Chương 41 : Kim Tủy – Kim Cốt.
Ánh sáng từ các bồ đoàn phụ lần lượt bùng phát, linh quang xoáy tròn. Không khí trong điện ngưng trệ đến đáng sợ.
Khí tức từ chỗ Liễu Quỷ, Tô Ưng, Bố Trường Dạ, Lục Phiến Phiến nâng cao cực hạn.
Có điều đám người này không hề nhập định hộ pháp như lời Tần Dục Đức nói mà đang âm thầm kết hợp cùng pháp trận, vận chuyển đạo lực khóa chặt Uyên Thần vào trung tâm tế đàn.
Lúc này thái tử Thương quốc mơ hồ cảm nhận được cơ thể trở nên khác lạ, linh khí chảy ngược, kinh mạch căng cứng, cốt tủy từng đoạn bắt đầu rung lên.
“Đau… Đau quá!!” – Uyên Thần hét lên, sắc mặt vặn vẹo vì đau, y trở người vùng dậy, động tác khó khăn như thể có một ngọn đại sơn đang đè trên thân. “Nhạc phụ! Các ngươi làm gì thế?”
Tần Dục Đức vẫn đứng phía sau, hai ngón tay kẹp chặt một tấm đạo phù đỏ thẫm. Tay còn lại đặt lên đinh đầu y.
“Một chút nữa sẽ không còn đau đâu!” – Giọng lão trầm thấp tựa tiếng gió gọi hồn, đến đây sát ý của lão lộ ra hoàn toàn.
Tô Ưng nhoẻn miệng cười, ý tứ đầy rẫy tà tâm. “Ngươi cũng đừng trách bọn ta, ai bảo ngươi vừa có kim cốt, vừa có kim tủy.”
Lục Phiến Phiến gằn từng tiếng lớn : “Mẹ kiếp! Bổn thiếu tu hành ngày đêm, cũng chỉ mới bước vào hợp thể, mà tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch như ngươi lại chỉ trong chưa đầy mười năm đã đuổi gần kịp ta.”
Uyên Thần bên tai chỉ còn tiếng ù ù vô nghĩa. “Thì ra là thế….” – Y quay đầu ra sau, nhìn chằm chằm Tần vương, ông ta nhướn mài nhìn lại đầy ý vị, đứng trước lợi ích hầu hết tất cả các loại thâm tình đều rẻ mạt như thế.
Thương Hải Uyên Thần siết chặt tay nhưng cũng không còn đủ sức để co lại thành nắm. Xương cốt trong cơ thể bắt đầu mềm nhũn, linh lực dần bị lực lượng pháp trận mạnh mẽ hút ra khỏi thân thể.
Máu trào ra từ miệng, tai và mũi.
Yên Hà nằm bất động ở ngóc tế đàn, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua khung cảnh bi ai ấy từ đầu đến cuối. Thân thể lười nhát, không muốn động đậy.
[ Đây là cốt truyện chính tuyến.] – Hệ thống vang lên lời cảnh báo khô khốc. – [ Ký chủ không được phép can thiệp.]
Yên Hà chỉ nhếch mép. Can thiệp?
Hắn nghĩ cũng chưa từng nghĩ qua mình sẽ nhúng tay thay đổi cốt truyện lần nào nữa.
Hồi ức nhạt nhòa từ trận đại chiến Vu Yêu năm xưa như thác đổ, ào ào ùa về.
Vu Yêu kiếp khởi, khó khăn lắm, vất vả lắm Lý Băng Thu mới có thể giúp Đế Tuấn bước lên thánh vị… Nhưng kết quả thì sao?
Chỉ vì phẫn uất giận với Thiên Đạo, Đế Tuấn phủi sạch, yêu binh phản thế, yêu hậu Hi Hòa chết oan, mười tiểu Kim Ô may mắn lắm mới sót lại chín, nay lưu lạc tứ phương, không biết ngày nào tương ngộ.
Thượng cổ yêu tộc khí vận ngút trời, Hỗn Độn chung một tiếng ngân đủ xé rách bát hoang…
Ấy vậy mà tên nam chính nhân tộc kia xuất hiện chưa bao lâu đã chứng thánh, chỉ bằng một kiếm chôn vùi tất cả công sức của hắn vào trường hà thời gian.
Trên tế đàn, thân thể Uyên Thần thấm ướt huyết nhục, mùi tanh tràn khắp điện.
Yên Hà trong lúc dằn vặt khẽ lướt ánh nhìn về phía đó.
Dẫu cho có hệ thống thì đã sao? Hai cuộc đời đều không phải nhân vật chính, không thể làm gì hơn ngoài việc kiềm nén tiếng thở dài trong lồng ngực.
“Ngươi tốt với ta làm gì chứ? Giúp ta chặn đại chiêu của Lạc Kình Thiên, tưởng ta sẽ mang ơn sao?”
Giọng hắn sót lại tiếng vọng trong nội tâm. “Ta cũng đâu cứu nổi ngươi…”
Nói rồi, Yên Hà khép mắt lại. Hàng mi nhẹ run. Như thể mọi chuyện trước mắt chẳng liên quan gì tới mình.
