Chương 376: Thiên Đạo.
Châu Lệ nhất kiếm bổ ra thủy lưu cùng hỏa diễm đụng nhau tạo thành tiếng xì xèo hơi nước, Nam Khải nắm trường thương bay múa từng đường kim quang lấp lánh rồng bay khắp trời cùng với tà hỏa từ chiến phủ của Trọng Nghiêm thiêu đốt đối oanh kịch liệt, ba chiến trường hỗn loạn nhất chính thuộc về cấp bậc cực hạn mà không tu sĩ nào dám chen chân vào, Ngụy Cung phía bên này với Nhật Nguyệt Song Kiếm và thuật ngư kiếm đỉnh cao đã đánh cho Nguyễn Trung Long phải liên tục thoái lui, Đạo Lâm lấy lôi đình công kích càng là như lôi kiếp áp đảo An Mục Lan vào trong hiểm cảnh, Thanh Tuyền, Tuyết Nhi, Hướng Quản Hi hay là Uy Lân ai trong số bọn họ cũng không thể nào giết được tu sĩ Thần Cảnh trong thời gian ngắn, nhưng Đạo Lâm toàn thân là lôi kiếp nói về khả năng giết thần thì hắn là người đủ sức làm điều đó.
“Địa Yêu Ma Thi, ngươi mau đem Đạo Lâm đến đây.”
Địa Yêu Ma Thi chính là Địa Yêu Lão Quái bị luyện hóa thành ma khôi, khi nhận được lệnh lập tức rạch tay vào hư không xé mở ra một cảnh cổng, tay lão chộp vào bắt lấy cổ áo của Đạo Lâm lôi vào trong, Địa Yêu Ma Thi cũng là thế chỗ Đạo Lâm trở thành đối thủ của An Mục Lan đang trọng thương kia, Hàn Vũ Thiên vừa thấy Đạo Lâm thì không nói lời nào trực tiếp chộp lấy hóa hắn thành hắc lôi gia trì lên một quyền.
“Băng Hỏa Lưỡng Cực Bạo Lôi Thần!”
Băng Hỏa Lưỡng Cực lại thêm hắc lôi gia trì sức phá hủy phải nói là khủng khiếp ngang với một đòn toàn lực của Thần Cảnh tầng 3 cực hạn, Hồn Ngạo Viên đang bận đối phó với Hướng Quản Hi và Thanh Tuyền không thể nào phân tâm, tuyết đột nhiên rơi xuống thân ảnh nữ tử từ trong băng giá xuất hiện, Tuyết Nhi thổi nhẹ một làn sương lập tức hóa thành băng xích trói chặt tay của Hồn Ngạo Thiên lại, đột nhiên bị trói chặt một tay làm cho hắn kinh ngạc không thôi, Thanh Tuyền cũng vào một khắc sơ suất này dùng thủy ngục giam cầm, Hướng Quản Hi trường thương bay múa Thổ Hoàng Long bộc phát toàn lực lao tới, băng và thủy kết hợp để khống chế càng thêm phần lợi hại.
Trước sau đều có công kích của Hướng Quản Hi và Hàn Vũ Thiên làm cho Hồn Ngạo Viên không còn đường thoát rầm một tiếng không gian nổ tung khói bụi mịt mù, một cánh tay bao vụt lên không trung được Hàn Vũ Thiên dùng hấp lực bắt được rồi từ từ hấp thu, Hồn Ngạo Viên trúng phải công kích trực diện vậy mà không hề chết chỉ tổn hại mất một cánh tay trái, hắn ta nhìn lấy cánh tay bị đứt thì híp mắt lại nói:
“Không tệ, khiến cho lão phu tổn thất một cánh tay trên đại lục nhân tộc không mấy kẻ có thể làm được, hôm nay lão phu sẽ thu hồn ngươi trở thành vong linh mặc ta sai khiến, Tử, Ngục, Yểm, Tà, Ma, Ác, Hồn, Vong Linh Thần Đô Hiện!”
Hồn Ngạo Viên niệm khẩu quyết một tay kết ấn điểm lên trời cao ánh tím chiếu rọi xé toạt tầng mây, một tòa thành trì sừng sững u ám xuất hiện với vô số vong linh chỉnh tề đứng như đại quân, hư ảnh to lớn của Hồn Ngạo Viên xuất hiện bàn tay như chưởng khống tòa thần thành từ linh hồn kia, Tuyết Nhi cau mày nói:
“Đại ca, tòa thành này không hề đơn giản có thể làm linh hồn của chúng ta giao động.”
“Đến cả hồn cảnh đạt Chí Tổ vẫn có cảm giác uy hiệp, xem ra tòa thành kia cũng có chiến lực thượng vị Thần Cảnh.”
Thanh Tuyền cùng Hướng Quản Hi hội tụ lại chỗ Hàn Vũ Thiên và Tuyết Nhi, Đạo Lâm lần nữa hiện thân cau mày nói:
“Chủ nhân, chúng ta nếu đối cứng e là khó khăn, chia ra công kích…”
Hàn Vũ Thiên búng tay toàn bộ ma thi đột nhiên hội tụ lại ngoại trừ những ma thi cấp cao đang chiến đấu thì toàn bộ đều tụ tập bên dưới, Hồn Ngạo Viên khinh thường nói:
“Dựa vào một chút loại khôi lỗi này của ngươi thôi sao?”
Hàn Vũ Thiên không nói lời nào linh hồn thoát ra khỏi cơ thể của Lý Chiêu Lâm, ngay sau đó Đạo Lâm, Thanh Tuyền, Uy Lân, Tuyết Nhi, Hướng Quản Hi hóa thành 4 luồng sáng dung nhập vào trong linh hồn của Hàn Vũ Thiên, một cổ uy áp băng hàn mang theo ma khí ngút trời tản ra như cổ ma thần tái thế làm cho Hồn Ngạo Viên cũng là trừng mắt kinh ngạc nói:
“Ngươi lại có thể dung nhập sức mạnh linh hồn của những kẻ khác, ngươi cuối cùng là thứ quái quỷ gì chứ?”
“Bọn họ vậy mà toàn bộ đều là hồn thể, nhục thân vậy mà là kết tinh của nguyên tố mà thành, lão phu đúng là vẫn xem nhẹ những tu sĩ ngoại giới này.”
Chu Minh vừa chiến đấu nghiền ép Châu Lệ vào thế yếu lại vừa cảm thán không thôi, lão vốn dĩ cảm ứng rõ ràng Uy Lân và Hướng Quản Hi đều có tồn tại nhục thân vậy mà lại hóa thành linh hồn hòa nhập cùng Hàn Vũ Thiên, còn về phần Thanh Tuyền xuất hiện ở đây là kể từ khi bước vào Chân Mộc Thổ Giới đã trực tiếp xuất hiện ở gần hoàng cung Nam Thiên Đế Quốc lại bị Tà Tinh Các và Ngô Hoàng Đế Quốc truy sát phải cùng với người của Nam Thiên Đế Quốc hợp tác để chống trả, mãi đến khi Hàn Vũ Thiên chuẩn bị tiến đánh hoàng cung thì nàng mới tìm đến với thể trạng yếu ớt do liên tục chiến đấu không ngừng nghỉ, Hàn Vũ Thiên với lượng tài nguyên chiến tranh dồi dào đã khiến cho nàng khôi phục lại trạng thái chiến đấu đỉnh phong, cũng theo tin tình báo nàng thu thập được sự xuất hiện của Hồn Tộc bên trong hoàng đô Nam Thiên cũng là điều hắn đã biết trước.
