Chương 392: Khi Quá Khứ Bước Song Song.
Suốt cả quá trình phân chia đội hình, ánh mắt của Rin gần như không rời khỏi Kajiro.
Không phải tò mò, mà là cô cảm thấy thực sự khó chịu, một cảm giác âm ỉ len lên từng chút một.
Cô không hiểu nổi vì sao anh ta có thể thản nhiên gật đầu nhận một nhiệm vụ như thế, một nhiệm vụ đặt cả đội vào ranh giới sinh tử, mà thậm chí còn chưa buồn quay sang hỏi ý kiến bất kỳ ai.
Dù biết rằng, bản thân không có nhiều tiếng nói trong đội ngũ, Miya chắc chắn sẽ ủng hộ Kajiro một cách mù quáng, còn Towa gần như không có chính kiến của bản thân.
Rin định nói điều gì đó, nhưng ắt hẳn cũng sẽ như mọi lần, tất cả sẽ lại cãi nhau và mọi thứ sẽ chẳng đi đến đầu vào đâu.
Cô muốn chịu trách nhiệm cho những người chơi mà mình đang dẫn dắt, ít nhất… Rin nên làm điều gì đó, dù cho đội nhóm chinh phạt boss này chỉ được dựng lên một cách tạm thời.
Nhưng chỉ cần lướt qua ánh nhìn của Kajiro, ánh nhìn tưởng như điềm đạm, nhưng ẩn dưới đó là những toan tính cá nhân quen thuộc.
Rin đã hiểu ra. Không phải trách nhiệm. Không phải tinh thần đồng đội. Thứ anh ta đang nhắm tới là phần thưởng từ đòn kết liễu.
Nhiệm vụ tấn công trực tiếp vào điểm yếu của con trùm đồng nghĩa với tỷ lệ đóng góp cao hơn.
Cao hơn nghĩa là cơ hội tung đòn kết liễu lớn hơn. Và kết liễu Boss Tầng… đồng nghĩa với danh tiếng, với quyền lực mềm trên Tiền Tuyến, với những vật phẩm mà người khác chỉ có thể nghe tên qua lời đồn.
Rin biết rất rõ, với một kẻ mang tham vọng âm thầm nhưng sắc lạnh như Kajiro, mục tiêu thật sự của anh ta rất có thể là “Flag of Valor” vật phẩm đã được nhắc đến trong cuộc họp, cũng chính là nguyên nhân sâu xa khiến chiến dịch chinh phạt này được thúc đẩy gấp gáp đến vậy.
Một lá cờ đủ sức trở thành biểu tượng. Đủ để quy tụ người chơi. Đủ để dựng nên một bang hội mới dưới cái tên của chính mình.
Mọi thứ khớp lại một cách khó chịu đến hoàn hảo.
Rin siết nhẹ các ngón tay, cảm giác kim loại lạnh từ găng tay lan vào da.
Nếu nói rằng cô không hứng thú với phần thưởng hàng đầu, không bị hấp dẫn bởi viễn cảnh trở nên mạnh hơn, nhanh hơn…thì đó chỉ là tự lừa dối. Trong thế giới này, sức mạnh luôn đi kèm với cơ hội sống sót.
Vì vậy, Rin không nói gì.
Cô chấp nhận nhiệm vụ.
…..
Cuộc họp kéo dài đến mức gần như không một ai còn đủ tỉnh táo để nhận ra thời gian đã trôi qua từ lúc nào.
Những con số, sơ đồ, và giả thuyết chiến thuật chồng chéo lên nhau, bào mòn sự tập trung từng chút một, cho đến khi một người vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, và nhận ra bầu trời đã đổi màu.
Bên ngoài quán rượu, những ngọn đèn ma thuật yếu ớt đã được thắp lên từ lúc nào, ánh sáng nhạt màu xanh lam lay động trong làn sương mỏng lạnh lẽo phủ kín con đường đá.
Không khí đêm mang theo hơi ẩm và cái lạnh len lỏi qua từng khe cửa, khiến ai nấy đều chợt hiểu ra một điều muộn màng: họ đã tiêu tốn nhiều thời gian hơn dự kiến cho cuộc họp này.
Sự bận rộn lập tức lan ra như một phản xạ dây chuyền. Người chơi lần lượt đứng dậy, kiểm tra lại giáp trụ, vũ khí, đếm nhanh số lượng vật phẩm hồi phục còn lại trong túi đồ.
Những bữa ăn qua loa được gọi thêm, chỉ đủ để lót dạ, không ai còn tâm trí thưởng thức hương vị. Đây không phải là bữa tối; đó là sự chuẩn bị cho một canh bạc sinh tử.
Ba mươi phút sau, vào khoảng 21 giờ 20 phút, tối ngày mùng 4 tháng 1, đội hình chinh phạt chính thức xuất phát, lặng lẽ rời khỏi quán rượu để tiến về phía mê cung tầng năm.
Thời gian không đứng về phía họ. Chính vì vậy, toàn bộ chiến dịch được hai bang hội lớn cùng cộng đồng người chơi Tiền Tuyến ngầm đồng thuận giữ bí mật tuyệt đối.
Không thông báo. Không phô trương. Chỉ có những người được chọn mới biết và tham gia.
Song song với đó, hai bang hội cũng đã âm thầm vạch ra mốc thời gian chinh phạt con trùm của riêng mình, một phương án dự phòng lạnh lùng nhưng cần thiết.
Nếu mọi thứ không diễn ra theo kế hoạch, họ sẽ hành động vào rạng sáng ngày mai.
Trong làn sương đêm đặc quánh, đoàn người bắt đầu di chuyển.
Không ai nói thêm lời nào.
Bởi ai cũng hiểu, từ khoảnh khắc này trở đi, mỗi bước chân đều đang tiến gần hơn đến ranh giới giữa chiến thắng… và mất mát.
May mắn thay, đoàn chinh phạt đã rút ngắn được một khoảng thời gian đáng kể nhờ Argo dẫn đường.
Con buôn thông tin di chuyển phía trước với dáng vẻ nhàn nhã quen thuộc, nhưng mỗi khúc rẽ cô chọn đều chính xác đến lạnh người.
Nhờ những dữ liệu tích lũy từ vô số lần thăm dò, Argo dẫn họ vào một lối đi phụ bị che khuất sau những mảng đá nứt và địa hình gãy khúc, một con đường tắt ít người biết đến, cho phép cả đoàn bỏ qua năm tầng đầu của mê cung chỉ trong một quãng leo ngắn nhưng dốc đứng.
Khi đặt chân lên bệ bậc thang dẫn đến tầng thứ 5 của mê cung, không ai cần phải nói ra, nhưng tất cả đều cảm nhận rõ nhịp tim mình tăng lên.
Từ đây, chỉ còn năm tầng nữa.
Năm tầng cuối cùng ngăn cách họ với phòng của con trùm.
Mê cung tầng năm mở ra trước mắt với những hành lang đá cổ xếp chồng lên nhau, ánh sáng mờ đục từ các tinh thạch gắn trên tường phản chiếu lên hàng chục bộ giáp đang lặng lẽ tiến bước.
Lũ quái vật canh giữ bên trong, những sinh thể đá, thú lai kim loại, hay các hình hài méo mó sinh ra từ hư không, gần như không kịp phản ứng.
Chúng vừa mới hiện hình, thanh máu còn chưa kịp ổn định, thì đã bị cuốn phăng bởi làn sóng kỹ năng ập tới từ gần năm mươi người chơi.
Kiếm quang xé gió, kỹ năng va chạm dồn dập, tiếng thép chạm đá vang lên rồi tắt lịm chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Đây không òn là một nhóm săn quái.
Đây là một cỗ máy chinh phạt được tổ chức hoàn chỉnh, vận hành trơn tru đến đáng sợ.
Và trong khi đoàn người tiếp tục tiến sâu hơn vào lòng mê cung, một sự thật âm thầm hiện rõ trong tâm trí tất cả:
những thứ họ vừa càn quét… chỉ là phần rìa.
Thứ đang chờ đợi ở phía trước, Fuscus the Vacant Colossus, sẽ không sụp đổ dễ dàng như thế.
Suốt chặng đường di chuyển, không rõ là vô tình hay có chủ ý, Kirito luôn giữ vị trí phía sau cùng của đội hình.
Cậu không vội vàng, cũng không thúc ép nhịp tiến quân, chỉ lặng lẽ quan sát từng chuyển động phía trước, như một cái bóng bám sát đoàn người.
Ở vị trí đó, Kirito có thể nhìn thấy tất cả, cả lưng đồng đội lẫn những khoảng hở có thể trở thành sai lầm chết người.
Có lẽ, sự cảnh giác ấy là điều không thể tránh khỏi. Kirito không phải người có toàn quyền quyết định ai được tham gia cuộc chinh phạt này.
Quá nhiều cá nhân, quá nhiều mục đích khác nhau bị nén lại trong cùng một đội hình. Và trong một trò chơi tử thần, chỉ cần một kẻ có động cơ lệch nhịp… hậu quả sẽ không dành riêng cho hắn.
Những người mà Kirito dành sự tin tưởng nhiều nhất vẫn là các gương mặt quen thuộc từ hai bang hội lớn.
Shivata là một trong số đó, một người đã cùng cậu chiến đấu từ những ngày đầu, từng đổ máu, từng lùi bước và tiến lên cùng nhau.
Hafner cũng vậy. Cả hai đều là những người không cần phải che giấu thân phận hay mục đích, họ đứng ở tiền tuyến bằng chính năng lực của mình, không mưu mẹo, không úp mở.
Lần đầu Shivata giới thiệu Liten, Kirito đã không giấu được chút do dự.
Một người chơi khoác giáp kín bưng, mang theo khí chất lạnh lẽo và kỷ luật quá mức cần thiết, đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải dè chừng.
Nhưng đó là Liten do Shivata đích thân bảo chứng. Và với Kirito, lời bảo chứng ấy vẫn còn giá trị.
Trái lại, ánh mắt của Kirito thường vô thức dừng lại lâu hơn ở Okotan.
Không phải vì người kia yếu, ngược lại. Okotan quá trơn tru. Cách anh ta di chuyển, cách đứng trong đội hình, cả cách Okotan tránh giao tiếp trực diện… tất cả…nếu để riêng từng cái ra, sẽ không có ai cảm thấy nghi ngờ.
Nhưng nếu tất cả điều đó đều hội tụ lại một điểm đáng ngờ….
Một kẻ như thế, nếu không phải cực kỳ cẩn trọng, thì là đang che giấu điều gì đó.
Kirito không vội kết luận. Chưa phải lúc.
Nhưng trong lúc bước đi giữa mê cung lạnh lẽo ấy, một ý nghĩ khác lặng lẽ chen vào dòng cảnh giác thường trực của cậu.
Kirito nhớ lại thái độ của Ren khi lần đầu tiếp xúc với Liten và những gương mặt mới.
Sự đề phòng đó không ồn ào, không lộ liễu, nhưng sắc bén và nhất quán, giống như một bản năng đã được mài giũa quá lâu. Ban đầu, Kirito không thấy có gì bất thường.
Ren vốn dĩ luôn như vậy, từ ngày đầu cả hai gặp nhau: kín kẽ, giữ khoảng cách, và không bao giờ tin ai chỉ bằng lời nói.
Thế nhưng… có một chi tiết khiến Kirito khó lòng bỏ qua.
Ren đã nói rằng hoàn cảnh của cậu lúc này “giống với Kirito”.
Một câu nói tưởng chừng đơn giản, nhưng càng nghĩ, càng thấy nặng. Giống…ở điểm nào? Là bị theo dõi? Bị nhắm đến? Hay là đang đứng giữa một vòng xoáy mà chỉ cần lộ ra sơ hở, mọi thứ sẽ sụp đổ?
‘Có lẽ Ren cũng đã bị những kẻ đó để mắt tới…’ Kirito thầm nghĩ, bước chân vẫn đều nhưng nhịp thở chậm lại. ‘Nhưng nếu vậy… vì lý do gì? Và từ bao giờ? Hay là… còn có điều gì khác mà mình chưa nhìn thấy?’
Dòng suy nghĩ lan man ấy khiến Kirito vô thức liếc sang bên cạnh.
Ren đang đi song song với cậu, im lặng như một cái bóng kéo dài. Lớp mũ giáp onyx đen tuyền che kín khuôn mặt, nuốt trọn mọi ánh sáng, không để lộ dù chỉ một biểu cảm nhỏ nhất.
Kirito không thể nhìn thấy gương mặt ấy.
Nhưng cậu biết.
Từ nhịp bước, từ sự im lặng nặng nề ấy, Kirito biết Ren cũng đang suy nghĩ. Và những suy nghĩ đó, có lẽ, không hề nhẹ hơn của cậu.
Quả đúng như vậy.
Ren cũng đang bị cuốn sâu vào một cơn lũ cảm xúc âm ỉ, nặng nề đến mức từng nhịp thở đều trở nên khó kiểm soát.
Cậu không ngờ tới điều này…
Hoặc có lẽ….ở một góc rất sâu trong lòng…cậu đã đoán trước được. Dù sao thì, đó cũng chính là một trong những lý do khiến Ren bước chân vào trò chơi tử thần này ngay từ đầu.
Không phải vì vinh quang. Không phải vì sức mạnh. Mà vì có những thứ, dù trốn đến đâu, sớm muộn…chúng cũng sẽ tìm được cách đứng chắn ngay trước mặt.
Ánh mắt màu lam ngọc của Ren hướng thẳng về phía trước. Không dao động. Không né tránh.
Ở đó, giữa đội hình đang di chuyển đều đặn trong mê cung, là một bóng lưng quen thuộc, một sự hiện diện mà cậu vừa khao khát được đối diện, vừa muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.