Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-su-mon-co-diem-cuong.jpg

Ta Sư Môn Có Điểm Cường

Tháng 2 24, 2025
Chương 1046. Tương lai Chương 1045. Đóng cửa
tam-quoc-vao-lien-quan-bi-nhuc-tro-tay-nhan-to-quy-tong.jpg

Tam Quốc: Vào Liên Quân Bị Nhục, Trở Tay Nhận Tổ Quy Tông

Tháng 2 24, 2025
Chương 606. Xong xuôi (2) Chương 605. Xong xuôi (1)
de-cho-nguoi-danh-ky-nghi-cong-nguoi-dem-dia-quat-day-ngang

Để Cho Ngươi Đánh Kỳ Nghỉ Công, Ngươi Đem Địa Quật Đẩy Ngang

Tháng mười một 7, 2025
Chương 596: Hết thảy kết thúc! Nhìn thấy ta thật bất ngờ sao?! ( Đại kết cục ) Chương 595: Cái thứ nhất người phục sinh, lại là tiểu tử ngươi!!
tai-cao-vo-the-gioi-bay-quay-ban-hang-mot-chen-hoanh-thanh-them-khoc-nu-vo-than

Tại Cao Võ Thế Giới Bày Quầy Bán Hàng, Một Chén Hoành Thánh Thèm Khóc Nữ Võ Thần!

Tháng 10 26, 2025
Chương 239: Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu, thèm khóc nữ Võ Thần! Chương 238: Cuối cùng khen thưởng! Di động thần trù thành lũy!
toan-dan-nguoi-muc-su-nay-co-bap-noi-cuc-manh-me-manh-den-muc-khong-con-gi-de-noi.jpg

Toàn Dân: Người Mục Sư Này Cơ Bắp Nổi Cục Mạnh Mẽ, Mạnh Đến Mức Không Còn Gì Để Nói

Tháng mười một 25, 2025
Chương cuối: Đỉnh phong gặp nhau Hắc Bào cùng Sử Tam Hưởng Chương 489
nu-de-dung-lam-ta-thao-dan-that-khong-muon-lam-quan.jpg

Nữ Đế Đừng Làm Ta, Thảo Dân Thật Không Muốn Làm Quan

Tháng 2 3, 2026
Chương 220 Chủ nhân, ngài thật là xấu xa Chương 219: Được mỹ nhân làm say, có tính là chịu tội không?
toan-dan-tu-tien-gap-tram-lan-thuong-cho

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

Tháng 2 6, 2026
Chương 640: Vào Chư Thiên Luân Hồi tháp khóa thứ nhất (thượng). Chương 639: Địa Đồ trọng yếu vẫn là mệnh trọng yếu (Hạ).
trong-sinh-2008-ta-doc-co-the-kiem-tien.jpg

Trọng Sinh 2008: Ta Đọc Có Thể Kiếm Tiền

Tháng 2 1, 2025
Chương 622. Toàn kịch chung Chương 621. Duyệt Độc Hệ Thống thăng 8 cấp!
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 397: Kẻ Đóng Vai Đồng Đội
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 397: Kẻ Đóng Vai Đồng Đội

“Anh định làm cái quái gì thế hả?!” Kirito quát lên, nhưng âm thanh ấy dường như đã quá muộn màng.

Bầu không khí căng đặc trong phòng bị xé toạc bởi tiếng rít sắc lẹm của ma pháp không gian.

Luồng ánh sáng lục bảo từ viên pha lê bùng lên, phả ra một thứ hào quang dịu nhẹ nhưng đầy tính mỉa mai, nó giống như một chiếc vé bảo hiểm an toàn, một lối thoát hèn nhát để trốn chạy khỏi sự thật.

Nụ cười trên môi Okotan lúc này không còn chút giả tạo nào nữa. Đó là một sự thách thức ngạo nghễ, một lời tuyên bố không cần thành lời: Hắn thực sự đang giữ lá cờ.

“Chặn hắn lại!”

Tiếng thét vang lên trong vô vọng. Những người đứng gần nhất điên cuồng lao tới, nhưng tốc độ của họ không thể nào đấu lại sự dịch chuyển tức thời.

Ngay khi Okotan chuẩn bị bóp nát viên pha lê để tan biến vào hư không, một cánh tay bất ngờ vươn ra, siết chặt lấy cổ tay hắn như một gọng kìm thép.

“ANH ĐANG NGHĨ CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ?!”

Tiếng hét chất vấn vang lên đầy phẫn nộ, át cả tiếng rít của ma pháp. Chủ nhân của giọng nói đó đang nhìn Okotan bằng đôi mắt rực lửa thất vọng.

Cả căn phòng đồng loạt khựng lại, một nhịp thở phào nhẹ nhõm vô thức vang lên trong kịch tính.

Mọi ánh mắt giờ đây đổ dồn về phía người chơi có gương mặt mộc mạc và dáng người hơi cao vừa can thiệp.

Anh ta không phải là một “ngôi sao” nổi bật trong hàng ngũ chinh phạt, nhưng ai cũng nhận ra bộ đồng phục của bang hội ALS trên người anh ta.

Đó là người đồng đội, người anh em thân thiết nhất của Okotan.

Viên pha lê trên tay Okotan vẫn tỏa sáng, nhưng nó không thể kích hoạt. Cái nắm tay kia không chỉ giữ chặt cơ thể hắn, mà còn giam cầm cả danh dự của ALS đang trên đà sụp đổ.

“Buông ra!” Okotan gầm lên, nhưng cánh tay người đồng đội vẫn không hề lay chuyển.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào những người chơi đang vây quanh, giọng nói trở nên đanh thép như đang diễn thuyết trước một quân đoàn:

“Các người nghĩ tại sao chúng ta lại dậm chân tại chỗ lâu như vậy? Tại sao cứ mỗi tầng trôi qua, danh sách những cái tên biến mất lại dài thêm?

Đó là vì chúng ta thiếu một sức mạnh tuyệt đối để thống lĩnh! Liên minh này chỉ là một mớ hỗn tạp, mỗi bang hội một ý đồ, mỗi cá nhân một nỗi sợ!”

Okotan siết chặt nắm tay đang giữ viên pha lê, chỉ tay về phía những người chơi tiền tuyến:

“ALS có tiềm năng, nhưng để tiến xa hơn, để thực sự chấm dứt trò chơi tử thần này, chúng ta cần một lực lượng đủ mạnh để áp đặt trật tự.

Flag of Valor không chỉ là một món trang bị. Nó là biểu tượng, là công cụ để tập hợp tất cả về dưới một trướng duy nhất. Nếu tôi giao nó ra, nó sẽ lại bị xé nhỏ quyền lợi, bị lãng phí trong tay những kẻ không có tầm nhìn!”

Hắn cười lạnh, ánh mắt quét qua Kirito và Ren:

“Tôi không độc chiếm nó cho cá nhân mình. Tôi giữ nó cho tương lai của tất cả những kẻ còn sống sót. Để thống lĩnh, đôi khi ta phải chấp nhận bị căm ghét.

ALS sẽ trở thành thanh kiếm sắc bén nhất, và với lá cờ này, chúng ta sẽ dẫn dắt mọi người phá đảo trò chơi này một lần và mãi mãi!”

Bầu không khí trong phòng không còn là sự phẫn nộ đơn thuần nữa.

Lời giải thích của Okotan mang theo một thứ lý luận cực đoan nhưng đầy sức nặng, đánh vào nỗi sợ hãi và khao khát kết thúc trò chơi của tất cả những người có mặt.

Một vài người bắt đầu dao động, trong khi những người khác lại cảm thấy rợn người trước tham vọng độc tài đang nhen nhóm.

Cái nắm tay của người đồng đội kia vẫn không hề lỏng ra, nhưng ánh mắt anh ta đã chuyển từ giận dữ sang một nỗi buồn sâu sắc. Anh nhìn thẳng vào mắt Okotan, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp căn phòng im lặng.

“Anh sai rồi, Okotan…”

Người đồng đội khẽ lắc đầu, giọng anh run lên vì xúc động.

“Anh nói về việc thống lĩnh, về tương lai của ALS, nhưng anh lại quên mất những người đang đứng cạnh mình là ai.

Mỗi người ở đây, từ Kirito, Asuna, cho đến những người chơi bình thường nhất, họ bước chân vào trò chơi này không phải để trở thành một công cụ dưới trướng bất kỳ ai.

Họ có lý tưởng riêng, có những lời hứa cần thực hiện và những người mà họ khao khát được quay về gặp mặt.”

Anh siết chặt thêm cổ tay Okotan, ngăn chặn mọi ý định bóp nát viên pha lê.

“Họ không phải là quân cờ để anh sắp đặt trên bàn cờ tham vọng của mình.

Sức mạnh mà anh muốn có bằng cách lừa dối đồng đội, đó không phải là sự dẫn dắt, đó là sự xiềng xích.

Nếu chúng ta chiến thắng trò chơi này bằng cách biến mình thành những kẻ độc tài, thì cái giá của sự tự do đó sẽ là sự thối nát từ bên trong.”

Một vài người chơi xung quanh cúi đầu, lời nói của anh như chạm đúng vào nỗi lòng của họ.

“ALS mà tôi từng biết, và ALS mà tôi muốn cống hiến, là một gia đình cùng nhau tiến lên vì sự tin tưởng, không phải vì sự sợ hãi trước một ‘lực lượng thống lĩnh’ nào đó.

Anh giữ lá cờ này, anh có thể thắng được một tầng, nhưng anh sẽ mất đi những người anh em thực sự.

Quay lại đi, Okotan. Đừng biến chúng ta thành những con quái vật mà chúng ta đang cố gắng tiêu diệt.”

Bầu không khí căng thẳng ban nãy bỗng chốc lắng lại. Lời khuyên nhủ chân thành của người đồng đội mộc mạc ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tham vọng đang bốc cháy của Okotan.

Những người chơi khác không còn nhìn Okotan như một kẻ thù nguy hiểm, mà như một kẻ lạc lối đang đứng bên bờ vực của sự phản bội chính mình.

Ánh sáng lục bảo từ viên pha lê trên tay Okotan bắt đầu chập chờn rồi lịm dần, như chính sự quyết tâm cực đoan trong lòng hắn đang tan rã.

Người đồng đội ấy không rút tay lại, mà chậm rãi mở lòng bàn tay, đưa về phía Okotan như một lời mời gọi quay về hơn là một sự tịch thu.

Ánh mắt anh không còn sự gay gắt, chỉ còn sự kiên nhẫn chờ đợi một người anh em tỉnh ngộ.

Căn phòng nín thở dõi theo từng cử động nhỏ nhất. Sau một khoảng lặng dài như hàng thế kỷ, bả vai Okotan khẽ run lên, rồi trùng xuống. Mọi sự ngạo nghễ dường như đã bị rút cạn.

Hắn từ từ, bằng những ngón tay vẫn còn hơi run rẩy, đặt viên pha lê dịch chuyển, chiếc vé chạy trốn tham vọng của mình, vào lòng bàn tay người đồng đội.

Liten bước tới, đặt tay lên vai Okotan. Giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định.

“ALS không cần một vị vua để thống lĩnh bằng sự lừa dối, Okotan. Chúng ta cần những người chiến hữu có thể tin tưởng giao phó tấm lưng cho nhau. Lá cờ đó chỉ có giá trị khi nó được phất lên bởi sự đồng lòng.”

Shivata cũng gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày đã dịu đi đôi chút, “Một lực lượng mạnh không được xây dựng từ một món vật phẩm, mà từ kỷ luật và sự minh bạch. Anh đã đánh giá thấp chúng tôi, và cũng đã đánh giá thấp chính mình rồi.”

Không còn những tiếng chửi thề hay những ánh mắt thù địch. Những người chơi xung quanh, những người vốn đã mở kho đồ trước đó, bắt đầu lên tiếng.

Không phải là những lời mắng nhiếc, mà là những lời khuyên giải, những chia sẻ về nỗi sợ hãi và áp lực mà họ cũng đang phải gánh chịu.

“Chúng tôi cũng mệt mỏi, cũng muốn kết thúc trò chơi này,” một người chơi từ phía sau nói vọng lên, “nhưng không phải bằng cách phản bội người bên cạnh.”

Sự căng thẳng đặc quánh ban nãy dần tan biến, thay thế bằng một bầu không khí trầm lắng và thấu hiểu.

Ren đứng đó, lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. Cậu thấy Okotan gục đầu xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì sức nặng của sự bao dung từ những người mà hắn từng coi là “quân cờ”.

Giữa căn phòng tối của tầng chinh phạt, ánh sáng từ những bảng hệ thống xanh nhạt một lần nữa lung linh, nhưng lần này không phải để kiểm tra, mà để soi sáng cho một sự liên kết vừa được hàn gắn.

Khoảnh khắc Okotan từ từ lấy ra một tấm vải cuộn tròn, tỏa ra hào quang rực rỡ của một vật phẩm cấp Legend.. Flag of Valor, cả căn phòng như nín thở.

Ánh sáng của nó lộng lẫy đến mức làm lu mờ cả những bảng giao diện hệ thống đang lơ lửng.

Okotan cúi đầu, đôi tay run rẩy trao lá cờ về phía Kirito như một cử chỉ hối lỗi sau cùng. Kirito bước tới, tay vừa chạm vào mép vải thì một sự việc kinh hoàng xảy ra.

[Hệ thống: Kỹ năng “Quick Steal” đã được kích hoạt!]

Một vệt bóng tối xé toạc không gian giữa hai người.

Bàn tay của người đồng đội “mộc mạc” vừa nãy còn đang nắm tay khuyên nhủ Okotan, nay biến thành một bóng ma tốc độ.

Chỉ trong một chớp mắt, lá cờ biến mất khỏi tay Okotan ngay trước khi Kirito kịp giữ lấy.

Tất cả diễn ra quá nhanh. Nụ cười chân thành trên gương mặt người đồng đội kia vụt tắt, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng tàn nhẫn đến đáng sợ.

Hắn lùi lại một bước dài, giữ khoảng cách an toàn với tất cả mọi người, lá cờ hiện diện chễm chệ trong tay hắn.

“Anh… anh làm cái gì vậy?” Okotan thốt lên, bàng hoàng nhìn người anh em thân thiết nhất của mình.

Hắn không trả lời, nhưng ánh mắt lướt qua Okotan đầy sự khinh bỉ: “Anh quá yếu đuối, Okotan.

Anh có lý tưởng nhưng lại dễ dàng bị lay chuyển bởi vài lời đạo đức giả. Thứ này… không nên thuộc về một kẻ không quyết đoán như anh.”

Hắn ta ngả người, một động tác lướt điệu nghệ và đầy tính toán, bứt phá về phía sau bằng một kỹ năng tốc độ cực cao. Cánh tay hắn nắm chặt viên pha lê dịch chuyển, cơ bắp gồng lên chuẩn bị bóp nát nó để vĩnh viễn biến mất cùng lá cờ huyền thoại.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc cái chết cận kề của hy vọng, một luồng sát khí buốt lạnh như gai nhọn đâm vào sống lưng khiến hắn phải rùng mình, cưỡng ép cơ thể nghiêng đi trong tư thế không tưởng.

Lưỡi kiếm của Ren đâm tới, nhanh và lạnh lùng như một tia chớp đen. Chỉ thiếu một chút nữa thôi là đã xuyên thủng tim hắn, nhưng phản xạ quái dị của gã kia đã khiến mũi kiếm chỉ kịp để lại một vết cắt mỏng, làm rách vai áo và để lại một vệt máu đỏ tươi.

Kẻ phản bội đứng vững lại, ánh mắt hắn không hề có chút sợ hãi. Khi nhận ra người vừa tấn công mình là Ren, gã đột ngột nở một nụ cười bệnh hoạn, đầy vẻ phấn khích và thích thú, như thể vừa tình cờ gặp lại một người bạn tâm giao lâu ngày xa cách.

“Đã nói là chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau mà…”

Giọng nói ấy, dù phát ra từ một khuôn mặt xa lạ mộc mạc, nhưng âm sắc và thái độ thì không thể lẫn vào đâu được. Ren cảm nhận được một luồng điện chạy dọc cơ thể, ký ức về một bóng ma trong quá khứ trỗi dậy mãnh liệt.

“Varn…” Ren nghiến răng, từng chữ thốt ra mang theo sự căm hận tột cùng.

“Ồ, không ngờ ngươi vẫn còn nhớ đến ta đấy.”

Nụ cười của Varn càng lúc càng rộng ra, méo mó và dị hợm như muốn xé rách cả lớp da mặt đang mang.

Ánh mắt hắn rực lên sự điên cuồng khi nhìn vào vẻ mặt giận dữ của Ren. Hóa ra, toàn bộ màn kịch khuyên nhủ, cái nắm tay đầy nghĩa khí ban nãy chỉ là trò giải trí của một con quái vật đội lốt người.

“Ngươi nghĩ sao? Màn kịch về tình đồng đội của ta diễn có đạt không? Nhìn đám kiến cỏ các ngươi xúc động, ta suýt nữa thì không nhịn được cười đấy.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-mi-ma-hoac-vu-hao.jpg
Đấu La: Mị Ma Hoắc Vũ Hạo
Tháng 1 20, 2025
thieu-nien-ca-hanh-ta-tuu-kiem-tien-nhat-tuy-nhap-than-du
Thiếu Niên Ca Hành: Ta Tửu Kiếm Tiên, Nhất Túy Nhập Thần Du
Tháng 10 28, 2025
one-piece-minh-vuong-hades.jpg
One Piece: Minh Vương Hades!
Tháng 4 28, 2025
kuroko-sieu-cap-cau-than.jpg
Kuroko Siêu Cấp Cầu Thần
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP