Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
bat-dau-chi-co-8-nam-tho-menh-ta-lua-chon-quay-con-thoi.jpg

Bắt Đầu Chỉ Có 8 Năm Thọ Mệnh, Ta Lựa Chọn Quay Con Thoi

Tháng 1 9, 2026
Chương 723:Phiên ngoại Mãng Long tiên thiên Chương 722:Cuối cùng: Vạn vật Quy Khư tại vật chất
bat-dau-bi-khu-truc-ta-bien-thanh-xau-cung-vo-dich

Bắt Đầu Bị Khu Trục, Ta Biến Thành Xấu Cũng Vô Địch

Tháng 2 5, 2026
Chương 526: Truy tung Chương 525: Diệt môn
nhat-ky-thanh-than-cua-ta.jpg

Nhật Ký Thành Thần Của Ta

Tháng 1 21, 2025
Chương 999. Vĩnh viễn không có điểm dừng Chương 998. Quang Chi Cự Nhân?
cung-nam-cai-ban-gai-truoc-len-tiet-muc-ta-phat-hoa.jpg

Cùng Năm Cái Bạn Gái Trước Lên Tiết Mục, Ta Phát Hỏa

Tháng 1 18, 2025
Chương 514. Không phải kết cục tốt nhất, nhưng gặp gỡ đã là tốt nhất ký Chương 513. Nếu như thượng thiên có thể tại cho ta một cơ hội lời nói
di-vo-ta-than.jpg

Dị Võ Tà Thần

Tháng 1 21, 2025
Chương 946. Đại kết cục Chương 945. Các ngươi không phải thuỷ tổ cấp
cai-the-de-ton.jpg

Cái Thế Đế Tôn

Tháng 1 18, 2025
Chương 4255. Chấn thế thiên quan Chương 4254. Cái Thế Đế Tôn
dinh-phong-con-duong-thanh-van.jpg

Đỉnh Phong Con Đường Thanh Vân

Tháng 2 1, 2026
Chương 1242 : Thẳng thắn Chương 1241 : Đêm đi bệnh viện tâm thần
nguy-roi-tuyet-my-nu-tong-giam-doc-mang-em-be-buc-ta-an-bam.jpg

Nguy Rồi! Tuyệt Mỹ Nữ Tổng Giám Đốc Mang Em Bé Bức Ta Ăn Bám

Tháng 1 20, 2025
Chương 248. Đại kết cục Chương 247. Ta muốn, một mực bồi tiếp hắn
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 399: Chocolate
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 399: Chocolate

Luồng sát khí từ thanh Katana của Kajiro đã áp sát đến mức Ren cảm nhận được cái lạnh buốt của kim loại đang rít lên trong không trung, chỉ một phần giây nữa thôi, nó sẽ cắt đứt huyết quản của cậu.

Trong tư thế đang ôm chặt lá cờ, trọng tâm đổ về phía trước và kỹ năng di chuyển vẫn còn đang trong thời gian hồi chiêu, Ren hoàn toàn bất lực.

Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc cái chết cận kề, một vệt sáng màu tro bạc đột ngột bùng lên như một tia chớp lấn át cả ánh sáng nhiều màu sắc chiếu xuống từ trần nhà của căn phòng.

Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, dữ dội đến mức tạo ra một vòng sóng xung kích nhỏ hất văng bụi bặm xung quanh.

Những tia lửa điện bắn tung tóe giữa hai lưỡi kiếm, soi sáng khuôn mặt của người vừa can thiệp.

Đứng chắn giữa hai người là Rin.

Mái tóc ngắn màu than đen của cô bay ngược theo luồng linh lực tỏa ra từ thanh kiếm, đôi mắt sắc lẹm như một vũng bạc sáng màu vẫn còn vương lại trên lưỡi kiếm mỏng manh nhưng cứng cáp.

Không giống như sự chính trực có phần bao dung của Kirito, sự hiện diện của Rin mang theo một sự nguy hiểm thầm lặng, sắc bén và đầy tính răn đe.

Cô đã dùng một kỹ năng phản xạ cực nhanh, đánh chệch quỹ đạo tử thần của Kajiro ngay trước khi nó chạm vào da thịt Ren.

Rin không nhìn Kajiro, cô chỉ khẽ nghiêng đầu, những lọn tóc rối ché mất ánh mắt khó chịu, để lộ một nụ cười nhạt không chút ấm áp.

Giọng nói của cô thanh mảnh nhưng lạnh thấu xương, rót vào tai kẻ đối diện như một lời nguyền. “Tay anh run quá đấy, Kajiro. Hay là… anh muốn tôi giúp anh cắt bỏ cánh tay không nghe lời đó đi cho rảnh nợ?”

Kajiro vẫn giữ gương mặt thờ ơ, nhưng cơ hàm anh ta khẽ giật mạnh một dấu hiệu hiếm hoi của sự dao động.

Lưỡi Katana vẫn bị thanh kiếm của Rin ép chặt, tạo ra những tiếng rít ken két đầy căng thẳng.

Sự can thiệp của Rin không chỉ cứu mạng Ren, mà còn lột trần sự giả tạo của Kajiro, biến màn kịch “lỡ tay” của anh ta trở nên nực cười trước mặt tất cả những người chơi đang chứng kiến.

Ren siết chặt lá cờ, cảm nhận được hơi ấm từ tấm lưng nhỏ nhắn nhưng kiên cường của Rin đang chắn phía trước.

Thanh kiếm Ashen Edge trên tay Rin vẫn giữ nguyên vị trí, lưỡi kiếm màu tro bạc ép chặt lấy thanh Katana của Kajiro không rời một milimet.

Cô đứng đó, bất động như một bức tượng băng, đôi mắt sắc lẹm không hề chớp lấy một lần, khóa chặt mọi cử động của đối phương.

Chỉ đến khi Kajiro thở hắt ra một hơi và từ từ thu lại thanh Katana vào bao, Rin mới chậm rãi nhấc thanh kiếm của mình lên, nhưng mũi kiếm vẫn hướng hờ về phía mặt đất, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Kajiro hơi cúi đầu, mái tóc che khuất đi biểu cảm trong đôi mắt, giọng nói của anh ta vang lên, nghe có vẻ trầm mặc và hối lỗi.

“Xin lỗi… Tôi đã quá nôn nóng khi thấy Varn định tẩu thoát. Hắn dịch chuyển quá bất ngờ, ánh sáng của pha lê làm tôi mất phương hướng, suýt chút nữa là phạm phải sai lầm không thể cứu vãn. Cảm ơn cô đã can thiệp, Rin.”

Lời xin lỗi thốt ra một cách trơn tru, đi kèm với thái độ cầu thị khiến những người chơi xung quanh bắt đầu hạ vũ khí, bầu không khí căng thẳng phần nào được xoa dịu.

Thế nhưng, Ren đứng ngay phía sau Rin, cậu có thể nhìn thấy rõ cái siết tay của cô trên chuôi kiếm Ashen Edge vẫn chưa hề nới lỏng.

Rin không tin, và Ren cũng không tin. Một kiếm sĩ tầm cỡ như Kajiro không bao giờ phạm phải loại sai lầm “mất phương hướng” cơ bản đến thế.

“Đừng để có lần sau,” Rin buông lửng một câu lạnh nhạt, rồi quay ngoắt người lại phía Ren.

Ánh mắt cô dịu đi đôi chút khi nhìn thấy cậu vẫn an toàn, nhưng ngay lập tức trở nên nghiêm nghị khi nhìn vào lá cờ Flag of Valor trên tay cậu.

Ren lúc này mới giật mình bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.

Cậu cảm thấy da mặt hơi nóng lên, một cảm giác chột dạ và ngại ngùng khó tả khi chạm phải ánh mắt sắc lẹm nhưng ẩn chứa sự quan tâm của Rin.

May mắn thay, chiếc mũ giáp sắt nặng nề vẫn đang che kín khuôn mặt cậu…. dù nói thật, nó trông chẳng khác gì cái xô thiếc úp ngược lên đầu.

Vừa nghĩ đến “cái xô” Ren bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Theo bản năng, cậu dáo dác nhìn quanh căn phòng hỗn loạn, tim đập thình thịch chỉ để kiểm tra xem có thợ rèn Dark Elf nào với gương mặt “sát nhân” đang đứng gần đó không.

Khi chắc chắn rằng người thợ rèn đáng sợ ấy không có mặt ở đây để cằn nhằn về món trang bị của mình, Ren mới khẽ thở phào, bả vai buông lỏng đôi chút.

Ngay sau đó, không một chút do dự, Ren nhấc tay.

Trước những đôi mắt đang đỏ rực vì tham vọng của đám đông, cậu ném mạnh cuộn vải rực rỡ ấy về phía Asuna.

“Tia chớp” lúc này đang lao đến như một cơn lốc, mỗi bước chân của cô nhanh đến mức để lại những tàn ảnh ảo diệu trên mặt sàn.

Vì vị trí ban đầu của Asuna ở khá xa, nên dù tốc độ có thuộc hàng top đầu của tiền tuyến, cô vẫn cần thêm một khoảng thời gian ngắn nữa để tiếp cận vùng chiến sự.

Lá cờ huyền thoại vẽ một đường cong tuyệt mỹ trên không trung.

Cả căn phòng gần như hóa đá trước hành động của Ren.

Những người chơi đang điên cuồng lao lên bỗng khựng lại, gương mặt họ biến dạng giữa sự kinh ngạc và không thể tin nổi.

Họ đã chứng kiến Okotan phản bội, Varn lừa lọc, và Kajiro toan tính… tất cả chỉ vì mảnh vải đó.

Vậy mà Ren, người đang nắm giữ nó trong tay, lại ném nó đi một cách thờ ơ như thể vứt bỏ một món rác thải không quan trọng, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn bảng chỉ số của vật phẩm huyền thoại lấy một giây.

Thái độ xem nhẹ báu vật của Ren khiến ngay cả Kajiro cũng phải sững sờ trong thoáng chốc.

“Asuna, bắt lấy! Cô giữ nó sẽ an toàn hơn!” Ren hét lớn, giọng nói vang vọng dưới lớp mũ giáp sắt.

Lá cờ rơi đúng vào tầm tay của Asuna. Ngay khi những ngón tay cô siết chặt lấy cán cờ, hào quang của Flag of Valor bùng lên mạnh mẽ, rực rỡ đến mức xua tan đi phần nào sự ảo não của cả căn phòng.

Ren dõi theo bóng dáng Asuna, khẽ thở phào một hơi dưới lớp mũ giáp nặng nề.

Trong đầu cậu thầm tính toán, dù Kirito là một đồng đội đáng tin cậy về mặt sức mạnh, nhưng danh tiếng của “Hắc Kiếm Sĩ” tại tiền tuyến lúc này vẫn còn… ừm, nói sao nhỉ, thực sự là rất khó nói.

Những lời đồn thổi về “Beater” và lối chơi đơn độc của Kirito vẫn là một rào cản quá lớn để cậu ta có thể danh chính ngôn thuận giữ một vật phẩm quan trọng như thế này mà không gây ra bạo động.

Nhưng Asuna thì hoàn toàn khác.

Cô không chỉ có được lòng tin tuyệt đối của phần lớn người chơi tiền tuyến nhờ sự nổi tiếng và những đóng góp không mệt mỏi trong các trận chiến sinh tử, mà quan trọng hơn, ở thời điểm hiện tại, Asuna vẫn là một người chơi độc lập.

Cô chưa chính thức gia nhập bất kỳ bang hội lớn nào. Việc để cô nắm giữ lá cờ là minh chứng rõ nhất cho việc vật phẩm này sẽ không bị biến thành công cụ độc quyền của bất kỳ thế lực nào như ALS hay DKB.

Và trên hết, Ren tin vào nhân phẩm của cô. Giữa cái thế giới ảo đầy rẫy sự lừa lọc này, Asuna là một trong số ít những người bạn mà cậu có thể đặt trọn niềm tin mà không cần đắn đo.

Nhìn thấy lá cờ đã yên vị trong tay “Tia Chớp” những kẻ vừa nãy còn đỏ mắt vì tham vọng, thậm chí là cả những người đang nhen nhóm ý định cướp giật, bỗng chốc khựng lại.

Họ nhìn nhau, rồi đồng loạt thở dài đầy tiếc nuối. Không ai đủ can đảm, hay đúng hơn là không ai đủ dại dột, để gây phiền phức cho một nữ kiếm sĩ có thực lực và uy tín tầm cỡ như cô.

Sự hỗn loạn tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho một sự đồng thuận miễn cưỡng nhưng cần thiết.

Ren khẽ gật đầu, gửi tới Rin một ánh mắt hàm chứa sự biết ơn chân thành. Nếu không có đường kiếm tro bạc ấy của cô, có lẽ cậu đã phải trả giá đắt cho sự bất cẩn của mình. Rin chỉ im lặng thu kiếm, nét mặt cô vẫn lạnh lùng nhưng cái cách cô khẽ gật lại cho thấy cô đã nhận được thành ý của cậu.

Gạt bỏ lại sau lưng bầu không khí ngột ngạt và những ánh mắt đầy toan tính của đám đông cùng gã Kajiro khó lường, Ren rảo bước theo sau Asuna và Kirito.

Asuna vẫn nắm chặt lá cờ, tư thế hiên ngang của cô như một sự đảm bảo rằng vật phẩm này đã tìm đúng chủ nhân tạm thời của nó.

Thay vì chờ đợi những người khác kích hoạt cổng dịch chuyển như mọi khi, lần này Ren quyết định đi theo hai người.

Đây là lần đầu tiên Ren thử cảm giác đi thang bộ để leo tầng trong SAO. Những bậc thang đá cổ kính, rêu phong trải dài hun hút, dẫn lối lên một vùng đất mới mà họ chưa hề biết tới.

Tiếng đôi ủng kim loại của cậu va chạm vào mặt đá vang vọng trong không gian tĩnh mịch của lối đi thần bí, tạo nên một nhịp điệu đều đặn.

Cảm giác này thật kỳ lạ. Nó không nhanh chóng và chớp nhoáng như khi đứng trên vòng tròn dịch chuyển, nhưng lại mang đến một sự chân thực rõ nét về việc họ đang thực sự chinh phục tòa thành nổi này.

Từng bậc thang là một sự tiến lên, rời xa những rắc rối và sự phản bội ở tầng dưới, hướng về phía ánh sáng mờ ảo đang hắt xuống từ lối ra phía trên.

“Cậu có vẻ thích thú với việc leo thang bộ nhỉ?” Kirito khẽ cười, nhìn sang Ren khi thấy cậu cứ dáo dác nhìn quanh kiến trúc của lối đi.

Ren gãi đầu, cười trừ dưới lớp mũ giáp: “À… chỉ là tôi muốn cảm nhận xem cái tòa lâu đài này thực sự cao đến mức nào thôi. Với lại, đi thế này cảm giác như chúng ta thực sự đang đi du lịch vậy.”

Asuna đi phía trước cũng khẽ mỉm cười. Lá cờ trên tay cô tỏa sáng nhẹ nhàng, soi rọi con đường phía trước. Sau bao nhiêu hỗn loạn, khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này giữa ba người bạn bỗng trở nên vô giá.

Họ cứ thế tiến bước, bỏ lại sau lưng bóng tối của sự tham lam, chuẩn bị đối mặt với những thử thách mới đang chờ đợi ở tầng tiếp theo của Aincrad.

Nhưng vào lúc này.

Bước chân của Ren khựng lại ngay giữa bậc thang đá. Âm thanh khô khốc của kim loại va vào mặt đá tắt lịm, nhường chỗ cho một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy lối đi nhỏ hẹp.

Cậu từ từ xoay người lại. Phía sau, Rin đứng đó, bóng dáng nhỏ nhắn của cô hơi nhòe đi dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ phòng Boss.

Ánh mắt cô không còn sự sắc lẹm hay lạnh lùng như lúc đối đầu với Kajiro, mà thay vào đó là một vẻ bất định, như thể cô đang cố tìm kiếm một điều gì đó rất cũ kỹ phía sau lớp mũ giáp sắt “hình cái xô” kia.

Và rồi cô hỏi, một câu hỏi nghe chừng chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh hiện tại, đến lá cờ huyền thoại, hay đến sự phản bội vừa xảy ra:

“Vậy…. cậu đã mua được chocolate rồi chứ?”

Ren im lặng một hồi lâu. Dưới lớp mũ giáp, khóe môi cậu khẽ giật giật. Một cảm giác vừa nực cười, vừa chua xót, lại vừa ấm áp lạ lùng len lỏi trong lồng ngực.

Cậu hiểu Rin đang nói về điều gì.

Ren bất giác nhớ về Lễ Tình Nhân định mệnh năm ấy, một lời hứa còn dang dở trước khi cả thế giới thực sụp đổ vào thế giới ảo này.

Cậu nhận ra cô. Ngay từ lần đầu trông thấy…cô…một lần nữa, cậu đã biết cô là ai.

Nhưng họ cũng chẳng đi tới đâu cả. Cậu không muốn phải mang thêm gánh nặng về một quá khứ đã mất.

Cuối cùng, miệng của cậu chỉ phát ra một tiếng khô khốc.

“Hả?”

Tiếng “Hả” ấy đầy vẻ ngây ngô, pha chút thờ ơ như thể cậu vừa nghe thấy một câu hỏi nhảm nhí nhất thế gian.

Nói xong, Ren lập tức quay đầu bước tiếp, đôi ủng kim loại nện xuống mặt đá tạo nên những tiếng động vang dội, như cố tình dùng nó để át đi nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực của chính mình.

Cậu không dám dừng lại…

Rin đứng lặng đi giữa những bậc thang lạnh lẽo. Ánh sáng trong đôi mắt cô vụt tắt, thay vào đó là một sự hụt hẫng lan tỏa tận tâm can.

Cô nhìn bàn tay mình khẽ run lên, rồi lại nhìn cái “xô sắt” đang xa dần phía trước với vẻ ngoài cục mịch, xa lạ.

Sự kiên định ban nãy khi cô vung kiếm bảo vệ cậu giờ đây biến thành một nỗi thất vọng tràn trề.

Cô khẽ cắn môi, lòng tự trọng của một kiếm sĩ bị tổn thương, và cả niềm hy vọng mong manh về một người bạn cũ, một sợi dây liên kết duy nhất với thế giới thực… cũng theo đó mà tan vỡ.

Cũng phải thôi…người bạn đó của cô làm gì có hứng thú với việc chơi game chứ…vậy cậu ấy cũng không thể nào xuất hiện ở đây.

“Hóa ra… chỉ là trùng hợp thôi sao?” Rin thì thầm, giọng nói nghẹn lại giữa không gian đá xám xịt.

Cô cúi đầu, mái tóc che khuất khuôn mặt khi cô lầm lũi bước theo sau với một khoảng cách xa hơn hẳn ban nãy.

Phía trước, Ren vẫn tiến bước, nhưng mỗi bước chân của cậu giờ đây nặng nề như thể đang đeo xiềng xích, bỏ lại sau lưng một người bạn mà cậu vừa chính tay chối bỏ.

Quyển 2: Bước đệm (Hết)

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-duong-qua-den-bu-tat-ca-tiec-nuoi.jpg
Trùng Sinh Dương Quá: Đền Bù Tất Cả Tiếc Nuối!
Tháng 12 20, 2025
tong-vo-ta-tuong-duong-thanh-chu-quach-tinh-giao-pho-the-nu.jpg
Tổng Võ: Ta Tương Dương Thành Chủ, Quách Tĩnh Giao Phó Thê Nữ
Tháng 1 6, 2026
vo-han-di-hoa-luc.jpg
Vô Hạn Dị Hỏa Lục
Tháng 2 4, 2025
hai-tac-ta-thanh-rau-trang-roi-vay-lien-ve-huu-a
Hải Tặc: Ta Thành Râu Trắng Rồi? Vậy Liền Về Hưu A
Tháng 10 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP