dĩ còn có một vị lão tổ tọa trấn mạnh mẽ hơn nhiều so với hoàng đô, chứ ngài nghĩ xem bằng vào tham vọng của đám người Đông Thắng đó thì dễ dàng bỏ qua Bích Đào Tông sao? Nhưng chính vì vậy mà những kẻ núp trong bóng tối kia mới biến Bích Đào Tông trở thành mục tiêu cuối cùng, hi vọng chiến lực của bọn chúng không mạnh mẽ như tưởng tượng của ta.”

“Tông chủ! Mười hai tòa thiên phong đến báo cáo bên ngoài đang xuất hiện những làn sương lạnh kì quái.”

“Chúng đến rồi.”

Linh Nhất Nguyên vung tay một màn sáng hiện lên khung cảnh bên ngoài đại trận hộ tông, khí hàn bao phủ những sinh vật hít phải đều nằm chết ở trên đất, từ trong làn sương bước ra mười hai người mặc áo choàng màu đỏ đậm, tu vi không triển lộ thế nhưng dám một mình bước tới mười hai tòa thiên phong tất nhiên không tầm thường, đồng thời 12 Nữ Họa Tuyết xuất thủ công kích vung ra sánh ngang thần cảnh áp thẳng tới hộ sơn đại trận mà đánh, ầm ầm công kích giáng lên pháp trận không dứt nhưng cũng không gây thương tổn nhiều, chỉ trong thoáng qua đã khôi phục lại như ban đầu.

“Chỉ là mười hai tên Thần Cảnh tầng 1, muốn phá trận này e là khó hơn lên trời.”

Nhị trưởng lão Ngưu Kim Đầu khịt mũi xem thường nhìn qua màn ảnh thật có chút không xem những kẻ mặc áo choàng đỏ kia ra gì, từ trong làn sương tuyết phủ mù mịt hai cái cự quyền giáng thẳng xuống một tòa thiên phong làm cho kết giới rung chuyển dữ dội, Mạc Can ngồi ở trên tôn phật đà vạn trượng vẽ mặt bình thản nhìn vào tòa thiên phong trước mắt cười cợt nói:

“Này! Ra ngoài đây chơi với ta một chút đi a, đừng có trốn nữa, ta sẽ cho các ngươi chết toàn thây.”

Ngưu Kim Đấu gân xanh nổi lên vẻ mặt tức giận định bước ra nghênh chiến thì bị Lý Mộc Bình cản lại nói:

“Cẩn thận có gian trá, hắn không thể nào đi một mình được chỉ là…”

“Nè trong tay hắn cầm không phải là… Bảo Uyên?”

Một người trong đó nhìn thấy trên màn ảnh cảnh tượng khiếp hãi, Mạc Can bắt Bảo Uyên còn sống ngay bên cạnh bẻ một cánh tay của nàng bắt đầu ăn tươi nuốt sống, Bảo Uyên hét lên trong tuyệt vọng âm thanh như xé trời truyền vào tay của các đệ tử bên trong trận pháp, ai cũng toàn thân run rẩy lui về sau trước cảnh tượng kinh dị này, Mạc Can nuốt một miệng thịt xuống xua tay nói:

“Cô la như vậy rất đúng, khiến cho bữa ăn của ta càng thêm ngon miệng hơn, tiếng hét thống khổ nghe thật sướng tai làm sao, a ha ha ha.”

“Súc sinh!”

Từ tòa thiên phong mở ra một lỗ hỏng chính là Ngưu Kim Đấu không chịu nổi nữa mà xuất thủ, Bảo Ngọc và Bảo Uyên vốn là đệ tử của Ngưu Kim Đấu, thấy nàng bị hành hạ thừa sống thiếu chết phận làm thầy há lại nhìn trong vô vòng, chiến phủ bổ ra từ phía Mạc Can kéo dài từ vai phải xuống lập tức phá hủy tôn phật đà dễ dàng cũng cướp được Bảo Uyên trở về, Mạc Can phản xạ nhanh nhẹn đã nhảy về sau tránh thoát được một rìu vẻ mặt cười cợt nói:

“Này, đó là đồ ăn của ta mà… nhưng thôi kệ ta tặng cho ngươi phần thân, ta lấy phần đầu nhé…”

Ngưu Kim Đấu nhìn lại thì thấy đệ tử mà mình ôm trong tay lại là cái xác không đầu không ngừng rỉ máu, Mạc Can cầm lấy đầu của Bảo Uyên không lập tức ăn ngay mà điểm lên một đạo huyền ấn nói:

“Ta sẽ giam giữ linh hồn của nàng ấy, biến nàng thành khôi lỗi để chiến đấu với ngươi, nếu như khôi lỗi bại thì hồn của nàng sẽ vĩnh viễn tiêu biến, Tuyết Phấn – Bạch Cơ Thần Nữ.”

Đầu của Bảo Uyên kêu lên vài tiếng từng luồng băng khí kết tinh thành thi cốt rồi từ từ hoàn chỉnh hóa thành hình người, Bảo Uyên mở bừng hai mắt không có chút sinh cơ chỉ là một tôn khôi lỗi được tạo ra mà thôi, Mạc Can ngồi xếp bằng trên mặt đất cười nói:

“Được rồi, hai ngươi có thể chiến đấu với nhau rồi…”

“Chết cho ta, súc sinh!”

Ngưu Kim Đấu bùng nổ tu vi Thần Cảnh tầng 5 thượng kì trong thoáng chốc đã ở trước mặt của Mạc Can một rìu bổ tới, Bảo Uyên xuất hiện bàn tay như ngọc chạm khẽ vào người của Ngưu Kim Đấu làm cho hắn hóa thành tượng băng, Mạc Can nhìn lưỡi rìu chỉ cách đỉnh đầu một đầu ngón tay thì cười nói:

“Ta không thích bị nặng lời như vậy đâu, mà thôi cũng phải, suy cho cùng nàng ta cũng là đệ tử của ông mà đúng chứ? Tình thâm như cha con ruột, nếu là ta thì ta cũng sẽ tức giận lắm, cho nên…”

Mạc Can còn chưa hết lời thì một rìu phá băng bổ xuống thế nhưng lại trúng vào mặt đất tạo thành cái hố lớn, Mạc Can trốn thoát rất nhanh tốc độ phải nói ngay cả Linh Nhất Nguyên cũng không thể nào nhìn ra được, Bảo Uyên hai tay đặt lên ngực đôi mắt vô hồn xuất hiện từng tia gợn sóng cùng âm thanh vang lên nói:

“Vọng Khúc Khải Hoàng – Băng Kỷ Vô Tình.”

