Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-cung-cr7-o-real-xung-ba-thien-ha

Ta Cùng Cr7 Ở Real Xưng Bá Thiên Hạ

Tháng 12 30, 2025
Chương 466: Đại kết cục Chương 465: Long trọng lễ mừng nghi thức
tinh-hai-kiem-ton.jpg

Tinh Hải Kiếm Tôn

Tháng 1 26, 2025
Chương 1446. Chánh thức Tinh Hải Chương 1445. Đại Đạo chi tranh
cau-tai-dong-cung-thai-tu-dung-la-than-nu-nhi.jpg

Cẩu Tại Đông Cung, Thái Tử Đúng Là Thân Nữ Nhi!

Tháng 1 18, 2025
Chương 652. Đại kết cục! Cảm tạ! Chương 651. Dạng này cạnh tranh chúa tể?
quet-ngang-vinh-sinh-theo-than-tuong-tran-nguc-kinh-bat-dau

Quét Ngang Vĩnh Sinh, Theo Thần Tượng Trấn Ngục Kình Bắt Đầu

Tháng 1 9, 2026
Chương 545: Lên Hoa Thiên Đô cẩu làm! Lại trảm thiên quân! (2) Chương 545: Lên Hoa Thiên Đô cẩu làm! Lại trảm thiên quân! (1)
ta-binh-tich-tich-ket-noi-gia-hang-banh-truong-the-gioi.jpg

Ta Bính Tịch Tịch Kết Nối Giá Hàng Bành Trướng Thế Giới

Tháng 1 5, 2026
Chương 584: Bởi vì ngươi không phải quyển sách này Chương 583: Cửu nhị tăng max
tu-tien-thien-luyen-dan-thanh-the-bat-dau-tu-tien.jpg

Từ Tiên Thiên Luyện Đan Thánh Thể Bắt Đầu Tu Tiên

Tháng 1 7, 2026
Chương 182: Đa nghi ma, thần thông thuế biến! (2) Chương 182: Đa nghi ma, thần thông thuế biến! (1)
boi-canh-bien-tap-ta-ban-tham-cac-nguoi-khan-truong-cai-gi

Bối Cảnh Biên Tập: Ta Bán Thảm, Các Ngươi Khẩn Trương Cái Gì

Tháng 10 25, 2025
Chương 247: Đại kết cục Chương 246: Tập thể xông rơi bảng một!
he-thong-xach-hai-nam-truoc-giang-lam-ta-thanh-than

Hệ Thống Xách Hai Năm Trước Giáng Lâm, Ta Thành Thần!

Tháng 10 16, 2025
Chương 284: Chương cuối! Chương 283: Địa Cầu Kỳ Thánh
  1. Ta Là Hàn Vũ Thiên
  2. Chương 375: Nam Thiên Hoàng Cung.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 375: Nam Thiên Hoàng Cung.

Ầm, cự kiếm của Hàn Vũ Thiên bị hóa giải một quyền thế đi không giảm tiến thẳng tới, Nguyên Long Huyền Linh Quy lập tức xuất hiện gầm lớn hóa ra một hư ảnh trường kiếm hắc ám quấn quanh bởi một đầu ác xà, nó vỗ thẳng vào chuôi kiếm lao đến.

“Huyền Vũ Chi Kiếm.”

Bạch Ly Giao Long móng vuốt vỗ thẳng vào băng sơn bên dưới chân tạo ra vô số vết nứt đến khi băng sơn vỡ vụn thì một cây băng thương xuất hiện tản ra khí tức kinh người cũng bị giao long một trảo đánh ra.

“Băng Long Chi Thương.”

Hai đạo thần binh va chạm cùng với quyền ý như đại hải đùng đùng, quyền kình tan biến hai thanh thần binh cũng văng ngược trở lại vào tay, lão già này vẻ mặt tái nhợt thụ thương chưa khỏi nói:

“Tiểu tử, thật không ngờ tới lão phu bế quan dưỡng thương lại gặp được ngươi ở đây, vừa hay đỡ mất công lão phu tìm ngươi.”

Người này là Ngọc Giàu trưởng lão bên trong hoàng cung tu vi Thần Cảnh tầng 1 đỉnh phong, Hàn Vũ Thiên híp mắt lại không chút sợ hãi nói:

“Chỉ là một tên Thần Cảnh bị trọng thương mà thôi, hôm nay bản cung chủ sẽ đồ Thần! Vô Giải Tiên Kiếm, Nhất Kiếm Vô Giải! Thiên Địa Nhân Đại Đạo Cảnh! Âm Dương Lưỡng Nghi Bát Quái Tinh Nguyên Mở!”

“Nguyên Long Phá Thần Thuật, Sát Long Bổ Thiên Trảo!”

“Băng Phong Khởi! Long Ly Nhất Vĩ.”

Đại đạo chi cảnh mở ra như hình thành một đại thế giới riêng biệt nhốt hết toàn bộ vào bên trong, Bát Quái Tinh Nguyên lấy Ngọc Giàu làm trung tâm khuếch đại tứ phía tạo thành khung cảnh âm dương luân chuyển hóa vạn vật, Vô Giải Tiên Kiếm Nhất Kiếm chém ra tiên quang cực thịnh bất luân đại đạo vô pháp vô giải, Nguyên Long Huyền Linh Quy đột phá Chuẩn Thần thức tỉnh thiên phú thần thông là lần đầu tiên sử dụng trong trận chiến này, một trảo bổ xuống như dời non lắp biển, Bạch Ly Giao Long cũng tương tự một đuôi quật xuống thiên địa như chia làm hai nửa.

“Bí thuật không tệ chút nào, chỉ tiếc là không thành Thần thì mãi mãi các ngươi cũng chỉ là sâu kiến! Phúc Hải Thần Giới Mở! Thánh Quang Ban Phúc!”

Ngọc Giàu phất tay không gian lan tỏa như mặt nước gợn sóng, một tòa cung điện nguy nga xuất hiện chính là Phúc Hải Thần Cung phát ra thần quang chiếu rọi đất trời, thủy quái bơi lội trong không khí tạo thành cảnh tượng hùng vĩ mênh mông như lọt vào giữa một đại dương thật thụ, Ngọc Giàu tay nắm trường kiếm một đường quét ngang không gian nứt toát chém tới.

“Phúc Hải Lãng Du Kiếm.”

Vô Giải kiếm ý và Phúc Hải kiếm ý va chạm pháp tắc nổ vang trong thiên địa, hai đạo ý cảnh tranh phong tạo thành cảnh tượng hải thú và tẩu thú điên cuồng cắn xé lẫn nhau, mặc dù chỉ là do ý cảnh huyễn hóa thế nhưng kẻ nào có đại đạo mạnh hơn sẽ thôn phệ ý cảnh của kẻ yếu hơn, Hàn Vũ Thiên tay kết ấn miệng đọc pháp quyết nói:

“Ngũ Hành Hiện!”

Ý cảnh của Hàn Vũ Thiên thu nạp toàn bộ ngũ hành để gia tăng đại đao, bao gồm cả Phúc Hải Thần Giới chi cảnh cũng thuộc thủy hành đang dần dần bị bào mòn, Ngọc Giàu hừ lạnh nói:

“Ngươi nếu là còn ở tu vi Chí Tổ thôn phệ ý cảnh của ta thì có thể, nhưng tiếc là thực lực của ngươi không bằng một phần vạn năm đó, Phúc Hải Khuynh Thiên Quyền!”

Phúc Hải Khuynh Thiên Quyền uy thế bá đạo một kích đánh bay Hàn Vũ Thiên trọng thương, Ngọc Giàu nhướng mày nói:

“Chuẩn Thần đón lấy một kích của lão còn phải chết, ngươi không lẽ đã bước vào Chuẩn Thần Vương?”

Tuy bây giờ trưởng lão Ngọc Giàu của Phúc Hải Thánh Quốc đã trọng thương chỉ còn bốn thành lực lượng, nhưng lạc đà gầy vẫn còn hơn ngựa béo, Thần Cảnh dù chỉ còn một thành thực lực cũng đủ đập chết Chuẩn Thần như đập muỗi, Hàn Vũ Thiên phun ra một ngụm máu vẫn là dùng tâm niệm thôn phệ ý cảnh của lão già, Nguyên Long Huyền Linh Quy và Bạch Ly Giao Long liên thủ ngăn cản Ngọc Giàu xông tới, nhưng trước mặt đại năng Thần Cảnh hai đầu yêu thú lại bị đánh bay hết lần này tới lần khác.

“Một đòn không giết được thì lão phu đánh thêm một đòn nữa, xem ngươi chịu được bao nhiêu.”

Ngọc Giàu một quyền ngưng tụ chuẩn bị giáng xuống thì Hàn Vũ Thiên mở bừng hai mắt tay kết ra đạo pháp ấn cuối cùng nói:

“Càn Khôn Thí Nguyên Trận.”