Hàn Vũ Thiên dẫn đầu đại quân ma thi còn Hồn Ngạo Viên dẫn đầu đại quân vong linh lập tức lao thẳng về nhau tạo thành tràn cảnh chém giết vô cùng kinh điển, một trận chiến này đúng chuẩn quy mô của các thế lực Thần Cấp chiến đấu, pháp tắc và không gian điên cuồng bị tàn phá, Hồn Ngạo Viên hừ lạnh một trảo chộp ra nói:
“Ngươi dựa vào việc dung hợp mấy đạo linh hồn kia cũng chỉ là trong khoảng thời gian ngắn, sớm muộn cũng bị lão phu bóp chết, Hồn Yểm Đế Thiên Trảo.”
“Ngươi tới thử một chút không phải sẽ rõ sao?”
Khí tức Âm Sát Thất Hồn quét ngang thiên địa lập tức làm cho vô số vong hồn bị trấn sát, những tu sĩ dưới Thần Cảnh bị khí tức này dính phải cũng phun máu, nội tạng bị một cổ lực lượng vô hình làm cho tổn thương, Hàn Vũ Thiên như là ma quân giáng lâm trong tay nắm Sáng Thế Thần Kiếm sau đó vung tay ném Trọng Chấn Chuông vào hư không hóa lớn ngăn cản một kích của Hồn Ngạo Viên, tiếng chuông vang khắp thiên địa trầm thấp nặng nề nhưng lại không hề có một chút hao tổn nào, Hàn Vũ Thiên lần nữa lại điểm tới Trọng Chân Chuông lập tức lao vào sâu trong mật thất hoàng gia của Nam Thiên Hoàng Cung, Hồn Ngạo Viên không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng cũng lập tức lấy ra Sát Đoạt Yểm Hồn Kiếm của mình.
“Hồn Kiếm, Đoạn Hồn Lưỡng Đoạt, Tử.”
“Sáng Tạo Vĩnh Hằng, Kiếm Sáng Chi Thế.”
Sáng Thế Thần Kiếm lóe lên ánh bạc lại pha lẫn vào trong đó lực lượng hắc ám, lôi đình, hỏa diễm, băng hàn, thổ hoàng, âm thủy, so về lực lượng ẩn chứa thì Sáng Thế Thần Kiếm mạnh mẽ hơn rất nhiều, nhưng cách biệt về tu vi của Hồn Ngạo Viên đã giúp Sát Đoạt Yểm Hồn Kiếm của hắn có thể đọ chiêu cùng với kiếm này, dù bị mất đi cánh tay nhưng với kinh nghiệm chiến đấu dày dặn và khốc liệt mà hắn đã trải qua ở Đại Thiên Thế Giới thì vẫn có thể xoay sở để bản thân không rơi vào thế yếu, sinh linh Chân Mộc Thổ Giới tuy huyết mạch cũng không thua kém sinh linh Đại Thiên Thế Giới, thế nhưng lại không hề có những cuộc chiến tranh tàn khốc như ở Đại Thiên, nên kinh nghiệm không dày dặn bằng bởi vậy ở một trận thực chiến thì sinh linh Đại Thiên đã nắm chắc được sáu phần chiến thắng.
Ma thi và vong hồn điên cuồng công kích cáu xé lẫn nhau, thế nhưng làm cho Hồn Ngạo Viên tức giận chính là vong hồn từ Vong Linh Thần Đô đang ngày càng suy giảm còn bên ma thi kia bị tiêu diệt hết lần này đến lần khác vẫn không suy giảm số lượng, ngược lại những cái xác ở chiến trường còn hóa thành ma thi gia tăng số lượng của chúng, Hàn Vũ Thiên một trảo chộp tới mang theo hai luồng khí tím đỏ đánh tới, Hồn Ngạo Viên một kiếm chém ra vậy mà bị xuyên thấu dính thẳng nhất kích ở giữa ngực hồn thể lập tức truyền tới một cơn nóng kịch liệt như muốn tàn phá hắn từ bên trong.
“Hồn Yểm Xích Vận Tử!”
Ba mươi hai đạo xích hồn lập tức phóng thẳng ra ngoài nhắm tới Hàn Vũ Thiên mà công kích, Hồn Tộc tu luyện công pháp chuyên về linh hồn bởi vậy khi đối phó với hồn thể có tác dụng vô cùng lớn, Hàn Vũ Thiên thì liên tục tránh thoát không thể thi triển ra được một chút uy lực chân chính, điều đầu tiên là sẽ hao tổn bản nguyên linh hồn vốn đã chẳng còn lại bao nhiều, điều thứ hai chính là hắn không biết Chân Mộc Thổ Giới có thể chịu đựng được lực lượng đó hay không, nếu đánh cược thi triển chỉ để giết một tên Hồn Ngạo Viên mà khiến cho Chân Mộc Thổ Giới sụp đổ thì nhục thân của hắn không thể nào khôi phục được.
“Ha ha ha, tiểu tử ngươi đúng là vẫn không thể nào đối diện với Hồn Tộc, dựa vào Hồn Yểm của Hồn Tộc thì lão phu cũng đủ để tiêu diệt ngươi rồi.”
Hàn Vũ Thiên không có đáp lời của Hồn Ngạo Viên mà liên tục tránh thoát xiềng xích linh hồn kia, đột nhiên không gian rạn nứt một thân ảnh bay ngược ra liền bị Hàn Vũ Thiên bắt lấy ném về phía hồn xích nhìn kỹ lại là An Mục Lan toàn thân thương tích sau khi luân phiên chiến đấu với Đạo Lâm và Địa Yêu Ma Thi, hồn xích lập tức trói chặt An Mục Lan lại vẻ mặt hắn hoảng sợ nói:
“Hồn Ngạo Viên! Ngươi đang muốn giết ta?”
Hồn Yểm Xích Vận Tử một khi trói được mục tiêu dù là thân thể hay linh hồn đều phải chịu một nổi đau thẩm thấu sâu tận linh hồn, Hàn Vũ Thiên lập tức xuất hiện trước mặt của An Mục Lan ở năm đầu ngón tay xuất hiện năm điểm đen ấn thẳng vào ngực của hắn.
“Ta mượn nhờ một chút lực lượng Kim Ô bên trong cơ thể ngươi để đối phó hắn vậy.”
“Không! Ngươi đang làm gì vậy?! Thả lão phu ra! Ahhhh!”
Đối mặt với tra tấn linh hồn của Hồn Ngạo Viên lại thêm bàn tay quỷ quái của Hàn Vũ Thiên đang kéo huyết mạch kim ô trong cơ thể hắn ra thì An Mục Lan như trải qua địa ngục thực thụ chỉ biết gào thét vô vọng, Hồn Ngạo Viên biết chắc không kịp thu hồn xích liền một kích toàn lực dồn vào Hồn Kiếm giết chết cả hai.