“Tới rồi, tới rồi, chính là thứ ta yêu thích nhất của Bạch Cơ Thần Nữ, Tấu Khúc – Diệp Băng Liên – Phấn Phủ.”

Mạc Can xòe song phiến vàng ròng ra quạt vào trong hư không tạo thành từng đóa băng liên nở rộ lan tỏa ra xung quanh, Bảo Uyên thì đột nhiên cất lên giọng hát lạnh lẽo tựa như băng tuyết, mặt đất hiện lên vô số băng nhận hướng về Ngưu Kim Đấu mà đâm tới, hắn ta hừ lạnh một rìu bổ xuống phá tan hết lớp băng thế nhưng chúng lại xuất hiện càng lúc càng nhiều làm cho hắn phải tránh né chứ không còn mạnh mẽ phá hủy nữa, những đóa băng liên tản ra tứ phía kia cũng mọc ra những sợi dây leo bằng băng quất loạn xạ bát phương, Ngưu Kim Đấu bùng nổ chiến khí một rìu quét ngang quát:

“Lôi Bạo Trấn Kích!”

Một rìu bổ ngang lôi bạo tàn phá toàn bộ băng nhận và băng liên, thế nhưng tiếng hát của Bảo Uyên vẫn vang vọng làm cho băng nhận lần nữa xuất hiện, băng liên cũng lần nữa xoay tròn quất roi loạn xạ, Mạc Can thấy được cảnh này liền đặt ngón tay lên thái dương nói:

“Đúng là tuyệt mỹ làm sao, giọng hát của Bạch Cơ Thần Nữ thay đổi theo từng cái đầu khác, ca khúc mới này thật tuyệt vời làm sao.”

“Này, lão nhị bị làm sao vậy? Không tiêu diệt hắn ta nhanh đi.”

Tam trưởng lão Lộc Nhung đập bàn vẻ mặt vô cùng tức giận, Linh Nhất Nguyên trầm mặc nói:

“Là do Bảo Uyên cản trở, tình sư đồ sâu nặng khiến cho Ngưu Kim Đấu trưởng lão không nỡ ra tay.”

“Không nỡ, vậy thì lão tử ra đó!”

Lộc Nhung không đợi cho những người khác kịp phản ứng lập tức hóa thành lôi quang xoẹt đi, Ngưu Kim Đấu chỉ biết phá hủy và tránh né nhìn về phía Bảo Uyên với đôi mắt tràn đầy bi ai không nỡ xuống tay, đột nhiên phía sau xoẹt qua một tia lôi đình hướng thẳng về phía Bảo Uyên một đao bổ xuống nói:

“Lão nhị, ngươi không ra tay được thì để cho lão tử!”

“Lão tam dừng tay!”

Lộc Nhung tốc độ cực cao rất nhanh đã tới trước mặt của Bảo Uyên một đao bổ xuống không hề lưu thủ, thế nhưng roẹt một tiếng Lộc Nhung lại thấy bàn tay cầm đao của mình đã biến mất, chỉ thấy máu tươi bắn lên mặt của Bảo Uyên, Mạc Can cầm lấy bàn tay bị đứt còn nắm chặt đao của Lộc Nhung đâm thẳng vào ngực của hắn nói:

“Trả lại cho ngươi…”

Lộc Nhung phun ra ngụm máu còn Ngưu Kim Đấu từ sau lao tới một rìu bổ xuống đánh lui hai người ôm lấy Lộc Nhung bay ngược trở về, Ngưu Kim Đấu vẻ mặt tối sầm lại nói:

“Lão tam! Ngươi thật ngu ngốc vừa rồi là do ta không có cơ hội ra tay, chứ không phải vì không nỡ.”

“Mau đem lão tam trở về.”

Lý Mộc Bình lập tức hạ lệnh liền có một cái thông đạo được mở ra, vừa mới hút lấy Lộc Nhung trở về thì có hai bóng người xuất hiện cùng hắn chui vào bên trong thông đạo, Lộc Nhung từ trong thông đạo chui ra nằm trên mặt đất hơi thở đã nặng nề hơn nhiều, mỗi một hơi thở đều mang theo chút lạnh lẽo của hàn khí, Linh Nhất Nguyên liếc mắt liền nhìn ra cau mày nói:

“Trong sương tuyết có độc, mau tìm luyện dược sư đến điều trị cho lão tam, nói lão nhị lập tức dừng chiến trở về.”

Mọi người làm theo sự sắp xếp của tông chủ chia nhau hành động, Ngưu Kim Đấu đại chiến với Mạc Can và Bảo Uyên tới giờ vẫn chưa phân thắng bại nhưng hơi thở của hắn đã bắt đầu nặng nề hơn trước, Lý Mộc Bình xuất hiện không nói hai lời trực tiếp kéo Ngưu Kim Đấu trở về hộ tông đại trận, Mạc Can ngơ ngác rồi thở dài ngồi xếp bằng trên mặt đất một tay chống cằm cợt nhã nói:

“Chạy rồi sao? Chán thật, nhưng mà ta cũng xong việc của mình rồi, chờ đợi bọn họ xử lý thế nào thôi.”

Linh Nhất Nguyên nhìn lên trên màn ảnh thấy Mạc Can vẫn ngồi xếp bằng tay thì chống cằm bộ dáng nhàn nhẫn vô tư, Bảo Uyên bên cạnh thì liên tục dùng ra công kích tấn công hộ tông đại trận, Linh Nhất Nguyên nhìn Ngưu Kim Đấu và Lộc Nhung đang được điều trị độc tố thì thở dài nói:

“Kẻ đến không tầm thường một chút nào, từ đầu tới cuối hắn đánh với hai vị như là đùa giỡn chưa hề dùng ra thực lực chân chính, chẳng trách được Trụ Nghĩa trưởng lão lại bỏ mạng, sương tuyết có độc càng chiến đấu lâu dài thì càng gây bất lợi cho chúng ta, nếu như đại trưởng lão và ta toàn lực tốc chiến tốc thắng thì xem ra mới có thể.”