Càn khôn luân chuyển tinh vân đổi dời nhật nguyệt biến hóa, lập tức đưa Ngọc Giàu và tất cả vào trong không gian riêng biệt, Ngọc Giàu con ngươi co rút vẻ mặt vô cùng hoảng sợ nói:

“Hàn Vũ Thiên! Ngươi điên rồi sao? Ngươi biết trận pháp ngươi vừa kích hoạt có thể giết Thần không?”

Ngọc Giàu là người rõ ràng nhất cái trận pháp Càn Khôn Thí Nguyên quái đảng này, chính lão là người trực tiếp phá trận nhận lấy vô số thương thế và phải hi sinh ba tên Chuẩn Thần Vương bên cạnh mới cầu một đường sống cho hai vị hoàng tử, công chúa của Phúc Hải Thánh Quốc, Hàn Vũ Thiên trọng thương vẫn giữ nét mặt bình tĩnh nói:

“Ta đương nhiên biết thương thế của ngươi là do trận pháp này tạo thành, bằng không thì Công Tôn Vô Giả và Công Tôn Ngọc Ly sao lại tìm Sinh Mệnh Tuyền cho ngươi khôi phục đúng không?”

“Ngươi đã gặp hoàng tử và công chúa điện hạ?”

Ngọc Giàu con ngươi co rút lập tức thấy điều không ổn liền nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ Thiên, hắn mỉm cười lấy ra một tấm lệnh bài hoàng kim của Phúc Hải Thánh Quốc đại diện cho hoàng thất cười nói:

“Ngươi thấy thế nào?”

Lệnh bài phía trên có để một chữ tam là lệnh bài của tam hoàng tử Công Tôn Vô Giả của Phúc Hải Thánh Quốc, Ngọc Giàu tức giận sát khí thao thiên nói:

“Ngươi dám giết hoàng tử của Phúc Hải Thánh Quốc! Chịu chết đi.”

Lão tổ dùng bí pháp che giấu tu vi cho Ngọc Giàu mục đích là để bảo vệ tam hoàng tử và lục công chúa ở Thái Cổ Yêu Sơ khỏi Hàn Vũ Thiên, bởi vì đến cả thái tử Công Tôn Vô Quá còn suýt chút chết trong tay của tên này nói gì đến tam hoàng tử chỉ là Đạo Tổ đại viên mãn, nhưng cuối cùng thì họ vẫn là chết trong tay của Hàn Vũ Thiên, lão sau khi trở về nhất định sẽ nhận lấy trừng phạt thậm chí là dùng cái chết để chuộc tội, nếu mang được đầu của Hàn Vũ Thiên trở về thì may ra vẫn còn một tia hi vọng sống.

Hàn Vũ Thiên mang theo Nguyên Long Huyền Linh Quy và Bạch Ly Giao Long chui vào trong Tinh Đồ Thổ Giới rồi biến mất ra bên ngoài, công kích của Ngọc Giàu giáng xuống Càn Khôn Thí Nguyên Trận lập tức kích hoạt, vô số lưu tinh và lôi đình đánh xuống giết chết vô số đệ tử các thế lực, Tinh Đồ Thổ Giới ở bên trong Hàn Vũ Thiên nhắm mắt dưỡng thương nói:

“Hai người các ngươi vẫn còn chút tác dụng với bản cung chủ.”

Công Tôn Vô Giả và Công Tôn Ngọc Ly bị trói và phong ấn tu vi cũng là bất lực không thôi, thời gian trôi qua nửa tháng Hàn Vũ Thiên cuối cùng cũng khôi phục lại đỉnh phong vừa từ trong Tinh Đồ Thổ Giới hiện thân ra thì Ngọc Giàu đã xuất hiện một quyền đấm tới, hắn cười nhạt trong tay đã sớm nắm lấy cổ của Công Tôn Ngọc Ly làm cho lão kinh ngạc ngừng lại động tác tấn công, Càn Khôn Thí Nguyên Trận này tuy lợi hại nhưng Hàn Vũ Thiên chỉ kích hoạt được một phần lực lượng cũng biết chắc rằng sẽ không thể giết chết được Ngọc Giàu thế nhưng làm cho chiến lực của lão giảm còn lại một thành và thương thế càng thêm nghiêm trọng vậy đã là đủ.

“Ngươi thả tiểu công chúa ra, lão phu sẽ không ra tay với ngươi nữa.”

Hàn Vũ Thiên tay kết pháp ấn điểm vào mi tâm của Công Tôn Ngọc Ly một đạo nô ấn cười nói:

“Ngươi nhớ giữ lời, bằng không chỉ một ý niệm nàng sẽ thần hồn câu diệt, cũng đừng miễn cưỡng tháo gỡ ấn chú nó sẽ tự kích hoạt đấy.”

Hắn ném Công Tôn Ngọc Ly trở về, Ngọc Giàu lập tức đỡ lấy nàng phá giải phong ấn tu vi trên người nàng, nhưng lại không dám động vào nô ấn mà Hàn Vũ Thiên vừa mới gieo xuống, Ngọc Ly nói:

“Gia gia, còn tam hoàng huynh…”

Ngọc Giàu cau mày hiểu ý của tiểu công chúa liền nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

“Giao ra tam hoàng tử.”

Hàn Vũ Thiên liếc mắt nhìn lão nói:

“Tu vi của ngươi bề ngoài là Thần Cảnh, nhưng chiến lực cũng chỉ còn một phần mà thôi, sinh mệnh cũng tiêu hao sống không quá trăm năm nữa vẫn còn muốn đòi người trong tay ta sao?”

Ngọc Giàu đứng dậy vẻ mặt âm trầm nói:

“Dù chỉ còn một phần chiến lực thì lão phu đốt cháy thần hồn cũng giết được ngươi.”

Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Vậy thì sau khi ngươi liều mạng chết thì vị tiểu công chúa kia không ai bảo hộ, các thế lực có thù với Phúc Hải Thánh Quốc cũng không ít trong Thái Cổ Yêu Sơ đâu nhỉ?”

Ngọc Giàu nắm chặt quyền hừ lạnh ôm một thân thương thế dẫn theo tiểu công chúa hướng về nơi khác bay đi, Công Tôn Ngọc Ly vẻ mặt vô cùng buồn bả nói:

“Gia gia, lời của hắn nói là sự thật sao? Người không còn sống được quá trăm năm…”

Ngọc Giàu xoa đầu Công Tôn Ngọc Ly vẻ mặt ôn hòa cười nói:

“Đừng nghe lời hắn nói bậy, hài tử ngoan, ngươi cứ đi tìm cơ duyên, gia gia sẽ bảo vệ ngươi.”

Ngọc Giàu là ông ngoại của Công Tôn Ngọc Ly cũng tức là cha của phi tử hoàng đế Phúc Hải Thánh Quốc, nhưng mà lễ quân thần buộc phải tỏ ra xa cách, thân là gia gia ai lại không yêu quý con cháu của mình chứ, Nguyên Long Huyền Linh Quy hiện thân đậu trên vai của Hàn Vũ Thiên nói:

“Chủ nhân, chúng ta không giết chết lão già phiền toái đó đi, lỡ đâu lão tìm được tạo hóa khôi phục tu vi lại tìm chúng ta gây sự.”

Hàn Vũ Thiên chấp tay sau lưng nhìn theo bóng lưng của lão già cười nói:

“Công Tôn Ngọc Ly sắp đột phá Thần Cảnh, lão già đó cùng với nàng có liên hệ huyết thống với nhau, tất nhiên sẽ không vì trả thù ta mà bỏ lỡ cơ hội đột phá cho cháu gái mình.”

Tai của Ngọc Giàu đột nhiên cử động sau đó lão lập tức quay đầu nhìn theo hướng của Hàn Vũ Thiên rời đi, Công Tôn Ngọc Ly tò mò hỏi:

“Gia gia, có chuyện gì vậy?”

Ngọc Giàu nắm chặt quyền thở dài một hơi nói:

“Không sao, gia gia đưa con tới một nơi sẽ giúp hài tử đột phá Thần Cảnh.”

Ngọc Giàu đưa Công Tôn Ngọc Ly tới một động phủ tràn ngập thần khí, đúng chính là Thần Khí được ngưng tụ thân xác thần linh sau khi chết đi, còn vượt xa hơn cả linh khí gấp vạn lần, động thiên phúc địa này nếu lão hấp thu sẽ khôi phục hoàn toàn thương thế có thể tìm Hàn Vũ Thiên mà trả thù.

“Phía đông có một động thiên phúc địa là nơi thần linh thái cổ ngã xuống, nếu ngươi hấp thu hết sẽ trở về đỉnh phong có thể đến tìm ta chém giết, còn ngươi để cho Ngọc Ly hấp thu thì nàng sẽ có thể đột phá Thần Cảnh, thế nhưng khi hấp thu thần khí bên trong sẽ xuất hiện thú triều, ta chỉ cho phép một trong hai các ngươi còn sống, lựa chọn là ở ngươi.”

Ngọc Giàu nhớ tới lời truyền âm của Hàn Vũ Thiên thì cười khổ lắc đầu nói:

“Tiểu tử này thật đáng ghét, nếu như có thể Ngọc gia ta sẽ không kết thù với một người như vậy.”

Ngọc Giàu đẩy Công Tôn Ngọc Ly vào trong rồi nói:

“Ngươi hấp thu hết khí thần tàn bên trong đột phá Thần Cảnh đi, gia gia sẽ bên ngoài thủ hộ.”

Ngay khi Công Tôn Ngọc Ly hấp thu đạo thần tàn khí đầu tiên thì một đại trận hình thành xung quanh bảo địa, tiếng thú rống bắt đầu truyền ra khắp tứ phía thu hút rất nhiều dị thú điên cuồng lao thẳng tới đây, tu vi của bọn chúng đều là Đạo Tổ Cảnh điên cuồng như bị khống chế mà đồng loạt kéo đến đây.

Ngọc Giàu ngồi xếp bằng hấp thu một chút linh lực để khôi phục cũng không hề sợ hãi, khí tức lão tản ra lập tức làm cho bầy thú triều dừng lại vẻ mặt vô cùng hoảng sợ không dám tiến lên một bước, đại trận trong bảo địa lập tức phát một tiếng rống bầy thú lập tức điên cuồng không còn sợ hãi nữa mà lao đến cắn xé kẻ trước mắt, Ngọc Giàu vung một chưởng lập tức giết chết vài vạn con dị thú, ban đầu thì chậm rãi nhưng một lúc sau thì bọn chúng kéo đến càng lúc càng nhiều, như đại hải không thấy được điểm cuối.

Hàn Vũ Thiên nhìn xuống mặt đất thấy vô số tẩu thú và phi điểu chạy về một hướng thì khóe môi cong lên nói:

“Không biết lựa chọn của lão sẽ là gì đây?”

Ngọc Giàu vừa chiến đấu vừa trong lòng thầm kinh hãi nói:

“Nếu ta thật sự bước vào trong thì dưới thú triều này Ly nhi khó lòng sống sót, còn có một vài khí tức của Chuẩn Thần và Chuẩn Thần Vương lẫn trốn, với thương thế của ta nếu tập trung hấp thu thần tàn khí lại bị bọn chúng liên thủ công kích thì vẫn là vạn kiếp bất phục, ha ha ha ha, tiểu tử này đưa cho lão phu hai lựa chọn, nhưng thật ra lại chỉ có một chính là lão phu phải chết, còn Ngọc Ly dù có đột phá vẫn mang trong mình nô ấn, Phúc Hải Thần Giới! Mở! Phúc Hải Kinh Đào!”

Ý cảnh Phúc Hải Thần Cung mở ra hải lãng quét ngang tiêu diệt thêm chục vạn dị thú nhưng chúng vẫn tiếp tục lao đến điên cuồng không sợ chết, những đầu Chuẩn Thần thú cuối cùng cũng từ trong thú triều lao ra vây công Ngọc Giàu vào giữa, lão ta gầm lên giận dữ trút hết toàn bộ hận ý lên bầy thú triều này.

Hàn Vũ Thiên đi tới một mảnh đất trống như ký ức của Côn Ninh Hi, hắn đánh ra một đạo cấm phù lập tức kết giới tan biến để lộ ra một tòa kiến trúc đổ nát, xung quanh đây đúng là có tiên khí lượn quanh, Bát Quái Tinh Nguyên trong tay bay ra giữa cung điện theo Hàn Vũ Thiên kết ấn lập tức thổ nạp tiên khí vào bên trong ở tòa kiến trúc đổ nát này cũng chỉ có duy nhất tiên khí tồn tại, còn những vật khác gần như đều là phế phẩm.

“Lượng tiên khí này chắc là đủ để ta đột phá Hợp Cảnh.”

Hàn Vũ Thiên xếp bằng bắt đầu cảm thụ phần còn lại của Ngũ Hành Chân Tàng Quyết mà Vương Ân lưu lại, ở động thiên phúc địa Ngọc Giàu đã kiệt sức sau khi đối đầu với vô cùng vô tận cũng đã trải qua một tháng không hề ngưng nghỉ, dù cho có thủ đoạn cường đại nào cũng không thể giết được hết toàn bộ.

“Meo.”

Đột nhiên tiếng kêu của một con mèo vang khắp thiên địa làm cho bầy yêu thú lập tức bình tĩnh trở lại, bóng dáng nhỏ nhắn thanh thoát nhảy từ đầu yêu thú này sang đầu yêu thú khác, bạch miêu đưa đôi mắt màu lam ngọc nhìn chằm chằm vào Ngọc Giàu khiến lão phải dè chừng, đột nhiên mây đen kéo tới thần uy tản ra từ bên trong động thiên bay tới một thân ảnh nữ tử, chính là Công Tôn Ngọc Ly độ kiếp thành Thần, bạch miêu như có một chút khó chịu kêu lên một tiếng vô số yêu thú nhắm tới Công Tôn Ngọc Ly mà tấn công, thế nhưng còn chưa kịp chạm vào nàng đã bị thì uy thế thần lôi oanh thành thịt vụn, bạch miêu lười nhác lườm Ngọc Giàu một cái vuốt nhỏ giơ lên cào vào hư không.

Roẹt một tiếng ngực của Ngọc Giàu xuất hiện vết móng vuốt cào vô cùng đáng sợ sâu thấy tận xương, lão ta phun máu trừng lớn mắt nhìn con bạch miêu kia, nó chỉ khẽ kêu lên một tiếng toàn bộ yêu thú lập tức rút lui mang theo bạch miêu hòa vào trong bầy yêu thú hỗn loạn, Công Tôn Ngọc Ly đón nhận thần kiếp lập tức thiên địa nguyên khí xung quanh lấy nàng làm trung tâm hội tụ đến, một cổ thần uy bộc phát kinh người kéo theo đó là cơ thể trở nên to lớn vạn trượng như một tôn cự nhân, nàng vui mừng lập tức hóa lại dáng vẻ bình thường rồi lập tức hoảng sợ chạy tới chỗ của Ngọc Giàu thì thấy lão đang hấp hối sắp chết.

“Gia gia!”

“Hài tử ngoan, đừng khóc, lão phu thấy được con đột phá thành Thần Cảnh là rất mãn nguyện rồi, Ngọc gia sau này sẽ lại hưng thịnh như tổ tiên đã từng.”

Ngọc Giàu nằm trên mặt đất được Công Tôn Ngọc Ly đỡ lấy, lão lau nước mắt trên má cháu gái giọng thoi thóp như đèn cạn dầu, Ngọc Ly lắc đầu nói:

“Không, gia gia sẽ không chết! Tên Hàn Vũ Thiên đó nhất định sẽ có cách, ta đi tìm hắn cầu xin cứu gia gia một mạng.”

Ngọc Giàu nắm tay cháu gái lắc đầu nói:

“Hài tử ngốc, Hàn Vũ Thiên đã cho lão phu biết vị trí của động thiên này và đưa ra hai sự lựa chọn, một là lão phu hấp thu thần tàn khí trở lại đỉnh phong trở về báo thù hắn, hai là cho con hấp thu đột phá Thần Cảnh, thế nhưng động thiên này hung hiểm có trận pháp triệu thú thời thái cổ lưu lại, nếu lão phu chọn cách một thì hài tử như con sẽ bị thú triều xé xác mà lão phu cũng vong mạng, chỉ có cách hai là ta bảo hộ con đột phá Thần Cảnh, lão phu đã già dù có khôi phục cũng không sống được mấy năm, mà con trên thân mang nô ấn không mang lại chút uy hiếp nào cho hắn, Hàn Vũ Thiên là muốn một là lão phu chết, 2 là cả ông cháu ta đều vong.”

Công Tôn Ngọc Ly nước mắt chảy dài khóc lóc nói:

“Gia gia cố lên! Ta quyết không để tên đó yên ổn…”

Ngọc Giàu lắc đầu vỗ nhẹ tay nàng nói:

“Hài tử, con tuyệt đối không được kết thù với Hàn Vũ Thiên, bởi vì Ngọc Gia còn đang cần có con để quật khởi, nếu không thể làm bạn thì cũng đừng kết thù với Hàn Vũ Thiên, Phúc Hải Thánh Quốc đè đầu cưỡi cổ Ngọc gia chúng ta bao nhiêu năm sắp gặp báo ứng rồi…”

“Gia gia, con cũng có trong người dòng máu của Công Tôn gia tộc…”

“Ngươi mang nửa dòng máu Công Tôn Gia, thế nhưng mẹ ngươi và các thúc thúc trong tộc đều chết dưới tay hoàng đế, ngươi cũng tận mắt thấy mà phải không? Lão phu đời này vô dụng, không thể bảo vệ được nhi nữ và hài tử của mình, ngay cả Ngọc gia cũng không bảo hộ được, điều duy nhất lão phu có thể làm là bảo vệ con, niềm hi vọng của Ngọc gia và mẫu thân ngươi cũng như ta.”

Ngọc Giàu xoa đầu Công Tôn Ngọc Ly khóe mắt của lão chảy ra một giọt nước mắt sau đó cơ thể dần dần tan biến vào trong đất trời, bầu trời nổi lên mây đen mưa gió bão táo như tiếng khóc oán thán của thiên địa dành cho Thần Cảnh tử vong, những sinh linh không phải Chuẩn Thần bị pháp tắc ảnh hưởng liền thương cảm quỳ gối khóc than Hàn Vũ Thiên cảm nhận được thiên địa cộng minh pháp tắc cùng với đó là tiếng sóng biển cuộn trào, hắn nhìn lên bầu trời thấy một tòa cung điện đang sụp đổ nói:

“Ý Cảnh của lão ta đã sụp đổ chứng tỏ lão đã chết, vậy cũng xem như trong Thái Cổ Yêu Sơ này Vạn Niên Cung ta có thêm một nô bộc Thần Linh.”

Hàn Vũ Thiên tay vẽ lên không trung phù văn màu đỏ rồi truyền nội dung vào bên trong điểm một cái liền biến mất, Công Tôn Ngọc Ly đang bi thương bổng thấy mi tâm nóng rực bay ra một đạo phù văn đỏ, âm thanh từ bên trong phát ra nói:

“Ngươi đi bảo hộ những người Vạn Niên Cung, nếu ngươi biểu hiện tốt thì bản cung chủ sẽ không bạc đãi ngươi, cũng xem như hoàn thành lời ước hẹn với gia gia ngươi.”

Công Tôn Ngọc Ly vẻ mặt trầm xuống bóp nát phù văn truyền tin mà nô ấn tạo ra, nàng cũng theo nô ấn mà có được một sợi thần thức của Hàn Vũ Thiên bên trong là từng đạo văn phù có thể cảm ứng được vị trí của đệ tử Vạn Niên Cung gần nhất, nàng bị nô ấn khống chế đương nhiên không thể không làm theo mệnh lệnh từ huyết phù hướng về một nơi có đệ tử Vạn Niên Cung gần nhất mà bay đi.

Chân Mộc Thổ Giới, Nam Thiên Đế Quốc, hoàng đô đang diễn ra đại tiệc của Ngô Hoàng Đế Quốc chính là chào mừng hai vị cường giả khác của Ngô Hoàng Đế Quốc đến đây một vị là Quốc Sư An Mục Lan tu vi Thần Cảnh tầng 3 nửa bước cực hạn và Thống Soái Nguyễn Trung Long, cả hai vị này là phụng lệnh hoàng đế đến hoàng đô mang theo bảo vật của Ngô Hoàng Đế Quốc tên gọi Phá Phiên Cấm Thuật để phá trận pháp của Nam Thiên Đế Quốc, cũng là thời điểm này Địa Yêu Lão Quái và Quang Thái cũng đã tóm tắt tình hình cho Quốc Sư và Thống Soái của Ngô Hoàng Đế Quốc nghe, thế nhưng bọn họ lại ung dung tự tại bày tiệc ăn mừng không sợ kẻ địch tấn công tới đây, bởi vì bên trong Nam Thiên Hoàng Cung còn có hai tồn tại có thể sánh ngang với Thần Cảnh tầng 3 cực hạn của Thất Thần Tà Quân, Trọng Nghiêm Hoả Thần Tà Quân từng bị thần hoả của Hàn Vũ Thiên làm trọng thương suýt chết, nếu không phải nhờ hi sinh một tên Giáo Đầu để triệu hoán hồn niệm của Các Chủ Tà Tinh thì hắn đã sớm biến thành tro tàn, còn một vị còn lại dáng ngươi mảnh khảnh yêu kiều tới cực điểm tên gọi Châu Lệ Thuỷ Thần Tà Quân, bảy vị Thất Tà Thần Quân lấy ngũ hành làm tên Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ, Phong và Lôi, Châu Lệ chậm rãi nâng chén rượu trong tay nói:

“Chúng ta phải nhanh chóng kết thúc chuyện ở Nam Thiên rồi đến trợ giúp các chủ, Trọng Nghiêm, ngươi vừa khiến cho Tà Tinh Các mất đi một cổ thi thể Thần Cảnh cực hạn chỉ để giúp ngươi khôi phục nhục thân nhanh nhất có thể đấy, nếu lần này còn tiếp tục bị huỷ thân thì đừng trách bổn quân không nể tình mà thẳng tay giết ngươi.”

“Ngươi đừng ở đó mà lên mặt, nếu không phải Xích Bích Thần Hoả kia đột nhiên bùng phát uy năng thì ta sao lại rơi vào kết cục này, cổ thi thể này xem như bổn quân nợ ngươi một ân tình.”

Trọng Nghiêm hừ lạnh cầm vò rượu trong tay uống ực ực cạn sạch, Các Chủ Tà Tinh Các biết ở chỗ Châu Lệ có một cổ thi thể Thần Cảnh cực hạn vừa hay lúc còn sống cổ thi thể kia cũng là hoả tu rất thích hợp với Trọng Nghiêm, nên hắn đã hạ lệnh Châu Lệ đưa cổ thi thể cho Trọng Nghiêm, nàng dù không muốn giao ra nhưng vẫn phải nghe lời không dám phản kháng.

Trên điện bày tiệc ca vũ nhảy múa đều mang mặt nạ nhưng khí chất toát ra lại làm người khác mê mẫn, tiếng đàn ngân vang điệu múa uyển chuyển hòa làm một với âm khúc, một người từ trong đám đông hòa lẫn vào đoàn ca múa, đôi chân nhanh nhẹn vừa múa vừa áp sát tới gần chủ điện, một đạo bạch quang lóe lên đường kiếm sắc bén chém tới cổ của Quang Thái, đùng một tiếng tất cả văng ra ngoài chỉ có một thân ảnh xuất hiện ngăn cản trường kiếm là Trọng Nghiêm, ly rượu trong tay Quang Thái còn đang nâng lên dở đã bị vỡ nát.

“Che giấu khí tức thật sâu, một đòn này vừa rồi có thể giết chết Quang Thái đấy.”

Trọng Nghiêm tuy tay nắm chặt lưỡi kiếm nhưng máu tươi vẫn theo đường kiếm mà chảy ra, đôi mắt ẩn trong chiếc mặt nạ bình tĩnh không chút gợn sóng, Địa Yêu Lão Quái bóp nát bình rượu đang cầm vung ra cự thủ nói:

“Chỉ là tu vi Thần Cảnh tầng 2 lại dám làm càn, chết!”

Người kia đột nhiên hóa thành tàn ảnh rồi biến mất lần nữa xuất hiện đã ở sau lưng của Địa Yêu Lão Quái một kiếm chém xuống, Địa Yêu Lão Quái không động mà bàn tay bóp lại một khe nứt không gian xé ra, cự thủ vừa rồi từ bên trong khe nứt xuất hiện chộp tới, thân ảnh kia chỉ trong thoáng chốc đã né được lần nữa đứng ở trung tâm đại điện, chiếc mặt nạ cũng nứt ra rồi vỡ nát lộ ra một khuôn mặt bình thản như nước.

“Là ngươi?!”

Địa Yêu Lão Quái và Quang Thái lập tức đứng dậy trong mắt tràn ngập sát cơ bùng phát dữ dội, cùng là tầng 3 nửa bước cực hạn thế nhưng Địa Yêu Lão Quái lại nhỉnh hơn nhiều so với Quang Thái, Hàn Vũ Thiên một cước đạp ra băng phong vạn dặm từng bông sen nở rộ trong tuyết trắng, bầu trời hiện lên chín vần mặt trời hay nói đúng hơn là chín đầu kim ô.

“Cửu Hỏa Chuyển Kim Ô, Hàn Băng Hóa Liên Hoa, Băng Hỏa Lưỡng Cực Quyền!”

Băng Hỏa Kinh Quyền hắn đã lĩnh hội được thức thứ 2 uy lực càng là mạnh mẽ hơn gấp 10 lần lúc trước, Quang Thái một bước đạp ra hỏa diễm ngập trời nói:

“Một Thần Cảnh tầng 2 cũng dám ngông cuồng! Ngô Tước Quyền!”

