Chương 42 : Hoán Cốt.
Tần Dục Đức cẩn thận soi lại từng đoạn xương vàng óng, linh quang trong mắt bắn ra từng tia nham hiểm.
“Cốt và tủy không thể tách nhau. Kim tủy chắc chắn đã rút vào một đoạn xương nào đó trong cả bộ kim cốt này rồi.”
Lời này trực tiếp dội cả thau nước lạnh lên đầu hết thảy. Ánh mắt đám người Liễu Quỷ, Tô Ưng, Lục Phiến Phiến, Bố Trường Dạ đều đang ngầm tính toán.
Theo giao hẹn ban đầu, sau khi giết người đoạt cốt, bọn họ sẽ chia nhau chỗ tốt, nhưng ai ngờ kim tủy chủ động ẩn đi chứ?
Giờ biết nó đang trốn trong đoạn xương nào. Nếu cưỡng ép hấp thụ kim cốt không có kim tủy, nhẹ thì bị bài xích đến tẩu hỏa nhập ma, nặng thì trực tiếp phản phệ, dẫn đến chết thảm tại chỗ.
Họ tu hành trăm năm, có kẻ sống đã ba bốn trăm tuổi, từng vượt qua đại kiếp sinh tử, sao có thể dễ dàng vứt mạng vì một ván cược.
Liễu Quỷ. “Hừ… Vậy tính sao đây? Kim cốt không được dưỡng trong nhục thể sẽ dần mất đi sinh khí… Nhưng mà…”
Gã bỏ lửng giữa chừng câu nói.
Vấn đề là ai thử!
Bày ra trước mắt là một con dao hai lưỡi, hoặc là đưa ngươi lên đế lộ, hoặc là đi thẳng xuống hoàng tuyền.
Bất kỳ lão quái nào ở đây đều không nguyện ý dùng thân thử vận.
Lục Phiến Phiến khoanh tay trước ngực, mắt liếc về phía Tần Dục Đức : “Hay là để Tần Đế thử trước đi.”
Bố Trường Dạ phụ họa theo. “Đúng đó Tần đế! Biết đâu cơ duyên tới, ngài đột phá tại chỗ, phi thăng tiên giới, lưu danh muôn đời cũng không chừng.”
Tần Dục Đức hừ lạnh. Lão đương nhiên không dám. Thà đợi người khác chết trước rồi xem kết quả còn hơn. Cả bọn đều là cáo già, biết rõ lợi ích càng lớn, thì lòng người càng nhỏ.
Không khí trong điện chìm vào băng giá. Linh quang từ pháp trận đã tắt, chỉ còn hơi nóng tàn dư rải rác quanh tế đàn.
Không ai dám đứng ra hấp thu bảo cốt. Liễu Quỷ đảo mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở góc tế đàn, nơi Yên Hà vẫn đang nằm bất động.
Một tia sáng hiểm ác chợt lóe lên trong mắt. “Tần Đế… Thằng ranh con kia là ai?” – Tay chỉ Thương Hải Yên Hà.
Tần Dục Đức liếc nhìn, chậm rãi bước về phía người đang thiếp đi, sắc mặt tái nhợt vì mất máu. Ánh sáng sinh mệnh mỏng như tơ, như thể chỉ cần một ngón tay là bóp nát được.
“Đệ đệ của Thương Hải Uyên Thần. Một kẻ mờ nhạt. Nếu không phải xảy ra chuyện hôm nay, ta còn chẳng biết Thương Hải Minh có đến hai đứa con trai.”
Bố Trường Dạ vỗ tay đôm đốp. “Vậy tốt rồi! Dùng hắn thử dung hợp kim cốt trước. Dù sao cũng không thể để nó bên ngoài quá lâu. Nếu hắn chết chúng ta cũng chẳng tổn thất gì.”
Tô Ưng lập tức phản đối. “Khoan đã!” – Gã bước tới một bước, giọng trầm xuống. “Đây là dị bảo nghịch thiên, nếu lỡ tên kia dung hợp thành công thì sao? Không khác nào tự tay dâng cơ duyên cho người khác!”
Lục Phiến Phiến nhếch môi. “Tô tiền bối nói đúng lắm. Vậy chi bằng để ngài thử dung hợp. Dù sao người như tiền bối, cốt đạo kiên cố, nếu thất bại thì chắc cũng không đau lắm.”
“Ngươi!!” – Tô Ưng cứng họng. Câu nói chọc trúng chỗ đau. Gã nghẹn họng, Tô Ưng không dám thử nhưng cũng không muốn người hưởng lợi.
Tần Dục Đức rút kim cốt từ chỗ Thương Hải Uyên Thần vì y thiên tư quá cao, lại có quan hệ với người của Lạc Thần tông.
