Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
huyen34

Địa Sư Hậu Duệ

Tháng 1 21, 2025
Chương 390. Đại Kết Cục Chương 389. Mệnh
ta-ngu-say-mot-ngan-nam.jpg

Ta Ngủ Say Một Ngàn Năm

Tháng 2 24, 2025
Chương 186. Từ Tôn Giả Chương 185. Cung gia lão tổ
tong-vo-bac-luong-tieu-tu-tai-vi-hon-the-tu-vi-hung.jpg

Tống Võ: Bắc Lương Tiếu Tự Tại, Vị Hôn Thê Từ Vị Hùng

Tháng 2 1, 2025
Chương 105. Nắm giữ quyền thượng áp Vương Tiên Chi, muốn dưới thân đạp Bạch Ngọc Kinh! « Đại Kết Cục » Chương 104. Một mình công thành, Sơn Lân Quan, 1 quyền diệt sát Hàn Điêu Tự!
than-cap-chu-kiem-su-vo-han-rut-ra-chap-kiem-nhan-tu-vi.jpg

Thần Cấp Chú Kiếm Sư, Vô Hạn Rút Ra Chấp Kiếm Nhân Tu Vi

Tháng 1 25, 2025
Chương 174. Đại kết cục Chương 173. Quay về Thạch Phong thành
tranh-kiep-lien-tro-nen-manh-me-ta-tai-tan-thu-thon-cau-den-vo-dich.jpg

Tránh Kiếp Liền Trở Nên Mạnh Mẽ, Ta Tại Tân Thủ Thôn Cẩu Đến Vô Địch

Tháng 2 1, 2025
Chương 148. Đại kết cục Chương 147. Đã lâu nguyền rủa
quai-vat-toi-roi

Quái Vật Tới Rồi

Tháng 1 16, 2026
Chương 507: Đế triệu chi thủ, nghịch thời chi nắm (3) Chương 507: Đế triệu chi thủ, nghịch thời chi nắm (2)
ta-thuc-su-chi-co-mot-lao-ba.jpg

Ta Thực Sự Chỉ Có Một Lão Bà

Tháng 1 24, 2025
Chương 20. Phiên ngoại: Long Vũ thỉnh kinh đường Chương 19. Phiên ngoại: Sinh, có thể sức lực sinh!
ta-la-van-co-chua-te.jpg

Ta Là Vạn Cổ Chúa Tể

Tháng 2 23, 2025
Chương 711. Lại tiến Hỗn Độn thời không Chương 710. Là Vạn Long Chúa Tể! Vạn Long Chúa Tể trở về!
  1. Ta Là Hàn Vũ Thiên
  2. Chương 378: Cổ Thần.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 378: Cổ Thần.

Hồn Bạc nét mặt kinh ngạc thật không thể ngờ được nữ nhân trước mắt lại có thể dễ dàng phá vỡ hư ảnh Hồn Thiên Đế như vậy, Kình Kha bên cạnh một chân dặm xuống đại hải nổi lên hóa thành giao lòng gào thét lao tới.

“Bát Long Thủy Linh Chưởng.”

“Thiên Âm Bạo Hồn, Tam Khiếu Diệt Linh!”

U Dạ cùng lúc phóng ra sóng âm với ba cài đầu làm cho không gian theo đó mà vặn vẹo, Hồn Bạc một trảo chộp tới ức vạn oan hồn gào thét như tu la địa ngục.

“Oan Khúc Hồn Mệnh Trảo!”

Ố hất mái tóc về phía sau vẽ đẹp kiêu sa của nàng làm cho rất nhiều kẻ phải chìm đặm, một luồng khí tức bá đạo bộc phát hội tụ vào quyền kình của nàng.

“Hận Quyền – Phá Tâm Chưởng!”

Lục đạo trùng kích xuyên qua tầng tầng không gian, không đánh vào thân thể mà đánh vào tâm trí của Hồn Bạc, Kình Kha và U Dạ, dù là một tia hận thù được chôn trong quá khứ hay hiện tại cũng đều bị kích phát làm cho bọn họ tâm thần rối loạn, công kích thi triển cũng theo đó mà hóa thành hư vô tan theo thiên địa, Ố một bước đạp ra bầu trời hóa thành huyết sắc.

“Hận của ta không chỉ là cảm xúc… còn là đạo mà chủ nhân đã chỉ dạy cho ta. Hận là chấp niệm, là đại đạo ta theo đuổi! Ý Cảnh Sinh Hận – Thiên Diệt Vô Tình! Mở!”

Trời đất nhuốm màu đỏ đậm, như máu từng kẻ đã bị chôn vùi. Trong khoảnh khắc, ba người bọn họ không còn nhìn thấy Ố, mà thấy hàng vạn oan hồn quỳ rạp, chắp tay nguyện chết thay.

Ý Cảnh này không mang sát khí, chỉ mang sự tuyệt vọng lặng lẽ đến đáng sợ, khiến vạn vật không còn muốn sống, khiến cả những cường giả siêu việt cũng… run rẩy.

Nàng ta một bước dẫm lên hư không càng bước đi thì tất cả sinh linh càng phải thống khổ chìm trong hận thù, Hồn Bạc nét mặt ngưng trọng đập trượng xuống đất tạo thành lĩnh vực linh hồn, Kình Kha hóa thành bản thể Thủy Ly Giao Long và U Dạ hóa thành Cổ Loa Thiên Âm Bức, nàng khinh thường bàn tay hạ xuống nói:

“Hận thù của các ngươi ở trong quá khứ như thế nào?”

Kình Kha là kẻ đầu tiên bị Ý Cảnh ảnh hưởng từng dòng ký ức từ quá khứ tuông trào trong đầu, tim đập liền hồi một cảm giác có thể hủy diệt đi mọi thứ muốn tất cả chìm trong sự hận thù của hắn.

“Kình Lạc Tiến! Ngươi hại ta! Cả đời này bổn tôn nhất định sẽ xé xác ngươi!”

Kình Kha quằn quại trên mặt đất mặc cho rất nhiều người trong tộc đứng ra ngăn cản, nhưng đều bị hắn quật bay đi nhẹ thì bị thương nặng thì hóa thành thịt vụn, Hồn Bạc vung trượng hàng vạn hồn trảo lao tới, Ố lại cất tiếng nói:

“Hận thù của các ngươi ở hiện tại như thế nào?”

Hồn Bạc phun ra hồn khí vẻ mặt tái nhợt từ trong linh hồn hình ảnh Hàn Vũ Thiên vừa đoạn một tay hiện lên trước mắt, nỗi hận trong lòng lập tức bùng phát dữ dội cũng nhanh chóng chìm trong đau đớn không nguôi, U Dạ vốn miễn cưỡng có thể tiếp tục chống cự nhưng một quyền Phá Tâm Chưởng lần nữa đánh tới đã khiến hắn chìm vào trong thù hận mất kiểm soát, Diệp Triều Nguyên thấy vậy vẻ mặt vô cùng khó coi nói:

“Dựa vào Khí Vực đã hoàn toàn khiến cho ba vị cao thủ siêu việt bị mất kiểm soát, nếu không mau chóng giải quyết kẻ này e là hậu họa khôn lường, Tà Tinh Tịch Diệt.”

Diệp Triều Nguyên muốn vung ra công kích đánh lén Ố thế nhưng Thanh Ảnh Loan sao có thể để hắn được như ý lập tức thi triển Tam Loan Phong Bạo ngăn cản, Hàn Vũ Thiên ngẩn đầu nhìn đại trận phía trên cảm ứng được Ý Cảnh Tam Sát đang sắp không trụ nổi nữa, Mộc Thiên tay kết pháp quyết quát lớn nói:

“Tinh Linh Tán Quang Kết Giới.”

Một kết giới tự vận hành, hình thành khi đủ 3.000 tinh linh tụ khí dưới Thần Thụ, Mộc Thiên lại kết thêm thần ấn mười hai vị Thần Cảnh của Tinh Linh Tộc đứng nghiêm chỉnh thành một trận đồ.

“Tinh Hồn Mệnh Giới Đồ!”

Đồ hình xoáy luân 12 tầng, tương ứng 12 Chu Thiên Thần Tinh, từng tầng là một tầng ý cảnh đạo nguyên có thể mở ra tầng liên kết với Hư Ảnh Cổ Thần Tinh Linh, Mộc Thiên kết đạo trận cuối cùng cũng là ở trung tâm Thần Thụ quát:

“Tinh Linh Cổ Thần Thụ! Hiện!”

Tinh Linh Cổ Thần Thụ tỏa ra ánh tinh quang bất diệt, hóa thân thành trụ cột nối liền Tinh Linh Tổ Giới và Chân Mộc Thổ Giới, trong trạng thái khởi trận từng chiếc lá của Thần Thụ phát ra Thiên Âm Thần Ngữ, dẫn dắt toàn bộ Tinh Linh cộng hưởng khí tức càng lúc càng mạnh mẽ.

Mộc Thiên có được pháp quyết điều khiển Tinh Linh Cổ Thần Thụ từ Tinh Khả Như cuối cùng sau khi tích tụ đủ sinh mệnh lực cũng bắt đầu khởi trận, Tinh Linh Cổ Thần Thụ hiện lên một thân ảnh lão già nhìn như mộc nhân nhưng lại có đặc điểm của tinh linh tộc, đây là Cổ Thần của Tinh Linh Tộc, đại trận trên đỉnh đầu do Tà Tinh Các khống chế cũng thoát khỏi sự kiềm hãm của Ý Cảnh Tam Sát, phó các chủ Tà Tinh Các Hồng Linh Ly là một nữ nhân toàn thân hắc vụ với đôi mắt huyết hồng, sau khi thoát khỏi kiềm chế lập tức thôi động pháp quyết nói:

“Vạn Hồn Kỳ Trận!”

Vòng ngoài cùng với hơn hàng vạn tu sĩ Tà Tinh Các kết thành trận, mỗi người cầm một chiến kỳ hắc ám tạo thành Tà Tinh phản chiếu từ Cổ Tinh Đồ, Hồng Linh Ly lần nữa kết quyết quát:

“Cửu Dẫn Hư Ảnh Đồ.”

Chín vòng xoáy không gian, khắc ấn cổ văn Thần Tà, dẫn thông từng tầng oán hồn và vọng tưởng của Cổ Tà Thần, Hàn Vũ Thiên ngẩn đầu nhìn bầu trời nói:

“Cổ Tà Thần? Cũng xem như có được một chút truyền thừa của cổ giới, nhưng để gọi là Cổ Tà Thần chân chính thì Tà Tinh Các này chưa đủ.”

Hồng Linh Ly tay kết pháp quyết cuồi cùng nói:

“Đến! Huyết Thai Cổ Môn! Tà Thần Giáng Thế!”

Hắc Thần – Tà Thần – Minh Thần của Tà Tinh Các lao lên tạo thành hình tam giác lấy Hồng Linh Ly làm trung tâm hóa thành trận đồ tràn ngập khí tức tà ác, hư ảnh to lớn của Cổ Tà Thần hiện ra ánh mắt chứa đựng cả tinh không vô tận, một cái búng tay như diệt hết vạn vật trên thế gian này, Cổ Tà Thần vừa hiện vô số chúng sinh chìm trong khổ sở, thất khiếu chảy máu thần hồn điên đảo, Tam Sát Ý Cảnh cũng theo đó mà vỡ nát hóa thành phản phệ làm cho Hàn Vũ Thiên phun ra một ngụm máu tươi, khí tức tà ác bao trùm chiến trường chỉ trong phút chốc, Mộc Thiên ý niệm khẽ động Tinh Linh Cổ Thần cũng di chuyển bàn tay chạm nhẹ vào hư không, màn ánh sáng xuất hiện lập tức thanh tẩy sức mạnh tà ác kia, Tinh Linh Tổ Giới lập tức bị chia làm hai màu hắc bạch, sức mạnh của Cổ Thần không phải một đám tu sĩ như họ có thể đối cứng được, mà ngay cả Ố cũng phải cau mày khi đối diện với sức mạnh của hư ảnh Cổ Tà Thần kia.

Đế Ngao – Đế Hiền – Đế Diệt ba lão quái vật của Dị Tộc Đại Thiên bị Thái Hư Cổ Trùng Đế nghiền ép không có sức hoàn thủ, giờ đây dưới tà đạo vô song của Cổ Tà Thần tăng phúc thì sức mạnh tà ác bên trong ba vị lão tổ này tăng vọt đã quay sáng áp đánh ngang cơ với Thái Hư Cổ Trùng Đế, Diệp Triều Nguyên một thân bản lĩnh là kẻ lĩnh hội hoàn mỹ của ý chí Cổ Tà Thần được ban cho sức mạnh tà ác thuần túy đã giây lát đánh bay Lưu Ly Thanh Ảnh Loan về phía Tinh Linh Tộc, Hàn Vũ Thiên tay bấm pháp âm thầm thôi động Vong Linh Thần Đồ dưới lòng đất hấp thu tà ác chi lực mà đại trận Cổ Tà Thần tạo ra.

Hàn Vũ Thiên lúc này mới thở dài nói:

“Điều quan trọng bây giờ là tiêu diệt ba lão quái kia để lấy được Mệnh Tuyền Vô Hạn Thần Mộc, đủ ngũ hành mới tạo thành nhục thân hoàn chỉnh.”

Xích Bích Vô Hạn Thần Hỏa đột nhiên hiện lên là một đạo hỏa linh tinh thuần nhất, Hàn Vũ Thiên chơi đùa với nó một chút nói:

“Nhóc con, chắc sẽ phải một lần nữa dùng đến ngươi rồi.”

Hỏa linh lượn quanh một vòng sau đó chui trở về ống tay áo của hắn, Hàn Vũ Thiên dùng Vong Linh Thần Đô hấp thu sức mạnh tà ác của Cổ Tà Thần dùng củng cố và tăng cường thêm những vong hồn đã bị tiêu hao trước đó, vừa rồi chiến đấu cũng thu về không ít ma thi và vong hồn.

Thái Hư Cổ Trùng Đế giao đấu với ba vị lão tổ Dị Tộc Đại Thiên vẫn là một hồi bất phân thắng bại, nhưng nếu cứ tiếp tục kéo dài thì Thái Hư Cổ Trùng Đế chắc chắn là người bại trận, bởi vì ba cái xác khô này dù bị thương như thế nào cũng có thể khôi phục lại như cũ, Hàn Vũ Thiên đột nhiên nhảy lên lưng của Thái Hư Cổ Trùng Đế nói:

“Nếu muốn giết ba kẻ này thì phải tìm được Mệnh Tuyền Vô Hạn Thần Mộc bên trong một trong số chúng, thứ bọn chúng tu luyện là một loại tà pháp mà Tà Thần truyền thừa xuống, gọi là Tam Thi Tà Linh Thể, giống như đồng mệnh tương liên, chỉ cần một kẻ còn sống thì hai kẻ còn lại dù có bị thương hay tiêu diệt vẫn có thể sống lại.”

Cổ Trùng Đế kinh ngạc nói:

“Truyền thừa Tà Thần? Thật không ngờ thứ bị tổ tiên tinh linh tộc và tổ tiên thái hư trùng liên thủ tiêu diệt vẫn còn tồn tại.”

Thái Hư Cổ Trùng Đế nhìn xung quanh một lúc mới thở dài nói:

“Lực lượng của chúng ta không thể nào so sánh được với chúng, nếu ta toàn lực xuất thủ thì cùng lắm giết được một kẻ trong đó.”

Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

“Đương nhiên là có viện trợ.”

Sáng Thế Thần Kiếm từ cửu thiên lao xuống rạch thành một đường không gian, từ trong đó vô số chiến thuyền và phi cầm tẩu thú bay vọt ra ngoài, phía trên có rất nhiều tu sĩ nhân tộc đang đứng rất chỉnh tề thành một đội ngũ, lá cờ của Tứ Tông và Bát Quốc giơ cao, Bích Đào Tông – Hắc Hồn Tông – Cự Linh Tông – Nguyệt Tiên Tông dẫn theo lực lượng mạnh nhất tiến thẳng đến Tinh Linh Tổ Giới, Nam Nguyệt Thiền ở trên chiến thuyền cùng với hoàng đế Nam Sở Thành và thái thượng hoàng Nam Khải, nàng ta vẩy tay về phía Hàn Vũ Thiên hô lớn nói:

“Công tử! Chúng ta tới đây để chi viện, còn có mang theo rất nhiều bằng hữu từ ngoại giới của công tử đến.”

Hàn Vũ Thiên đưa mắt nhìn tới một chiếc chiến thuyền trên đó có đứng một vài bóng người khá quen mắt, Thánh Nữ Hồ Điệp Vũ Lâm Nhàn lúc trước từng tiếp xúc qua đương nhiên là có chút quen biết, phần còn lại gần như là chưa từng tiếp xúc chỉ có nghe danh, Vũ Lâm Nhàn đã sớm đột phá trở thành Thần Cảnh tầng 3 đỉnh phong nét mặt có một chút tò mò nhìn theo hướng của Nam Nguyệt Thiền, khi thấy bộ dáng kì lạ đó thì cười nói:

“Ngươi là Hàn Vũ Thiên sao? Thật không ngờ vẫn còn sống mà còn trong một bộ dáng khác.”

Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

“Nhiều năm không gặp, Lâm Nhàn cô nương đã đột phá Thần Cảnh, đúng là không thẹn với danh Thánh Nữ.”

“Hóa ra ngươi cũng trêu hoa ghẹo bướm rất nhiều, không trách được trước đó làm điều bỉ ổi như vậy.”

Âm thanh bá đạo của Sở Tường Uyên từ nơi khác truyền tới, khiến cho ai cũng đưa mắt nhìn tới, nếu như Nam Nguyệt Thiền là đệ nhất mỹ nhân thì Sở Tường Uyên là đệ nhất thiên kiêu của Chân Mộc Thổ Giới, nàng ta kiêu ngạo bộc phát khí tức Thần Cảnh tầng 2 đủ để nghiền ép toàn bộ thiên kiêu của Tô Lăng Giới, bởi vì cơ bản nàng bước lên từ Chí Tổ đột phá ngoại trừ Hàn Vũ Thiên – Hàn Tôn và Ố ra thì không ai có tư cách so khí tức với nàng, Hàn Vũ Thiên lắc đầu cười khổ quả thật là không nên dính vào nữ nhân, đặc biệt là người có tính cách như Sở Tường Uyên và Lam Huyền.

Diệp Triều Nguyên xuất hiện giữa hư không nhìn một đám nhân tộc như sâu kiến nói:

“Trần Nhất, Lê Vũ, Võ Thành Ân, Ngô Hoằng Thương, bốn người các ngươi thật sự muốn đối đầu với Tà Tinh Các sao?”

Bích Đào Tông – Tông Chủ Trần Nhất – Tu Vi Siêu Việt Thần Cảnh tầng 3 – Trần Nhất bộ dáng đạo mạo vuốt râu cười nói:

“Tà Tinh Các đúng là rất lợi hại, Dị Tộc Đại Thiên đúng là mạnh mẽ, nhưng dù các ngươi có lợi hại, có mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa…”

Nói đoạn khí tức của Trần Nhất bộc lộ ra cực kì mạnh mẽ giọng trầm thấp vang lên giữa thiên địa:

“Cũng không thể nào khiến chúng ta khuất phục, phàm là người phải có quê hương…”

Hắc Hồn Tông – Tông Chủ Lê Vũ – Tu Vi Siêu Việt Thần Cảnh tầng 3 – Lê Vũ hắc bào tung bay tiếp lời nói:

“Ai lại nguyện ý nhìn quê hương của mình bị kẻ khác lấy đi? Ai lại nỡ nhìn gia quyến, bằng hữu, đồng môn ngã xuống?”

Nguyệt Tiên Tông – Tông Chủ Võ Thành Ân – Tu Vi Siêu Việt Thần Cảnh tầng 3 – là tông chủ trẻ nhất đã sở hữu Nguyệt Tiên Thần Thể cũng cất giọng nói:

“Nếu một ngày lửa thiêu trời cao, gió thổi cát bụi che lấp lối về, ta nguyện dùng thân chắn gió, dùng máu tưới lửa. Chỉ cần tông môn còn một viên gạch, ta sẽ giữ lấy. Chỉ cần quê hương còn một nhành hoa, ta sẽ bảo vệ.”

Cự Linh Tông – Tông Chủ Ngô Hoằng Thương – Tu Vi Siêu Việt Thần Cảnh tầng 3 – bộ dáng lão già tráng kiện to lớn cầm chùy gai hô lớn:

“Bởi vì nơi này … là nhà. Mà ‘nhà’ thì không thể mất! Giết!”

Tu sĩ nhân tộc đồng loạt rời khỏi chiến thuyền đáp xuống mặt đất như đàn kiến lũ lượt ập tới, Diệp Triều Nguyên thấy vậy đôi mắt lóe lên u quang nói:

“Hay cho một câu nhà thì không thể mất, chống lại ý chí của Cổ Tà Thần thì bất luận là kẻ nào cũng thân tử, đạo tiêu, quê hương các ngươi chọn bảo vệ, tông môn các ngươi nguyện hi sinh để giữ gìn, ta sẽ tiêu diệt tất thảy! Sát!”

Đội quân Tà Tinh Các cũng đồng loạt xuất trận cùng với đại quân của Dị Tộc Đại Thiên hội hợp, hai phe lao vào điên cuồng cấu xé lẫn nhau không hề nhượng bộ một chút nào, nhưng thế cục trước mắt lại là Tà Tinh Các chiếm ưu thế bởi vì đại trận tà thần tăng phúc, tu sĩ nhân tộc ngã xuống nhiều vô số kể, chiến trường đột nhiên xuất hiện rất nhiều bươm bướm lướt ngang qua những thi thể, Vũ Lâm Nhàn nhẹ nhàng bước đi trong đám đông tựa như hư mà lại thực, kiếm trong tay nàng chém ra tựa như tơ lụa quét ngang đại quân tà đạo.

“Hồ Điệp Vũ, Mộng Điệp Hư Bạo!”

Những con hồ điệp đang bay ở giữa đám đại quân Tà Tinh Các và Dị Tộc Đại Thiên theo một kiếm của nàng quét qua liền tự bạo, đủ loại màu sắc tựa như pháo hoa nổ kèm theo thi thể không nguyên vẹn hình hài bay tứ tán, Chu Trúc mỉm cười nói:

“Lâm Nhàn sư tỷ một đòn này thật hoa mỹ, nhưng cũng đầy chết chóc, muội muội không thể thua kém được, Vũ Khúc Hồ Điệp – Hồ Điệp Xuyên Hoa.”

Chu Trúc ngưng tụ một hư ảnh hồ điệp với ngũ thải chỉ quang xuyên qua tầng tầng đại quân tiêu diệt hàng ngàn kẻ địch, nhưng một bóng người xuất hiện bàn tay ngưng tụ tà hỏa chộp lấy ngũ thải hồ điệp bóp một cái liền bị tà hỏa thiêu đốt thành tro bụi, Trọng Nghiêm từng bước đi tới khí tức toát ra vô cùng cường hãn, hắn vung quyền tà hỏa thiêu rụi mọi thứ nhắm thẳng tới Chu Trúc, Kiều Minh Phong Thánh Tử Đao Hải Thần Sơn khoanh tay đứng nhìn cũng là đôi mắt lóe lên chiến ý, một tay nắm lấy đại đao sau lưng bổ xuống đao man kinh người như sóng hải cuồng cuộn cùng với tà hỏa va chạm tạo thành tiếng xì xèo của hơi nước bốc lên che phủ toàn bộ chiến trường thành làn sương dày đặc, một thân ảnh chậm chậm bước đi trong làn sương thở dài nói:

“Trọng Nghiêm, ngươi cản trở tầm nhìn quá đấy.”

Một nam thiếu niên đứng cạnh Kiều Minh Phong, là Nguyễn Bá Trạc thiếu cung chủ Thất Bảo Thần Cung nét mặt cũng là vui đùa nói:

“Sư huynh, ngươi ra tay đúng là không chút lưu thủ.”

Gần như cả hai đồng thời vung ra công kích hướng thẳng tới đối phương, phong ma sắc bén cùng với thất thải tinh quang va chạm lần nữa thổi tan làn sương dày đặc trước đó, Nguyễn Bá Trạc đôi mắt lóe lên tinh quang nhìn nam tử trước mắt dáng vẻ gầy gò lại vô cùng nhanh nhẹn và tà ác, Thất Thần Tà Quân – Phong Tà Quân – Lê Mặc tu vi Thần Cảnh tầng 3 cực hạn.

“Bọn ngoại giới này, đúng là có rất nhiều cường giả trẻ tuổi mà chúng ta không thể nào so sánh được.”

Cơn mưa đột nhiên xuất hiện kèm theo đó là bóng dáng quen thuộc của Châu Lệ xuất hiện ngồi trên một đống thi thể trong ánh mắt yêu kiều lại có một tia sát cơ kinh người không thể che giấu được, Trọng Nghiêm hừ lạnh nói:

“Ta không quan tâm, đến bao nhiêu ta giết bấy nhiêu, Lê Mặc cùng lên!”

Trọng Nghiêm hít một hơi thật sâu hai má phồng lên như đã hít một hơi thật đầy phun ra một đạo tà hỏa hay nói đúng hơn là biển lửa tà ác càn quét tới, Lê Mặc bên cạnh cười nhạt bàn tay giơ lên cuồng phong thổi tới lập tức hóa thành gió lốc cuốn theo tà hỏa, phong bổ trợ cho hỏa giúp khả năng lan tỏa và sức sát thương tăng cao.

“Tà Hỏa Phong Tuyệt!”

Biển lửa cuộn trào còn thêm cả lốc xoáy càn quét đại quân nhân tộc gần như thê thảm không thể tả nổi, Nguyễn Thanh Châu từ trong đám người bước ra thất thải chi kiếm trong tay chém xuống thành một đường kiếm cắt biển lửa thành hai nửa.

“Thất Thải Thần Trảm!”

Chu Ngạn đồng thời ở bên cạnh đại đao quét ngang dập tắt toàn bộ hỏa diễm.

“Hải Lãng Phá Đao.”

Châu Lệ xuất hiện bên cạnh Lê Mặc nói:

“Cho ta mượn cánh tay còn lại của ngươi đi.”

Châu Lệ và Lê Mặc hai tay chạm vào như đồng điệu kết thủ ấn, tay còn lại của nàng đặt trên mặt đất cười nói:

“Băng Tuyệt Chi Nhận!”

Biển lửa vừa dứt thì tới đại địa chi băng nổi lên xuyên thấu vô số tu sĩ nhân tộc, Sở Tường Uyên từ trên không lao xuống tạo thành một cái hố lớn, trường trong tay bay múa quét ra một đường băng sương phá tan dung hợp kỹ của Châu Lệ và Lê Mặc, nàng chỉa thương kiêu ngạo nói:

“Dùng băng trước mặt bổn công chúa, các ngươi nghĩ gì vậy?”

“Đệ nhất thiên tài của nhân tộc? Xem thử ngươi mạnh mẽ cỡ nào.”

Thất Thần Tà Quân – Lôi Tà Thần – Võ Tông- tu vi Thần Cảnh tầng 3 siêu việt, hắn đáp xuống khí thế lôi đình tốc độ cực nhanh đã áp sát Sở Tường Uyển, thế nhưng nàng là Chí Tổ đột phá há lại là kẻ tầm thường cùng với hai món Thần Khí trên thân, đối phó với Võ Tông là một chuyện không hề khó đã rất dễ dàng ngăn cản một kích của vị Lôi Tà Thần mạnh nhất Thất Thần Tà Quân này.

Chiến trường càng lúc càng hỗn loạn cục diện này nếu không có một kẻ mang sức mạnh tuyệt đối đứng ra trấn áp thì sẽ càng có thêm nhiều rắc rối kéo đến, Hàn Vũ Thiên thở dài tâm thức chuyển dời vào túi trữ vật, không gian xung quanh toàn là bảo vật tài nguyên hắn thu thập được trong vô số năm qua, hắn không quan tâm tới mà búng tay không gian lần nữa luân chuyển hóa thành một cái nhà ngục nhiều tầng, Hàn Vũ Thiên nhảy thẳng xuống tầng ngục sâu nhất, phía sau song sắt truyền tới tiếng leng keng kéo lê của xích sắt, âm thanh của nữ tử vang lên nói:

“Úi chà, xem ai đến thăm chúng ta này, Minh Hoàng đại nhân.”

Balloon bị Hàn Vũ Thiên bắt được ở Thánh Địa Yêu Tộc lúc còn trong phế địa, Clown bên cạnh cũng dựa đầu vào tường đôi mắt lóe lên ánh đỏ vô cùng đáng sợ sau lớp mặt nạ hề vui vẻ nói:

“Ngài đến đây làm gì? Giết bọn ta sao?”

Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Giết hai ngươi thì không thể…”

Sau lưng Hàn Vũ Thiên hiện lên từng vòng ánh kim hóa thành mười đầu hoàng kim thần long nhìn chằm chằm vào hai người, Clown sắc mặt ngưng trọng nói:

“Ngũ Kim Hoàng Long Ấn, ngươi định phong ấn bọn ta?”

Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Các ngươi ở yên một chỗ quá lâu rồi, không phải đã đến lúc nhảy nhót một chút rồi sao?”

Mười đầu thần long lao vào trong song sắt, Hàn Vũ Thiên đứng ở giữa chiến trường lướt ngang một vòng khí tức bạo khởi băng hỏa lưỡng nghi lần nữa theo quyền ý đấm ra tiêu diệt không ít tu sĩ tà đạo, theo sau đó là hai bóng dáng xuất hiện, một thân ảnh nhỏ bé bận y phục bó sát cơ thể của thời hiện đại đeo chiếc mặt nạ hề khóc, kẻ còn lại bận bộ trang phục chú hề sọc đen đỏ trên mặt là đeo mặt nạ hề cười.

“Clown, ta thèm khát moi gan và thận của bọn chúng quá!”

Clown đưa mắt nhìn tới khắp nơi là chiến hỏa liền hai tay giang rộng nói:

“Vậy thì, màn trình diễn của lũ hề bắt đầu nào!”

Hai người lập tức chui vào chiến trường như hai con sóc vô cùng nhanh nhẹn.

“Mắt của ta!”

“Bụng của ta!”

“Kẻ nào đã móc mắt ta!”

“Ta không nhìn thấy gì hết!”

“Bụng ta bị moi rồi, từ khi nào?”

Hàn Vũ Thiên còn có chút không bắt kịp tốc độ động thủ của Clown và Balloon, mỗi nơi họ lướt qua đều có từng tiếng kêu thê thảm, tuy không giết người nhưng lấy đi cặp mắt và moi bụng chỉ trong một thoáng ở chiến trường cũng đã là kết cục định sẵn cái chết cận kề, một tên Thần Cảnh tầng 1 của Dị Tộc Đại Thiên với bốn cánh tay đã ngăn cản trước mặt Clown, hắn giận dữ nói:

“Ngươi vừa rồi còn lộng hành lắm, xem quyền!”

Clown cầm một cái tay lên vẫy vẫy cười nói:

“Ngươi vừa nói ta xem gì nhỉ?”

Tên kia nhìn xuống lập tức thấy bốn cái tay đều bị chặt đứt rơi trên mặt đất, máu tươi không ngừng phun ra thì hét lên đầy thống khổ, Clown quay lưng lại với tên dị tộc âm thanh đùa cợt nói:

“À là xem quyền của ngươi, mà ngươi không có tay thì xem kiểu gì đây? Buồn cười quá ha ha ha.”

Hắn há miệng rộng lao tới tính một ngụm nuốt trọn tên khốn trước mắt, Clown đột nhiên ngừng cười đôi mắt nghiêm túc nhìn phía xa nói:

“Ta đã lâu rồi không chơi đá bóng với Balloon.”

Tên dị tộc vừa lao tới thì tầm nhìn đã bị thay đổi như bay lên không trung, cái đầu lập tức rơi vào trong tay của Clown lúc nào không hay mà cơ thể đang lao tới cũng ngã trên mặt đất, Clown cười nói:

“Ta mượn đầu chút nhé, Balloon bắt lấy!”

Clown một cước xem đầu của tên dị tộc như trái bóng đá một cái, liền khiến nó bay như lưu tinh thổi bay vô số kẻ cản đường, Balloon bên này nghe thấy tiếng của Clown thì tức giận quay đầu định mắng cho hắn một trận thì liền cúi đầu tránh thoát quả bóng hay nói đúng hơn là đầu của tên dị tộc kia, Balloon tránh thoát được nhưng đối thủ của nàng thì không may mắn bị thủng ngực vô cùng ngơ ngác nhìn xuống là một cái đầu đã mất đi sinh cơ khảm vào trong ngực mình, Balloon tức quát nói:

“Nè tên khốn! Không được chơi sau lưng như vậy! Ta sẽ trả thù.”

Tên kia còn chưa kịp định hình thì Balloon đã một cước đá bay thủ cấp của hắn về phía Clown, hai kẻ quái đản này dùng đầu của tu sĩ Thần Cảnh như một thú vui tiêu khiển đá qua đá lại như lưu tinh càn quét chiến trường, Diệp Triều Nguyên, Thái Hư Cổ Trùng Đế và ba vị lão Tổ Dị Tộc hay nói tất cả mọi người đều kinh sợ trước màn biểu hiện của hai kẻ quái gỡ kia, Diệp Triều Nguyên tức giận một chưởng vỗ xuống lập tức hóa nơi đó thành phấn vụn.

Sở Tường Uyên và Lôi Tà Thần Võ Tông đồng thanh nói:

“Chết rồi?”

“Đúng, chắc chắn là đã chết rồi.”

“Một đòn diện rộng như vậy, e là không ai sống được đúng không mỹ nhân?”

Hai người đồng thời kinh ngạc, Võ Tông ngẩn đầu nhìn lên thì không biết từ khi nào Balloon đang đứng trên vai mình từ trên nhìn xuống mà vui đùa, Sở Tường Uyên thì tức giận hơn là Clown đang ôm eo của nàng tựa như đôi phu thê thâm tình.

“Cút ra!”

“Chết!”

Võ Tông bạo phát thần lôi giật cho Balloon không có sức hoàn thủ lập tức rơi xuống, Võ Tông thừa cơ hội một thương hướng vào đầu đâm tới, Balloon cơ thể nhanh nhạy lập tức bắt lấy thân thương nhảy vèo một cái đã đôi thế đứng trên mũi thương của Võ Tông giọng ấm ức nói:

“Bị đâm vào đầu rất đau đấy, ngươi không nên tàn nhẫn với tiểu nữ tử như vậy, hu hu hu.”

Roẹt, Clown bên này thì không may mắn như vậy bị Sở Tưởng Uyên ghì chặt eo một thương xuyên thẳng vào ngực, Clown cơ giật giật giọng run run nói:

“Ta… ta … ta thấy đôi mắt của cô thật đẹp, ta lấy nhé!”

Khoảnh khắc bàn tay của Clown cánh mắt của Sở Tường Uyên một ngón tay thì động tác đã ngừng lại, một sợi xích hoàng kim không biết từ khi nào đã trói cổ và tứ chi của hắn lại, Hàn Vũ Thiên hừ lạnh nói:

“Ta đã nói, chỉ giết dị tộc không săn nhân tộc.”

Clown bị kim xích kéo về Hàn Vũ Thiên liền nắm cổ hắn nhắc lên, Clown giơ hai tay bộ dáng đầu hàng quay đầu sang hướng khác chỉ chỉ nói:

“Vậy cái tên ở giữa không trung kia, hắn cũng là nhân tộc, ta có được phép giết hắn không?”

Hàn Vũ Thiên đưa mắt nhìn tới Diệp Triều Nguyên lóe lên một tia sát ý nói:

“Hắn thì được.”

Năm sợi xiềng xích biến mất thả tự do cho Clown, hắn hứng phấn nhìn về muội muội của mình nói:

“Balloon có nghe thấy không! Chúng ta được phép giết tên ở trên cao cao kia, ha ha ha .”

“Nghe rồi, nghe rồi, hành động thôi, hu hu hu.”

Balloon dùng tay bộ dáng lau nước mắt liên tục gật đầu như bị ủy khuất, Võ Tông thấy vậy nét mặt tức giận lôi đình chợp động hóa thành tia sét đánh thẳng tới, Balloon không biết từ đâu lấy ra một cây quạt với họa tiết một đôi mắt rồng, nàng giơ quạt lên ngăn cản hay nói đúng hơn là hấp thụ lấy toàn bộ tia sét của Võ Tông, Balloon giơ cây quạt lên nghiên đầu nói:

“Trả lại cho người này, Thiên Kính Phản Ảnh!”

Toàn bộ tia sét lúc trước cây quạt đó hấp thụ toàn bộ đánh ngược trở lại về phía Võ Tông tạo thành vụ nổ thổi bay Balloon đi, Clown cũng là một đạp phóng thẳng tới hướng Diệp Triều Nguyên, Các Chủ Tà Tinh Các từ bao giờ đã trở thành kẻ bị săn, lực đạo vừa ngưng tụ ở tay thì Balloon bằng một cái chớp mắt đã thuấn di chộp lấy cánh tay phải đang tụ lực của hắn, hai chân kẹp cổ lập tức tạo thành thế khóa, Diệp Triều Nguyên tay trái ngưng tụ tà quang cũng bị Clown bắt lấy khống chế bẻ ngược về sau.

“Nhóc con, vô ích thôi, bọn ta là tồn tại mà ngay cả ngươi cũng không có sức mạnh để chống đỡ đâu, ha ha ha.”

Clown đôi mắt đăm chiêu thủ thỉ bên tai của Diệp Triều Nguyên nói:

“Hay là ta và ngươi, chơi một trò cá cược nhỉ? Nếu ngươi giết được tên nhóc đó thì ta sẽ cho ngươi những gì mà ngươi muốn, bao gồm cả việc rời khỏi thế giới tàn phế này đến vị diện khác làm bá chủ.”

“Đúng là không thể trông chờ vào hai ngươi, Kim Hoàng Long Ấn, Thu!”

Hàn Vũ Thiên tay phải phất ống tay áo bay ra mười đầu kim long nhắm tới Clown và Balloon hóa thành xiềng xích trói chặt tứ chi và cổ của họ lại, hắn làm động tác kéo lập tức lôi hai người trở về với tốc độ cực nhanh, Clown trước khi bị lôi về không gian trữ vật trong ánh mắt lóe lên một tia huyết quang xông thẳng vào đầu của Diệp Triều Nguyên nói:

“Đây là sức mạnh mà ta ban cho ngươi, hãy dùng nó tiêu diệt Hàn Vũ Thiên giúp ta tự do đi!”

“Ngươi dám phóng thích Huyết Tâm Ma Chú!”

Hàn Vũ Thiên trong ánh mắt tràn ngập tức giận bóp cổ Clown nhấc lên, một cổ thôn phệ chi lực đáng sợ xâm nhập vào trong cơ thể của hắn điên cuồng cắn nuốt máu thịt và linh lực, Clown gục xuống gào lên trong đau đớn mà trong tiếng thét thảm đó lại phóng thích ra khí tức kinh khủng đè ép toàn bộ sinh linh nơi đây phải quỳ xuống, dù là kẻ tu thành Chí Tổ được thiên địa ưu ái cũng không tránh khỏi kết cục, Hàn Vũ Thiên nắm đầu của Clown kéo trở về không gian giới chỉ nói:

“Ngươi sẽ bị ma khí phệ thân trăm năm, vì hành động ngu ngốc này của mình.”

Khi uy áp tan đi thì Diệp Triều Nguyên trên bầu trời điên cuồng ôm đầu mà gào thét cũng tản ra khí tức gận giống với tên Clown, Sở Tường Uyên xuất hiện bên cạnh nhìn lên cảnh tượng phía trên bầu trời nói:

“Hình như hai tên quái đản mà ngươi triệu hồi tới, đem đến cho chúng ta một sự phiền phức lớn hơn thì phải.”

Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:

“Chỉ có một chút thủ đoạn này cũng không phiền phức lắm, Tinh Thần Mê Nhiễu!”

Đôi mắt Hàn Vũ Thiên phóng ra lam quang xuyên thẳng vào trong thần hồn của Diệp Triều Nguyên, tấn công tinh thần đến vào nơi sâu nhất trong thức hải thì thấy Clown đang từng bước tra tấn Diệp Triều Nguyên, từng mũi kim không ngừng khâu miệng của hắn lại, Clown cười nói:

“Chỉ cần ngươi chịu buông bỏ ý chí để cho Huyết Tâm Ma Chú ăn sâu vào cơ thể thì sau này ngươi sẽ là kẻ thống trị, do dự làm gì? Mọi thứ ngoài kia đang rất căng thẳng chờ ngươi giải quyết đó.”

Clown đột nhiên quay đầu trong mắt tràn đầy vẻ khó coi khi thấy Hàn Vũ Thiên xuất hiện nói:

“Minh Hoàng, ngươi như thế nào lại vào đây được?”

Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Ta tới chỉ để thức tỉnh một thứ.”

Hàn Vũ Thiên điểm tới một đạo ma quang xuyên qua tầng tầng lớp lớp, thức hải của Diệp Triều Nguyên đột nhiên chìm trong hắc ám cùng với đó là đôi mắt màu vàng rực sáng giữa màn đêm, Clown tức giận nói:

“Ngươi thức tỉnh huyết mạch Cổ Tà Thần? Ngươi không sợ hắn ra ngoài sẽ giết chết hết các ngươi sao?”

Hàn Vũ Thiên mỉm cười cơ thể dần dần tan biến nói:

“Ít nhất thì hắn vẫn là tu vi Thần Cảnh, không khó đối phó lắm.”

Một thân ảnh xuất hiện từ trong hắc ám lặng lẽ rút ra đại đao, Clown thấy vậy nét mặt không chút thay đổi cười nói:

“Cổ Tà Thần? Hi vọng ngươi có thể…”

Một đạo quét ngang Clown lập tức tan biến cùng với Huyết Tâm Ma Chú, Cổ Tà Thần nhìn lấy Diệp Triều Nguyên nói:

“Ngươi yếu đuối như vậy lại được chọn làm kẻ thần truyền sao? Hoang đường! Ngươi dùng mệnh của mình hiến tế cho ta, dùng tất cả tín đồ dâng hiến cho ta! Cổ Tà Mộng Huyễn, Tế Lễ Cổ Thần!”

Cổ Tà Thần một đại chém xuống hấp thu toàn bộ nguyên thần của Diệp Triều Nguyên, Hàn Vũ Thiên ngẩn đầu nhìn cảm nhận Huyết Chú đã biến mất thay vào đó là tà khí không ngừng tuông ra, Diệp Triều Nguyên mở bừng hai mắt gần như trở thành một con người khác, bàn tay giơ lên đại lượng tà khí ngưng tụ hóa thành Cực Dạ Thần Đao ( Vũ Khí Bản Mệnh của Cổ Tà Thần ) Hàn Vũ Thiên vung tay Tinh Nhĩ và Tinh Vĩ bị bắt lúc trước đồng thời xuất hiện, nắm hai nàng lao thẳng về phía Tinh Linh Cổ Thần Thụ.

Tinh Khả Như thấy hai bóng dáng quen thuộc bị Hàn Vũ Thiên bắt lấy thì nổi giận từ bỏ chiến đấu lao theo phía sau nói:

“Tiểu tử! Ngươi mau thả con gái ta ra!”

Hàn Vũ Thiên như không nghe thấy một mực bay tới giữa thân thần thụ mới dừng lại nói:

“Nếu là Cổ Thần thì chỉ có Cổ Thần mới đấu lại.”

Hắn ném hai nàng vào trong thân thần thụ, bước thứ nhất Băng Ảnh Tam Bộ đạp ra như phá không, xuất hiện sau lưng Tinh Khả Như một điểm thẳng vào mi tâm của nàng, xuất hiện ở bên trong thức hải cũng như lần đó tay kết pháp quyết điểm ra một đạo sáng thế chi lực, Tinh Khả Như phản ứng lại thì đã muộn từ trong thức hải nàng dâng trao một bóng lão già y hệt như hư ảnh Tinh Linh Cổ Thần, thế nhưng rất nhanh lão già kia như cây khô bông tróc rồi trở thành một thanh niên tuấn tú, hắn nhìn Tinh Khả Như vẻ mặt có một chút bất đắc dĩ nói:

“Cổ Tà Thần sắp xuất thế, ngươi có nguyện ý để ta mượn dùng thân thể này một chút?”

Tinh Linh Cổ Thần còn chưa dứt câu thì bên ngoài đã truyền tới sức mạnh tà khí kinh người, hắn không kịp để cho nàng đồng ý hay không lập tức phong ấn thần hồn Tinh Khả Như lại, Hàn Vũ Thiên bên này nhìn chằm chằm vào Diệp Triều Nguyên thở dài nói:

“Vẫn là chậm một chút, nhưng câu kéo thời gian thì vẫn có thể.”

Sở Tường Uyên xuất hiện ngay bên cạnh khí thế của nàng tăng vọt tựa hồ còn vượt xa cả lúc trước vài bậc có thể nói Võ Tông đã bị nàng đánh bại, Sở Tường Uyên cau mày nhìn bầu trời phía trên không ngừng biến hóa nói:

“Ngươi định làm gì tiếp theo?”

Hàn Vũ Thiên vẽ một cái ma trận ở giữa lưng của Sở Tường Uyên rồi nói:

“Ngươi cầm chân hắn một lúc, khổng tước sẽ hỗ trợ ngươi.”

Bên dưới chân nàng hiện lên một cái ma trận liên kết với nàng xoay chuyển tạo ra một đầu khổng tước hắc ám, Hàn Vũ Thiên lúc này quay đầu điểm tới Tinh Vĩ và Tinh Nhĩ từ trong huyết mạch của hai nàng lôi ra một đạo hào quang tinh thuần nói:

“Ta sẽ mượn Tinh Linh Thần Quang của hai ngươi, sau khi trận chiến này kết thúc thì dựa vào cơ duyên của hai ngươi rồi.”

Hàn Vũ Thiên tay kết pháp ấn cùng lúc với Mộc Thiên bên dưới đồng thanh quát:

“Tinh Linh Thần Dẫn!”

Diệp Triều Nguyên đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn tới hay nói đúng hơn là Cổ Tà Thần, hắn nâng Cực Dạ Thần Đao lên nói:

“Cực Dạ Tà Hỏa! Toái Niết Trảm!”

Khi Cổ Tà Thần vận dụng Cực Dạ Tà Hỏa – Toái Niết Trảm, bầu trời lập tức chìm vào một mảnh Cực Dạ – không còn trăng, sao, hay ánh sáng, tất cả đều bị cắn nuốt bởi vực sâu bóng tối.

Từ đôi mắt đỏ rực như hỏa tinh của hắn, Tà Hỏa bùng phát, xoáy sâu vào hư không như thể đốt cháy luôn cả thời không. Hắn nâng Cực Dạ Thần Đao thanh chiến đao do chính hắn luyện hóa từ ngàn vạn trận chiến mà trảm xuống.

Sở Tường Uyên trường thương xoay chuyển quét ngang lập tức hóa đại địa thành băng, gió thổi lên từng đợt bão tuyết bao trùm toàn bộ chiến trường, hư ảnh một nữ tử tuyệt mỹ hiện ra giữa hư không, nếu Hàn Vũ Thiên nhìn kỹ thì sẽ phát hiện đây chính là nữ tử năm đó hắn vô tình cứu được Băng La Giáo Hoàng đời thứ mười bảy.

“Giáo Hoàng Chi Thân – Băng La Diệt Đạo!”

Hắc khổng tước cũng là hóa ra hư ảnh khổng lồ tràn ngập hắc ám cùng với Sở Tường Uyên liên thủ, đao thương va chạm đại đạo xé toạt bầu trời chia làm hai nửa, mặt đất điên cuồng vỡ ra làm cho những cây cổ thụ ngàn năm ở Tinh Linh Tổ Giới cũng phải đổ gục toàn bộ.

“Tiểu tu sĩ, ngươi dám cản Thần?”

Cổ Tà Thần quét mắt nhìn Sở Tường Uyên lạnh như âm hàn không chút đặt nàng vào mắt, dù đỡ được một kích của hắn thì tiểu nữ tu kia cũng đã toàn thân tê cứng sắc mặt tái nhợt đi vài phần, Cực Dạ Tà Hỏa – Toái Niết Trảm không chỉ trảm thể xác mà còn chém cả hồn phách, cực dạ nhiễm tà hỏa thiêu bất luận là ai cũng không thể niết bàn, cơ thể của Sở Tường Uyên đã xuất hiện từng luồng khí đen vô cùng đáng sợ, dù là Chí Tôn Vạn Pháp Bất Xâm cũng không thể nào hoàn toàn ngăn cản tà khí xâm nhập ăn mòn, Cổ Tà Thần nhướng mày nói:

“Không tệ, tu luyện đến Chí Cảnh đúng là hiếm thấy, nhận ngươi làm nô xem như là cơ duyên của ngươi vậy.”

Một chưởng chộp xuống tà khí như muốn nuốt chửng toàn bộ sinh linh, Sở Tường Uyên không thể áp chế cực dạ xâm nhập cũng không thể nào xuất thủ ngăn cản mà hắc khổng tước là mô phỏng theo tu vi của nàng, Sở Tường Uyên suy yếu đồng nghĩa với việc khổng tước cũng trở nên vô dụng, Hàn Vũ Thiên đã trở lại bên cạnh nàng một điểm mang theo sáng thế chi lực lập tức tịnh hóa cực dạ bên trong cơ thể Sở Tường Uyên, hai người nhẹ gật đầu đồng thời xuất động chiêu thức phòng ngự của mình.

“Trọng Chuông! Trấn! Cửu Tầng Cửu Âm!”

Trọng Chấn Chuông xuất hiện miệng chuông hướng cự thủ hóa thành chín màn sáng kim sắc, mỗi lần tà chưởng phá hủy một tầng màn sáng thì tiếng chuông lại vang vọng trong thiên địa như phật âm phổ độ làm cho tà khí bắt đầu suy giảm không ngừng, Sở Tường Uyên lấy ra một tấm khiến bằng hàn ngọc tinh xảo phát ra cực âm mạnh mẽ, đến khi tà thủ phá hủy lớp màn sáng cuối cùng thì khiên hàn ngọc lóe lên lam quang băng phong tầng tầng lớp lớp không gian giam cầm chưởng kia lại, Cổ Tà Thần cười nhạt nói:

“Hai người các ngươi đúng là nhiều thủ đoạn, nếu thêm một cái nữa thì sao?”

Lời vừa dứt một cái tà chưởng còn to gấp đôi ban đầu xuất hiện giáng xuống, Hàn Vũ Thiên không chút sợ hãi nắm Sáng Thế Thần Kiếm trong tay nói:

“Sở Tường Uyên, truyền sức mạnh Thần Đạo của ngươi cho ta.”

Sở Tường Uyên không hỏi nhiều lời lập tức đứng ở sau lưng của Hàn Vũ Thiên bùng phát thần lực mạnh mẽ, truyền đại lượng thần đạo và pháp tắc vào cơ thể hắn, Hàn Vũ Thiên thủ thế vung kiếm liền thấy mũi kiếm Sáng Thế Thần Kiếm ánh lên từng tia bạch quang.

“Thiên Sát Kiếm! Thiên Phạt Nhân Gian!”

Hàn Vũ Thiên chém ra bạch quang như thiên phạt quét ngang bầu trời xua tan toàn bộ tà khí trong phạm vi vạn dặm, đụng vào tà chưởng tạo thành vụ nổ trắng xóa tịnh hóa gần như hết thảy tà ác chi lực, Cổ Tà Thần không chút biến sắc mà chỉ lên trận pháp phía trên do Hồng Linh Ly thi triển quát:

“Tế Lễ! Hiến! Dâng thọ nguyên của các ngươi làm vật dẫn thức tỉnh sức mạnh của ta!”

Hồng Linh Ly đang điều khiển trận đột nhiên thấy chuyện bất thường muốn từ bỏ đại trận thì bị tà khí quấn thân khống chế hành động, nàng tu luyện tà khí không quá lâu nhưng để đạt tới cảnh giới hiện tại cũng được xem là một cao thủ tà đạo, thế nhưng bị thứ tà khí mình quen thuộc khổng chế càng là khiến cho nàng phải hoảng hồn khiếp vía hét lớn nói:

“Các Chủ! Ngài đang làm gì vậy? Bọn ta là thủ hạ của ngài mà!”

Cổ Tà Thần hừ lạnh nói:

“Nếu là thủ hạ của bổn tôn thì hãy dâng hiến thọ nguyên!”

Hắn vừa dứt lời tà khí lập tức điều khiển Hồng Linh Ly kết pháp ấn, không chỉ riêng nàng mà còn cả Tam Đại Thần cũng không thể thoát ra khỏi trói buộc của thứ sức mạnh tà ác mà bản thân đang nắm giữ, hơn vạn tu sĩ Tà Tinh Các bị tà khí điều khiển đồng loạt kết ấn dùng thọ nguyên làm vật tế khiến cho Cổ Tà Thần Trận xoay chuyển càng thêm điên cuồng, tà khí vốn bị xua tan lập tức ngưng tụ trở lại mà lúc này mạnh mẽ và dày đặc hơn rất nhiều so với trước, Cổ Tà Thần đưa mắt nhìn xuống Hàn Vũ Thiên và Sở Tường Uyên nói:

“Không chịu làm nô, vậy thì chết! Cực Dạ Tịch Mịch – Đoạn Sát Vô Tình.”

Cực Dạ Thần Đao trong tay Cổ Tà Thần nhẹ nhàng bổ xuống một vệt đao ý màu đen tuyền theo đó xuất hiện, mỗi nơi nó đi qua lập tức lấy đi sinh mệnh dù là Dị Tộc Đại Thiên, Tà Tinh Các hay Tinh Linh Tộc và Liên Minh Nhân Tộc, kẻ ngán đường trong phạm vị ngàn dặm ắt phải chết, Ngụy Cung, Vũ Lâm Nhàn, Chu Trúc, Kiều Minh Phong, Nguyễn Bá Trạc, Nguyễn Thanh Châu và Chu Ngạn cũng đã xuất hiện bên cạnh của Hàn Vũ Thiên nói:

“Thiên Thần Điện bọn ta sẽ giúp ngươi một tay.”

Hàn Vũ Thiên mỉm cười Sáng Thế Thần Kiếm trong phát ra năng lượng tinh hóa mạnh mẽ nói:

“Ta còn không chắc có thể ngăn cản một kích này thì các ngươi giúp ích được gì chứ?”

Vũ Lâm Nhàn là người đầu tiên bước lên kiếm trong tay tản ra ngũ thải hồ điệp cười nhạt nói:

“Không thử sao biết là không được? Ngũ Thải Mộng Điệp – Cửu Trảm.”

Chu Trúc là người đứng ra thứ hai Hồ Điệp Huyễn Kiếm cũng là phát ra ngũ thải nói:

“Nam nhân các ngươi đúng là hay thích xem thường người khác nhỉ? Hồ Điệp Xuyên Hoa – Điệp Thần Ngũ Sắc.”

Ngụy Cung sau lưng xuất hiện sáu thanh Thần Kiếm chính là Xích Nhật Thánh Kiếm, Dạ Nguyệt Thiên Kiếm, Hồn Đạo Chiến Kiêm, Tiên Ngâm Hòa Kiếm, Tu La Sát Kiếm và cuối cùng là Hỏa Phượng Ngọc Kiếm tích lực nói:

“Lục Hoàng Bảo Kiếm! Sáng Thế Lục Hợp Trảm!”

Kiều Minh Phong và Chu Ngạn cũng rút ra Hải Đao ngưng tụ hải lãng thảo thiên bổ tới một kích, hải long rít gào mang theo vô tận sóng biển muốn lật cả thiên địa này chìm trong sóng dữ, một đạo tĩnh lặng lại có thể trảm phá vạn vật.

“Hải Long Phi Thiên!”

“Hải Kính Bạo Liệt Trảm!”

Nguyễn Bá Trạc và Nguyễn Thanh Châu bên cạnh cũng không có chậm trễ, thất thải thần quang lấp lánh hóa thành trường kiếm xé toạt hư không, hư ảnh Thất Bảo Thần Chủ hiện lên thất thải thần quang xoay vần hóa thành ngàn vạn lưu tinh bảy sắc đánh tới.

“Thất Thải Thôn Thiên Kiếm!”

“Thất Bảo Lưu Tinh Phán!”

Sở Tường Uyên lắc đầu cũng là quét ngang thần thương băng hàn tản ra mạnh mẽ vô song, nàng ném trường thương hóa lớn vạn trượng băng kết hư không.

“Băng La Toái Tinh Thương!”

Hàn Vũ Thiên nắm Sáng Thế Thần Kiếm trong khóe môi nhếch lên nói:

“Đúng là phiền phức, Thiên Sát Kiếm – Sáng Tạo Vĩnh Hằng – Tịnh Niết!”

Sáng Thế Chi Lực cùng với Thiên Sát Ý kết hợp tạo thành sức mạnh tịnh hóa hoàn toàn mới, quét ngang bầu trời cùng với những công kích hợp lại một chỗ chống lại một đao tà ác của Cổ Tà Thần, đùng đùng, ầm ầm, không gian rách toạt vô số hố đen theo đó mà xuất hiện nuốt chửng vô số mảnh đất, những kẻ xui xẻo rơi vào trong không biết sẽ đi về đâu trong vũ trụ vô tận này, khói bụi tan đi Cực Dạ Tịch Mịch – Đoạn Sát Vô Tình của Cổ Tà Thần không hề bị triệt tiêu mà đã trở thành những đốm tà tinh lao xuống như đại họa thiên thạch, mỗi nơi tà tinh rơi xuống liền nổ tung thành vụ nổ tà khí thôn phệ và triệt tiêu những sinh mệnh bị dính phải.

“Đủ rồi, trả lại một Tinh Linh Giới không phải chỗ ngươi làm càn…”

Tinh quang chiếu rọi, toàn bộ tà tinh đang rơi hay trơ trọi trên mặt đất đều bị ánh sáng này hóa thành hư vô mà những hố đen cũng từ từ khép lại, vùng đất vốn bị tàn phá bởi chiến tranh khốc liệt lại lần nữa trải dài một màu xanh tươi tốt, Tinh Khả Như cầm Ngũ Thải Thần Trượng đầu đội Tinh Linh Vương Miện khí chất và cả ánh nhìn cũng hoàn toàn khác so với trước, Hàn Vũ Thiên đặt kiếm lên vai nhếch môi nói:

“Đã là Cổ Thần thì để Cổ Thần xử lý, chuyện của chúng ta ở đây xong rồi, đa tạ Thiên Thần Điện đã giúp Hàn mỗ một tay.”

Cổ Tà Thần đột nhiên cười phá lên chỉa đao về phía Tinh Khả Như nói:

“Tinh Cổ Nguyên, ngươi trong thân thể con ả đàn bà đó thật không hợp một chút nào, ta vẫn thích ngươi trong bộ dạng già nua lúc trước hơn.”

Tinh Cổ Nguyên đập trượng xuống đất lập tức có tinh quang hiện ra tăng phúc cho tất cả tu sĩ tinh linh tộc và Thái Hư Cổ Trùng Đế sau đó mới nhìn Cổ Tà Thần nói:

“Diệp Lâm, ngươi bị ta phong ấn nhiều năm như vậy, mà vẫn còn dã tâm thôn tính thế giới này, lần này ta sẽ toàn lực tiêu diệt ngươi một lần và mãi mãi.”

“Năm đó ngươi bỏ cả mạng sống cũng chỉ có thể cùng ta đồng quy, ngươi còn chưa thích ứng được bộ nhục thân đó thì đừng có mạnh miệng, Cực Dạ Tà Thần Mộ – Sát Trảm.”

“Nếu không phải do hạo kiếp làm tổn hại căn nguyên thần thụ thì ngươi còn không xứng để ta ra tay, Nguyên Sinh Chi Quang!”

Cổ Tà Thần cầm lấy Cực Dạ Thần Đạo bổ xuống ma hải dâng lên nhấn chìm toàn bộ đại đạo đưa tất thảy sinh linh rơi vào hắc ám và dục vọng vô tận, Tinh Linh Cổ Thần với Ngũ Thải Thần Trượng đánh ra một đạo bạch quang xoay vần quanh đó là ngũ hành, ánh sáng lướt qua tinh thuần tới cực điểm, độ hóa và xua tan tà ác, cả hai va chạm tinh không như xé toạt ra không ít tu sĩ cấp thấp dính vào lập tức hóa thành tro bụi, chiến trường hiện tại đã tách biệt không còn chỗ cho những kẻ không phải Thần Cảnh, Hàn Vũ Thiên nhắm tới chính là chiến trường của Thái Hư Cổ Trùng Đế phía bên này.

Đế Ngao, Đế Hiền và Đế Điệt chính là kẻ nắm giữ Mệnh Tuyền Vô Hạn Thần Mộc, nếu không mau chóng kết liễu bọn chúng thì e là càng kéo dài cuộc chiến sẽ càng bất lợi cho hắn, Sở Tường Uyên cũng theo sát phía sau nói:

“Ngươi nói có thể tiêu diệt ba lão quái vật này sao? Năm xưa nhân hoàng dùng đại giới cũng chỉ đánh cho bọn chúng trọng thương thần hồn…”

Hàn Vũ Thiên vừa bay tới chiến trường vừa nói:

“Chỉ cần nhất kích tất sát cả ba người thì Mệnh Tuyền Vô Hạn Thần Mộc sẽ không thể nào phục hồi cho bọn chúng.”

Hàn Vũ Thiên vừa tới lập tức nhắm thẳng lão già Đế Điệt một cước đá tới, lão ta thân thủ nhanh nhạy đã đỡ được nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mắt nói:

“Tiểu hữu, ngươi tấn công lão phu là muốn tìm chết sao?”

“Kẻ nên chết là ngươi!”

Sở Tường Uyên một thương quét ngang đã cắt đứt cánh tay của Đế Điệt, một luồng sinh mệnh lực dồi dào bắt đầu khôi phục lại cánh tay trong nháy mắt, Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

“Quả nhiên là trong tay các ngươi, chẳng trách lại có thể sống lâu đến vậy, nhục thân thì bảo tồn vĩnh viễn được còn linh hồn thì thế nào lại tồn tại được lâu đến vậy, ta đoán ba cổ thi thể trước mắt vốn hồn linh đã tiêu tán từ lâu, chỉ là bọn chúng trước khi chết đã để lại truyền thừa kí ức cho nhiều đời, tự xưng là ba vị lão tổ dị tộc thật chất là âm thầm dùng hồn đoạt xác điều khiển ba cổ thi thể bất tử này thôi.”

Đế Ngao đang bị Thái Hư Cổ Trùng Đế quấn lấy điên cuồng bị rơi vào thế hạ phong vẫn là bình tĩnh nói:

“Người của ngoại giới đúng là kiến thức sâu rộng, trừ Cổ Thần vốn dĩ chẳng có kẻ nào thật sự tồn tại được từ thời thái cổ đến tận bây giờ, kiến thức sâu rộng này của ngươi lại chính là thứ khiến ngươi tự giết chính mình.”

Đế Hiền đột nhiên xuất hiện sau lưng Hàn Vũ Thiên một tay đặt vào giữa lưng cười nói:

“Để ngươi xem bí thuật của Hồn Tộc, Phong Thể Trục Hồn! Cấm!”

Từ trong cơ thể của Hàn Vũ Thiên xuất hiện vô số đạo xiềng xích tử sắc, linh hồn cũng vì vậy bị bài xích thoát khỏi nhục thân, Đế Điệt đôi mắt lóe lên sát ý đột nhiên lại mọc ra thêm hai cái đầu nói:

“Thiên Phú của Cổ Loa Thiên Âm Tộc sẽ khiến ngươi đau đớn vạn lần, Cổ Loa Thiên Âm Bạo Liệt Sát!”

Ba cái đồng hét lên sóng âm dữ dội có thể làm cho linh hồn tan vỡ trong nháy mắt, Hàn Vũ Thiên lấy ra Trọng Chấn Chuông hóa thành khải giáp bọc lấy linh hồn nói:

“Thủ đoạn không tệ, nhưng mà…”

Bàn tay hắn giơ về phía thân thể của Lý Chiêu Lâm bóp mạnh một cái, hắc bên trong túa ra lập tức phá vỡ toàn bộ xiềng xích của Đế Hiền, ma thi lập tức bừng tỉnh một quyền Băng Hỏa Lưỡng Cực Tiên Quyền đấm thẳng tới trực tiếp bức lui được Đế Hiền, lão ta ôm ngực nét mặt khó coi nói:

“Nhục thân này lại có thể sánh ngang với siêu việt cường giả, thú vị.”

Đế Ngao hiện thân tay hóa long trảo chộp thẳng cổ họng của Hàn Vũ Thiên nói:

“Tích lũy mấy chục vạn năm đương nhiên ba cổ nhục thân này có đầy đủ huyết mạch mà dị tộc các đời lưu lại, Thủy Long Linh Lung Trảo!”

Hàn Vũ Thiên đôi mắt lóe lên biểu tượng bông tuyết tinh xảo nói:

“Đáng tiếc, các huyết mạch lại áp chế lẫn nhau biến cổ nhục thân bất tử này trở thành phế thi, chẳng trách nhiều năm như vậy đạo hạnh các ngươi vẫn chỉ đứng yên một chỗ, thứ tạp nham như vậy nên biến mất đi.”

Bão tuyết nỗi lên thân hình biến mất, trảo của Đế Ngao chộp vào hư không, thần thức quét ngang vậy mà không thể cảm ứng được bất kì điều gì kể cả hai vị huynh đệ còn lại của hắn cũng rơi vào tình cảnh tương tự, Hàn Vũ Thiên từ trong bão tuyết nắm lấy cổ áo của Đế Điệt lôi đi liền khiến hắn xuất hiện ở một không gian khác chứa đầy lôi thuộc tính là không gian lôi vực của Đạo Lâm, thứ hắn đối mặt lại chính là Thanh Ảnh Loan, Đế Hiền bị lôi kéo tới không gian băng vực của Tuyết Vũ Nhi mà ở đó đã có Sở Tường Uyên và Hàn Vũ Thiên chờ đợi từ lâu, Đế Ngao sau khi thoát khỏi ảo cảnh lại thấy mình xuất hiện ở Thái Hư Giới, Thái Hư Cổ Trùng lượn lờ trên bầu trời như thần long sau đó hóa thành hình người, một trung niên phong độ khí chất toát ra mang theo sự bá đạo của một cường giả đỉnh cao.

“Các ngươi muốn tách chúng ta ra sao? Cũng xem như là có chiến lược nhưng cuối cùng vẫn là vô dụng.”

Đế Ngao đối mặt với Thái Hư Cổ Trùng Đế không chút lo lắng dù bản thân đã bị tách ra khỏi hai người kia, Thái Hư Cổ Trùng Đế một bước đạp ra không gian rạn nứt bàn tay nâng lên nói:

“E là lần này các ngươi sẽ thật sự tử vong đấy, Thái Hư Tinh Diệu Trấn.”

Ánh sáng tím lóe lên phá tan tầng mây một đạo lưu tinh lướt ngang phá tan không gian xung quanh, Đế Ngao nét mặt ngưng trọng tay kết pháp quyết tạo ra một kết giới ngăn cản, thế nhưng vết nứt bắt đầu lan tràn sau đó kết giới vỡ tan, Đế Ngạo ăn đtrọn một kích phun máu văng ngược ra ngoài.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-cong-cua-ta-qua-khong-chiu-thua-kem-cu-nhien-co-the-tu-minh-tu-luyen
Võ Công Của Ta Quá Không Chịu Thua Kém, Cư Nhiên Có Thể Tự Mình Tu Luyện
Tháng 1 5, 2026
the-gioi-tien-hiep-hac-thu-phia-sau-man.jpg
Thế Giới Tiên Hiệp Hắc Thủ Phía Sau Màn
Tháng 12 3, 2025
trung-sinh-tro-ve-lam-dao-si.jpg
Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ
Tháng mười một 26, 2025
kho-cuc-dai-thuc-vo-nghia-nhan-sinh
Khổ Cực Đại Thúc Vô Nghĩa Nhân Sinh
Tháng 10 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved