Chương 393: Fuscus the Vacant Colossus.
“Tanker! Tanker đâu rồi?”
“Tôi cần thuốc hồi máu! Ngay lập tức!”
Tiếng gào thét của những đấu sĩ tuyến trên xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi bụi đá và thuốc súng.
Nhóm tấn công nhanh chóng lùi lại, nhường chỗ cho những bước chân nặng nề của đội quân cầm khiên.
Ngay lập tức, một hàng rào thép được nêm chặt, những tấm khiên kim loại khổng lồ dựng lên như một bức tường thành bất khả xâm phạm.
Một tiếng va đập điếc tai vang lên, làn sóng chấn động lan tỏa khắp căn phòng.
Cánh tay bằng đá khổng lồ của con trùm đập mạnh vào hàng phòng ngự.
Tiếng kim loại rít lên ken két, tiếng ủng sắt cày nát mặt sàn cẩm thạch khi các Tanker gồng mình trụ vững trước sức mạnh nghìn cân.
Đã bốn tiếng trôi qua kể từ khi nhóm chinh phạt xuất phát, và trọn vẹn gần ba tiếng đồng hồ họ giằng co sinh tử với con trùm của tầng thứ 5: Fuscus the Vacant Colossus.
Toàn bộ chiến trường lúc này không khác gì một bãi phế tích hỗn độn. Những tảng đá vụn khổng lồ nằm la liệt, vương vãi khắp nơi.
Sàn nhà bằng đá cẩm thạch từng sang trọng là thế, giờ đây chằng chịt những hố sâu và vết nứt đáng sợ.
Nếu quan sát kỹ, người ta sẽ nhận ra những khối đá khổng lồ nằm rải rác kia chính là những bộ phận bị đánh rơi từ thân hình đồ sộ của Colossus.
Phần tay và chân của nó đã bị cắt đứt một cách bất lực sau những đợt tấn công liên hồi từ nhóm của Kirito và đội của Kajiro.
Trên những chi bị lìa ra đó, những khối pha lê tuyệt đẹp, vốn là nguồn năng lượng của tự nhiên bắt đầu tối dần.
Chúng lịm đi như những bóng đèn từng tỏa sáng rực rỡ nay bị ngắt điện, báo hiệu rằng sự sống của thực thể đá khổng lồ này đang đi đến hồi kết.
Đội hình tiền tuyến lúc này vận hành nhịp nhàng như một cỗ máy đã được tra dầu kỹ lưỡng.
Các nhóm liên tục luân chuyển: từng tốp một lùi ra để hồi phục thể lực rồi lại lập tức áp sát, bao vây con trùm khổng lồ từ mọi hướng.
Sự phối hợp chặt chẽ này không để lộ bất kỳ khoảng trống nào đủ lớn cho một đòn phản công chí mạng từ kẻ thù.
Ngay lúc này, Fuscus the Vacant Colossus đã lún sâu vào nửa sau của giai đoạn thứ hai.
Những chuyển động của nó không còn nhanh nhẹn như trước mà trở nên nặng nề, cục mịch hơn.
Tuy nhiên, mỗi cú nện tay hay bước chân của nó đều mang theo một sức ép kinh người, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội như muốn nứt toác.
Thanh máu của Colossus giờ đây chỉ còn lại một vạch cuối cùng, đỏ rực và mỏng manh như một sợi chỉ.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mọi thứ dường như đã diễn ra thuận lợi hơn dự tính ban đầu.
Nhóm của Kajiro và Rin đã liên tục lập công với những đòn đánh chính xác đến kinh ngạc, dồn thẳng hỏa lực vào ba điểm yếu cố định đã được xác định từ trước.
Dưới sức ép đó, từng chi thể bằng đá khổng lồ của con trùm lần lượt nứt vỡ, đổ sụp xuống mặt sàn trong tiếng rầm rầm chấn động, tạo tiền đề cho toàn đội dồn sát thương tổng lực.
Ngay sau đó là màn phối hợp đỉnh cao của Kirito và Asuna. Với tốc độ và sự ăn ý gần như hoàn hảo, hai người bọn họ đã phá hủy nốt điểm yếu trên chi cuối cùng còn sót lại, buộc Colossus phải gầm lên một tiếng vang vọng khắp căn phòng và chuyển hẳn sang giai đoạn chiến đấu thứ hai.
Khoảnh khắc chuyển giao ấy khiến không ít người chơi vẫn còn cảm thấy rùng mình khi nhớ lại lần đầu tiên họ bước vào phòng Boss.
Lúc đó, cả đội đã suýt bị vây chết trong một “chiếc hộp” kín đầy tuyệt vọng, khi con trùm hòa làm một với chính kiến trúc của căn phòng, chỉ vươn những cánh tay và bàn chân đá khổng lồ từ các bức tường để nghiền nát bất cứ kẻ nào đứng quá gần.
Nhưng giờ đây, cục diện đã thay đổi. Khi bước sang giai đoạn hai, Fuscus đã hiện ra cơ thể thật sự của nó.
Không còn những đòn đánh bất ngờ, mơ hồ từ mọi phía của bức tường, nhưng đổi lại, độ khó đã tăng lên theo một cách khác.
Trước mắt họ chỉ còn hai điểm yếu lộ rõ: một viên pha lê rực sáng trên đỉnh đầu và một khối pha lê khác gắn sâu trong lồng ngực đá.
Dẫu hình thể của nó lúc này đã thu nhỏ lại so với sự đồ sộ ban đầu, thì một con Golem bằng đá cao gần bốn mét vẫn là một sự hiện diện đầy áp đảo.
Cái bóng của nó bao trùm lấy những chiến binh đứng dưới chân, đủ sức khiến bất kỳ ai, dù là những người chơi dũng cảm nhất, cũng phải cảm thấy cổ họng khô khốc khi buộc phải ngước nhìn lên thực thể khổng lồ ấy.
“Tất cả…đánh vào chân nó! Ngay lập tức!”
Tiếng hét của Liten xé toạc bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt bên trong phòng Boss. Đó không phải là một mệnh lệnh vang lên từ phía sau hàng ngũ an toàn; cô lao thẳng lên vị trí tiền tuyến như một mũi tên.
Một tay Liten ghì chặt chiếc khiên thép vốn đã móp méo và biến dạng sau hàng chục cú nện, tay còn lại dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào chiếc chùy kim loại.
Cô xoay người, vung vũ khí theo một quỹ đạo thấp, tàn nhẫn và đầy uy lực. Cú đánh giáng xuống chân con Golem như một nhát búa tạ của vị thần rèn, tạo ra một chấn động lan tỏa dưới mặt đất.
Bộ giáp trên người Liten lúc này chẳng còn chỗ nào lành lặn. Những vết lõm sâu hoắm, những vết xước dài chồng chéo lên nhau từ bả vai xuống tận ống chân.
Từ đầu trận đấu đến giờ, nếu nói về việc gánh chịu sát thương, đội của cô chỉ đứng sau nhóm Tanker chuyên dụng của Agil. Sự hy sinh đó hiện rõ mồn một trên từng tấm thép rạn vỡ mà cô đang khoác trên mình.
Không cần thêm một lời thúc giục nào nữa.
Nhìn thấy thủ lĩnh của mình xả thân, những người chơi khác đồng loạt chuyển hướng tấn công.
Hàng chục kỹ năng (Sword Skills) được kích hoạt gần như cùng một lúc, biến bóng tối của căn phòng thành một đại tiệc ánh sáng với đủ loại sắc màu rực rỡ.
Những luồng sáng ấy lao vun vút, dội thẳng vào phần chân đang nghiêng ngả của Colossus với sức công phá khủng khiếp. Mặt đất dưới chân con trùm rung lên bần bật trước áp lực dồn dập không ngừng nghỉ.
Rồi…một âm thanh kinh hoàng vang lên.
Tiếng đá vỡ nát khô khốc và chói tai khiến sống lưng của bất kỳ ai có mặt cũng phải lạnh buốt.
Cơ thể đồ sộ của Fuscus chao đảo dữ dội. Trọng tâm của nó hoàn toàn biến mất.
Nó đang đổ xuống, một sự sụp đổ của một tòa tháp bằng đá. Trong một nỗ lực sinh tồn cuối cùng, hai cánh tay đá khổng lồ của nó vội vã chống xuống sàn, móng ngón tay đá cắm sâu vào mặt cẩm thạch, tạo nên những hố lõm lớn và những vết cày dài.
Đó là hình ảnh của một con quái vật đang tuyệt vọng bám víu lấy thế giới trước khi bị khuất phục.
Khoảnh khắc đó chính là tín hiệu cho cuộc tổng công kích cuối cùng.
Đội hình gây sát thương chính (Dealer) dồn lên như một làn sóng thủy triều không thể ngăn cản. Gần như toàn bộ 40 thành viên của nhóm chinh phạt cùng lúc đổ dồn sự căm hận và hy vọng vào một hướng duy nhất.
Mọi lưỡi kiếm tỏa sáng, mọi đòn đánh nặng nề, mọi kỹ năng mạnh nhất mà họ tích lũy được, tất cả đều nhắm thẳng vào hai mục tiêu duy nhất, viên pha lê rực lửa trên đỉnh đầu và khối lõi năng lượng đang đập những nhịp yếu ớt sâu bên trong lồng ngực đá của con trùm.
Trong bầu không khí vỡ òa của cuộc tổng tấn công, khi cơ thể khổng lồ của Fuscus đổ sụp xuống, hai bóng người đột ngột bứt phá khỏi đám đông với tốc độ kinh ngạc.
Đó là lúc Kajiro và Rin thực hiện nhiệm vụ quan trọng nhất: trực tiếp phá hủy lõi năng lượng của con trùm.
Kajiro không chọn cách lao vào xối xả. Anh khẽ hạ thấp trọng tâm, một tay đặt lên bao kiếm, tay kia nắm chặt chuôi chiếc Katana đang bắt đầu tỏa ra luồng sáng xanh thẫm đầy áp lực.
Giữa chiến trường hỗn loạn, dường như có một khoảng lặng chết chóc bao quanh anh.
Khi khoảng cách vừa đủ, Kajiro đạp mạnh chân, biến mình thành một vệt sáng lướt đi trên mặt sàn cẩm thạch.
“[Tsujikaze] … Gió lốc!”
Lưỡi Katana rút ra khỏi bao nhanh đến mức chỉ còn thấy một vòng cung ánh sáng tuyệt mỹ vẽ lên không trung.
Không chỉ là một nhát chém, nó mang theo áp lực gió cực lớn dồn thẳng vào khối pha lê gắn sâu trong lồng ngực đá của Colossus.
Một tiếng “Xoẹt” sắc lẹm vang lên, thanh Katana của Kajiro xuyên thấu qua lớp đá bảo vệ cứng nhất, để lại một vết cắt mượt mà nhưng sâu hoắm ngay tâm điểm của lõi năng lượng.
Những tia lửa điện ma thuật bắn ra từ vết chém, báo hiệu cấu trúc bên trong của con trùm đã bị tổn hại nghiêm trọng.
Cùng lúc đó, Rin lợi dụng chính cánh tay đá đang chống dưới sàn của Colossus làm bàn đạp. Cô di chuyển như một vệt bóng mờ, không một tiếng động.
Không chọn cách đối đầu trực diện đầy uy lực như Kajiro, Rin tận dụng sự linh hoạt tuyệt đối để chạy dọc theo bả vai con trùm, nhắm thẳng vào viên pha lê trên đỉnh đầu.
Thanh Ashen Edge trên tay cô rực lên những tia chớp xanh tím.
“[Starfury Blink]!”
Trong chớp mắt, Rin tung ra liên tiếp tám nhát chém nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
Mỗi đường kiếm vẽ lên không trung một hình ngôi sao tám cánh bao trùm lấy mục tiêu.
Những tiếng “Keng! Keng! Keng!” vang lên liên hồi như một bản nhạc dồn dập của tử thần.
Nhát chém cuối cùng kết thúc bằng một cú đâm xuyên tâm, khiến viên pha lê trên đầu Fuscus nứt toác, ánh sáng rực rỡ của nó đột ngột chuyển sang màu xám tro rồi lịm hẳn.
Sự phối hợp giữa một bên là nhát chém “nhất kích tất sát” từ thanh Katana của Kajiro và một bên là chuỗi combo tốc độ cao của Rin đã tạo thành một gọng kìm hoàn hảo.
Con Colossus khổng lồ gầm lên tiếng gầm cuối cùng.
Âm thanh ấy không chói tai hay tuyệt vọng như con dã thú đến đường cùng, mà trầm đục và nặng nề, tựa như tiếng một ngọn núi cổ đại sụp đổ từ bên trong.
Đó không phải là tiếng gào của sự phẫn nộ hay dữ dội, mà là thanh âm của sự chấm dứt không thể đảo ngược, hơi thở cuối cùng của một thực thể đã đứng vững qua bao thiên niên kỷ nay chính thức tan biến.
Ngay khi hai lõi năng lượng cuối cùng vỡ vụn dưới lưỡi kiếm của nhóm chinh phạt, quy tắc của trận chiến đột ngột đổi chiều.
Lớp phòng hộ kiên cố nhất hoàn toàn sụp đổ, khiến mọi sát thương dội vào cơ thể đá của Colossus đều tăng vọt gấp ba lần.
Thanh HP, vốn đã run rẩy ở rìa cuối cùng, bị xé toạc không thương tiếc, tụt thẳng xuống đáy như một sợi dây đàn bị cắt đứt giữa chừng.
Thân thể đồ sộ của nó khựng lại giữa không trung trong một nhịp thở chết chóc, rồi bắt đầu đổ sụp xuống mặt đất.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó không còn là đá, cũng chẳng còn là con quái vật đáng sợ đã giam cầm họ suốt ba giờ qua.
Chỉ còn hàng vạn dải pixel đủ màu sắc vỡ ra từ khối thân hình đồ sộ, tan rã thành từng mảng lớn nhỏ.
chúng lấp lánh, bay lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của phòng Boss, nhảy múa một vũ điệu cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn vào hư không, tựa như tro tàn của một tượng đài vĩ đại vừa bị lịch sử xóa tên khỏi dòng thời gian.