Chương 43 : Vô Tận Thần Thức.
Quá trình thay cốt sắp đến hồi viên mãn.
Tần Dục Đức gấp rút hoàn thành những thao tác cuối cùng. Lão không ngẩng đầu, động tác vừa nhanh vừa chính xác như một gã phẫu thuật viên điêu luyện, mổ xẻ thân thể người khác mà chẳng hề gợn cảm xúc.
Bên cạnh, Liễu Quỷ vẫn miệt mài điểm kim, mỗi mũi ngân châm là một sợi chỉ ngăn dòng sinh mệnh trào ngược, giữ cho vật dẫn không chết giữa chừng.
Bỗng, ánh mắt hắn khẽ động.
Phía trước ngực Yên Hà bị rạch ra từ ban đầu, nơi miệng vết thương tím tái nay chậm rãi chuyển sang sắc hồng nhàn nhạt. Hai bờ thịt dần co lại, thoáng chốc như muốn khép.
Liễu Quỷ nhướng mài, không tin vào mắt mình, từng sợi gân thịt đang kéo lại gần nhau. Nếu không chăm chú nhìn kỹ, căn bản không thể phát hiện.
“Tên này tự hồi phục sao?”- Gã nhíu mài, linh thức quét qua một vòng, thằng nhãi luyện khí tầng hai này…
Biểu cảm đó không qua được Lục Phiến Phiến, tuy nhiên dưới cái nhìn của y, lão đầu họ Liễu không khác gì biến thái.
“Mau xem…!” – Y gằn giọng nói với Bố Trường Dạ. “Ta đã nói mà ngươi không tin. Liễu Quỷ cứ trừng mắt dòm ngực tiểu tử kia không rời… Chậc, đích thị là thứ đam mê nam sắc, sau này nhớ bảo lũ đệ tử của ngươi tránh xa y ra một chút.”
Bố Trường Dạ rùng mình một phát. Nhìn cảnh lóc thịt, róc xương cũng nảy lòng xuân… Hảo khẩu vị!
Liễu Quỷ không buồn để tâm, gã dời mắt khỏi vết thương tự lành, lòng âm thầm cân nhắc chắc hẳn trong thân thể Yên Hà có một tia tinh huyết yêu tộc, nên mới phát sinh dị biến. Cũng không có gì quá lạ.
Yêu Hậu Thường Hi si tình Đông Hoàng Thái Nhất, cho người đi khắp tiểu thiên thế giới thu gom oán hồn, tế luyện huyết nhục, đúc thành thân xác cho hắn.
Mỗi tấc da thịt, mỗi sợi kinh mạch đều ngưng tụ tinh hoa sinh mệnh của vô số tu sĩ. Dẫu không thể sánh với chân thân thuở hồng hoang thì cũng chịu được nguyên thần chuẩn thánh.
Chỉ tiếc nàng không thể tính ra Thái Nhất của nàng đời này tu vi quá nhược, nguyên khí không đủ luyện hóa số lượng chân nguyên khổng lồ như thế trong một sớm một chiều.
.
Nếu không nhờ hệ thống chống đỡ, e rằng từ lâu thân xác đã bị chín vạn oán linh cắn ngược, phân tán thành tro bụi.
Bên kia, Tô Ưng trông thấy cảnh Tần Đế lóc thịt róc xương như hàng thịt ngoài chợ, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tuy vậy, y vẫn bước tới, đưa tay kết ấn, dẫn một luồng linh khí ôn hòa bao phủ lấy thân thể thiếu niên máu me đầm đìa.
Tay gã áp lên trán Yên Hà vận thần niệm, tiến hành dò xét nguyên thần, chuẩn bị hoàn dương.
Ngay khoảnh khắc đó Thương Hải Yên Hà khẽ động thần niệm. “Hệ thống, hắn thăm dò thần hồn ta như thế thì có nhìn thấy ký ức đời trước không?”
Hệ thống : [ Giống như mở cuốn sách đã viết sẵn vậy thôi. Không chỉ kiếp trước, cả những chuyện ngươi vừa mới làm hôm qua, hôm kia hắn cũng có thể thấy sạch, trừ khi thần niệm ngươi đủ mạnh để cưỡng chế phong bế thức hải. Mà đáng tiếc, hiện tại ngươi chỉ ở luyện khí tầng hai. ]
Yên Hà sắc mặt trầm xuống trách nó chẳn lẽ không tính giúp đỡ mình che lại một chút à? Nếu để lộ hết cốt truyện thì vị diện này chắc thành nồi cháo heo.
Hệ thống tặc lưỡi ra vẻ bất đắc dĩ : [ Nếu bây giờ ta giúp ngươi che lại, tức là phải buff tu vi của ngươi tăng lên cao hơn gã, để đủ sức phong bế thần hồn. Mà làm thế thì càng rối hơn. ]
[ Với lại cũng chưa đến mức không thể xoay chuyển. Ngươi tuy không thể ngăn cản hắn xem, nhưng có thể dẫn đường cho hắn xem. ]
Yên Hà nheo mắt: “Ý ngươi là gì?”
[ Ký ức trong thức hải vốn như một thư khố hỗn loạn. Hắn không thể biết nên bắt đầu từ đâu. Ngươi chỉ cần chủ động nghĩ tới đoạn nào, hắn sẽ bị cuốn theo đoạn đó. Có thể chủ động mở ngay trang cuối, trang giữa cho người ta xem trước. ]
“À hiểu rồi!” – Nói đoạn, Yên Hà lập tức nhắm mắt, thần hồn dẫn niệm tới thời khắc bản thân từng theo La Hầu tu hành bên ngoài thiên ngoại, thần niệm bay xa tới hàng nghìn tinh vực.
Mà Tô Ưng vừa đưa thần thức xâm nhập, lập tức như rơi vào vực sâu. tầm nhìn tinh thần bùng phát dữ dội, kéo theo hàng vạn hồn ảnh lượn quanh, không gian trong đó liên tục mở rộng vô hạn, không thấy đáy, không thấy bờ.
Tô Ưng mở to mắt, đồng tử co rút.
Gã như được lướt qua thời gian, nhìn thấy tinh hà vạn cảnh, tinh vân va chạm, nổ tung giữa hư không, xa hơn nữa là hằng sa giới vực, thần điện sụp đổ.
Chớp mắt, tất cả biến mất, chỉ còn lại gã đứng giữa vũ trụ lạnh lẽo, nhỏ bé tựa hạt bụi trước vạn cổ tinh không.
Trên đầu gã, thái dương tinh khổng lồ trôi nổi, sao trời nối liền nhau thành dãi ngân hà, tráng lệ khôn cùng.
Tô Ưng hét lên thất thanh, thân thể như bị sét đánh, bật ngửa, ngã thẳng ra đất… Được một lúc gã tự mình ngồi dậy, thân hình lảo đảo, trán rịn đầy mồ hôi lạnh, mạch khí loạn động, tựa hồ thần hồn bị chấn ngược.
Chung quanh, đám người còn lại vẫn đang dốc lòng hộ pháp, chỉ liếc qua một cái rồi lập tức thu về ánh mắt khó hiểu.
“Chỉ là dẫn khí hoàn dương, mà cũng phát sinh sự cố à?”
Tô Ưng run môi, giọng nói khản đặc : “Tên này… Tên này? Thức hải của hắn… Không phải người…”
Không thể miêu tả được, thức hải kia vượt xa những gì cả đời gã có thể tiếp thu. Nhìn biểu hiện ngây ngây dại dại đó, đồng bọn đều nghĩ Tô Ưng diễn trò.
Tần Dục Đức lạnh giọng : “Ngươi phát điên gì thế?”
Lục Phiến Phiến : “Chỉ là một tiểu tử luyện khí tầng hai, làm quá lên rồi đấy.”
Nào ngờ Tô Ưng như kẻ điên, gào lên cản trở Tần Dục Đức hoàn tất hoán cốt.
“Dừng tay, người này lai lịch bất minh, nếu để hắn nuốt trọn kim cốt, tương lai sợ rằng còn kinh thế hơn cả Thương Hải Uyên Thần! Giết đi! Giết hắn khi còn kịp!”
Tần Dục Đức thoáng trầm mặc.
Gã lặng lẽ đưa mắt nhìn đống tro tàn của Uyên Thần vừa bị luyện hóa, tốn bao công sức làm tới mức này rồi chẳng lẽ lại dừng tay, lại nhìn kim cốt vàng óng nơi lồng ngực Yên Hà. Linh lực dao động mơ hồ, khí tức nghịch chuyển…
“Đủ rồi đó.” – Lão lạnh nhạt cắt lời. – “Ngươi biết rõ kim cốt lưu ngoài quá lâu sẽ thành phế phẩm. Không đặt vào hắn thì nằm xuống, ta khoét ngực ngươi nhét vào.”
Tô Ưng như phát cuồng : “Các ngươi tin ta đi! Hắn không phải người! Đây là giao trứng cho ác đó! Về sau nhất định sẽ hối hận.”
Tần Dục Đức khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm như đáy giếng. Lão không phí lời nữa, chỉ nhắm mắt chốc lát, sau đó ngón tay điểm tới.
Linh lực hội tụ, hóa thành một chưởng vỗ nhẹ lên đan điền Yên Hà.
“Ầm!”
Một luồng linh lực sắc bén tựa trảm đao xuyên thẳng vào thể nội, chấn vỡ đan phủ của thiếu niên. Cơ thể khẽ rung lên, máu tươi ứa ra từ khóe môi, song thần sắc lại không biến đổi.
Tần Dục Đức : “Giờ yên tâm chưa? Không có đan phủ thì dù có nuốt được kim cốt, hắn cũng chẳng làm nên chuyện gì.”
Tô Ưng cắn chặt răng, hai tay nắm chặt đến nổi gân xanh. Thế nhưng, trước uy thế Tần Dục Đức, hắn không dám làm loạn.
Lục Phiến Phiến : “Đã nói rồi, chỉ là một tiểu tử luyện khí tầng hai, ngươi lại nghĩ như hắn là thượng cổ hung linh chuyển thế vậy? Có cơ duyên thì cũng cần có mệnh để giữ. Đan phủ đã hủy, dù có mười bộ kim cốt cũng vô dụng.”
Còn thiếu niên kia, máu chảy nơi khóe miệng đã khô, thân thể không chút động tĩnh, lại như đang ngủ một giấc dài