Chương 394: Lá Cờ Chưa Được Dựng.
[Congratulation]
[Bạn nhận được 10.000 EXP]
[Chúc mừng bạn đã lên cấp]
Ngón tay Ren khẽ lướt qua những dòng chữ phát sáng đang treo lơ lửng trước mắt, động tác nhẹ nhàng và quen thuộc như hành động hàng ngày.
Trong suốt quãng đường tiến sâu vào mê cung, thanh kinh nghiệm của cậu đã được bồi đắp từng chút một, hơn nửa đã được lấp đầy từ những trận chiến lẻ tẻ. Phần còn lại, cú hạ gục con trùm tầng năm, chỉ đơn giản là đẩy nó vượt qua ngưỡng cuối cùng.
Cấp 18.
Một con số không hề nổi bật, nhưng lại mang ý nghĩa rất rõ ràng.
Đó là mặt bằng chung của những người chơi đang đứng ở tiền tuyến vào thời điểm này.
Sau một khoảng thời gian bị bỏ lại phía sau, hoặc đúng hơn, tự mình đứng ngoài, Ren cuối cùng cũng đã quay trở lại cùng một vạch xuất phát với họ.
Cậu đóng giao diện kinh nghiệm, chuyển sang bảng chiến lợi phẩm.
Khoảng hai mươi nghìn Cor hiện ra đầu tiên, theo sau là vài viên đá quý lấp lánh, chỉ cần nhìn qua cũng đủ để đoán được giá trị nằm đâu đó trong khoảng năm đến mười nghìn. Không tệ. Ít nhất là vậy.
Trang bị thì không nhiều.
Một bộ giáp mang dáng vẻ thô ráp, như được đẽo gọt trực tiếp từ đá nguyên khối, cùng một cây thương ngắn nặng tay, thiên về sức mạnh hơn sự linh hoạt.
Ren dừng lại trong một nhịp rất ngắn.
Không có Flag of Valor.
Dù trước đó, Kirito từng mô tả vật phẩm ấy khá rõ ràng, một cây thương với lá cờ gắn nơi cán, rất khó để nhầm lẫn, Ren vẫn không tránh khỏi một khoảnh khắc chững lại.
Trong tích tắc, cậu gần như đã mừng hụt khi ánh mắt lướt qua cây giáo trong danh sách chiến lợi phẩm.
Nhưng không phải.
Chỉ là một cây thương ngắn bình thường, nặng tay, thô ráp. Không hào quang. Không biểu trưng. Không thứ gì gợi nhắc đến cái tên mà cả đoàn đã âm thầm nhắm tới.
…Có lẽ cậu chưa bao giờ là người may mắn.
Ý nghĩ ấy lướt qua rất nhanh, không đủ để lại dư vị khó chịu. Sau một trận chiến kéo dài đến kiệt sức, tâm trạng của Ren lúc này lại bình thản một cách lạ lùng, như thể mọi thứ đã được đặt đúng chỗ của nó.
Cậu đưa tay lên, ngón tay phủ giáp chuẩn bị chạm vào nút đóng giao diện chiến lợi phẩm.
Rồi như nghĩ đến điều gì đó.
Một ý niệm mơ hồ lóe lên trong đầu. Ngón tay co lại theo bản năng, tránh xa khỏi biểu tượng xóa, như thể có điều gì đó vừa níu cậu lại, một chi tiết nhỏ, suýt nữa đã bị bỏ qua.
‘Vậy… ai là người nhận được lá cờ?’
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu Ren, liền lan ra như một vết nứt mảnh, âm thầm nhưng không thể ngăn lại, dần dần chiếm trọn dòng suy nghĩ của cậu.
Theo bản năng, Ren nghiêng ánh mắt về phía nhóm của Kajiro và Rin. Đó là đội hình đã lao lên ở khoảnh khắc cuối cùng, những lưỡi kiếm và đòn đánh của họ là thứ đã chấm dứt sự tồn tại của Colossus. Gần như cùng lúc, Ren nhận ra mình không phải người duy nhất nhìn về hướng đó.
Những ánh mắt khác cũng đang dồn lại.
Không phải vài người.
Mà là gần như tất cả.
Trong khoảng lặng ngắn ngủi sau trận chiến, khi những dải pixel còn chưa kịp tan hết, một suy nghĩ chung đã âm thầm hình thành trong đầu mọi người: Flag of Valor đang nằm trong tay nhóm đó.
Họ là những người tung ra đòn kết liễu.
Không ai lên tiếng.
Sự im lặng lúc này không còn mang dáng dấp của mệt mỏi sau chiến đấu, mà giống như một lớp màng mỏng căng cứng, chỉ chờ một cái chạm nhẹ để vỡ tung.
Những người chơi bắt đầu dịch chuyển ánh nhìn qua lại giữa Kajiro và Rin, rồi lại nhìn sang bảng thông báo chiến lợi phẩm vẫn còn lơ lửng trước mặt họ.
Kajiro là người phá vỡ khoảng lặng đó.
Anh ta bước lên nửa bước, rất nhỏ, nhưng đủ để đặt mình vào trung tâm của mọi ánh mắt.
Trên gương mặt hiền hòa quen thuộc, nụ cười mờ nhạt dần hiện lên, không phải nụ cười vui mừng, cũng không hẳn là khiêu khích, mà là một thứ tự tin đã được cân nhắc kỹ càng.
“Có vẻ như mọi người đang chờ câu trả lời,” Kajiro nói, giọng điệu vẫn mềm mỏng như thường lệ. “Tôi vừa kiểm tra chiến lợi phẩm.”
Anh ta dừng lại một nhịp, đủ lâu để không khí trong phòng chùng xuống thêm một tầng.
“Flag of Valor… đã rơi ra.”
Một làn sóng xôn xao lập tức bùng lên, lần này không còn bị ai kìm nén. Những tiếng hít sâu, tiếng thì thầm, thậm chí có cả tiếng lẩm bẩm đầy tiếc nuối vang lên khắp căn phòng.
Rin cảm thấy dạ dày mình trùng xuống.
Cô quay sang nhìn Kajiro, ánh mắt không giấu nổi sự căng thẳng. Cô biết anh ta đang làm gì, cố tình nắm quyền chủ động, cố tình để mọi người chờ đợi, từng bước củng cố vị thế của bản thân trước khi đưa ra kết luận cuối cùng.
“Và?” một người không kiên nhẫn lên tiếng từ phía sau.
Kajiro khẽ nghiêng đầu, như thể vừa nghe thấy một câu hỏi thú vị.
“Và theo phân phối hệ thống,” anh ta tiếp tục, “trên lý thuyết…người nhận được vật phẩm… là tôi.”
Không khí đông cứng lại.
Rin cảm thấy tai mình ong lên trong khoảnh khắc đó. Dù đã đoán trước khả năng này, khi nghe nó được nói ra một cách dứt khoát như vậy, cô vẫn không thể tránh khỏi cảm giác khó chịu lan dọc sống lưng.
Ánh mắt cô lướt nhanh qua những gương mặt xung quanh, sự ghen tị không được che giấu, thất vọng, và cả những tính toán thầm lặng bắt đầu hình thành.
Ở một góc khác, Ren vẫn đứng yên.
Cậu không biểu lộ bất kỳ cảm xúc rõ ràng nào. Chỉ có ánh mắt sau lớp mũ giáp đen lặng lẽ dõi theo Kajiro, ghi nhận từng chi tiết nhỏ trong tư thế đứng, nhịp thở, và sự tự tin vừa đủ để không trở thành khoe khoang.
‘Quả nhiên…’ Ren nghĩ thầm.
Flag of Valor đã tìm được chủ nhân của nó.
Và kể từ giây phút này, cán cân quyền lực trên Tiền Tuyến…dù chỉ một chút…đã bắt đầu dịch chuyển.
Phản ứng đầu tiên đến từ Kirito.
Cậu không nói gì ngay. Chỉ hơi nhíu mày, rất khẽ, như một phản xạ vô thức.
Ánh mắt đen sẫm lướt qua Kajiro, rồi dừng lại trên biểu tượng hệ thống xác nhận phân phối vật phẩm vẫn còn treo lơ lửng.
Không phải nghi ngờ hệ thống, Kirito chưa bao giờ tin rằng hệ thống có thể “sai” mà là cảm giác không thoải mái quen thuộc khi một mảnh ghép quan trọng rơi vào tay một người mà cậu chưa thể đọc vị hoàn toàn.
“…Ra là vậy.”
Kirito thở ra một hơi thấp, gần như chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.
Asuna đứng bên cạnh cậu cũng không che giấu được phản ứng. Cô cau mày rõ rệt hơn, đôi tay vô thức siết chặt lại.
Ánh mắt màu hạt dẻ ánh lên một tia cảnh giác lạnh lùng, không phải ghen tị, mà là sự đề phòng của một người đã quen nhìn thấy quyền lực thay đổi cục diện chiến trường nhanh đến mức nào.
“Flag of Valor,” Asuna khẽ nói, giọng trầm xuống. “Vậy là từ giờ… Kajiro có thể tự dựng cờ.”
Kirito không đáp, nhưng cậu hiểu rất rõ điều Asuna muốn nói. Một lá cờ không chỉ là vật phẩm. Nó là lời mời gọi. Là danh nghĩa. Là cái cớ hoàn hảo để tập hợp người khác dưới trướng mình.
Ở phía đại diện bang hội, phản ứng mang màu sắc khác hẳn.
Shivata khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén hơn thường lệ. Anh không tỏ ra bất ngờ, chỉ gật đầu rất nhẹ, một cử chỉ thừa nhận kết quả, nhưng không hẳn là hài lòng.
“Đòn kết liễu thuộc về đội của cậu,” Shivata lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng có trọng lượng. “Hệ thống phân phối như vậy là hợp lý.”
Dừng một nhịp, anh nhìn thẳng vào Kajiro.
“Nhưng tôi hy vọng cậu hiểu,” Shivata nói tiếp, “một vật phẩm như Flag of Valor sẽ kéo theo rất nhiều ánh mắt. Không phải tất cả đều thân thiện.”
Kajiro mỉm cười, cúi đầu nhẹ như một lời cảm ơn xã giao. “Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện đó.”
Ở phía đối diện, Liten không che giấu sự khó chịu của mình rõ ràng như vậy. Cô nghiêng người tựa lên chiếc khiên, ánh mắt lướt qua Kajiro từ đầu đến chân, rồi bật cười khẽ, một tiếng cười ngắn, không mang chút vui vẻ nào.
“Xem ra,” Liten nói, “tiền tuyến sắp náo nhiệt hơn rồi.”
Okotan thì im lặng. Quá im lặng. Anh ta không phản ứng ngay, chỉ hơi cúi đầu, bóng mũ che khuất nửa khuôn mặt. Nhưng những ai đủ tinh ý đều nhận ra: bàn tay anh ta siết chặt chuôi vũ khí hơn bình thường.
Agil, với tư cách người giữ vai trò trung gian, lên tiếng để hạ nhiệt.
“Chiến lợi phẩm đã được phân phối xong,” anh nói, giọng vang dội. “Boss đã bị hạ. Không có tranh chấp. Vậy là đủ.”
Lời nói của Agil như một dấu chấm hết mang tính hình thức.
Nhưng tất cả đều biết… chỉ trên bề mặt.
Ở một góc phòng, Ren vẫn đứng yên lặng như trước. Cậu nhìn toàn bộ khung cảnh ấy như nhìn một bàn cờ vừa bị đẩy sang thế cờ mới, những quân cờ còn chưa kịp ổn định vị trí, nhưng mùi của xung đột đã bắt đầu lan ra trong không khí.
“Không…”
Giọng Ren cất lên, trầm và rõ, cắt ngang dòng suy nghĩ đang âm ỉ trong đầu tất cả mọi người.
“Flag of Valor… không nằm trên người của anh ta.”
Chỉ một câu nói.
Cả căn phòng như bị kéo phăng khỏi quán tính ban nãy. Những cuộc thì thầm dừng lại, những ánh mắt còn đang dò xét lập tức đổi hướng, đồng loạt dồn về phía Ren.
Kajiro cũng quay sang.
Khuôn mặt anh ta bình thản đến mức gần như vô cảm, không bối rối, không phản bác ngay, chỉ lặng lẽ nhìn Ren bằng ánh mắt của một người đang chờ xem đối phương muốn đánh quân cờ nào tiếp theo.
Ren cảm nhận được cổ họng mình khô lại. Cậu nuốt xuống một ngụm nước bọt, cảm giác kim loại lạnh lẽo từ lớp giáp lan dọc theo bàn tay đang khẽ siết lại, rồi mới tiếp tục cất tiếng.
“Anh nói rằng… trên lý thuyết.”
Ren nhấn mạnh cụm từ đó, từng chữ rơi xuống rõ ràng.
“Vậy thì rốt cuộc, anh có nhận được lá cờ đó hay không?”
Giọng cậu không lớn. Nhưng trong không gian vừa trải qua một trận chiến sinh tử, nơi mọi người đã quá quen với việc nghe tiếng kim loại va chạm và tiếng gào thét, sự bình tĩnh ấy lại trở thành thứ áp lực nặng nề nhất.
Ren khẽ quay đầu, ánh mắt lướt qua Kirito. Chỉ một cái gật đầu rất nhẹ, một tín hiệu ngầm, không cần lời giải thích.
“Và nếu,” Ren tiếp tục, giọng đều đều, không công kích, cũng không nhân nhượng,
“anh thực sự đang giữ Flag of Valor… thì theo thỏa thuận ban đầu, đó không phải là vật phẩm thuộc quyền sở hữu tuyệt đối của bất kỳ cá nhân nào.”
Không khí trong phòng căng lên rõ rệt.
Ren chậm rãi nói tiếp, từng câu như được cân nhắc kỹ càng.
“Dĩ nhiên, anh có quyền sử dụng nó. Không ai phủ nhận điều đó. Nhưng việc sử dụng phải được đặt dưới sự giám sát chung.”
Ren ngắt nhịp một đoạn ngắn.
“Hoặc anh có thể chuyển quyền sử dụng lá cờ cho bang hội, hay cho các nhóm chinh phạt khác.”
Lần này, khóe môi Ren nhếch lên rất khẽ, không phải nụ cười, mà là một biểu cảm gần như vô cảm.
“Tất nhiên,” cậu nói, “không ai yêu cầu anh phải giao nó miễn phí.”
“Hai bang hội, hay bất kỳ ai muốn dùng Flag of Valor cho mục đích riêng… đều sẽ phải trả giá tương xứng.”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng nặng nề.
Không phải vì lời đề nghị của Ren quá cứng rắn, mà vì nó quá hợp lý.
Kirito hạ ánh mắt xuống trong giây lát. Asuna hiểu ra trước tiên, đôi mày cô khẽ giãn ra, ánh nhìn chuyển từ cảnh giác sang đánh giá lại toàn bộ tình thế.
Shivata không nói gì, nhưng bàn tay khoanh trước ngực đã siết chặt hơn, như thể đang cân nhắc lại những bước đi tiếp theo của các bang hội.
Kajiro cuối cùng cũng lên tiếng. “Cậu nói đúng, tôi không có giữ lá cờ đó…mặc dù rất muốn…nhưng thật đáng tiếc.”
(Xin chào mọi người, chúc mọi người một năm mới thuận lợi, an khang, vạn sự như ý nha. Đầu năm mặc dù không có nhiều việc quan trọng nhưng lại có nhiều việc lặt vặt khiến mình trễ nải đến tận bây giờ, bắt đầu quay lại với việc viết truyện đây.)