Hai quyền va chạm đùng một tiếng cánh tay của Quang Thái vỡ nát đụng vào tường xuyên thủng thành một cái lỗ lớn, nếu không phải hoàng cung Nam Thiên được xây bằng vật liệu đặc biệt e là một kích này đã đánh sập toàn hộ hoàng cung này thành tàn tích, Chậu Lệ vốn nhàn nhã cũng là híp mặt lại nói:

“Mạnh vậy sao?”

Trọng Nghiêm nét mặt trầm xuống hắc hỏa ngưng tụ một trảo chộp tới nói:

“Tu sĩ ngoại giới đúng là không hề tầm thường, nhưng ngươi đối mặt trước sức mạnh tuyệt đối thì không thể nào sống sót được.”

“Nghiệt đồ, ngươi đã âm mưu sát hại hoàng tử, chết đi.”

“Ngoại giới đừng nghĩ bản thân có thể nhúng vào chuyện của Chân Mộc Thổ Giới.”

An Mục Lan và Nguyễn Trung Long cũng áp sát trái phải công kích, một tiếng nổ chói tai vang lên liền thấy hỏa diễm bùng lên, Chu Minh xuất hiện sức mạnh hùng hậu làm cho Chậu Lệ cũng phải đứng bật dậy.

“Đạo huynh, gần trăm năm không gặp rồi nhỉ? Lão phu tới để giúp đạo huynh đây.”

Âm thanh của Chu Minh vang vọng khắp Nam Thiền Hoàng Cung, từ trong một mật thất đang bị vô số cường giả vây quanh bổng nhiên bừng sáng kim quang tiếng nổ ầm ầm truyền ra đánh bay vô số tu sĩ của Tà Tinh Các và Ngô Hoàng Đế Quốc bay ra ngoài toàn thân thương tích, chỉ thấy cửa lớn từ từ mở một cổ lực lượng hùng hậu toát ra, Châu Lệ hừ lạnh nói:

“Con rùa rụt cổ bao nhiêu năm thì ra là chờ viện binh đến.”

Năm vị Thần Cảnh của Nam Thiên Đế Quốc ẩn nấp trong mật thất hoàng cung cuối cùng chỉ chờ thời khắc này mới lộ diện, Nam Khải mặc hoàng bào dẫn đầu đám người vẻ mặt bình thản cười nói:

“Châu Lệ, ngươi nếu không phải dựa vào phản tặc kích hoạt đại trận hoàng cung thì há lại ép được lão phu vào bước đường này, hôm nay Chu Minh xuất hiện chính là cũng lão phu tiêu diệt hai tên ô hợp các ngươi, Đạo huynh chúng ta cùng lên! Kim Long Huyền Ấn!”

“Xích Hoả Phượng Tiên Ấn!”

Đại địa ngưng tụ một đầu hoàng kim thánh long rít gào, hoả diễm giữa không trung nở rộ hoá thành hoả phượng cao quý, Kim Hoả Song Tuyệt lần nữa tái hiện khiến cho Châu Lệ và Trọng Nghiêm không dám khinh thường, Châu Lệ bàn tay uyển chuyển điều khiển hư không hoá ra vô tận hải triều hướng đến phượng hoả mà đánh, Trọng Nghiêm một quyền đấm ra tà hoả xé rách hư không hướng tới kim long nhất kích.

Chiến trường giờ đây là sân khấu trình diễn của đám người Thần Cảnh tầng 3 cực hạn, từ bên ngoài lao vào hai bóng người trên cơ thể tràn ngập tử khí, Quang Thái vẻ mặt kinh sợ nói:

“Hai ngươi xảy ra chuyện gì?”

Đây chính là hai thống lĩnh dưới trướng của lão cũng thuộc về Cẩm Y Vệ của Hoàng Đế Ngô Hoàng thế nhưng trên thân đã tràn ngập tử khí không thể nào cứu vãn được nữa, trung niên chỉ tay về phía ngoài cổng sau đó sinh cơ lụi tàn hai Thần Cảnh tầng 1 cứ vậy mà ngã xuống làm cho thiên địa thất sắc hoá thành từng cơn giông bão tang thương, Quang Thái nhìn ra bên ngoài không trung là vô số ma thi đang điên cuồng lao vào trong hoàng đô tấn công tu sĩ của Ngô Hoàng Đế Quốc, Vô Tuyền đứng giữ hư không đang dùng tà hoả thiêu đốt sinh cơ của một vị Thần Cảnh tầng 1, Địa Yêu Lão Quái đưa mắt nhìn tới thân hình biến mất xuất hiện lần nữa là ở bên ngoài hướng tới Vô Tuyền một trảo chộp tới, Vô Tuyền cũng không hề thua kém quyền kình đánh ra đối cứng với lão.

Quang Thái khí tức bùng nổ vung tay đánh ra một đạo thủ ấn vô số binh sĩ ẩn trốn trong và ngoài hoàng cung điên cuồng xuất hiện, đại quân trăm vạn toàn bộ đều là Thánh Nhân Cảnh, đặt ở Tô Lăng giới cũng là một đại đội tinh nhuệ mà thế lực Thần Linh nào cũng mong cầu có được, đột nhiên từ phía đông hoàng cung vọt thẳng lên kim quang lan tỏa khắp nơi, âm thanh hùng hồn vang vọng đất trời nói:

“Con dân của Nam Thiên nghe đây! Tất cả hãy cùng trẫm tiêu diệt giặc! Rửa mối thù giết thân nhân, diệt gia tộc!”

Người đứng ở một tòa tiêu lâu cao nhất phía đông thành chính là hoàng đế Nam Thiên Nam Sở Thành, tay của vị hoàng đế cầm chính là Kim Chuyển Tinh Phiên bảo vật trấn quốc của Nam Thiên Đế Quốc, từ trong mọi ngõ ngách của hoàng cung Nam Thiên cũng lao ra vô số tu sĩ của Nam Thiên Đế Quốc bao gồm các tù binh được cứu sống và các thế gia vọng tộc ẩn mình chờ thời cơ chuyển mình, dưới sự tăng phúc của Kim Chuyển Tinh Phiên thì tu sĩ của Nam Thiên đang lật ngược thế cờ, Quang Thái nhìn lấy Hàn Vũ Thiên toàn thân gân máu nổi lên nói:

“Tạp chủng! Ngươi vậy mà chỉ mới một năm ngắn ngủi đã hoàn toàn khống chế cục diện ở Nam Thiên Đế Quốc, lão phu hôm nay sẽ giết ngươi để trừ hậu họa! Ngô Hoàng Chu Tước Ấn!”

“Đối thủ của ngươi là ta! Kim Chuyển Phiến Lưu Hà!”

Kim quang như sóng triều đánh tới cùng với Quang Thái lao vào trong vòng chiến chính là Nam Sở Thành đã động thủ, hai tên cao thủ An Mục Lan và Nguyễn Trung Long liên thủ áp sát Hàn Vũ Thiên, một đạo lôi điện lóe lên cùng với kiếm quang sắc bén ầm một tiếng ngăn cản cả hai người lại.

“Đại ca, ta tới đúng lúc nhỉ?”

Đạo Lâm Lôi Linh của Hàn Vũ Thiên cuối cùng đã xuất hiện ở Nam Thiên Đế Quốc, kiếm quang vừa rồi chính là công tử Ngụy Cung Sáng Thế Kiếm Cung của Thiên Thần Điện, chỉ mới ba năm từ khi bước vào Chân Mộc Thổ Giới mà vị công tử này đã là Thần Cảnh tầng 3, theo như ký ức của Đạo Lâm thì hai người họ vì tranh đoạt tài nguyên có tên là Lôi Diễm Thánh Đan đã đánh nhau hơn một tháng, về sau lại kết bằng hữu cùng nhau tác chiến, cách đây vài tháng hai người cũng đã xuất hiện ở Nam Thiên Đế Quốc và có một chút cảm ứng linh hồn liền chạy tới, cũng vì sự xuất hiện của Đạo Lâm và Ngụy Cung nên hắn mới có chút đẩy nhanh kế hoạch tấn công.

Hàn Vũ Thiên chấp tay sau lưng thân hình biến mất trong thoáng chốc xuất hiện ở bên ngoài hoàng cung, kẻ hắn tìm kiếm không có ở trong cung cũng không cần thiệt phải ở lại lâu, hồn niệm quét ngang dò xét xung quanh mười vạn dặm thì Hàn Vũ Thiên nhếch môi nói:

“Tìm thầy rồi.”

Một cổ hồn lực kinh người đánh xuống một góc tối của hoàng cung, đùng một tiếng thân ảnh vụt qua đó không phải là thực thể mà là hồn thể, hai người này hư ảo tựa như không chính là Thiên Vực Dị Tộc thuộc về Hồn Tộc trong truyền thuyết, lão hừ lạnh nói:

“Chúng ta ẩn nấp như vậy mà ngươi cũng phát hiện ra được?”

Hàn Vũ Thiên một bước đạp ra sức mạnh hắc ám vô biên hóa thành kết giới phủ khắp hoàng cung cười nói:

“Hai ngươi là kẻ mà ta tìm kiếm, đương nhiên dù có trốn ở đâu thì cũng không thoát được.”

Lão già vung tay hồn lực chấn động ngưng tụ thành hồn trảo chộp tới, Hàn Vũ Thiên cũng tương tự không dùng ra Băng Hỏa Tiên Quyền hay Thất Sát Ma Thần mà là lực lượng linh hồn thuần túy, ầm, hai công kích va chạm làm cho không gian chấn động nứt toát ra một khe hở nuốt chửng vô số tu sĩ vào bên trong, lão già vẻ mặt kinh ngạc nói:

“Ngươi chỉ là một tu sĩ Thần Cảnh tầng 2 làm thế nào sở hữu lực lượng linh hồn cấp độ này?”

Hàn Vũ Thiên đột nhiên lóe lên một tia linh hồn bám vào cơ thể Lý Chiêu Lâm, còn bản thể linh hồn lại thoát ra ngoài làm cho toàn trường chấn động không thôi, trung niên hồn tộc thấy điều không đúng liền nói:

“Đó không phải là nhục thân của ngươi, mà ngươi cũng không phải thể hồn hoàn chỉnh?”

Hàn Vũ Thiên bộ dáng lãnh đạm cùng với bộ nhục thân Lý Chiêu Lâm kia đúng là khác một trời một vực, hắn phất tay toàn bộ ma thi lập tức trở nên cuồng bạo như xuất hiện linh trí, vốn bọn chúng chỉ có thể chiến đấu bằng thể xác nay lại có thể sử dụng võ kỹ như lúc còn sống, lão già vẻ mặt trầm xuống nói:

“Dùng hồn niệm điều khiển nhiều ma thi như vậy, ngươi không sợ cạn kiệt hồn lực mà chết sao?”

Trung niên bên cạnh lẩm nhẫm truyền âm rồi nhìn sang Hàn Vũ Thiên nói:

“Ngươi sở hữu linh hồn lực tuy không thua kém hai người bọn ta, nhưng khi hai ta liên thủ thì ngươi cũng khó thoát.”

Lão già và trung niên Hồn Tộc lập tức động thủ, phía sau cũng xuất hiện một vòng xoáy hư không bước ra nam tử tướng mạo quỷ dị tựa như thanh loan, vuốt trảo nhắm tới nhục thân Lý Chiêu Lâm đang đình trệ giữa hư không mà chộp tới nói:

“Hủy đi nhục thân, xem ngươi có còn chỗ trốn!”

Lý Chiêu Lâm đột nhiên mở bừng mắt một quyền ngưng tụ Băng Hỏa Lưỡng Cực Quyền đấm tới, Hàn Vũ Thiên thì song quyền giao nhau cùng với hai người của Hồn Tộc giao chiến.

“Cái gì? Nhục thân mất đi linh hồn vẫn có thể cử động? Đây là khôi lỗi sao?”

Nam tử kia vẻ mặt có chút kinh ngạc nhìn lấy nhục thân quỷ dị kia, uy lực vẫn giữ nguyên không hề thua kém lúc linh hồn kia trú ngụ bên trong, Hàn Vũ Thiên bên này thì ung dung tự tại khí tức Chí Tôn Đạo Tổ bộc phát nghiền ép và giới hạn lực lượng của hai vị cao thủ hồn tộc trước mắt, lão già hồn tộc tức giận nói:

“Nếu ngươi đã muốn chết thì lão phu sẽ thành toàn, Hồn Yểm Xích, Cấm!”

Ba mươi hai đạo xiềng xích mờ nhạt phóng ra từ ống tay áo như trường long loạn vũ nhắm tới Hàn Vũ Thiên công kích tới, trung niên cũng là ngưng tụ ra một thanh cự kiếm linh hồn quát:

“Hồn Thiên Kiếm, Trảm!”

Một là kỹ năng phong ấn mạnh nhất Hồn Tộc, một là kiếm chiêu mạnh nhất Hồn Tộc lại còn là hai vị nửa bước cực hạn Thần Cảnh của Hồn Tộc thi triển ra, nếu không phải cực hạn cao thủ ngăn cản thì bất luận là ai cho dù cùng cấp độ cũng khó lòng thoát khỏi cái chết, Hàn Vũ Thiên bình tĩnh nhìn lấy ba mươi hai đạo xiềng xích chỉ còn cách bản thân một cánh tay thì thở nhẹ một hơi, băng sương tản ra lập tức đông kết toàn bộ xiềng xích linh hồn vốn là dạng tồn tại hư vô, bước thứ hai đạp ra Sáng Thế Thần Kiếm lóe lên từng đạo từng đạo kiếm ý ẩn chứa băng hàn, Hàn Vũ Thiên điểm tới nói:

“Sáng Thế Chi Ý, Băng Hàn Kiếm Thế!”

Sáng Thế Thần Kiếm rạch ngang một đường giữa bầu trời, một khe nứt không gian cự đại được xé toạt ra ngay sau đó lại bị băng hàn đông kết lại, kiếm như lưu tinh mang theo ý cảnh trảm phá vạn vật lại thêm băng hàn lạnh lẽo thấu xương có thể đông cứng cả phản vật chất, Ngụy Cung giao đấu khi thấy được Sáng Thế Thần Kiếm thì vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nói:

“Sáng Thế Kiếm Cung? Là Sáng Thế Thần Kiếm của lão tổ!”

Hai kiếm va chạm ầm ầm không gian vỡ nát bởi kiếm ý tàn phá, sau đó là băng phong toàn bộ, Hàn Vũ Thiên xuất hiện lần nữa là ở ngay trước mặt trung niên Hồn Tộc, Sáng Thế Thần Kiếm hướng tới cổ mà chém tới, từ sau trung niên Hồn Tộc xuất hiện một vết nứt không gian kéo hắn vào trong, Địa Yêu Lão Quái vừa đánh với Vô Tuyền lại còn có thời gian để cứu cánh cho Hồn Tộc, Hàn Vũ Thiên lắc đầu thở dài nói:

“Đúng là không thể bắt được các ngươi, nếu không giải quyết xong tên kia.”

Hàn Vũ Thiên búng tay Hướng Quản Hi lập tức xuất hiện hóa thành thổ hoàng chi sắc cùng với hắn hòa làm một thể, hắn nhìn tới Địa Yêu Lão Quái ngón tay chỉ nhẹ nhàng hạ xuống nói:

“Quỳ!”

Một cổ trọng lực kinh người lập tức đè nặng lên Địa Yêu Lão Quái, Vô Tuyền áp sát Tà Hỏa Thần Quyền bùng nổ nhắm thẳng tới đỉnh đầu mà đánh tới, cùng lúc đó Hàn Vũ Thiên dùng băng cấm chi vực để đông kết không gian xung quanh Địa Yêu Lão Quái để cho hắn không thể xé toạt không gian để tránh thoát.

“Chết!”

Lão già xuất hiện chủy thủ trong tay nhắm thẳng tới cổ của Hàn Vũ Thiên rạch xuống, cùng là dạng linh hồn đương nhiên công kích sẽ có tác dụng lên nhau là khá lớn, lão sẽ không bỏ qua cơ hội tốt để tiêu diệt kẻ đầu xỏ trước mắt, Hàn Vũ Thiên liếc mắt Băng Ảnh Tam Bộ, Nhất Bộ đạp ra thân hình biến mất tránh thoát nhất kích, một kiếm quét ngang cắt đứt tay trái của lão già, thần kiếm hạ dù là linh hồn giữa dạng tồn tại phi vật chất cũng sẽ bị trảm diệt, Hàn Vũ Thiên bắt lấy cánh tay bị đứt một luồng ánh sáng huyền ảo tuông ra thôn phệ cánh tay đó, linh hồn của hắn sau khi hấp thu cánh tay vậy mà đã rõ ràng hơn một chút.

“Sự tồn tại của Hồn Tộc vừa hay giúp cho ta không cần tốn hao tâm trí để tìm kiếm tài nguyên để khôi phục thần hồn, thứ nuôi dưỡng linh hồn tốt nhất chính là linh hồn khác.”

Hàn Vũ Thiên vung tay không gian nứt vỡ một bóng người chậm chậm bước ra từ bên trong, thân ảnh lão già kia quen thuộc một cách kì lạ chính là Địa Yêu Lão Quái, ngay khi lão già hồn tộc phát giác ra điều không đúng nhìn lại thì thấy Địa Yêu Lão Quái lúc trước đang bị một đoạn linh hồn khống chế, trung niên Hồn Tộc kinh sợ nói:

“Là phân hồn? Ngươi làm thế nào có thể tách phân hồn ra mà có thực lực ngang tầm chủ hồn?”

Người khống chế Địa Yêu Lão Quái không ai khác chính là phân hồn của Hàn Vũ Thiên trú ngụ bên trong ma thi Vô Tuyền lúc trước, thần hồn của Địa Yêu Lão Quái bị khống chế đánh bật ra khỏi thân thể, hiện tại đang đứng trước mặt chủ hồn Hàn Vũ Thiên mặc cho hắn khống chế, Địa Yêu vung tay không gian xung quanh lão già Hồn Tộc rạn nứt trở thành vô số cổng nhỏ, Hàn Vũ Thiên búng tay vô số cánh hoa sen ngưng kết từ băng chui vào trong hư không lại theo những cánh cổng không gian kia đánh tới lão già.

“Hồn Phù, nhị ca cứu ta!”

Lão già Hồn Tộc bóp nát tấm lệnh phù trong tay cũng là lúc thân ảnh của Hàn Vũ Thiên đột nhiên từ trong hư không xuất hiện, chính là nhờ vào năng lực không gian của Địa Yêu Lão Quái, Hàn Vũ Thiên ngón tay cong lên một đạo ngân châm xuất hiện mang theo hồn lực kinh người hướng tới thần hồn của Địa Yêu Lão Quái phóng tới nói:

“Ngươi cũng không còn giá trị.”

Tay còn lại bóp chặt cổ lão già Hồn Tộc nâng lên hồn lực đè ép khiến lão không thể thở nổi, Hàn Vũ Thiên bắt đầu tản ra sợi năng lượng huyền diệu từ từ chui vào cơ thể lão già Hồn Tộc, cùng lúc đó thần hồn của Địa Yêu Lão Quái lấy lại được ý thức định phá hủy không gian bỏ lại nhục thân để bỏ trốn, nhưng ngân châm xuyên thấu thần hồn trọng thương mà lão vẫn kịp trốn vào trong hư không chạy trốn.

Hàn Vũ Thiên không mấy quan tâm đến việc Địa Yêu Lão Quái chạy trốn, chỉ cần có được thể xác và ngân châm vừa rồi đã lấy đi gần như sở học cả đời của lão về không gian pháp tắc, lão già Hồn Tộc thì đang bị thôn phệ vẻ mặt đau đớn gào thét đe dọa nói:

“Tiểu tử! Mau thả ta ra, bằng không Hồn Tộc sẽ khiến ngươi sống không bằng chết! Đợi nhị ca của ta đến thì toàn bộ những kẻ ở đây sẽ phải chôn cùng ta! Ngươi nếu dám giết…”

Lão còn chưa nói hết thì Hàn Vũ Thiên đã hoàn toàn thôn phệ xong lão già Hồn Tộc, linh hồn mờ nhạt cũng dần dần đậm đặc chỉ còn phần thân dưới là vẫn còn hư ảo không rõ ràng, trung niên Hồn Tộc hoảng sợ lui về phía sau vài bước, lão già kia tu vi còn mạnh hơn trung niên một bậc mà vẫn bị thôn phệ vậy thì hắn làm sao có thể là đối thủ của tiểu tử trước mắt.

“Hồn Yểm, Hồn Thiên Đế Ấn, Bách Hồn Luyện Ngục!”

Trung niên cuối cùng quyết định liều mạng dùng ra cấm thuật mạnh nhất của bản thân, từ sâu trong huyết mạch Hồn Tộc được kích hoạt một thân ảnh to lớn che trời chính là vị tổ tiên sáng lập Hồn Tộc gọi là Hồn Đế, hư ảnh Hồn Đế xuất hiện làm cho không gian như đứng lại toàn bộ, ngay cả bốn vị cường giả cực hạn Thần Cảnh tầng 3 cũng tạm ngừng chiến mà trầm trọng nhìn về phía trung niên Hồn Tộc, Châu Lệ vẽ mặt tối sầm lại nói:

“Tên tiểu tử đó mới bao nhiêu lâu lại có thể giết chết lão già đó, còn ép cho thập ngũ trưởng lão của Hồn Tộc phải tế ra bản mệnh Hồn Đế? Nếu hắn không chết thì kế hoạch của tất cả chúng ta sẽ xuất hiện một lỗ hỏng lớn.”

Trọng Nghiêm là người rõ ràng nhất sự phát triển điên cuồng của kẻ ngoại vực kia hơn Châu Lệ, lần đầu gặp mặt chính là ở Xích Bích Thần Thành tu vi chưa phải Thần Cảnh lại là nổi trội nhất, một ngọn thần hỏa càn quét gần như toàn bộ đại quân của bọn họ, khiến hắn phải hiến tế một vị Giáo Đầu để cầu các chủ ra tay ứng cứu, chỉ mới vài năm giờ đây tiểu tử ở Xích Bích Thần Thành năm đó không cần đến thần hỏa đã gần sánh ngang với hắn, Trọng Nghiêm đấm vào hư không tạo ra từng đường vết nứt rực sáng ánh lửa, hắn một trảo chộp vào làm cho không gian vỡ vụn một cây chiến phủ được lôi ra tạo thành khí thế nặng nề nóng nảy, Trọng Nghiêm hừ lạnh nói:

“Châu Lệ, dù hôm nay ta và ngươi có đốt cháy sinh mệnh cũng phải tiêu diệt được tiểu tử kia.”

Chậu Lệ ngón tay búng vào hư không từng dòng thủy lưu xuất hiện trong không trung tụ lại trên đỉnh đầu như trăm sông đổ về biển, ngưng thành một thanh trường kiếm tinh xảo tản ra khí chất mềm mại uyển chuyển của nước và sự sắc bén của kiếm.

“Hỏa Ngục Phủ và Thủy Ngục Kiếm, hai trong Thất Ngục Thần Khí của Tà Tình Các lại được bọn chúng lấy ra vào thời điểm này.”

Chu Minh vẫn bình thản bàn tay lật lại một thanh hỏa kiếm cũng xuất hiện, Xích Bích Thần Hỏa rực cháy bên trên làm cho pháp tắc hỏa diễm trong không gian điên cuồng lưu động đây là Xích Hỏa Thần Kiếm nổi danh khắp Chân Mộc Thổ Giới, Nam Khải cũng thở dài kim thương xuất hiện vô số kim long bay ra gầm rú làm cho bầu trời chói sáng như thái dương là Kim Hoàng Thần Long Thương cùng với Xích Hỏa Thần Kiếm được ca tụng là Kim Hỏa Song Thần Binh.

Hồn Đế hư ảnh lòng bàn tay mở ức vạn linh hồn oán thán lập tức trào ra như địa ngục, bắt đầu nhốt Hàn Vũ Thiên vào giữa cơn lốc của ức vạn linh hồn bên trong còn có khí tức của một vài hồn linh Thần Cảnh tầng 3, thập ngũ trưởng lão Hồn Tộc cười lớn nói:

“Đây tuy chỉ là một phần lực lượng của Thiên Hồn Đế Ấn, nhưng cũng đủ để nhấn chìm ngươi chết trong thống khổ tột cùng nhất của thế gian!”

Hàn Vũ Thiên bị giam bên trong khí thế đè ép đổi lại là tu sĩ Thần Cảnh tầng 3 nửa bước cực hạn tới đây cũng không thể chịu nổi áp lực cấp bậc này, mà hắn lại ung dung tự tại ngón tay chỉ về phía trước nói:

“Dựa vào một chút thủ đoạn của một món Thần Hoàng Khí mà muốn trấn áp ta? Nếu là Thần Hoàng Khí tự thân hiện thế thì ta còn có đôi phần kiên dè, đáng tiếc chỉ là một phần uy lực nhỏ này mà thôi.”

Ngón tay chạm nhẹ vào hư không băng hàn lan tỏa đông cứng toàn bộ ức vạn linh hồn đang vây quanh hắn, Hàn Vũ Thiên từng bước đạp ra lại biến mất quỷ dị, cuối cùng xuất hiện trước mặt thập ngũ trưởng lão Hồn Tộc một kiếm chém ra, thế nhưng hắn chỉ chém đôi được nửa người của thập ngũ trưởng lão Hồn Tộc chứ không thể chém chết, Hàn Vũ Thiên hấp thu nửa phần thân dưới ngẩn đầu nhìn một thân ảnh đang bắt lấy một nửa thân trên của thập ngũ lại là người của hồn tộc, thế nhưng kẻ này nhìn trẻ tuổi mà tu vi lại cao cường hơn nhiều so với hai người trước đó, thực lực phải nói là có thể so với bốn vị Thần Cảnh tầng 3 cực hạn ở đây.

“Nhị ca!”

Thập ngũ trưởng lão như thấy được hi vọng sống lập tức vui sướng gọi hai chữ nhị ca, Hồn Tộc thân sinh không có nhục thể chỉ là tồn tại dưới dạng linh hồn, nếu thực sự chết đi thì thần hồn tan biến không thể nào luân hồi, đổi lại linh hồn lực và tuổi thọ của Hồn Tộc lại cao hơn so với những tộc khác gấp vài lần là do thiên đạo chú trọng cân bằng lấy đi của họ nhục thân sẽ lại trao cho họ khả năng đặc biệt khác, người được gọi nhị ca này tên là Hồn Ngạo Viên nhị trưởng lão một trong tam đại trưởng lão đứng đầu Hồn Tộc.

Hồn Ngạo Viên không nhìn Hàn Vũ Thiên lấy một cái mà nhìn Hồn Vân hỏi:

“Hồn Du Lâm đâu?”

Hồn Vân chỉ tay về phía Hàn Vũ Thiên nói:

“Là hắn! Là hắn khống chế thần hồn của Địa Yêu Lão Quái mượn dùng không gian chi lực đánh bại thập tứ ca rồi hấp thu huynh ấy.”

Hồn Ngạo Viên lúc này mới liếc mắt nhìn tới âm thanh nặng nề nói:

“Chẳng trách được Hồn Du Lâm trước khi chết lại không dùng được Hồn Thiên Đế Ấn, mà ta trên đường chạy tới đây cũng tự hỏi vì sao tên này lại bị thương tới mức độ này…”

Tay của Hồn Ngạo Viên bắt vào trong không gian lôi ra thần hồn yếu ớt của Địa Yêu Lão Quái đang vùng vẫy trong sợ hãi lại nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

“Tiểu tử, ngươi cũng là hồn thể lại còn tinh thông bí pháp khống hồn đến mức độ này, nếu chịu lão phu gieo xuống nô ấn trở thành tùy tục phục vụ cho Hồn Tộc thì việc ngươi giết thập tứ trưởng lão coi như bỏ qua, còn về phần của tên này thì.”

Hồn Ngạo Viên một bóp đã hoàn toàn tiêu diệt thần hồn của Địa Yêu Lão Quái rồi hấp thu vào trong cơ thể xem như một món ăn tẩm bổ, Trọng Nghiêm giận dữ tà hỏa đầy trời chỉ ngục phủ tới quát:

“Hồn Ngạo Viên tên chó chết! Ngươi dám ra tay sát hại Thập Nhi Giáo Đầu, hôm nay nếu không có câu trả lời thích đáng thì ta sẽ thiêu ngươi trong tà hỏa vô biên!”

Hồn Ngạo Viên cười lạnh nói:

“Là do hắn gián tiếp giúp cho tiểu tử này sát hại trưởng lão tộc ta, tội đáng chết. Nếu như Hỏa Thần Tà Quân không ngại cùng Hồn Tộc trở mặt thì có thể cùng ta chiến một trận.”

Trọng Nghiêm nghe thấy vậy cũng hít một hơi thật sâu kiềm nén sự phẫn nộ trong lòng, Tà Tinh Các và Dị Tộc Đại Thiên Thế Giới liên thủ tấn công nhân tộc và tinh linh tộc cùng Hỗn Độn Trùng mà Hồn Tộc là thế lực đứng thứ 2 trong Dị Tộc Đại Thiên, nếu trở mặt vào lúc này thì kế hoạch xem như sụp đổ, Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

“Dựa vào một mình ngươi không có khả năng đánh bại ta.”

“Ngu ngốc.”

Hồn Ngạo Viên vung tay xiềng xích túa ra hướng tới Hàn Vũ Thiên bắt lấy, đột nhiên không gian xung quanh vỡ nát một bàn tay khô quắc bắt lấy Hàn Vũ Thiên kéo vào tránh thoát toàn bộ, Hồn Ngạo Viên cau mày quay đầu thì thấy hắn đã đứng bên cạnh Địa Yêu Lão Quái đã bị luyện thành ma thi, Hàn Vũ Thiên từ từ dung nhập lại vào cơ thể của Lý Chiêu Lâm vừa nói:

“Ta đang suy nghĩ nếu thực sự thôn phệ một Hồn Tộc có cấp bậc tầng 3 cực hạn thì liệu rằng thương thế trên linh hồn ta có thể hoàn toàn khôi phục?”

Hướng Quản Hi và Thanh Tuyền từ trong hư không xuất hiện tạo thành thế chân vạc vây Hồn Ngạo Viên vào chính giữa, sức mạnh Chí Tổ khuếch tán lập tức làm giảm sức chiến đấu của Châu Lệ, Trọng Nghiêm và Hồn Ngạo Viên xuống, Hồn Ngạo Viên vẻ mặt âm trầm nói:

“Sức mạnh phong cấm trong truyền thuyết, ngoại trừ vị công chúa Băng Thiên Đế Quốc ra lại còn nhiều kẻ khác nữa sao?”

Châu Lệ cùng với Chu Minh đang chiến đấu thì quay sang nói:

“Bọn chúng vốn không phải tu sĩ thế giới này, là ngoại vực tu sĩ.”

Hồn Ngạo Viên cười lớn nói:

“Ra là vậy, chẳng trách được thiên phú lại vượt trội hơn cả đám rác rưởi Chân Mộc Thổ Giới, lão phu là tu sĩ Đại Thiên Thế Giới cũng từng đạt được cảnh giới Thiên Tổ gần chạm đến Chí Tôn, há lại sợ ba người các ngươi, Hồn Yểm Vực, mở!”

Hồn Ngạo Viên cưỡng ép khí vực gia thân tuy không thể áp đảo ba loại khí vực khác thế nhưng lại có thể gia trì lên thân thể không bị áp chế bởi sức mạnh Chí Tôn, thoải mái hơn so với Châu Lệ và Trông Nghiêm vừa bị áp chế vừa bị hai vị cực hạn cường giả dồn ép phải nói là khổ không thể tả, Hàn Vũ Thiên vẻ mặt lóe lên một tia vui mừng nói:

“Nếu ngươi đã từng tu luyện thành Thiên Tổ, vậy thì linh hồn chắc chắn có tác dụng lớn, Sáng Thế Thần Kiếm, Sáng Tạo Vĩnh Hằng.”

Sáng Thế Thần Kiếm bộc lộ thần uy mạnh mẽ, ánh sáng màu bạc sắc bén có thể trảm đôi vạn vật phóng tới, Hồn Ngạo Viên tay kết ấn một cái ngọc bài màu tím hiện ra trước mặt điểm tới nói:

“Hồn Thiên Đế Ấn, Hồn Ngục Trảo!”

Thần lực truyền vào ngọc bài hóa thành hư ảnh hồn trảo chộp tới cùng sáng thế chi lực va chạm, không gian vỡ nát từng mảnh những ma thi hay tu sĩ ở gần bị hút vào trong, Sáng Thế Thần Kiếm là thần khí đỉnh cấp có thể nói đứng đầu trong năm loại thần hoàng khí ở Tô Lăng Giới nhưng tu vi của Hàn Vũ Thiên hiện tại cũng chỉ thi triển ra được một phần lực lượng không hoàn chỉnh, về phần Hồn Thiên Đế Ấn tuy cũng là thần khí nhưng chỉ là bản mô phỏng của Hồn Thiên Đế Ấn hoàn chỉnh, chỉ sử dụng ra được một phần nhỏ uy lực nên công kích này của cả hai cũng xem như là ngang bằng nhau, Hồn Đạo Viên một trảo chộp tới, Hàn Vũ Thiên một quyền đấm ra, hồn lực kinh khủng cùng với băng hỏa bạo liệt lần nữa làm cho hoàng đô Nam Thiên sụp đổ một mãng lớn không khác gì phế tích.

“Thổ Hoàng Thần Long.”

“Lưu Thủy Phi Long.”

Hướng Quản Hi và Thanh Tuyền đồng loạt công kích hai đầu thổ và thủy long giao nhau áp sát, Hồn Đạo Viên xoay người trường thương xuất hiện trong tay trảm ra một đường ngăn cản công kích của hai người lại, Chu Minh đạp ra một bước Xích Bích Thần Hỏa ẩn hiện trong không khí trường kiếm chém ra.

“Vô Tận Thần Hỏa, Trảm!”

“Thủy Ngục Lưu Tinh Vũ!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lay-ket-qua-lam-nguyen-nhan-3-nam-xuat-the-mot-duong-vo-dich
Lấy Kết Quả Làm Nguyên Nhân 3 Năm, Xuất Thế Một Đường Vô Địch
Tháng 10 12, 2025
cuu-chuyen-than-the-quyet
Cửu Chuyển Thần Thể Quyết
Tháng 1 9, 2026
su-huynh-cua-ta-la-dai-kiem-tien
Sư Huynh Của Ta Là Đại Kiếm Tiên
Tháng 1 5, 2026
tu-tien-tuyet-my-su-nuong-muon-giet-ta
Tu Tiên: Tuyệt Mỹ Sư Nương Muốn Giết Ta
Tháng 1 16, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved