-
Ta, Đại Thành Hoang Cổ Thánh Thể, Bắt Đầu Chính Là Đế Chiến
- Chương 88: Tịch diệt chi quang
Chương 88: Tịch diệt chi quang
Tử tử trừng trừng nhìn Tiêu Phàm trước mặt, ánh mắt Tiêu Phong âm trầm đến cực điểm.
Hắn dù thế nào cũng không thể ngờ được kẻ bị hắn phế bỏ lại có thể quay về Tiêu gia, hơn nữa còn sở hữu tu vi Chân Tiên.
Nhìn Tiêu Huyền bị giết chết, sát ý trong mắt Tiêu Phong lạnh lẽo: “Súc sinh, ngươi đang tự tìm đường chết.”
Tuy phẫn nộ, nhưng hắn không lập tức ra tay với Tiêu Phàm.
Bởi vì hắn hiểu Tiêu Phàm không phải kẻ ngốc, nếu không có nắm chắc nhất định thì sẽ không trở về tìm cái chết.
Tiêu Phàm dám quay về Tiêu gia, tất nhiên là có chỗ dựa.
Hắn cho rằng sau lưng Tiêu Phàm khẳng định có người tương trợ, nếu không một kẻ đã bị phế thì làm sao có thể khôi phục tu vi?
“Tiêu Phong, nói đến súc sinh, ta còn không bằng ngươi.” Tiêu Phàm phẫn hận nói: “Ngươi, kẻ ti bỉ vô sỉ, tất cả những gì ta phải chịu đều là do ngươi ban cho.”
“Ngày xưa vì có được tiên cốt trong người ta, ngươi không tiếc diệt ta, trộm cắp trân bảo Tiêu gia, càng móc đi tiên cốt của ta, mối thù này không đội trời chung.”
Tiêu Phàm nói rất lớn, cố ý để tất cả mọi người biết những việc Tiêu gia đã làm với hắn.
Người Tiêu gia thấy Tiêu Phàm oán khí ngút trời như vậy, trong lòng đều cảm thấy gia chủ hẳn là đã làm chuyện đó với Tiêu Phàm.
Nhưng bọn họ là người Tiêu gia, dù Tiêu Phong có làm ra chuyện ti bỉ với Tiêu Phàm, bọn họ cũng phải đứng về phía Tiêu gia.
“Hừ, ngươi dám quay về, hẳn là vì vị này sau lưng ngươi.” Ánh mắt Tiêu Phong không thiện cảm: “Tiểu tử, nếu ngươi cùng tên súc sinh này ra tay với Tiêu gia ta, hậu quả không phải thứ ngươi gánh nổi.”
Tiêu Phong chủ yếu là kiêng kỵ thân phận của Trần Hiên.
Nếu Trần Hiên là hậu bối của một trường sinh tiên tộc nào đó, thì Tiêu gia khẳng định không dám đắc tội.
Trước khi động thủ với Tiêu Phàm, Tiêu Phong cần phải thăm dò rõ ràng thân phận của Trần Hiên.
“Chuyện của Tiêu Phàm chính là chuyện của ta.” Trần Hiên thản nhiên nói: “Dù hôm nay hắn đưa ra lựa chọn nào, ta đều ủng hộ hắn.”
Thấy Trần Hiên bộ dạng không sợ trời không sợ đất, Tiêu Phong nhíu mày: “Các hạ rốt cuộc là ai?”
“Ta ư, ta chỉ là một tiểu đệ tử của Côn Lôn Tiên Tông mà thôi.” Trần Hiên cười cười: “Tiêu Phàm giờ là đệ tử của Côn Lôn Tiên Tông ta.”
Nghe thấy câu trả lời của Trần Hiên, mọi người Tiêu gia tại đó đều ngây người.
Đối với Côn Lôn Tiên Tông, người Tiêu gia khẳng định không xa lạ.
Dù sao những ngày này chuyện về Côn Lôn Tiên Tông đều đã lan truyền khắp nơi.
Côn Lôn Tiên Tông diệt Phá Vọng Tiên Tông, uy danh vang vọng cả Thanh Châu.
“Thì ra là người của Côn Lôn Tiên Tông, gần đây danh tiếng của Côn Lôn Tiên Tông không nhỏ đâu.”
“Hừ, Côn Lôn Tiên Tông mà thôi, Tiêu gia ta sao lại sợ một Côn Lôn Tiên Tông đã suy tàn?”
“Không sai, luận về nội tình, Tiêu gia ta mạnh hơn Côn Lôn Tiên Tông đã suy tàn kia nhiều.”
“Người của Côn Lôn Tiên Tông thật coi mình là cái gì, ai cũng dám đến Tiêu gia ta khiêu khích.”
“Chỉ cần lão tổ ra tay, người của Côn Lôn Tiên Tông đều phải quỳ xuống cầu xin tha thứ.”
Tiêu gia là một trung đẳng tiên tộc, nội tình tự nhiên là có.
Người Tiêu gia càng cho rằng một Côn Lôn Tiên Tông đã suy tàn không đáng nhắc đến.
Tuy Côn Lôn Tiên Tông diệt Phá Vọng Tiên Tông, nhưng trong mắt người Tiêu gia cũng không có gì đáng kiêng kỵ.
“Côn Lôn Tiên Tông bây giờ muốn khiêu khích Tiêu gia ta?” Sát cơ trong mắt Tiêu Phong lóe lên: “Khuyên ngươi một câu, Tiêu gia không phải Phá Vọng Tiên Tông, không phải nơi để đệ tử Côn Lôn Tiên Tông các ngươi tùy tiện giẫm đạp.”
Đối với lời uy hiếp của Tiêu Phong, Trần Hiên nhún vai, thần tình thản nhiên nói: “Được hay không không phải dựa vào miệng, phải dùng hành động để chứng minh, chỉ nói mà không làm thì có ích gì.”
“Tiêu Phong, giao muội muội của ta ra đây, nếu không hôm nay ta sẽ huyết tẩy Tiêu gia.” Tiêu Phàm giận dữ nhìn Tiêu Phong: “Nếu muội muội ta có bất kỳ sơ suất nào, tất cả người Tiêu gia các ngươi đều phải bồi táng.”
Có Trần Hiên làm chủ tâm cốt, Tiêu Phàm cũng cứng rắn hơn nhiều.
Tuy Trần Hiên chỉ có tu vi Chân Tiên, nhưng Tiêu Phàm biết thiếu tông chủ này chiến lực cực kỳ khủng bố.
Trần Hiên dám cùng hai người hắn đến Tiêu gia, vậy chứng minh Trần Hiên có át chủ bài đối phó cả Tiêu gia.
“Súc sinh, ngươi vẫn nên lo cho bản thân mình đi.” Tiêu Phong sát khí đằng đằng nói: “Hôm nay ta sẽ khiến ngươi triệt để tuyệt vọng.”
Nói rồi, Tiêu Phong lập tức ra tay với Tiêu Phàm.
Hắn có tu vi Chân Tiên đỉnh phong, đối phó Tiêu Phàm Chân Tiên sơ kỳ vẫn có chút tự tin.
Về phần Trần Hiên ở bên cạnh, Tiêu Phong không cần lo lắng, vì trưởng lão Tiêu gia sẽ ra tay ứng phó.
Mà Trần Hiên cũng không có ý định nhúng tay vào trận chiến giữa Tiêu Phàm và Tiêu Phong.
Tuy hắn biết tu vi Tiêu Phong cao hơn Tiêu Phàm hai tiểu cảnh giới, nhưng hắn không cần lo lắng cho Tiêu Phàm.
Hắn đối với thực lực của Tiêu Phàm vẫn có lòng tin rất lớn.
Dù sao Tiêu Phàm có tiên cốt, càng tu luyện 《Bát Cửu Huyền Công》bộ công pháp cường đại này, chiến lực của hắn tuyệt đối cường hoành.
Đương nhiên, hắn vẫn hy vọng Tiêu Phàm tự tay báo thù.
Tu vi Chân Tiên đỉnh phong của Tiêu Phong triệt để bạo phát, khí thế cường đại càn quét bát phương, đệ tử Tiêu gia tại đó phân phân rời xa chiến trường.
Hai vị Chân Tiên giao thủ, đánh đến trời đất biến sắc.
Lực lượng hủy diệt tính tàn phá bừa bãi, đại địa bị nhấc lên một mảng lớn, phảng phất một tòa sơn nhạc từ dưới đất bật gốc trồi lên.
“Thực lực không tệ, chỉ tiếc ta là tồn tại ngươi không thể vượt qua.” Tiêu Phong hét lớn: “Nhật nguyệt đồng thọ, thiên địa cộng minh, cho ta khởi.”
Tiêu Phong thi triển ra tiên pháp cường đại của Tiêu gia, khí tức bản thân lập tức tăng lên, toàn thân thôi xán, tiên quang chiếu rọi cửu thiên.
Giờ khắc này, giữa trời đất xuất hiện từng sợi trật tự thần liên, lực lượng tinh thần cửu thiên phủ kín trời đất tràn về phía Tiêu Phong hội tụ.
Trời đang oanh minh, đại địa đang chiến động.
Vô số trật tự thần liên uyển như xiềng xích, lao thẳng về phía Tiêu Phàm.
Đối mặt với tiên pháp của Tiêu Phong, Tiêu Phàm không dám sơ ý.
Hắn thôi động tiên cốt trong người, toàn thân tràn ra tiên quang thôi xán, một khối tiên cốt ở trước ngực hắn nổi lên, lóe ra thần quang.
Tiên cốt khẽ run rẩy, phù văn dày đặc nổi lên, mỗi một phù văn đều ẩn chứa uy lực cường đại.
Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Phong thần tình kinh ngạc: “Tiên cốt? Điều này không thể nào.”
Tiêu Phong là người đích thân móc tiên cốt trong người Tiêu Phàm ra, hắn tự nhiên biết Tiêu Phàm không có tiên cốt.
Nhưng tiên cốt trước ngực Tiêu Phàm lại vô cùng chói mắt.
Hắn thực sự không hiểu, vì sao Tiêu Phàm vẫn có thể có tiên cốt?
“Trời ạ, Tiêu Phàm cư nhiên có tiên cốt, khí tức đó thật đáng sợ.”
“Hắn chẳng phải tiên cốt đã bị gia chủ móc đi rồi sao? Vì sao hắn vẫn có thể có tiên cốt?”
“Hừ, đó khẳng định là cái cớ của hắn mà thôi, thật vô sỉ.”
“Hắn đã muốn đến tìm cái chết, lần này phải móc tiên cốt của hắn đi.”
Đệ tử Tiêu gia thần sắc kinh dị nhìn tiên cốt trước ngực Tiêu Phàm.
Bọn họ có thể cảm nhận được lực lượng ẩn chứa trong tiên cốt đó rất mạnh.
“Tịch diệt chi quang!”
Tiêu Phàm phát ra tiếng gầm khẽ từ cổ họng.
Một đạo thần quang đáng sợ từ tiên cốt phát ra, xé rách hư không, mang theo uy lực vô thượng oanh về phía Tiêu Phong.
Sắc mặt Tiêu Phong đại biến.
Trật tự thần liên trong tịch diệt chi quang nháy mắt tiêu tán.
“Ầm”
Tiêu Phong cực lực chống cự, nhưng lực lượng đáng sợ của tịch diệt chi quang vẫn khiến hắn cảm thấy kinh hãi.
Mọi người nhìn thấy Tiêu Phong bị đánh bay, tiên huyết phun ra, cả người càng đâm vào một ngọn cổ sơn.
Cổ sơn trực tiếp hóa thành bột mịn.
Tiêu Phàm một bước bước ra, nháy mắt đến trước mặt Tiêu Phong: “Giao muội muội của ta ra đây.”
Sắc mặt Tiêu Phong âm trầm, nhưng hắn không có ý định giao muội muội của Tiêu Phàm ra: “Giết ta, muội muội ngươi cũng không sống được.”
Thua Tiêu Phàm, trong lòng Tiêu Phong rất không phải tư vị.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ Tiêu Phàm cư nhiên còn có một khối tiên cốt.
Mà thần thông ẩn chứa trong tiên cốt quá đáng sợ.
Một Chân Tiên đỉnh phong như hắn cũng không đỡ nổi.
“Tiểu súc sinh, ngươi thật coi Tiêu gia ta không người hay sao?”
Thấy Tiêu Phong bị Tiêu Phàm đánh bị thương, trưởng lão Tiêu gia cuối cùng cũng ngồi không yên.
Chín đạo thân ảnh xuất hiện trước mặt mọi người.
Mỗi một người tu vi đều đạt tới tầng thứ Chân Tiên.
“Đây chính là nội tình của Tiêu gia?” Trần Hiên hai mắt híp lại: “Xem ra Tiêu gia so với Phá Vọng Tiên Tông vẫn có chút đồ vật, nhưng không nhiều.”