Linh quang phía trên tế đàn nổ tung, tiếng gió rít vọng lên từ bốn phương tám hướng.
Vô số đạo phù trôi nổi giữa không trung phát ra ánh sáng vàng nhạt, kết thành từng vòng linh quang như xiềng xích trói chặt Uyên Thần vào trung tâm tế đàn.
Đại trận đáo thành là lúc thần hồn thiếu niên tan thành tro bụi. Đám người tàn nhẫn này hành sự cẩn trọng, cả nguyên thần của đối phương cũng mang câu diệt, triệt để loại trừ hậu hoạn về sau.
Tần Dục Đức ngẩng đầu nhìn linh trận rồi lấy ra một chiếc ngọc bình tinh xảo, sau đó đổ từ trong đó ra một thứ dị chất đen như mực, rót xuống thân thể lạnh ngắt của Uyên Thần.
Đám người xung quanh lẳng lặng theo dõi, hắc thủy nọ chảy tới đâu, khói đen tuôn ra tới đấy.
Chả mấy chốc da thịt, kinh mạch, huyết nhục… Từng mảnh bốc hơi sạch sẽ.
Trung tâm pháp trận chỉ còn sót lại bộ xương vàng rực, lóng lánh như đúc bằng kim tinh thiên địa, khí tức lúc ẩn, lúc hiện.
Cả đại điện rơi vào im lặng.
Tần Dục Đức không giấu nổi vui mừng. đôi mắt lão đầy si mê. “Kim cốt…. Hahaha! Kim cốt.”
Lão cúi xuống, thận trọng dùng hai tay nâng lấy đoạn xương dài ở sóng lưng, định đem tới chỗ Yên Hà, nhưng ngay khi đoạn kim cốt rời khỏi thân thể, ánh mắt Tần Dục Đức thoáng khựng lại.
Sau đó thần sắc ông ta không giấu nổi bàng hoàng, ánh mắt đảo qua lại đoạn xương.
“Không có!!? Tại sao lại… ” – Giọng nói lão khẽ run. – “Không có kim tủy?!”
Không khí trong điện tức khắc như đông lại.
Lục Phiến Phiến là người đầu tiên phản ứng. Gã lao tới, ánh mắt hoang mang như phát cuồng.
“Cái gì không có? Tần Đế? Kim tủy đâu? Không thể nào không có! Chẳng lẽ… Chẳng lẽ Tiêu Nhục Tán thiêu luôn cả kim tủy?”
Tô Ưng cắn chặt răng : “Không thể! Kim tủy là vật do thiên địa ngưng tụ, là linh tuỷ thượng cổ, dù dùng thánh hỏa cũng không thể thiêu hủy được!”
Bố Trường Dạ càng không giữ nổi bình tĩnh. Y gầm lên một tiếng, tung quyền nện thẳng vào cột trụ bằng trong điện.
“Khốn kiếp!! Không có kim tủy thì lấy gì mà dung hợp kim cốt?! Máu của chúng ta căn bản không được kim cốt tiếp nhận!!”
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Tần Dục Đức. Vẻ mặt Tần đế lúc này đã biến sắc hoàn toàn. Lão lập tức vận linh lực tra xét từng đoạn xương, nhưng vẫn trống rỗng. Không giọt kim tủy nào còn sót lại.
Liễu Quỷ không nhịn được nữa. Thân hình như quỷ ảnh lao tới giữa đại điện, tay áo phất lên, lấp lánh ám khí.
“Tần Dục Đức!! Ngươi dám giở trò phải không?!”
Tần Đế còn chưa hết hoang mang, một cỗ sát khí kinh người đã phả thẳng vào mặt, ép lão phải lùi nửa bước.
“Kim tủy không có?” – Ánh mắt Liễu Quỷ tối sầm lại – “Ngươi nghĩ mấy thứ trò quỷ của ngươi có thể qua mắt được lão phu?”
Giọng nói của hắn vừa cất lên, những người còn lại cũng bắt đầu lộ ra vẻ nghi ngờ.
Lục Phiến Phiến lẩm bẩm. “Thường thì kim cốt dù bị luyện hóa thế nào, cũng luôn giữ được dịch tủy bên trong.”
Tô Ưng : “Ngươi là trận chủ, người đổ Tiêu Nhục Tán cũng là ngươi… Ai biết ngươi đã làm gì lúc tất cả chúng ta đều bận duy trì linh trận?”
Không khí trong điện trở nên căng như dây đàn. Tần Dục Đức thu lại vẻ giả bộ kinh hoảng ban đầu.
“Các ngươi nghi ngờ ta?” – Giọng lão khàn đặc, ánh mắt lóe tia sát ý.
Bố Trường Dạ cười khẩy : “Loại người bất chấp thủ đoạn, để đoạt cốt mà ngay cả con gái chưa tới mười tuổi cũng có thể đem gả, thì còn chuyện gì mà ngươi không dám làm chứ?”