Chương 203: Bạn trai của người ta
Đúng là như thế, cho nên bây giờ nàng mới có thể ngay lúc điện thoại vừa khởi động máy, liền vội gọi lại cho Lâm Nhàn.
“Đúng vậy a, nhưng lúc ấy ta gọi cho ngươi, điện thoại di động của ngươi đang tắt máy, cho nên ta cũng không có cách nào liên lạc với ngươi.”
“Lúc đó ta đang có tiết học thí nghiệm ở trường, giáo viên dạy kèm tiết đó tương đối nghiêm khắc, thêm nữa tín hiệu bên đó không tốt lắm, lại khá bận rộn, cho nên ta liền tắt máy luôn.”
“Thế nào, ngươi gọi điện thoại cho ta là có chuyện gì gấp sao?”
Nhan Tiểu Mạn giải thích sơ qua cho Lâm Nhàn nguyên nhân sáng nay điện thoại tắt máy.
Thực ra trước khi nàng nói, Trương Mộng Dao cũng đã nói với hắn lý do tương tự.
“Không hổ là khuê mật tốt, lý do đưa ra cũng giống hệt nhau.”
Lâm Nhàn ở đầu dây bên kia, sau khi nghe nàng giải thích như vậy, liền không nhịn được lẩm bẩm một câu.
“Ngươi nói cái gì? Cái gì mà giống nhau?”
Nhan Tiểu Mạn ở đầu dây bên kia nghe được hắn nói thầm, liền vội hỏi ngược lại hắn một câu.
“Ta nói là, ngươi và Trương Mộng Dao không hổ là khuê mật tốt, nàng cũng biết lúc điện thoại ngươi tắt máy là ngươi đang làm gì à?”
“Đó là đương nhiên! Trước khi vào tiết học thí nghiệm, ta đã gọi điện cho nàng, nên nàng chắc chắn sẽ biết ta làm gì rồi.”
“Đúng rồi, chúng ta nãy giờ chỉ chú ý đến chuyện này, ta còn quên hỏi ngươi, ngươi gọi điện thoại cho ta làm gì thế, có chuyện gì gấp muốn tìm ta sao?”
Vốn dĩ Nhan Tiểu Mạn gọi cuộc điện thoại này tới là muốn hỏi Lâm Nhàn xem lúc trước gọi cho nàng có chuyện gì, nhưng trong lúc hai người họ nói chuyện lại vô tình đi lạc chủ đề.
Thế là, khi nhận ra điểm này, Nhan Tiểu Mạn liền vội vàng đưa câu chuyện trở lại.
Phải biết, bây giờ không phải là lúc để Lâm Nhàn tán dương tình chị em của hai khuê mật các nàng.
“Không có chuyện gì đặc biệt gấp gáp cả, ta chỉ là nhớ ngươi, nên mới gọi điện thoại cho ngươi thôi.”
“Thật hay giả?”
Nhan Tiểu Mạn ở đầu dây bên kia bất giác bĩu môi, sau đó chất vấn lời hắn nói.
“Đương nhiên là thật rồi, ta lúc nào lại dùng chuyện này để đùa với ngươi chứ?”
Lúc này, thái độ của Lâm Nhàn vô cùng chắc chắn.
“Được rồi, ta còn tưởng ngươi có chuyện gì khẩn cấp lắm, vậy nếu bây giờ ngươi không có chuyện gì khác, vậy ta đi ăn cơm với bạn học của ta trước đây.”
“Được! Nhớ ăn nhiều một chút.”
“Biết rồi.”
Nói đến đây, Nhan Tiểu Mạn liền trực tiếp cúp máy.
“Vậy ngươi…”
“Tút tút tút…”
Lúc này, lời cuối cùng Lâm Nhàn muốn nói vừa thốt ra khỏi miệng, đã chỉ nghe thấy tiếng điện thoại bị ngắt đột ngột.
“Tiểu Mạn này cúp điện thoại cũng nhanh quá đi? Bên này ta còn chưa kịp nói xong, bên kia nàng đã cúp máy rồi.”
Lâm Nhàn vẻ mặt bất đắc dĩ bỏ điện thoại di động của chính mình xuống khỏi tai, sau đó vừa cúp điện thoại vừa vô tình càm ràm một câu.
“Thôi kệ, cứ vậy trước đã, Mộng Dao còn đang ở bên ngoài chờ ta đây.”
Lâm Nhàn vừa nghĩ tới Trương Mộng Dao còn đang đợi mình trong phòng riêng, liền vội cất điện thoại, mở cửa phòng vệ sinh rồi trực tiếp đi ra ngoài.
Lúc này, trong phòng riêng chỉ có Trương Mộng Dao và một nhân viên phục vụ còn lại.
“A? Mộng Dao, các bạn học của ngươi vẫn chưa tới sao?”
“Các nàng sắp tới rồi, chúng ta đợi thêm một lát là được.”
Nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của Lâm Nhàn, Trương Mộng Dao vốn đang nhìn điện thoại di động lúc này liền lập tức ngẩng đầu lên, đáp lại câu hỏi của hắn.
“Vậy vừa rồi trong điện thoại ngươi có nói với các nàng là chúng ta ở phòng nào không?”
“Nói rồi, lát nữa sau khi các nàng đến đây, sẽ có nhân viên phục vụ trực tiếp dẫn các nàng tới.”
“Vậy thì tốt rồi!”
Cứ như vậy, sau khi hai người họ lại đợi trong phòng riêng một lúc, cửa phòng cuối cùng cũng có người gõ.
“Cốc cốc cốc…”
Một giây sau khi cửa phòng bị gõ, người gõ cửa bên ngoài liền trực tiếp đẩy cửa ra.
“Mộng Dao!”
Khi nhân viên phục vụ dẫn đường phía trước bước vào, bạn học đi theo phía sau cũng trực tiếp chào hỏi Trương Mộng Dao.
“Các ngươi cuối cùng cũng đến rồi!”
Trương Mộng Dao đứng dậy, sau đó nhanh chóng đi tới bên cạnh các nàng.
“Mau ngồi cả đi!”
Lâm Nhàn sau khi rất khách sáo nói một câu với các bạn học của Trương Mộng Dao, liền trực tiếp xoay người, đi tới bên cạnh nhân viên phục vụ.
“Đồ ăn của chúng ta chuẩn bị thế nào rồi, còn cần bao lâu nữa mới có thể mang lên?”
Bây giờ, các bạn học của Trương Mộng Dao đã đến phòng riêng, nhưng những món ăn phong phú mà Lâm Nhàn vừa gọi vẫn chưa có món nào được bưng lên.
Thế là, Lâm Nhàn có chút sốt ruột liền vội vàng đến hỏi thăm.
“Xin lỗi, tiên sinh, xin ngài đợi một chút, tôi bây giờ sẽ liên lạc với bên bếp sau, hỏi xem còn cần bao lâu nữa mới có thể mang lên.”
Nhân viên phục vụ này vừa đáp lại lời của Lâm Nhàn, liền trực tiếp lấy bộ đàm từ bên hông ra, sau đó bắt đầu hỏi người ở bếp sau.
Cũng ngay lúc nhân viên phục vụ này vừa hỏi xong, cửa phòng riêng lại một lần nữa bị gõ.
“Cốc cốc cốc…”
“Tiên sinh, có thể là những món ăn ngài gọi đã được mang tới, tôi bây giờ qua xem thử.”
“Ừm!”
Lâm Nhàn gật đầu ra hiệu, sau đó lại trở về vị trí của mình.
Cũng ngay lúc Trương Mộng Dao và các bạn học của nàng đang cười nói vui vẻ, cửa phòng riêng lại một lần nữa được mở ra.
Ngay sau đó, những món ăn mà Lâm Nhàn đã gọi trong thực đơn lúc trước, tất cả đều lần lượt được bưng lên.
“Oa… Bạn trai của Mộng Dao cũng quá xa xỉ a? Vậy mà gọi nhiều món ăn như vậy.”
Ngay khi nhân viên phục vụ bên cạnh đem những món ăn được bưng tới này lần lượt đặt lên bàn ăn, một nữ sinh ngồi ở ngoài cùng liền không nhịn được nhỏ giọng cảm thán một câu.
“Bạn trai nàng cũng quá tốt đi? Ta còn tưởng chuyện hắn nói mời chúng ta ăn trưa lúc trước là nói đùa, không ngờ lại là thật! Hơn nữa còn chiêu đãi chúng ta ở một nơi sang chảnh thế này…”
“Thế nào, ngươi không phải là vẫn còn tưởng mình bây giờ đang nằm mơ đấy chứ?”