“Tông chủ anh minh thần võ, đúng là có cái nhìn vô cùng sáng suốt.”

Một âm thanh trong trẻo vang lên trên đại điện làm cho tất cả phải kinh ngạc tìm kiếm xung quanh, bóng người nhỏ nhắn toàn thân quấn băng trắng khoác áo choàng đỏ đậm phủ đến mắt cá chân đang lắc lư đôi chân nhỏ trên trần nhà nhìn lấy đám người bên dưới, sau lưng còn đang đứng một nam tử trẻ tuổi thân trần có đầy hình xăm nhìn như những đám mây, Linh Nhất Nguyên híp mắt lại nói:

“Ngươi là kẻ nào?”

Như Ý đua đưa hai chân cười nói:

“Ta là Như Ý, kẻ đứng đầu Thập Đại Huyết Quỷ Vương, ở Huyết Chu Nhai bọn chúng gọi ta Quỷ Vương Thượng Nhất – Độc Nhãn Vương Nhất.”

Tịch Dận khoanh tay ngạo nghễ chiến ý tỏa ra một luồng khí bá đạo nói:

“Ta là Tịch Dận, ta là kẻ đứng thứ ba trong Thập Đại Huyết Quỷ Vương, Quỷ Vương Thượng Tam – Bạo Toái Phá Sát Quyền.”

Mạc Can ở bên ngoài trên môi nở ra một nụ cười hiền từ như có thể nhìn thấu được cuộc trò chuyện ở trong này nhìn lên màn ảnh nói:

“Ta là Mạc Can, kẻ đứng thứ hai trong Thập Đại Huyết Quỷ Vương, Quỷ Vương Thượng Nhị – Liên Diệp Băng Vương.”

Linh Nhất Nguyên nét mặt đã bắt đầu ngưng trọng hơn nói:

“Huyết Chu Nhai? Các ngươi là người của Hỗn Nguyên Thánh Quốc? Sao lại vượt vạn dặm đến Đông Thắng Quốc gây náo loạn?”

Như Ý chậm rãi hạ xuống mặt đất con mắt phải lóe lên màu đỏ tà dị làm cho rất nhiều người sợ hãi lui về sau vài bước, nàng nhìn chằm chằm vào Linh Nhất Nguyên nói:

“Các ngươi còn nhớ lúc mà Băng Liên Cực Hàn xuất hiện Đông Thắng Quốc này không?”

Linh Nhất Nguyên khó hiểu nói:

“Sự kiện năm đó đương nhiên ai ai cũng biết, bao gồm cả ba Đế Quốc kia.”

Như Ý nhẹ gật đầu nói:

“Phải, khi cuộc chiến đó bắt đầu thì Đông Thắng Quốc hoàng thất Lê Gia và Bích Đào Tông Vân Lạc và Vân Nhạn trưởng lão ngoại môn của các ngươi đã có tấn công một thiếu niên, hắn vừa hay lại là Cung Chủ của Vạn Niên Cung cũng chính là chủ nhân của Hỗn Nguyên Thánh Quốc.”

Linh Nhất Nguyên sắc mặt trầm xuống khí tức bắt đầu dao động nói:

“Cung chủ Vạn Niên Cung? Ta nhớ là hắn đã chết ở trận chiến với Phúc Hải Thánh Quốc thì liên quan gì đến Bích Đào Tông?”

Tịch Dận bên cạnh khí tức bạo khởi nói:

“Phúc Hải Thánh Quốc sớm thôi sẽ thành cá nằm trên thớt, còn Bích Đào Tông các ngươi cũng có nhân quả với chủ nhân của bọn ta, chỉ là tiện đường giải quyết mà thôi.”

“Lời lẽ ngông cuồng, đừng nghĩ dựa vào ba người các ngươi mà có thể lật trời à?”

Lộc Nhung mở bừng hai mắt khí độc tiêu tán kèm theo đó là lưc lượng Thần Cảnh tầng 4 đỉnh phong bạo phát, Tịch Dận dậm chân xuống tạo thành thế tấn một cái đại trận hiện ra bên dưới nói:

“Xem ra phải mạnh tay với các ngươi, Bạo Toái Tinh Trận – Vô Phong Phá Hoại Sát.”

“Lôi Kình Phá Đao Chuyển!”

Lộc Nhung không hề chịu thua khí tức bạo tăng một đao bổ xuống như xé tan thiên địa thành hai nửa, Tịch Dận một quyền vung ra cùng đao trực tiếp va chạm tạo thành bạo tạt kinh người sụp đổ cả đại điện, Lộc Nhung lui ra vài bước thân hình chấn động, Tịch Dận một quyền nện vào hư không nói:

“Không Thức!”

Đột nhiên sườn trái của Lộc Nhung xuất hiện một vết lỏm do quyền gây ra, Lý Mộc Bình nhướng mày nói:

“Quyền khí? Cao thủ quyền pháp sao? Lộc Nhung cẩn thận!”

“Toái Không Thức! Liên Quyền Sát!”

Tiếp nối một quyền vừa rồi chính là hàng vạn quyền khí đánh tới mà mắt thường không thể nhìn thấu, một bóng người đứng ngăn trước mặt Lộc Nhung tấm khiên chạm khắc ô quy chặn lại toàn bộ quyền khí, thế nhưng đỡ được quyền khí bọn họ vẫn phải bị bức lui đến vài trượng, người ra tay là tứ trưởng lão Lục Mạch, Tịch Dận hừ lạnh nói:

“Hai người không đủ, các ngươi phải có kẻ mạnh hơn nữa!”

“Vậy thì ta đấu với ngươi.”

Ngưu Kim Đấu một rìu từ phía sau bổ tới, Tịch Dận lập tức quay đầu đỡ được một kích, Lộc Nhung một đao quét ngang mà hắn lại nhảy bật lên dễ dàng tránh thoát, Lục Mạch một khiên từ trên trời nện xuống tạo thành khói bụi mịt mù, Tịch Dận lộn nhào tránh thoát đứng thế tấn trong mắt tràn ngập chiến ý nói:

“Đúng vậy! Mạnh mẽ lên! Chiến ý của các ngươi làm cho ta cảm thấy hứng thú hơn rồi, Bạo Toái Sát – Lưu Quyền!”

“Lôi Bạo Tích Nộ! Cuồng Long Trảm!”

Ngưu Kim Đấu một rìu lôi đình bổ xuống hóa thành lôi long lao tới phá tan mặt đất, Tịch Dận giữ nguyên thế tấn một quyền đấm ra hư không vỡ nát một quyền như lưu quang va chạm mạnh mẽ cùng lôi long, Lộc Nhung xuất hiện một đao hướng tới thủ cấp chém ngang, Lục Mạch sau lưng một khiến đẩy tới không hề chậm chạp như thứ vũ khí hắn sử dụng, từ trong đám khói bụi Ngưu Kim Đấu bay vọt ra một rìu quét tới cả ba hướng tấn công không kẻ hở ai cũng nghĩ rằng Tịch Dận sẽ chết.

“Không Thức Ngũ Ảnh – Bạo Toái Sát.”

Trận pháp dưới chân của Tịch Dận lóe sáng hóa thành năm hư ảnh y hệt hắn tạo thành thế vây công ba vị trưởng lão, năm cái bóng kia đấm ra quyền ý mạnh mẽ không khác gì so với bản thể đang đứng chính giữa, cả ba vị trưởng lão từ bỏ tấn công chuyển sang phòng thủ đòn đánh đang tới từ sau lưng, Ngưu Kim Đấu quan sát trận pháp nói:

“Hắn ta có thể cảm nhận được khí tức của chúng ta khi kích hoạt trận pháp này, chỉ cần chúng ta còn trong phạm vi của trận thì hắn sẽ có thể phán đoán ra công kích của chúng ta mà dùng chiêu thức để phản công lại.”

“Mới đó mà nhìn ra được rồi sao? Con mắt của ngươi đúng tinh tường, chiến đấu với ta đến chết đi! Không Thức Loạn Đấu!”

Tịch Dận biến mất xuất hiện trước mặt của Ngưu Kim Đấu một quyền đấm ra, hắn ngăn cản được định phản đòn thì đối thủ đã biến mất, Lộc Nhung bị một quyền tấn công vào lưng còn chưa kịp trả đòn thì hắn lại biến mất, Lục Mạch cũng tương tự bị đánh trúng thì đối phương đã biến mất, Tịch Dận liên tục biến mất rồi xuất hiện tấn công loạn xạ không có một chút quy luật nào, Lý Mộc Bình nhìn sang tông chủ nói:

“Tông chủ, kẻ này không tầm thường một chút nào, hắn vậy mà một mình đối kháng ba vị trưởng lão mà không rơi vào thế hạ phong.”

Linh Nhất Nguyên nói:

“Đại trưởng lão cũng ra tay thôi, ta đối phó với nữ nhân trước mắt.”

Lý Mộc Bình rút ra trường kiếm chuẩn bị chiến đấu thì thấy không khí xung quanh đột nhiên giảm xuống từng luồng khí lạnh lan tỏa khắp tông môn, rất nhiều đệ tử gục xuống miệng nôn ra máu tươi hít thở nặng nề, mỗi một lần hô hấp là cơ thể như bị tảng đá lớn đè nặng đau đớn không thôi, Mạc Can không biết từ khi nào đã xuất hiện giữa đám đông bước đi ung dung tự tại, Linh Nhất Nguyên lúc này mới nhìn lên màn ảnh thấy hộ tông đại trận đã bị phá hủy bởi một tôn phật đà vạn tay, mười hai tòa thiên phong rơi vào trong chiến đấu với mười hai người mặc áo choàng đỏ, Mạc Can phe phẩy cây quạt trước mặt cười nói:

“Các vị bắt ta ở ngoài chờ nhàm chán quá, ta phải đích thân tới đây tìm kiếm đối thủ để giao chiến, Tuyết Phấn – Thấu Cốt!”

Song phiến quạt thành hai đường chéo tuyết phấn lập tức bao phủ toàn bộ Bích Đào Tông càng lúc càng dày đặc hơn, Linh Nhất Nguyên bùng nổ khí tức nói:

“Dừng tay!”

Mạc Can hai hàng nước mắt chảy xuống vẻ mặt thương cảm nói:

“Tông chủ đại nhân, ngài đang thương xót cho đám đệ tử đang chết vì hoại tử bởi phấn tuyết của ta sao? Ngài thật cao thượng đúng là không thẹn với danh tông chủ…”

“Cái tên giả nhân giả nghĩa, chết!”

Lý Mộc Bình một kiếm chém xuống tốc độ cực nhanh vượt xa hơn so với Trụ Nghĩa trước đó, Mạc Can cúi người tránh né được một kiếm song phiến cắt ngang tạo thành sáu đường trảm sắc bén mang theo tuyết phủ.

“Luân Phi Tuyết Lục Trảm!”

“Đòn đánh không kẻ hở?”

Lý Mộc Bình cũng phải kinh ngạc trước một đòn này, Mạc Can lui ra sau vài bước tỏ vẻ kinh ngạc nói:

“Nè nè, ngươi còn nhanh hơn tên tu sĩ Bích Đào Tông lúc trước ta gặp nha, hắn tên là gì nhỉ? À, Trụ Nghĩa trưởng lão thì phải.”

“Lôi Lịch Cửu Thức, Trảm Sát!”

Lý Mộc Bình đường kiếm lóe lên cửu ảnh thần lôi không cho Mạc Can mở miệng thêm bất kì giây phút nào nữa, Mạc Can híp mắt lại song phiến quạt ra hai nanh thú ngưng tụ từ tuyết băng đâm tới, Sương Phủ – Nanh Tuyết còn chưa phải là chiêu kết thúc mà nối tiếp đó chính là Băng Liên Đài – Diệp Lạc một đóa sen nở rộ sau đó nổ tung hóa xung quanh thành một vùng đất băng rộng lớn, những đệ tử không trốn kịp lập tức hóa thành tượng.

Lôi kiếm lóe lên đã ngăn cản được hết thảy áp sát tới bên cạnh Mạc Can, thân ảnh Lý Mộc Bình lướt tới để lại tàn ảnh lôi động kiếm không chậm trễ chém thẳng vào đầu, Mạc Can con ngươi co rút thật không ngờ hai đòn công kích liên tiếp lại không thể cản được bước tiến của đối phương, hắn lập tức phẩy một cây quạt xuống mặt đất quát:

“Tuyết Phấn – Băng Nhu Khôi Lỗi.”

Một bức tượng băng y hết Mạc Can xuất hiện cùng với hắn phẩy quạt thêm một lần nữa quát:

“Băng Diệp Liên – Thiên Thủ Phật Đà!”

“Tuyết Loạn Trảm – Phiến Lưu Bách Vũ!”

Bản thể Mạc Can thì đứng trên phật đà thiên thủ vạn trượng còn khôi lỗi thì vung ra song phiến cắt loạn xạ không có quy luật tựa như một điệu múa, nhưng trong mắt của Lý Mộc Bình và một vài cao thủ khác thì đòn này của Mạc Can chính là chứa hàng vạn vết chém nếu trực tiếp đón đỡ sẽ chắc chắn nhận lấy thương thế, mà phía trên đỉnh đầu còn có hàng vạn quyền pháp của tôn phật đà thiên thủ đánh xuống hoàn toàn không có đường tránh.

“Lôi Oanh Diệt!”

Linh Nhất Nguyên không thể đứng nhìn thêm nữa đã lập tức động thủ, một chiêu phá tan tôn phật đà thành từng mảnh, Mạc Can rơi tự do xuống nhưng mà không chút bận tâm gãi gãi đầu nói:

“Bị phá rồi sao? Thật là chẳng vui một chút nào hết nha, Sương Phủ – Phù Hoa Phi Diệp Tuyết.”

Mạc Can giữa không trung phẩy nhẹ quạt những tảng băng to lớn do tôn phật đà bị phá hủy đột nhiên hóa thành từng cánh hoa theo cánh tay hắn phất quạt thêm một lần nữa, những cánh hoa nhẹ nhàng phiêu bồng trở nên sắc nhọn hướng tới Linh Nhất Nguyên công kích tới.

“Đòn này chắc không giết được ngài đâu nhỉ? Tông chủ.”

Mạc Can phẩy quạt hai cái nanh tuyết lần nữa xuất hiện công kích tới, từ trong đám hoa nổ tung một tiếng lôi đình thổi bay toàn bộ thành phấn vụn kể cả 2 nanh tuyết cũng theo đó biến mất, Linh Nhất Nguyên bị thương không nhẹ toàn thân vết cắt nhiều vô số làm cho độc tố xâm nhập càng lúc càng nhanh, Linh Nhất Nguyên bùng nổ tu vi Thần Cảnh tầng 6 đỉnh phong vẻ mặt ngưng trọng nói:

“Đại trưởng lão, kẻ này tu vi chí ít là Thần Cảnh tầng 7 không được khinh xuất.”

Lý Mộc Bình hóa thành lôi ảnh tề tựu cùng Linh Nhất Nguyên cả 2 đều là Thần Cảnh tầng 6 đỉnh phong, khi đứng cạnh nhau tạo thành khí thế nghiền ép thiên địa, Mạc Can xoay hai cây quạt trong tay dáng vẻ tự tại rồi gấp quạt lại nở ra một nụ cười từ bi nói:

“Được rồi, ta sẽ nghiêm túc với các vị một chút, Băng Nhu Khôi Lỗi, hiện.”

Mạc Can phẩy quạt lại thêm một cái băng khôi lỗi y đúc hắn xuất hiện, hai Băng Nhu Khôi Lỗi không tản ra bất kì khí tức nào lại lặng lẽ xòe song phiến ra, Mạc Can vỗ vai hai khôi lỗi trước mặt rồi cười nói:

“Tuyết Phấn – Băng Nhu Khôi Lỗi có sức chiến đấu mạnh ngang với ta, xem thử hai ngươi chịu được bao nhiêu công kích.”

“Sương Phủ – Phù Hoa Phi Diệp Tuyết.”

“Sương Phủ – Nanh Tuyết.”

“Sương Phủ – Luân Phi Tuyết Lục Trảm!”

Mạc Can vung quạt hàng vạn cánh hoa tuyết bay tới như vạn kiếm xuyên tâm, hai khôi lỗi cũng đồng loạt xuất thủ lần lượt là Nanh Tuyết và Luân Phi Tuyết Lục Trảm, Linh Nhất Nguyên lôi kiếm nhất chuyển chém ra một vệt thần lôi màu đỏ đậm, Lý Mộc Bình một kiếm đâm tới lôi long như thần uyển chuyển lướt tới.

“Huyết Lôi Khai Thiên Trảm.”

“Lôi Thần Hóa Long Phá!”

Một vụ nổ ầm vang sụp đổ gần như một nửa Bích Đào Tông vô số đệ tử chết không kịp ngáp, Mạc Can lúc này mới chậm rãi bước lên phía trước đôi mắt thất sắc lấp lánh tinh quang nói:

“Thú vị, nhưng mà đã tới lúc kết thúc trò chơi này rồi, Thần Vực Tuyết Lĩnh.”

Mạc Can phẩy quạt cuồng phong nổi lên bão tuyết che phủ chiến trường, độc tố tăng mạnh và nhiệt độ giảm dần khí tức của các đệ tử Bích Đào Tông bắt đầu suy yếu chết dần chết mòn bởi độc tố hủy hoại trong cơ thể, từ chỗ sâu nhất của Bích Đào Tông lóe lên một đạo thần lôi phá tan toàn bộ lĩnh vực của Mạc Can dễ dàng làm cho hắn phun máu lui về sau vài bước, một thân ảnh áo trắng già nua xuất hiện chấp tay sau lưng nói:

“Ngươi muốn trận chiến này kết thúc thì nó phải kết thúc sao?”

Tịch Dận đang áp đảo ba vị trưởng lão cũng đột nhiên bị lôi điện oanh kích bay ngược về sau phun máu, dưới sự xuất hiện của lão già trước mắt toàn bộ người của Bích Đào Tông liền tập hợp lại nói:

“Lão tổ.”

Mạc Can lau máu trên khóe miệng cây quạt gõ gõ trên vai cười nói:

“Cuối cùng cũng xuất hiện rồi à? Bọn ta đợi lão mãi đấy, lão già.”

“Bọn chúng không kẻ nào mạnh mẽ như mong muốn của ta, nếu thật sự toàn lực e là không chịu nổi một kích.”

Tịch Dận cũng từ đống đất đá bước ra như chưa hề bị thương tổn hơi khởi động cơ thể một chút như vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon, lão già giơ tay lên hơi nhấn xuống một cổ áp lực mang theo lôi uy giáng xuống trấn áp hai người, Mạc Can khựng lại miệng tràn ra máu tươi nhưng vẫn nở ra nụ cười nói:

“Hay thật đó, cảm giác sảng khoái làm sao…”

“Một tên vô cảm như ngươi đừng cố bày ra những thứ biểu cảm giả tạo đó.”

Lão già lại dùng lực uy áp càng mạnh làm hai người khụy gối xuống, Như Ý khẽ búng tay toàn bộ uy áp bị giải trừ mỗi một bước của nàng đi ra liền có những luồng huyết khí phân tán từng nhánh hoa cúc đỏ nở rộ, Như Ý một tay chống hông tay còn lại đặt nhẹ lên ngực bộ dáng yêu kiều nói:

“Lão tổ của Lê gia đã bị ta tiêu diệt, giờ Bích Đào Tông nếu không mau đầu hàng thì sẽ chịu chung số phận.”

“Ngươi nói Lê Gia Khiêm bị diệt?”

Lão tổ Bích Đào Tông Trần Thiên Dụ vẻ mặt có một chút trầm xuống, Lê Gia Khiếm lão tổ hoàng thất tu vi Thần Cảnh tầng 7 sơ kì tuy thấp hơn lão 2 giai nhưng cũng là một cao thủ khó giết, Như Ý che miệng cười nói:

“Ngạc nhiên? Những kẻ không chịu khuất phục dưới chân Hỗn Nguyên Thánh Quốc, kết cục chính là diệt vong, ta cho ngươi ba hơi thở để đưa ra quyết định tồn vong của Bích Đào Tông.”

Như Ý khẽ bắt lấy một cành hoa cúc đỏ đang lơ lửng ánh mắt đỏ rực bên phải nhìn chằm chằm vào Trần Thiên Dụ không có khí tức nhưng vô hình lại làm cho đám người Bích Đào Tông lùi lại phía sau một bước, Mạc Can phẩy quạt nói:

“Băng Diệp Liên – Thiên Thủ Phật Đà.”

“Băng Diệp Liên – Phù Đồ Bồ Tát.”

“Băng Diệp Liên – Thùy Liên Như Lai.”

Mạc Can và hai cổ khôi lỗi triệu hồi ra ba bức tượng phật bao vây lấy đám người Bích Đào Tông vào giữa, chỉ cần thời gian ba hơi thở kết thúc liền tùy thời tấn công không có được thoát, Tịch Dận dặm chân xuống đất tạo thành thế tấn hai mươi bốn đạo tàn ảnh hiện ra nắm chặt song quyền.

“Phá Sát Trận – Nhị Thập Tứ Trấn Ngục Quyền.”

Trần Thiên Dụ lặng lẽ cầm lấy trường thương trong tay giọng già nua vang khắp thiên địa nói:

“Nếu đích thân cung chủ của các ngươi đến thì lão phu sẽ cùng Bích Đào Tông đầu hàng, chứ lão phu nhất quyết không đầu hàng đám quỷ sai các ngươi! Bích Lôi Đào Thiên Khởi! Lôi Thần Sát Phạt!”

“Bích Lôi Đào Thiên Khởi! Lôi Thần Sát Phạt!”

Tất cả người của Bích Đào Tông lập tức hô lớn một cái lôi trận bao phủ gần như một nửa Đông Thắng Quốc này lại, Thần Trận thi triển bất luận là ai nằm trong phạm vi của nó đều sẽ chịu không ít tổn thương bởi lôi kích, Như Ý mỉm cười ngón tay khẽ đẩy cành hoa cúc trong tay bay tới phía trước nói:

“Sát trận này bọn ta đã tìm cách đối phó lâu rồi, chỉ là không biết các ngươi có nhận ra điểm bất thường trong phấn tuyết đã hít vào hay không?”

“Ngự Huyết – Huyết Quỷ Bạo Sinh Chú!”

Những mảnh sương tuyết chảy trong cơ thể của những người Bích Đào Tông đột nhiên hóa thành huyết sắc rồi lập tức lan tỏa ra khắp các mạch máu, cử động của bọn họ dừng lại như cơ thể không hề nghe theo sự khống chế của mình nữa, Linh Nhất Nguyên sắc mặt tối sầm lại nói:

“Lão tổ, các đệ tử kia e là không xong rồi.”

Trần Thiên Dụ cắn chặt ra lôi điện bạo tạt lan truyền khắp cơ thể của mấy đệ tử ý đồ muốn xóa tan huyết vụ, Như Ý mỉm cười nhẹ giọng nói:

“Ý tưởng không tồi, thế nhưng toàn bộ lực lượng của ngươi đang đặt ở trận pháp, nên không thể nào xóa bỏ huyết khí của ta được đâu, Ngự Huyết – Huyết Vụ Phong Cấm!”

Các đệ tử gục ngã xuống đất kêu gào thảm thiết trong mắt tràn đầy tơ máu thống khổ lăn lộn trên đất, huyết vụ bay lên che khuất cả một vùng trời rộng lớn từ trong đó bóng dáng một con quái vật xuống cốt xuất hiện với sáu bàn tay sắc nhọn, một con mắt ngay chính giữa đầu hàm răng nhô ra cùng máu tươi chảy xuống như thác nước làm cho nó càng thêm phần đáng sợ không khác gì quỷ thần, Như Ý đứng ở trên đỉnh đầu quái vật trong mắt đầy sự vô tình nói:

“Kết thúc được, Cốt Vương Huyết Quỷ – Thôn Thiên Thần Ma!”

Cốt Vương Huyết Quỷ há miệng một cổ hấp lực kinh người xuất hiện thu lấy máu tươi của đám đệ tử nằm lăn lộn trên đất không thể nào ngăn cản được máu tươi bị kéo ra khỏi thân thể của mình, từng người từng ngươi đều kêu gào thống khổ từ từ ốm lại chỉ còn là bộ xương khô và lớp da bên ngoài, Như Ý giơ tay phải lên liền thấy Cốt Vương Huyết Quỷ cũng động loạt giơ ba cánh tay bên phải lên đập thẳng xuống phía dưới Linh Nhất Nguyên vẻ mặt âm trầm trận pháp còn chưa hoàn thiện, nếu như miễn cưỡng phá bỏ thì sẽ lập tức nhận phản phệ không hề nhỏ một chút nào, một bóng người xoẹt qua phá vỡ hư không lôi đình kinh thiên giáng xuống lập tức phá huỷ Cốt Vương Huyết Quỷ thành từng mảnh vụn, Như Ý cau mày ngẩn đầu nhìn lấy bóng người kia thì trong lòng có một chút giật mình lập tức quỳ xuống nói:

“Chủ nhân.”

Đạo Lâm chấp tay sau lưng không liếc nhìn đám người Như Ý lấy một cái mà nhìn chằm chằm vào Trần Thiên Dụ nói:

“Ngươi là kẻ dẫn đầu Bích Đào Tông?”

Trần Thiên Dụ nhẹ gật đầu nói:

“Là lão phu, ngươi là kẻ nào?”

Đạo Lâm thản nhiên nói:

“Ta một phần linh hồn của Vạn Niên Cung Chủ, có thể xem ta là hiện thân của ngài ấy, tên gọi Đạo Lâm.”

Trần Thiên Dụ sắc mặt có một chút nghi ngờ thần thức phóng xuất dò xét ra chỉ thấy kẻ trước mắt chỉ là tu vi Thần Cảnh tầng 1 còn là một đạo linh hồn, nhưng sức mạnh thực tế thì cho thấy kẻ trước mắt có đủ khả năng phá huỷ đầu huyết quỷ kia không phải dạng tầm thường, Đạo Lâm vung tay hắc lôi giáng xuống phá tan đi toàn bộ hắc khi để lại một bầu không khí trong lành như lúc đầu thế nhưng cảnh vật tan hoang kiến trúc đổ nát thây xác khắp nơi thì hoàn toàn không hề thay đổi, hắn vung tay ba đạo thần lôi lập tức trói chặt 3 người kia lại ánh mắt lại có một chút không hài lòng nói:

“Ta nhớ là dặn dò các ngươi khiến bọn họ thuần phục chứ không phải lạm sát…”

Như Ý cung kính nói:

“Chủ nhân, sứ giả của chúng ta đến đây đã nhiều lần, rất nhiều điều kiện được đưa ra nhưng Đông Thắng Quốc đều không đồng ý, nói muốn bọn họ thuần phục thì phải tiêu diệt Tiên Thiên Thánh Quốc.”

Trần Thiên Dụ nét mặt khó coi nói:

“Ngươi nói láo! Bọn ta chưa từng nhận được tin sứ giả của Hỗn Nguyên Thánh Quốc tới làm sao có thể ra điều kiện để quy hàng?”

Đạo Lâm quét mắt qua một vòng hướng thẳng tới một vị trưởng lão bên trong Bích Đào Tông lôi điện xoẹt qua đã khống chế hắn kéo tới trước mắt không nói hai lời một ngón tay điểm thẳng mi tâm, hắc lôi xuyên thấu phá vỡ nguyên thần một mảnh ký ức hiện lên liền thấy tên này đã gặp mặt sứ giả của Hỗn Nguyên Thánh Quốc vô số lần rồi đưa ra rất nhiều điều kiện vô lý, khiến sứ giả tức giận bỏ đi mà phía sau đoạn ký ức này còn có bóng dáng của người Phúc Hải Thánh Quốc sai khiến, Đạo Lâm búng tay liền biến cơ thể của tên này thành tro bụi nói:

“Mọi chuyện đã rõ, Phúc Hải Thánh Quốc là kẻ ở sau mọi chuyện, bây giờ ta cho các ngươi một cơ hội, đầu hàng hay chết?”

Trần Thiên Dụ ngẩn đầu nhìn Đạo Lâm thật sau thần niệm khẽ động liền thở dài bất lực nói:

“Kẻ này đã hoàn toàn không chế lôi trận rồi…”

Như Ý, Mạc Can và Tịch Dận không còn bị lôi xích khống chế cũng lập tức bùng nổ ra khí thế kinh người, bọn họ chỉ cần được lệnh của Đạo Lâm sẽ lập tức động thủ không hề nghi ngờ, Trần Thiên Dụ nhìn Linh Nhất Nguyên thấy hắn cũng nhẹ gật đầu thì lão hít một hơi thật sâu nói:

“Lão phu đầu hàng vô điều kiện.”

Đạo Lâm dậm chân lôi thần trận cũng lập tức phân giải không còn chút động tĩnh, hắn liếc mắt nhìn Trần Thiên Dụ nói:

“Bích Đào Tông đổi thành Lôi Linh Các, Đông Thắng Quốc cũng đổi thành Lôi Trì Quốc. Đây là Lôi Thần Nộ Quyết của ta, nếu các ngươi lĩnh hội được thì xem như là cơ duyên truyền thừa.”

Trần Thiên Dụ nhận lấy một quyển trục thần thức dò xét lập tức ngây người, lão ta cảm thụ ra ràng ý cảnh lôi đạo bên trong tiềm cận với thiên kiếp, nếu học được một chút da lông bên ngoài cũng đủ để ngạo thị thiên hạ, Đạo Lâm lúc này mới phất tay một đạo thanh âm vang khắp đất nước này.

“Từ nay về sau Đông Thắng Quốc đổi thành Lôi Trì Quốc dưới sự cai quản của Vạn Niên Cung, một trong các quốc gia phụ thuộc Hỗn Nguyên Thánh Quốc lấy Lôi Linh Các làm đầu lĩnh của tân quốc.”

Đạo Lâm hóa thành lôi điện phá tan hư không rời đi, Mạc Can phe phẩy cây quạt thở dài nói:

“Thật không ngờ chủ nhân đã từ Chân Mộc Thổ Giới trở về rồi, được rồi, được rồi, ta sẽ hóa giải độc tố trên thân của các ngươi.”

Mạc Can phẩy quạt một luồng hàn khí quét qua đám người lần này là kéo ra toàn bộ độc tố ra khỏi cơ thể của tu sĩ Bích Đào Tông, bây giờ gọi đúng hơn là Lôi Linh Các mới phải.

Tiên Thiên Thánh Quốc bầu trời xuất hiện vô số mây đen từng bên trong bắn xuống vô số hỏa cầu, rất nhiều tông môn đứng ra ngăn cản nhưng mãi vẫn không thể ngăn hết được, những hỏa cầu rơi xuống đại địa tạo thành thảm hỏa lan ra khắp biên ải, Tiên Thiên Thần Cung nằm ở trung tâm Thánh Quốc với một toa cung điện ở nhìn như tiên giới với rất nhiều tiểu cung điện lơ lửng xung quanh, ở trong Thần Cung đang ngồi một nữ tử diện mạo trẻ trung xinh đẹp nhưng kì thật nàng đã tồn tại đến năm vạn năm rồi.

Người đời tôn xưng Tiên Thiên Thần Nữ Nhậm An Nhiên tu vi nửa bước Thần Hoàng, phía dưới chính là bảy vị nữ tử khuynh quốc khuynh thành khác gọi là Thất Thần Nữ Đế mà trong đó có Ngọc Nữ Thần Đế từng xuất hiện ở cuộc chiến tranh đoạt Băng Liên Cực Hàn năm đó, Nhậm An Nhiên nhìn lên màn ảnh hiện rõ biên giới Tiên Thiên Thánh Quốc bị mây đen che phủ liên tục có hỏa cầu giáng xuống thì thản nhiên nói:

“Người động thủ là Hỗn Nguyên Thánh Quốc, vi sư đoán là Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn đến để tính món nợ cũ với con đấy, Ngọc Nữ.”

Ngọc Nữ Thần Đế ngoài sáng là nữ đế của một đế quốc hùng mạnh trong tối lại là đệ tử thứ bảy của Nhậm An Nhiên, nàng bước ra ôm quyền nói:

“Sư tôn, con sẽ đích thân nghênh chiến, dù có hi sinh cũng sẽ…”

“Sẽ kéo theo toàn bộ Tiên Thiên Thánh Quốc chôn cùng à? Đã trăm năm trôi qua mà con chỉ mới đột phá đến Thần Tổ, khiến cho vi sư thật thất vọng quá nhiều, thôi bỏ đi, Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn sẽ không dám tiêu diệt Tiên Thiên Thánh Quốc đâu, bởi vì có Thiên Thần Điện đang chống lưng cho nhân tộc hắn tuyệt đối không làm càn.”

Nhậm An Nhiênn ngưng lại một lúc mới xua tay nói:

“Con đến biên giới đàm phán với hắn đi, Hỗn Nguyên Thánh Quốc chắc chỉ muốn một phần lợi lộc từ phía chúng ta thôi, đừng quá kích động.”

Ngọc Nữ Thần Đế ôm quyền hướng về phương xa hóa thành kim quang chói sáng bay đi, biên giới Tiên Thiên Thánh Quốc tràn ngập hỏa diễm dù có Thần Cảnh cường giả cũng không thể hoàn toàn ngăn cản được hết thảy, một vị tướng lĩnh canh giữ biên giới tức giận nói:

“Phá cho lão tử!”

Hai chưởng che trời hướng thẳng lên trên mà đập tới xé tan tầng mây lộ ra bóng người yêu kiều thước tha, nàng ta nhẹ nhàng nhìn bàn tay của mình lật qua lật lại bộ dáng bình thản rồi mới liếc mắt về phía tướng lĩnh nói:

“Đúng là có chút dũng khí, quỳ xuống.”

Âm thanh vang vọng tất cả kết giới bảo hộ ngay biên giới của Tiên Thiên Thánh Quốc lập tức vỡ nát, những tu sĩ Thần Cảnh cao cao tại thượng bởi vì một tiếng quát này đã bị ép phải quỳ xuống bởi sức mạnh áp đảo, Nữ Vương Xà Nhân Tộc Tộc Trưởng Tuyết Nguyệt lại là người xuất thủ đánh Tiên Thiên Thánh Quốc, nàng ta thấy đám người bên dưới đã ngoan ngoãn quỳ xuống thì đôi mắt nhìn vào hư không nói:

“Cuối cùng cũng đến, ngươi làm ta đợi lâu quá đấy, Ngọc Nữ.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-de-thong-gia-ta-nhin-khong-dung-dan-sach-bi-nang-bat-bao
Nữ Đế Thông Gia, Ta Nhìn Không Đứng Đắn Sách Bị Nàng Bắt Bao
Tháng 10 20, 2025
dai-dao-bien-tap-bat-dau-ta-thanh-hoi-vu-chi-chu.jpg
Đại Đạo Biên Tập, Bắt Đầu Ta Thành Hôi Vụ Chi Chủ!
Tháng 1 10, 2026
lang-tieu-tien-toc
Gia Tộc Tu Tiên: Từ Linh Thực Phu Bắt Đầu
Tháng 1 16, 2026
su-thuong-toi-nguu-tong-mon.jpg
Sử Thượng Tối Ngưu Tông Môn
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved