Chương 396: Kẻ Đồng Thuận Đứng ở Bên Ngoài.
Nhưng sự đồng thuận chưa kịp lan tỏa đến cuối hàng thì đã vấp phải một tảng đá lớn.
Okotan.
Ngay khi những ánh mắt bắt đầu đổ dồn về phía người phó đội trưởng của bang hội ALS, bầu không khí vốn vừa dịu đi lập tức bị bóp nghẹt.
Không có ánh sáng xanh nào bùng lên. Không có tiếng ting hệ thống. Okotan chỉ đứng đó, đôi tay khoanh trước ngực với một vẻ thản nhiên đến mức lạc lõng, như thể anh ta đang đứng ngoài vòng xoáy áp lực đang cuộn trào trong căn phòng.
“Khoan đã.”
Giọng anh ta không cao, cũng chẳng gắt gỏng, nhưng nó sắc lẹm như một lưỡi dao cắt ngang dòng chảy của sự thỏa hiệp.
“Một yêu cầu như thế này,” Okotan chậm rãi lên tiếng, ánh mắt bình thản lướt qua những gương mặt đang chờ đợi, “về bản chất là một sự cưỡng ép. Tôi đã nhớ kỹ thỏa thuận chinh phạt, và chẳng có điều khoản nào bắt buộc chúng ta phải phơi bày chiến lợi phẩm cá nhân ra trước bàn dân thiên hạ cả.”
Cả căn phòng khựng lại. Những cái gật đầu của nhóm Kirito bỗng trở nên lửng lơ. Có kẻ bắt đầu cau mày, có người lại đưa mắt nhìn nhau đầy hoài nghi.
“Chúng ta vừa bước ra từ một trận chiến sinh tử, ai cũng đã kiệt sức,” anh ta tiếp lời, giọng điệu chuyển sang tông thái lạnh lùng hơn, “Và giờ đây, chỉ vì một ‘giả thuyết’ mơ hồ chưa được xác thực, các người định biến tất cả những người cùng vào sinh ra tử thành tội phạm bị thẩm vấn sao?”
Không khí trong phòng đột ngột hạ xuống vài độ, lạnh lẽo và sắc lẹm.
Ren cảm nhận được sự thay đổi đó nhanh hơn bất cứ ai. Không cần phải nghe bằng tai, cậu đọc được nó qua những bờ vai đang gồng cứng, qua những nhịp thở bị nén chặt lại nơi cuống họng của những người xung quanh.
Kirito không đáp lời ngay lập tức. Cậu đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trong khi đó, Asuna nhìn thẳng vào Okotan, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm vừa tuốt khỏi bao. Shivata nhíu mày đầy khó chịu, còn Liten, người đồng đội của Okotan, đã vô thức siết chặt chuôi chùy, khiến kim loại phát ra tiếng kêu khô khốc.
“Anh đang từ chối?”
Kirito cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sự mềm mỏng ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một áp lực vô hình nặng nề.
Okotan chỉ thản nhiên nhún vai: “Tôi chỉ nói rằng mình ‘không đồng ý’ với cách làm này.”
Một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở. Không ai phản bác, nhưng cũng chẳng có ai gật đầu tán thành.
Ren nhìn Okotan. Đó không phải là cái nhìn nghi ngờ cảm tính, mà là ánh mắt của một kỳ thủ đang đánh giá một quân cờ vừa tự bước lệch khỏi thế cờ an toàn.
Trong căn phòng này, khi tất cả đều đã “ngửa bài” trên bàn để chứng minh sự trong sạch, thì chỉ cần một kẻ giữ tay dưới mặt bàn là đủ để mọi sự hoài nghi đổ dồn về phía đó.
Và Okotan… chính là người duy nhất còn đang giấu tay.
Mọi ánh mắt lúc này đột ngột xoay chuyển, tập trung vào Liten, người đại diện cho ALS trong nhóm chinh phạt lần này.
Cô là một trong những người đầu tiên mở kho đồ, một hành động quyết liệt để bảo vệ danh dự của bang hội.
Nhưng Liten không ngờ rằng chính đồng đội của mình lại phản đối kịch liệt đến thế.
Chỉ cần một cái liếc mắt giao nhau với Okotan, Liten lập tức hiểu ra tất cả. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng cô. Anh ta đang giữ nó.
Flag of Valor đang nằm trong tay Okotan, và anh ta muốn chiếm hữu nó cho riêng ALS, bất chấp việc này đi ngược lại hoàn toàn với thỏa thuận chung của liên minh.
“Vậy ra… anh mới chính là người đang nắm giữ lá cờ?”
Giọng của Kajiro vang lên phá tan sự tĩnh lặng, sắc lẹm như một lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ.
Ngay lập tức, những ánh mắt tản mạn trong phòng đồng loạt hội tụ về một điểm. Không còn do dự, không còn mơ hồ. Đó là sự chất vấn, cảnh giác và cả sự nghi ngờ đã hoàn toàn lộ rõ. Không khí trong phòng như đông cứng lại thành một khối chì nặng nề.
Okotan khẽ nhếch môi. Một nụ cười thoáng qua, không hẳn là mỉa mai, nhưng tuyệt đối chẳng có chút ý định hòa hoãn.
“Anh đang kết luận quá vội vàng rồi đấy,” hắn đáp, tông giọng đều đặn và chậm rãi như đang cố tình kéo giãn từng dây thần kinh của người nghe. “Việc tôi không đồng ý bị kiểm tra… không đồng nghĩa với việc tôi đang chiếm giữ vật phẩm đó.”
“Nhưng anh là người duy nhất từ chối!” Một giọng nói lạnh lùng khác chen vào, không rõ là ai, nhưng đủ để khoét sâu thêm vào khe nứt của sự hoài nghi.
Okotan liếc nhìn về phía âm thanh đó, rồi lại xoay về phía Kajiro.
“Và đó là lý do các anh chọn tôi làm mục tiêu sao? Chỉ vì tôi không chấp nhận cúi đầu theo hiệu ứng đám đông?”
Căn phòng rung chuyển bởi những cái siết tay và tiếng nghiến răng ken két. Ren đứng đó, bất động.
Cậu nhận ra rằng kể từ khi Kajiro lên tiếng, thế cờ đã bị đẩy đi một bước không thể vãn hồi. Vấn đề bây giờ không còn là “ai giữ lá cờ” mà là: “Kẻ nào đang dám đứng ngoài vòng đồng thuận”.
Kirito bước lên nửa bước, một khoảng cách vừa đủ để kéo lại sự tập trung của cả căn phòng về phía mình.
“Không ai kết tội anh cả,” Kirito nói, giọng cậu trầm xuống nhưng đầy sức nặng. “Nhưng trong tình cảnh này, sự im lặng hay việc từ chối… đều sẽ dẫn về cùng một cách hiểu duy nhất.”
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm. Okotan không đáp trả ngay. Anh ta chậm rãi lướt nhìn từng khuôn mặt trong phòng, từng ánh mắt đang rực lửa, rồi dừng lại ở Ren trong đúng một nhịp thở.
Sau đó, Okotan từ từ hạ hai tay xuống.
“Được thôi,” Okotan lên tiếng, đôi mắt nheo lại không biết đang nghĩ gì. “Nhưng trước khi tôi mở kho đồ… tôi muốn hỏi một câu.”
“Nếu lá cờ không nằm trong tay tôi, thì lúc đó, các người định sẽ làm gì tiếp theo? Hay lại tiếp tục cuộc săn phù thủy này với một nạn nhân khác?”
Khoảnh khắc đó, sự im lặng của thời gian còn đáng sợ hơn cả lời nói.
Con số ở góc giao diện hệ thống lặng lẽ nhảy sang 00:01.
Nó nhỏ bé, lạnh lùng, nhưng lại mang sức nặng của một bản án đã được thi hành.
Một vài người trong phòng sực tỉnh, ánh mắt vô thức liếc xuống rồi lập tức khựng lại. Cảm giác như họ vừa nhìn thấy một kho báu tan biến ngay trước mắt mà không cách nào giữ lại.
Kirito là người nhận ra sớm nhất.
Cậu khẽ siết chặt nắm tay, một cảm giác hụt hẫng buốt lạnh lan dọc sống lưng.
Cơ hội cuối cùng để dùng sự minh bạch của hệ thống nhằm kết thúc cuộc tranh cãi này đã trôi tuột qua kẽ tay.
Phần lịch sử thông báo, bằng chứng thép duy nhất cho những gì mỗi người đã nhận được từ con trùm, giờ đây chỉ còn là một màu xám xịt của những ô trống vô nghĩa.
“Đã qua mốc lưu trữ rồi.”
Giọng Kirito trầm xuống, không gay gắt nhưng nặng nề như một tảng chì rơi vào mặt hồ yên ả.
Một làn sóng xôn xao mới lại trỗi dậy. Lần này không phải là tiếng la hét, mà là những lời rì rầm đầy sự khó chịu bị kìm nén. Có tiếng chửi thề khô khốc vang lên từ góc phòng. Có những tiếng thở dài đầy bất lực.
Và giữa sự hỗn loạn ngầm ấy, Ren thu vào tầm mắt một chi tiết nhỏ: có kẻ vừa khẽ thả lỏng bờ vai. Một cái hạ vai rất nhẹ, tựa như vừa thoát khỏi một chiếc thòng lọng vô hình đang siết cổ.
“Hắn… hắn chính là kẻ đang giữ lá cờ.”
Lần này, Kajiro không còn giữ nổi lớp vỏ bọc điềm tĩnh nữa. Giọng anh ta trầm hẳn xuống, từng chữ phát ra như tiếng xích sắt nghiến vào nhau, đôi mắt lạnh lẽo khóa chặt lấy Okotan như muốn lột trần lớp mặt nạ thản nhiên kia.
“Hắn đã cố tình câu giờ.”
Kajiro bước lên nửa bước, áp lực tỏa ra từ cơ thể anh ta mạnh đến mức khiến bầu không khí xung quanh như đặc quánh lại.
“Chỉ cần kéo dài đến qua nửa đêm, toàn bộ ghi chép của hệ thống sẽ tự động bị xóa sổ. Khi đó, bằng chứng thép duy nhất đã biến mất, chúng ta buộc phải dùng đến phương án cuối cùng là kiểm tra kho đồ…”
Kajiro khựng lại một nhịp, cơ hàm siết chặt đến mức nổi gân xanh.
“…nhưng nếu kẻ đang nắm giữ vật phẩm nhất quyết không đồng ý, thì theo luật của trò chơi này, không một ai ở đây có quyền cưỡng ép hắn phải mở kho đồ ra cả.”
Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Những lời của Kajiro không còn là một lời cáo buộc cảm tính hay mơ hồ. Đó là một logic lạnh lùng, hoàn chỉnh và đáng sợ ở chỗ… nó hoàn toàn không thể phản bác. Sự thật phơi bày trước mắt mọi người như một cái bẫy đã sập cửa.
Từng người chơi một bắt đầu xoay người, hướng về phía Okotan với những ánh nhìn đã hoàn toàn thay đổi, không còn là sự nghi ngờ mông lung nữa, mà là một sự cảnh giác công khai, tràn đầy thù địch.
Cảm nhận được những ánh mắt đang ghim chặt vào mình như những họng súng đã lên nòng, Okotan cuối cùng cũng nhận ra bản thân không còn đường lui.
Sự im lặng lúc này không còn là một lá chắn, mà là mồi lửa có thể thiêu cháy anh ta bất cứ lúc nào. Sự an toàn của bản thân đã không còn đủ để đem ra đặt cược thêm giây phút nào nữa.
“…Được thôi,” anh ta lên tiếng, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn giữa không gian tĩnh mịch. “Tôi sẽ cho các người kiểm tra kho đồ.”
Câu nói vừa dứt, bầu không khí lập tức biến đổi. Mọi tiếng xì xào tắt lịm. Những cái liếc nhìn dè chừng biến mất, thay vào đó là một sự tập trung cao độ đến đáng sợ.
Căn phòng im lặng đến mức tiếng hít thở của bất kỳ ai cũng trở nên lạc lõng và chói tai.
Okotan chậm rãi kích hoạt hệ thống cá nhân. Từng cú vuốt tay của anh ta diễn ra một cách trì trệ, như muốn kéo dài sự tồn tại của bí mật thêm vài tích tắc cuối cùng.
Hoặc có lẽ, ngay cả một người chơi lão luyện như anh ta cũng không giấu nổi sự run rẩy nơi đầu ngón tay.
Ánh sáng xanh nhạt từ giao diện hắt ngược lên gương mặt Okotan, phơi bày một vẻ căng cứng đến cực điểm, lớp mặt nạ thản nhiên trước đó đã hoàn toàn sụp đổ.
Những người xung quanh gần như nín thở, lồng ngực thắt lại.
Trong khoảnh khắc bảng danh sách vật phẩm dần hiện ra, hai luồng tâm lý trái ngược nhau bùng lên mãnh liệt.
Có kẻ thầm cầu nguyện rằng Flag of Valor chưa từng rơi ra, để tấn bi kịch về sự phản bội này kết thúc tại đây, để không ai phải mang danh kẻ tội đồ.
Nhưng cũng có những kẻ, sâu thẳm trong thâm tâm, lại khao khát được nhìn thấy nó, họ cần một bằng chứng hữu hình để giải tỏa mọi sự nghi ngờ và căng thẳng đã dồn nén suốt từ khi con trùm ngã xuống.
Sự thật, dù nghiệt ngã đến đâu, cũng đã đến lúc phải lộ diện.
Hành động của Okotan nhanh đến mức phá vỡ mọi quy luật của sự chờ đợi. Khi tất cả vẫn còn đang dán mắt vào bảng danh sách vật phẩm vừa hiện lên, một tia sáng khác lạ đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay anh ta.
Không phải là một trang bị, cũng chẳng phải lá cờ. Thứ Okotan nắm chặt trong tay là một viên Pha lê Dịch chuyển màu xanh lục bảo, vật phẩm đắt đỏ và là chiếc vé thoát thân duy nhất trong những tình huống ngặt nghèo nhất.