Không ra tay sớm mà chần chờ vài năm nữa sợ là một chiêu của Uyên Thần sẽ khiến cả đại lục nghiêng ngửa.
Nhưng còn Yên Hà…
Lão cúi xuống nhìn, trong mắt là sự khinh thường thấy rõ. Phế vật luyện khí tầng hai. Không có bất kỳ cơ duyên, không có chỗ dựa, thì có bao nhiêu uy hiếp tới ông ta.
Bố Trường Dạ lo sợ Yên Hà có kim cốt rồi quay về trả thù.
Tần Dục Đức chỉ cười, cái đó thì càng dễ, để sủng vật không cắn được thì bẻ răng trước là được.
Hủy đan phủ của hắn. Không có đan điền, không thể tu luyện, có kim cốt đi chăng cũng chỉ là một cái xác biết đi.
Trong đầu lão đã có sẵn đường lui, đường tiến.
Thiên tài của Lạc Thần tông nghe tin phụ thân phát điên thì quay về thăm, nào ngờ bị đệ đệ cùng cha khác mẹ tính kế, nhân lúc không đề phòng mà giết người đoạt cốt.
Tần Dục Đức nở nụ cười nói tiếp. “Chúng ta chỉ là những kẻ đau lòng chứng kiến bi kịch huynh đệ tương tàn.”
Lời vừa nói khiến cho ngay cả gió đông thổi qua đại điện cũng lạnh đi vài phần.
Lục Phiến Phiến rít khẽ một tiếng qua kẽ răng. “Thoạt nghe thì hợp lý lắm cơ…” – Y liếc sang Yên Hà đang nằm bất động ở góc tế đàn. “… Nhưng việc một tên tiểu tử luyện khí tầng hai giết được thiên tài Lạc Thần Tông, bộ nói ra không sợ người khác cười rụng răng à?”
Tô Ưng thở dài, tay chỉ vào Yên Hà. “Tóc nó đỏ lòm như vậy, nói là hậu duệ yêu tộc, bị chúng kích động làm càn. Lạc Thần Tông nghe thấy yêu tộc chắc chắn tin, còn tâm trí đâu mà điều tra tiếp.”
Tần Dục Đức ồ lên một tiếng dài, vỗ tay như ngộ ra chân lý : “Tô tiền bối! Khâm phục, khâm phục!”
Lão nhanh chóng nhặt xương Uyên Thần lên, thời gian không còn nhiều nữa.
Hệ thống lập tức phong tỏa Thương Hải Yên Hà. Cả người hắn bị kéo bật khỏi xác thịt, thần thức trôi nổi giữa không trung.
Cảnh tượng trước mắt mở rộng như thiên nhãn. Hắn đứng trên cao cùng không gian hệ thống, nhìn thấy mọi thứ.
“Cẩn thận! Đừng để hắn chết!” – Giọng Liễu Quỷ lạnh ngắt. Vô số ngân châm đen kịt bay vụt ra từ tay áo, cắm thẳng vào những huyệt vị trọng yếu trên thân thể người.
Bắt đầu phong huyệt, khóa mạch, đoạn khí.
Mỗi kim châm cắm xuống là một vùng huyết nhục lập tức đông cứng. Cơ thể được duy trì sự sống nhưng toàn bộ dòng chảy sinh mệnh đã bị chặn đứng.
Yên Hà chỉ có thể trơ mắt nhìn từng đoạn xương của mình bị bẻ gãy, nhổ ra, rồi thay bằng những đoạn cốt vàng rực phát quang.
Tần Dục Đức ra tay cực kỳ chính xác, từng nhát dao chém xuống đều vô cảm.
Lục Phiến Phiến đứng bên quan sát, ánh mắt ban đầu lãnh đạm, nhưng càng nhìn càng cau mài.
Y cũng tính như có chút hiểu biết về cơ thể người, có chuyện gì đó rất lạ trên cơ thể thiếu niên đang nằm trên giường đá.
Từng đường kinh mạch lớn của hắn bầm đen, ngoằn ngoèo như những khúc mạch đã chết. Không khí không lưu động, linh lực không thể dẫn. Một người bình thường có những tĩnh mạch như vậy thì phải liệt toàn thân, thậm chí đã thối rữa từ lâu.
Thế mà hắn lại có thể tu hành, còn tới luyện khí tầng hai?
Bằng cách nào?
Một ý niệm không rõ thoáng qua đầu y nhưng rồi Lục Phiến Phiến chỉ thở dài gạt đi.
Chung quy không quan trọng. Chỉ là một cái xác dẫn cốt. Dù kỳ quái đến đâu cũng chẳng có gì thay đổi.
Y khoanh tay tiếp tục đứng nhìn cảnh tượng đẫm máu kia.