“Đoạn Sát Tử Vong, Hồn Yểm Trấn Hồn Trảm!”
Năm ngón tay ẩn chứa hắc ám chi lực của Hàn Vũ Thiên như đã bắt được thứ gì ở ngực của An Mục Lan lập tức kéo ra, một hào quang vàng kim nóng rực đột nhiên chiếu sáng mảnh thiên địa u ám này, ai cũng đưa mắt nhìn tới vậy mà tay của Hàn Vũ Thiên đang kéo đầu một con Kim Ô ra khỏi ngực của An Mục Lan.
“Ngươi vùng vẫy cái gì? Phệ!”
Hàn Vũ Thiên kéo Kim Ô ra một luồng hỏa diễm màu vàng quét ngang thiên địa cùng với một kích của Hồn Ngạo Viên giáng xuống thì An Mục Lan trực tiếp tử vong, Kim Ô rít lên từ một thân vàng kim chói sáng đã từ từ bị hắc ám ăn mòn trở thành một đầu Kim Ô tràn ngập khí tức thâm uyên, Hàn Vũ Thiên đứng trên lưng kim ô cười nói:
“Ngươi vừa giúp ta một việc rất lớn, thế nhưng cũng đáng tiếc vì thần hồn của tên này đã biến mất.”
Hồn Ngạo Viên còn chưa hiểu chuyện gì thì một cái ma trảo chộp tới bắt lấy thân thể An Mục Lan từ từ thôn phệ rồi hóa hắn thành ma thi, vì không đạt được ký ức linh hồn cũng như bị rút ra toàn bộ huyết mạch Kim Ô, nên An Mục Lan cũng chỉ là một ma thi thông thường dùng quyền cước với tu vi nửa bước cực hạn Thần Cảnh tầng 3 mà thôi, Kim Ô rít lên lao tới cùng với Hồn Ngạo Viên chiến đấu vậy mà ngang sức, nhưng ai cũng nhìn ra được đầu Kim Ô hắc ám này không tồn tại được lâu, Hàn Vũ Thiên đứng nguyên một chỗ hai tay nắm Sáng Thế Thần Kiếm hơi xoay người ra phía sau tạo thành thế chuẩn bị quét ngang kiếm.
“Thiên – Địa – Nhân, Tam Sát Kiếm! Tam Ý Hỗn Thiên Quang!”
Nhục thân không còn Hàn Vũ Thiên thi triển ra một đòn này chính là đánh cược, hỏa diễm theo chân của hắn tản ra còn bầu trời không ngừng trút xuống từng hạt mưa nặng trĩu cùng với lôi đình khí thế bức người, trong không khí lướt ngang một cơn gió lạnh làm cho không gian cũng bị đóng băng, rất nhiêu ma thi không hiểu vì lý do tại sao đã hóa thành tro bụi.
“Chết!”
Hàn Vũ Thiên một kém quét tới lực lượng hỗn độn cắt ngang tạo thành đường kiếm kinh người, không gian nứt toát kiếm lướt tới đây vong linh và ma thi tiêu tán tới đó, Kim Ô cuối cùng đã không còn trụ nổi mà tan thành mây khói, Hồn Ngạo Viên nhìn tới thì con ngươi co rút sắc mặt đại biến lập tức tế ra Hồn Thiên Đế Ấn.
“Hồn Thiên Đế Ấn…”
“Không kịp! Hộ Thân!”
Hồn Ngạo Viên tế ra tàn hồn bên trong Hồn Thiên Đế Ấn làm hộ thân hứng trọn một kích của Tam Ý Hỗn Thiên Quang, bạo liệt cực mạnh thổi bay cả bốn vị Thần Cảnh tầng 3 cực hạn, khói bụi tiêu tán chỉ thấy Hồn Ngạo Viên nằm ở trên mặt đất sắc mặt tái nhợt không thể nào đứng dậy được nữa, hắn liếc nhìn Hàn Vũ Thiên nói:
“Ha ha ha ha, lão phu chinh chiến hơn vạn năm cuối cùng lại thua trong tay một tiểu bối ngoại giới.”
Hàn Vũ Thiên thở dốc hơn một nửa số lượng ma thi được hắn hiến tế cho một đòn vừa rồi cũng hao tổn không ít linh lực, Lý Chiêu Lâm từ nơi khác bay tới để cho Hàn Vũ Thiên dung nhập vào trong cơ thể, từng bước tiến lại chỗ Hồn Ngạo Viên, nếu thôn phệ được Hồn Ngạo Viên thì lực lượng linh hồn của Hàn Vũ Thiên có thể tiến cấp đột phá Thần Cảnh, một vòng xoáy không gian hiện lên cùng một cự thủ to lớn ập xuống, Hàn Vũ Thiên cảm nhận được từ vong lập tức điều khiển Địa Yêu Ma Thi xé toạt không gian lôi hắn đến chỗ an toàn.
Lực lượng của cự thủ có thể nói là vượt xa cả Chu Minh hay Nam Khải, Hồn Ngạo Viên được cự thể bắt lấy lôi vào trong vòng xoáy không gian, trước khi đi hắn nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ Thiên nói:
“Tiểu tử, lần sau gặp lại lão phu sẽ giết ngươi.”
Hàn Vũ Thiên không nói lời nào vung tay ma trảo hướng đến khắp nơi chộp tới, những vong linh lơ lửng mất đi Hồn Ngạo Viên điều khiển cũng chỉ có thể đứng yên chờ ma trảo thôn phệ hồn lực, đại lượng vong hồn ở đây đủ cho Hàn Vũ Thiên khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, Vong Linh Thần Đô vẫn tồn tại giữa thiên địa tạo ra uy áp kinh người hơn cả Thần Cảnh phổ thông, Hàn Vũ Thiên hừ lạnh nói:
“Xem như ngươi cũng sẽ có một chút tác dụng đối với ta sau này.”
Hàn Vũ Thiên thi pháp một cái ma trảo khổng lồ chộp tới, Vong Linh Thần Đô đột nhiên chấn động muốn phản kháng lại ma trảo kia, đã trở thành Thần Khí dù ít dù nhiều cũng sẽ có tồn tại một chút linh trí sinh ra bản năng chống cự với kẻ không phải chủ nhân của mình là điều tất yếu, thành đô ý định phá bỏ không gian chạy trốn nhưng lại bị vô số sợi băng xích trói chặt lại giữa hư không, Hàn Vũ Thiên phóng xuất hồn lực như một đạo kiếm ý chặt đứt liên kết thần hồn của Vong Linh Thần Đô với Hồn Ngạo Viên rồi cưỡng ép thu hồi toàn bộ vong linh rồi cho vào trong túi trữ vật, Hồn Ngạo Viên đột nhiên cảm thấy lòng ngực đau nhói phun ra một ngụm máu tươi nói:
“Thần Khí của ta đã bị đoạt mất.”
Một bóng người mặc áo choàng đứng trên phi không thuyền đang bay đi với tốc độ cực nhanh khi nghe thấy lời này ánh mắt hơi liếc Hồn Ngạo Viên nói:
“Xem ra kế hoạch sẽ phải có sự thay đổi lớn, ngươi chính vì xem thường đối thủ mới làm mất Vong Linh Thần Đô, trở về chắc chắn sẽ bị tộc quy trừng phạt.”
Hồn Ngạo Viên một tay ôm mặt cười nói:
“Lần này trở về xem như kẻ đó có cơ hội để ra tay với ta rồi.”
Châu Lệ thấy tình thế không ổn lập tức bóp nát lệnh bài xuất hiện một cổng không gian truyền tống nói:
“Tà Tinh Các, toàn bộ rút lui!”
Quang Thái bên này cũng tương tự bóp nát lệnh bài mở ra truyền tống không gian nói:
“Ngô Hoàng lập tức rút quân!”
Người của Tà Tinh Các và Ngô Hoàng Đế Quốc lập tức từ bỏ chiến đấu lao thẳng về phía truyền tống trận, Hàn Vũ Thiên một quyền đấm ra Băng Hỏa Lưỡng Cực Quyền, đùng một tiếng vậy mà không thể phá hủy được thông đạo không gian do lệnh bài này tạo ra, Trọng Nghiêm hừ lạnh nói:
“Đây là sức mạnh truyền tống do đích thân các chủ tạo thành, một tiểu tử như ngươi sao có thể phá hủy được.”
Hàn Vũ Thiên híp mắt lại một ngọn lửa xích hồng xuất hiện trước mặt vờn quanh hắn như một con mèo quấn chủ, Trọng Nghiêm trừng lớn mắt lập tức hoảng sợ bắt lấy Châu Lệ chạy thẳng vào trong truyền tống trận mặc cho vẫn còn rất nhiều tu sĩ Tà Tinh Các chưa đi vào hết, Quang Thái cũng không có nghĩ nhiều thấy hai người kia chạy cũng bỏ lại toàn bộ chỉ mang theo vị nhị hoàng tử, Nguyễn Trung Long muốn chạy vào thông đạo thế như liên tục bị Ngụy Cung giữ chân lại không thể nào cắt đuôi được, Châu Lệ bị kéo đi đột ngột ở trong không gian truyền tống tức giận nói:
“Tên khốn, ngươi đang làm gì vậy? Thủ hạ của ta vẫn còn chưa trở về hết.”
Trọng Nghiêm hừ lạnh nói:
“Tiểu tử đó vừa rồi lấy ra Xích Bích Vô Hạn Thần Hỏa, nếu không kéo ngươi vào thì sớm đã bị thần hỏa thiêu thành tro.”
Lời vừa dứt cổng truyền tống phía sau bắn ra một ngọn lửa đánh lui hai người vài bước, chỉ thấy truyền tống trận bị hỏa diễm nuốt chửng làm cho Châu Lệ nét mặt tối sầm lại nói:
“Đi thôi, kế hoạch ở đây thất bại rồi.”
Hàn Vũ Thiên sau khi dùng Xích Bích Thần Hỏa phá hủy thông đạo liền giao phần còn lại cho đám người Hướng Quản Hi, còn bản thân thì hóa thành hào quang bay thẳng vào trong mật thất của hoàng cung Nam Thiên, phía trong này ẩn chứa đại lượng kim thuộc tính nồng đậm, Trọng Chân Chuông ở giữa không trung điên cuồng hấp thu đã thấy những vết nứt trên nó đang khôi phục nhanh chóng, hắn cũng ngồi xếp bằng linh hồn thoát ra khỏi cơ thể của Lý Chiêu Lâm cũng bắt đầu hấp thu đại lượng kim thuộc tính xung quanh.
Nam Khải sau khi dẹp hết tàn dư của Ngô Hoàng Đế Quốc, Tà Tinh Các và Dị Tộc Đại Thiên thì tiến tới chỗ Nam Nguyệt Thiền nói:
“Nguyệt Thiền, con vậy mà mời được Chu Minh tới đây. Đúng là khiến lão gia gia ta bất ngờ.”
Nam Nguyệt Thiền lắc đầu nói:
“Thái thượng gia gia, ta vốn một đường bị truy sát bị đuổi đến gần biên cương, vô tình gặp phải Vũ Thiên công tử cứu giúp, Chu Minh tiền bối cũng chính là đi cùng với Hàn Vũ Thiên.”
Nam Khải nhìn lấy Chu Minh thì lão cũng vuốt râu cười nói:
“Ngươi nhìn ta làm gì? Lão phu cũng như ngươi thôi thọ mệnh sắp cạn không thể xuất chiến, là Hàn Vũ Thiên giúp ta sống thêm trăm năm đổi lại ta phải theo bảo hộ hắn cho đến khi hắn trở về ngoại giới.”
Nam Khải là người biết rõ Kim Hỏa Song Tuyệt một thời huy hoàng giờ cũng xem như là đèn sắp cạn dầu, tuế nguyệt đúng là vô tình nhưng thế hệ trẻ của Nam Thiên Đế Quốc vẫn chưa sinh ra một vị cực hạn Thần Cảnh tầng 3 nào nữa, nếu cứ tiếp tục kéo dài sợ rằng khi hai lão ngã xuống thì Nam Thiên Đế Quốc sẽ bị những Đế Quốc khác thôn tính, Nam Nguyệt Thiền lúc này mới do dự nói:
“Thái thượng gia gia, chiếc nhẫn đó ta đã đưa cho Hàn Vũ Thiên công tử rồi…”
Nam Khải cũng không mấy ngạc nhiên khi nhìn lại chiến trường thì Nam Thiên Đế Quốc cũng không có bao nhiêu cao thủ, dù thêm người của Xích Bích Thần Hỏa tới cũng chưa chắc có thể chống lại ba thế lực lớn kia, Hàn Vũ Thiên chỉ cần xuất thủ đã lập tức kiềm hãm hết thảy ba thế lực kia dựa vào đại quân ma thi mà càn quét càng là một cao thủ am hiểu hồn thuật chia sẻ hồn niệm điều khiển ma thi, Nam Khải cười nói:
“Cũng tốt, thời đại loạn lạc ngay cả ta và Chu Minh còn không chắc có thể sử dụng được hai bảo vật kia, Hàn Vũ Thiên xuất hiện sử dụng ra uy lực của Xích Bích Vô Hạn Thần Hoả tức là đây thuộc về cơ duyên của chính hắn.”
Chu Minh nhìn về phía mật thất hoàng cung thở dài nói:
“Ta hi vong hắn chính là kẻ mà chúng ta đã dùng thọ nguyên để xem trộm thiên cơ.”
Hàn Vũ Thiên bên trong hấp thu vô số kim thuộc tính trải qua tôi luyện làm cho linh hồn cũng hiện lên sự sắc bén, hắn đột nhiên mở bừng mắt tay kết pháp ấn điểm lên hư không nói:
“Ngưng!”
Từ trong cơ thể của Hàn Vũ Thiên lao ra kim quang bắt đầu ngưng tụ thành hình người theo sau đó chính là đại lượng kim thuộc tính xung quanh điên cuồng tràn vào trong thể phách kia, nơi đây được Nhật Hoàng Vô Hạn Thần Kim uẩn dưỡng đến hơn chục vạn năm kim thuộc tính nồng đậm vượt xa cả Thần Địa ở Tô Lăng Giới, bóng người kia từ từ ngưng tụ thành hình tu vi bắt đầu xuất hiện tu vi Phàm Cảnh một đường đột phá không ngừng trải qua hơn bảy ngày trực tiếp đột phá tới Chí Tổ Cảnh so với đám người Đạo Lâm cũng không hề thua kém vài phần, một đường đột phá này Hàn Vũ Thiên và Đạo Lâm ai cũng đều có lợi, hắn thì dùng lôi kiếp gột rửa linh hồn còn Đạo Lâm thì cắn nuốt lôi kiếp để gia tăng sức chiến đấu, Hàn Vũ Thiên nhìn kim linh vuốt cằm nói:
“Ngươi từ giờ cứ gọi là Nhật Hoàng đi.”
Nhật Hoàng mở bừng hai mắt kim quang chói sáng cả một vùng làm cho không gian kim thuộc tính xung quanh chấn động không thôi, vùng đất do bản nguyên thế giới ngưng tụ đúng là hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của hắn, Nhật Hoàng và Trọng Chấn Chuông cộng thêm cả hắn hấp thu đã một tháng vẫn chỉ tiêu thụ được một phần năm mảnh đất này, nếu như Hàn Vũ Thiên có thể thực sự mang mảnh đất này trở về Tô Lăng Giới thì xem như Tôn Thức có được một chỗ tu luyện thích hợp sớm ngày phóng thích linh hồn Kim Tôn đang ngủ sâu trong thân thể, kì thật nếu phân thân của Hàn Vũ Thiên ở đây có thể dùng Tinh Đồ Thổ Giới không ngừng hấp thu biến một vùng không gian trong đó trở thành thế giới riêng, nhưng mà cả hai đang ở trong những vùng không gian riêng biệt không thể thông tri cho nhau biết, Trọng Chấn Chuông hoàn toàn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong còn đạt được một tầng tiến hoá trở thành Thần Binh cấp độ thượng phẩm, nhưng vì quy tắc ở thế giới này nên Trọng Trấn Chuông cũng chỉ có thể được xem là một món Thần Binh cấp độ siêu việt mà thôi, Hàn Vũ Thiên đứng dậy gọi ra ma khôi An Mục Lan đứng ở giữa hư không nói:
“Xem thử thứ này có thể ảnh hưởng tới tu sĩ cực hạn hay không.”
“Thiên!”
“Cang!”
“Viêm”
“Lôi!”
“Hóa Long Thuật!”
Hàn Vũ Thiên kết năm đạo thủ ấn ngưng tụ một đầu kim long có xích hỏa và hắc lôi vờn quanh gầm lên tấn công ma khôi An Mục Lan, ma khôi trực tiếp dùng quyền đấm tới đối cứng khói bụi càn quét pháp tắc tán loạn, từ bên ngoài phóng tới chính là các cao thủ của Nam Thiên Đế Quốc mà dẫn đầu là Nam Khải thái thượng hoàng và Nam Sở Thành hoàng đế, Nam Sở Thành tu vi Thần Cảnh nửa bước cực hạn nhưng cảm nhận rung chấn vừa rồi cũng không khỏi kinh sợ nói:
“Chấn động vừa rồi, nếu không dùng ra toàn lực ngay cả trẫm cũng phải chết dưới công kích này.”
Chỉ thấy ma khôi An Mục Lan bị đánh cho mất nửa phần thân thể khói bụi nghi ngút kèm theo mùi cháy khét và lôi điện chập chờn, An Mục Lan trở thành ma khôi cũng xem như nâng cấp nhục thân thành Thần Cảnh tầng 3 cực hạn, vậy mà đón nhận một đòn vừa rồi cũng bị hủy đi thân thể, ma khôi bắt đầu tái tạo cũng là lúc Hàn Vũ Thiên phun ra một ngụm máu trên thân xuất hiện chi chít vết nứt túa ra máu tươi, Băng Hàn Thánh Thể suy cho cùng cũng không chịu nổi phụ tải của một kích vừa rồi, Lý Chiêu Lâm cũng đã bắt đầu xuất hiện một số khuyết điểm khi bước vào Thần Cảnh tầng 2.
“Quá nhiều hạn chế, Tam Sinh Trấn Hồn.”
Hàn Vũ Thiên lần nữa kết ấn điểm ra ba món thần binh lần lượt là Sáng Thế Thần Kiếm đỉnh đầu, Trọng Trấn Chuông ở giữa và dưới cùng là Vong Linh Thần Đô, sáng thế lực lượng đại diện cho Thiên, kim hoàng chi sắc đại diện cho Nhân và vong linh chi lực đại diện cho Địa.
“Thiên Địa Ý Cảnh, Nhân Sinh Hóa Đạo!”
Toàn bộ không gian hóa bầu trời thành trắng xóa hóa mặt đất thành đen tuyền, kim sắc lấp lánh hóa ra ngàn vạn sinh linh, Nam Khải phóng xuất Khí Vực một đầu kim long rít gào lao tới, Chu Minh cũng tương tự phóng ra Khí Vực ngưng tụ chu tước.
Chu Tước và Kim Long còn đang điên cuồng lao tới thì mặt đất nổi lên một tòa ma cung, bầu trời lơ lửng thiên cung, lực lượng vô hình từ ma cung kéo lấy kim long còn thiên cung thì kéo lấy chu tước.
Hai đầu thần thú tạo ra từ Khí Vực của họ lại bị Ý Cảnh trước mắt đồng hóa trở thành một phần sức mạnh bên trong, Hàn Vũ Thiên tay kết pháp ấn tạo thành một trận pháp huyền ảo dùng kim thuộc tính và linh lực xung quanh làm năng lượng khởi trận.
Địa Yêu Ma Khôi từ trong không gian bước ra lơ lửng chính giữa ý cảnh trực tiếp một trảo xuyên thủng ngực móc lấy trái tim giơ lên cao cùng với đó bị ý thức của Hàn Vũ Thiên điều khiển mà đọc khẩu quyết.
“Hỷ!”
“Nộ!”
“Ai!”
“Ố!”
“Hóa Sinh, Triệu Hồi Thuật!”
Địa Yêu Ma Khôi bóp mạnh quả tim bốn cái trận đồ hiện lên bốn chữ Hỷ Nộ Ai Ố lấy Địa Yêu Ma Khôi làm trung tâm hiện lên một chữ Triệu sau đó đùng một tiếng cơ thể vỡ nát thành từng mảnh chỉ thấy trận pháp chấn động ngay sau đó chữ Hỷ biến mất, Nộ cũng dần dần tiêu tan, chỉ còn Ai và Ố là chập chờn sắp tiêu tan, Hàn Vũ Thiên lập tức kết pháp ấn ném ra Trọng Trấn Chuông giáng xuống nói:
“Ố! Hiện!”
Trận pháp Ai biến mất thay vào đó chữ Ố lóe sáng một bóng người yêu kiều xuất hiện từ bên trong làm cho những người khác vô cùng kinh ngạc không thôi, nàng ta xinh đẹp nhưng nét mặt lại có phần lộ ra biểu cảm chán ghét đúng như cái tên của nàng vậy, khí tức tản ra lập tức trấn áp Chu Minh và Nam Khải không có sức phản kháng, Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Ố đã đột phá trung vị Thần Cảnh đỉnh phong, vừa hay có thể giúp ta một chút.”
Bầu trời đột nhiên nổi lên từng đạo lôi vân bên trong xuất hiện hư ảnh to lớn lại chính là thiên đạo của Chân Mộc Thổ Giới hiển linh, Ố hừ lạnh thân hình của nàng lóe lên liền đứng giữa đất trời khí tức bộc phát lập tức ảnh hưởng đến toàn bộ Nam Thiên Đế Quốc còn lan tỏa ra cả Băng Thiên Đế Quốc và Lĩnh Hỏa Đế Quốc làm cho cảm xúc căm ghét được giấu sâu trong lòng được triển lộ ra vô cùng mạnh mẽ, chỉ trong một thoáng này vô số cuộc chiến bùng nổ ra vì sự ganh ghét, đố kỵ, ngoại trừ Thần Cảnh cực hạn có thể chống cự thì toàn bộ kẻ khác đều bị ảnh hưởng.
“Thiên Đạo của một mảnh thế giới sắp bị diệt cũng dám ngông cuồng? Sinh Linh Ý Cảnh, Hận!”
Toàn bộ người có mặt ở đây lập tức bị khống chế bởi sự hận thù bao gồm cả nàng công chúa Nam Nguyệt Thiền vốn được cho là thuần khiết cũng vì Ngô Hoàng Đế Quốc suýt làm cho diệt quốc mà sinh ra hận ý, hàng vạn sinh linh theo ý cảnh ảnh hưởng lập hướng lên trời cao vung ra công kích, tầng mây phía trên xuất hiện một bóng người với vẽ giận dữ giáng xuống một chưởng mang theo lôi kiếp.
Thiên Đạo Chi Chưởng Lôi Kiếp là một đòn thiên phạt của Thiên Đạo dành cho sinh linh phạm phải quy tắc đã được đề ra, Ố lại dùng chính sinh linh của Chân Mộc Thổ Giới để giúp nàng chống lại chính Thiên Đạo của họ đây không khác nào xúc phạm đến ý chí Thiên Đạo làm cho nó tức giận, Hàn Vũ Thiên cười nhạt một tiếng nói:
“Đưa được nàng tới đây cũng xem như giải quyết được một vài vấn đề, cũng là để Trọng Trấn Chuông phá bỏ xiềng xích quy tắc, Trọng Trấn Kim Tiên Quyền.”
Hàn Vũ Thiên vung tay Trọng Trấn Chuông vốn được treo bên hông đột nhiên bay ra hóa lớn vạn trượng, từng đợt sóng âm ong ong giữa thiên địa làm cho pháp tắc thuận phục, từ trong miệng chuông phóng ra một quyền cự đại kim sắc chói lóa cùng với vạn sinh linh hợp thành một quyền với sức mạnh có thể uy hiệp tính mạng của một cường giả cực hạn, hai bên va chạm rầm một tiếng lôi bạo bắn ra khắp nơi tàn phá cảnh vật và kiến trúc của các quốc gia bị Thiên Đạo ảnh hưởng.
Những sinh linh bị Ố khống chế lập tức phun ra máu tươi bất tỉnh trên đất hàng loạt chỉ có duy Thần Cảnh cao thủ là vẫn còn trụ được sau phụ tải đón nhận Thiên Đạo Chi Chưởng, Hàn Vũ Thiên cũng là cười nhạt nhìn thấy Trọng Trấn Chuông bị nứt ra thêm vài được thì liền hấp thu kim thuộc tính xung quanh khôi phục lại, tầng mây lần nữa hội tụ lần này là Thiên Đạo Chi Quyền Ý Chí Bất Diệt so với Thiên Đạo Chi Chưởng mạnh hơn gấp mười, Ố lúc này mới hành động cơ thể yêu kiều hạ xuống mặt đất, Hàn Vũ Thiên ném Sáng Thế Thần Kiếm tới chỗ của nàng.
Ố bắt lấy từ thế nắm chặt kiếm người hơi nghiêng về sau đôi mắt tràn ngập hận thù với thế giới này, kiếm quang lóe lên theo nàng chém ra một đạo Thần Kiếm cường đại xé toạt không gian.
“Hận Sát Kiếm!.”
Thiên Đạo Quyền va chạm lần nữa làm cho lôi kiếp điên cuồng đánh ra xung quanh thế nhưng Đạo Lâm đã sớm chuẩn bị hóa thành long đầu cắn nuốt kiếp lôi, Hàn Vũ Thiên bay lên hư không tay kết pháp ấn nói:
“Thế giới này sắp bị tận diệt, ngươi cớ gì phải cố chấp luật lệ! Thiên Địa Nhân Tâm Sinh Ý Cảnh, Luân Hồi La Tinh.”
Sáng Thế Thần Kiếm lao ra một bóng người hóa bầu trời thành trắng xóa, Ma Trảo ẩn hiện bên dưới như tu la địa ngục, Trọng Trấn Chuông như đường chân trời chia giữa thiên địa, từ trong tầng mây âm u truyền tới thanh âm nói:
“Dù mảnh thế giới này có sụp đổ thì ta vẫn thực thi Thiên Mệnh! Đó là Đạo mà tất thảy chúng sinh sẽ phải vượt qua, ngươi nếu muốn trái Thiên Ý thì hãy nhận Thiên Phạt vượt qua tất sẽ không có Thiên Đạo nhúng tay.”
Một cặp mắt nhìn thấu đất trời hiện ra làm cho toàn bộ sinh linh đều phải kinh ngạc không thôi, Tà Tinh Các đỉnh lâu cao nhất có một bóng người đứng nhìn trời cao nói:
“Thiên Đạo?”
Diệp Triều Nguyên cũng chấp tay sau lưng bước tới nét mặt ngưng trọng nói:
“Thật không ngờ hắn lại đích thân xuất hiện, cổ khí tức hướng đó là của Nam Thiên Đế Quốc, ta đoán không lầm thì kế hoạch đã thất bại.”
Bóng người kia ngã lưng vào ghế cầm bầu rượu nốc một hơi đập mạnh lên bàn nói:
“Dù sao thì Thiên Đạo xuất thủ cũng không kể nào có thể sống sót, kể cả ta hay ngươi, cũng đỡ phải tốn thêm nhân lực để đi giải quyết chúng.”
Lãnh thổ Thái Hư Cổ Trùng Đế, trung tâm một gốc đại thụ che trời có một bóng dáng ngẩng đầu nhìn trời cao lắc đầu nói:
“Đến cả ta còn không thể đối đầu với Thiên Đạo, vậy mà nhân tộc lại có một kẻ gan dạ như vậy.”
Tinh Linh Tổ Giới, Nữ hoàng ngồi ở đại điện liếc nhìn bầu trời phía xa ở hướng nhân tộc nói:
“Bản hoàng dám chắc đó là người của ngoại giới các ngươi gây ra, những kẻ ở thời điểm đỉnh phong hiện tại như ta, Thái Hư Cổ Trung hay Diệp Triều Nguyên và đám Dị Tộc Đại Thiên cũng không dám vượt quy tắc.”
“Ta đoán là đại ca đang có sự chuẩn bị, ngươi tốt nhất là hợp tác với chúng ta thì tốt hơn hoặc là chuẩn bị tinh thần chờ cái cây này bị đốn hạ.”
Tiếng xích sắt vang lên trong điện lại thấy một người bị giam ở đại điện với vô số sợi xích trói chặt trên người, mà những sợi xích này đang không ngừng hấp thu sinh mệnh lực của hắn truyền vào cây đại thụ gọi là Tinh Linh Cổ Thần, người bị trói kia toàn thân máu tươi nhưng nụ cười trên mặt lại vô cùng tự tin làm cho tinh linh nữ hoàng phải suy tính thật kỹ nước đi của mình, người này không ai khác chính là Mộc Thiên, từ khi đáp xuống Chân Mộc Thổ Giới thì hắn đã xuất hiện ở Tinh Linh Tổ Giới, chính vì lượng sinh mệnh lực dồi dào trong cơ thể không cách nào tiêu diệt được, nên Tinh Linh Nữ Hoàng đã trói hắn lại dùng xiềng xích liên tục hấp thu sinh mệnh của hắn và để cho Tinh Linh Cổ Thần hấp thu.
Ý Cảnh Tam Sinh như một tấm thái cực đồ liên tục xoay tròn từng đạo phù văn và viễn cảnh vạn vật hiện lên trong đất trời lấy Hàn Vũ Thiên làm trung tâm, hắn lại bấm tay miệng niệm quyết nói:
“Luân Hồi Đại Đạo, Cãi Thiên Hóa Ý.”
Đột nhiên chiến trường trước đó toàn bộ thi thể bị bóng tối nuốt trọn trở thành đội quân ma thi, bầu trời rực sáng từng bóng người xuất hiện rõ ràng là linh hồn đã chết, âm thanh từ trong tầng mây lập tức trở nên phẫn nộ theo đó một người nam tử xuất hiện nói:
“Ngươi dám dùng Ý Cảnh kiểm soát chúng sinh, nhúng tay Luân Hồi là tội đáng chết!”
Theo tay nam tử thân bí điểm lên bầu trời một cái la bàn hiện lên, Thiên Đạo Khống Sinh Bàn chỉ có những kẻ đấu với Thiên Đạo vượt qua giới hạn đột phá thoát ly khỏi phạm trù thế giới đang sống, mới có thể chiến đấu với Thiên Đạo thế giới đó để vượt qua thử thách cuối cùng.
“Luân Hồi là do ta khống!”
Âm thanh nam tử kia phiêu miễu trong không trung truyền khắp Chân Mộc Thổ Giới cùng với đó Thiên Đạo Khống Sinh Bàn xoay chuyển từng sợi chỉ bạch sắc hướng thẳng đầu của tất thảy chúng sinh đâm tới, ngoại trừ những người đến từ Tô Lăng Giới thì gần như toàn bộ đều bị sợi chỉ trắng này xâm nhập mi tâm.
“Sinh, Thu!”
Sợi chỉ trắng kéo từ trong những sinh linh bị xâm nhập ra một đạo linh lực không nhiều cũng không ít vừa đúng một thành, hội tụ về Thiên Đạo Khống Sinh Bàn như trăm sông đổ về biển, Hàn Vũ Thiên tay kết ấn lần nữa cự thủ một bạch một hắc từ bầu trời và mặt đất trồi lên tạo thành thế nghiền ép trên dưới hướng thẳng nam tử thần bí công kích, Ố cũng không đứng yên chờ đợi mà lập tức nhắm tới Nam Khải và Chu Minh công kích tới, tấn công bất ngờ làm hai lão không kịp trở tay lập tức bị ý cảnh hận xâm nhập sâu vào trong đạo tâm.
“Hận Thuật, Huyết Sát!”
Một kiếm bổ ra như chia thế giới làm hai nửa mà Chu Minh và Nam Khải cũng trong tức khắc vung ra công kích mạnh nhất của mình hướng về nam tử kia.
“Mượn nhờ Luân Hồi đúng là tìm chết! Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là Thiên Phạt!”
Nam tử thần bí trong tay có Thiên Đạo Khống Sinh Bàn lập tức bộc phát ra một tôn cự nhân hoàn toàn bằng lôi kiếp mạnh mẽ đối cứng với năm đạo công kích sau đó tiêu tan.
“Luân Hồi là Sinh Tử mà thành, Sinh Tử là do vạn vật mà thành, không có vạn vật không có sinh tử thì ắt không có Luân Hồi, Luân Hồi Chi Lực bất phàm nhưng cũng hữu hạn, ngươi cũng không nên quá chấp nhất, Tam Sinh Ý Cảnh, Luân Hồi Bạo Sinh Tử Vạn Vật Hóa Hư Vô.”
Đột nhiên Ý Cảnh xung quanh hóa thành quả cầu nhốt nam tử thần bí vào trong, cảnh tượng bên trong hỗn loạn như thế giới sụp đổ, Hàn Vũ Thiên xuất hiện ở bên trong vẻ mặt bình thản như nước nói:
“Không có Luân Hồi, không có Sinh Tử, không có Vạn Vật, tất cả là Hư Vô.”
Nam tử kia hừ lạnh Thiên Đạo Khống Sinh Bàn điên cuồng xoay chuyển một cổ lực lượng luân hồi mạnh mẽ khuếch tán, Hàn Vũ Thiên điểm tới vẽ mặt vô cùng khó coi nói:
“Dựa vào Thiên Đạo Khống Sinh Bàn thì không ai là đối thủ của ngươi, thế nhưng…”
Đột nhiên linh hồn Hàn Vũ Thiên thoát xác một thực thể mong lung huyền ảo, nam tử kia hừ lạnh nói:
“Chỉ là một kẻ mượn xác sinh linh Chân Mộc Thổ Giới mà ngay cả Thiên Đạo Khống Sinh Bàn cũng không phát hiện ra? Ngươi đúng là có một chút thủ đoạn.”
“Một chút?”
Hàn Vũ Thiên cười nhạt ngón tay điểm xuống Tam Sinh Ý Cảnh lập tức hóa thành một vùng hư vô, không có bất kì thứ gì ở đây chỉ đơn giản là một mảnh trống với hai người đứng mà thôi, nam tử kia lập tức cảm ứng được Thiên Đạo Khống Sinh Bàn vậy mà bị mất đi toàn bộ năng lực không thể nào điều khiển được, Hàn Vũ Thiên điểm tới thu Thiên Đạo Khống Sinh Bàn vào trong tay nhìn nó một chút nói:
“Ở trong Thiên Đạo cai quản thế giới thì nó gọi là Thiên Đạo Khống Sinh Bàn, nhưng với những tồn tại chưởng khống thiên hà hay vũ trụ thì nó gọi là Thiên Tinh Khống Đại Đạo…”
Nam tử kia không hiểu Hàn Vũ Thiên đang nói gì, bởi vì từ khi hắn sinh ra đã mang trong mình ý chí của Thiên Đạo vượt qua vô số thử thách gọi là Thiên Dẫn mới có thành tựu Thiên Đạo của Chân Mộc Thổ Giới, Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Các ngươi gọi chung Thiên Đạo là dùng tên của kẻ chưởng khống vạn vật để thay thế hắn đưa tất thảy sinh linh vào trong khuôn khổ, nói các ngươi là Thiên Đạo thì chi bằng gọi là sứ giả thì đúng hơn.”
Thiên Đạo Khống Sinh Bàn vốn mang một màu sắc đồng cổ kính vậy mà lại hóa thành màu đen với những đốm sáng tựa như tinh không vũ trụ, Hàn Vũ Thiên lại cười nói:
“Mỗi thời mỗi khắc đều có hàng trăm hàng vạn cái tinh cầu bị hủy diệt, cũng mỗi thời mỗi khác đều có hàng nghìn hàng triệu thế giới mới được sinh ra, Chân Mộc Thổ Giới của ngươi cũng giống những thế giới khác bị diệt là do đã đến hồi suy tàn, chiến hỏa không dứt mà ngươi thân được gọi là Thiên Đạo lại không thể ra tay ngăn cản là vì bị cái gọi là Thiên Dẫn ngăn cản, hay nói đúng hơn là bị một tồn tại Thiên Đạo khác sai khiến.”
Nam tử vẻ mặt bắt đầu trở nên khó coi nói:
“Ngươi làm sao biết được? Ta bị Thiên Dẫn ngăn cản?”
Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Ngươi không cần biết ta là ai, ta sẽ giúp ngươi đến nơi mà các Thiên Đạo tụ hội để ngươi tự mình vượt qua thử thách tiến cấp thành một Thiên Đạo cao cấp hơn.”
Nam tử kia ngơ ngác một chút liền lắc đầu nói:
“Thiên Đạo phải có một thế giới riêng của mình, giờ đây Chân Mộc Thổ Giới của ta đã không khác gì tàn phế thì sao có thể tham gia?”
Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Thiên Đạo cần gì phải vận hành một thế giới mới có thể tham gia? Chỉ cần Thiên Đạo Khống Sinh Bàn của ngươi có dấu hiệu tiến hóa thành Thiên Tinh Khống Đại Đạo thì lập tức sẽ được cái gọi là Thiên Dẫn đưa đi.”
Nam tử kia vẻ mặt đã có một chút lay động không thôi, thân là Thiên Đạo tồn tại mấy chục vạn năm lại chỉ có thể sống ở Chân Mộc Thổ Giới cả đời đến khi diệt giới thì hắn không cam tâm, thế nhưng lời của kẻ trước mắt cũng không biết sẽ đáng tin bao nhiêu phần, Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Hay là như thế này? Ngươi xem giao dịch như vậy có được không? Ta giúp ngươi tiến hóa Thiên Đạo Khống Sinh Bàn, ngươi chỉ cần không can thiệp vào những gì ta làm ở Chân Mộc Thổ Giới là được.”
“To gan! Dám có ý nghĩ làm trái quy tắc Đại Đạo!”
Một tầng không gian xé toạt ra cự thủ ập tới Hàn Vũ Thiên không chút khách khí vỗ xuống, Hàn Vũ Thiên bị lực lượng Thiên Đạo áp chế lại không hề hoảng sợ mà điểm lên Thiên Đạo Khống Sinh Bàn trong tay, khiến nó xoay chuyển hiển hóa ra hàng ngàn hàng vạn sinh tạo thành lĩnh vực làm cự thủ kia chậm lại, lĩnh vực thu nhỏ hóa thành đốm sáng tựa tinh cầu rồi hàng chục nghìn hàng chục vạn cái đốm sáng nhỏ đó xuất hiện, theo đó Thiên Đạo Khống Sinh Bàn lột xác trở thành Thiên Tinh Khống Đại Đạo, Hàn Vũ Thiên không để cho nam tử kia kịp phản ứng liền vỗ lên tinh bàn phóng ra luồng sáng chia hắn làm hai người nói:
“Đây là một nửa sinh mạng khác của ngươi, vậy nên khi bị Thiên Dẫn đưa đi không sợ nguy hiểm đến tính mạng, còn đây là hạt giống Thiên Đạo để ngưng tụ Thiên Đạo Khống Sinh Bàn khi có một thế giới được hình thành, còn đây là ký ức truyền thừa về cách sử dụng và cảm thụ Thiên Tinh Khống Đại Đạo.”
Hàn Vũ Thiên tách từ trong Thiên Tinh Khống Đại Đạo một hạt giống rồi gieo vào nam tử vừa bị tách ra, còn Thiên Tinh Khống Đại Đạo và truyền thừa ký ức thì lao thẳng về chủ thể, cự thủ kia không còn nhắm tới Hàn Vũ Thiên mà chộp lấy nam tử giữ Thiên Tinh Khống Đại Đạo âm thanh truyền tới nói:
“Ngươi là kẻ nào lại có thể can thiệp Thiên Đạo sửa đổi Thiên Dẫn! Tách cả hạt giống Thiên Đạo làm cho Thiên Ý lung lay.”
Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Đám các ngươi trong mắt ta cũng không khác gì tiểu bối, bởi vì Thiên Đạo thật sự cũng còn kính ta ba phần.”
Bàn tay kia biến mất để lại nam tử và Hàn Vũ Thiên trong không gian Ý Cảnh này, nam tử kia ngơ ngác một chút cũng ôm quyền nói:
“Đa tạ, ân tình này ta sẽ khắc cốt ghi tâm, xin hãy cho ta biết danh tính của người.”
Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:
“Cứ gọi ta là Vũ Thiên là được, hiện tại xem như giao dịch hoàn thành ngươi cũng nên đi thôi.”
“Ta tên là Trần Hoàn Hải, sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp.”
Trần Hoàn Hải nói xong cũng xé mở không gian rồi biến mất, Hàn Vũ Thiên hóa giải Ý Cảnh nhập trở lại vào thân xác của Lý Chiêu Lâm, phun ra một ngụm máu tươi hắn là dùng thọ nguyên của những vong linh bên trong Vong Linh Thần Đô mới có thể thi triển được pháp thuật điều khiển quy tắc Đại Đạo thay đổi cục diện, nếu mà Trần Hoàn Hải thực sự ra toàn lực thì cho dù là Thần Hoàng cũng phải gặp không ít khó khắn, chỗ hở duy nhất của người làm Thiên Đạo chính là tu vi và thực lực không được vượt quá kẻ chịu Thiên Phạt năm cái đại cảnh giới, Hàn Vũ Thiên là mượn nhờ điểm này mới có thể làm ra giao dịch với Trần Hoàn Hải và tránh Thiên Dẫn hạ thủ.