Chương 391: Đội Hình.
Mọi ánh mắt trong quán rượu lúc này đều dồn cả về một hướng, như bị hút chặt vào cái bóng đen thẫm đang đứng sừng sững bên cạnh bàn chính.
Ren không nói gì, không cử động, nhưng sự hiện diện của cậu lại nổi bật đến mức không ai có thể làm ngơ.
Giữa bầu không khí đặc quánh bởi những con số chiến thuật, những phép tính tiêu hao, và nỗi lo lắng mơ hồ về một “cuộc chiến kéo dài đến kiệt quệ”.
Ren xuất hiện như một luồng khí lạnh lặng lẽ tràn vào căn phòng, lạnh lẽo và xa cách, nhưng kỳ lạ thay, lại mang đến một cảm giác an tâm gần như tuyệt đối.
Ánh đèn vàng nhạt trong quán rượu lười biếng trượt qua bộ giáp Onyx, nhưng thay vì phản chiếu, lớp kim loại đen bóng ấy dường như nuốt trọn lấy ánh sáng.
Bộ giáp không mang dáng vẻ thô kệch hay nặng nề của những kỵ sĩ tiền tuyến thường thấy.
Ngược lại, nó mảnh mai, tinh gọn đến đáng ngạc nhiên, ôm sát lấy cơ thể Ren như một lớp da thứ hai.
Những phiến kim loại được ghép nối chính xác, bám chặt vào từng khớp nối, từng chuyển động tiềm ẩn, tạo nên một hình thể vừa linh hoạt vừa mang cảm giác bất khả xâm phạm, như thể mọi đòn đánh hướng về cậu đều sẽ bị trượt đi trong vô vọng.
Đứng dưới ánh sáng mờ ảo ấy, Ren trông không hẳn là một con người, mà giống như một vết cắt tối màu giữa hiện thực, một tồn tại nửa thực nửa hư, im lặng nhưng đầy sức nặng.
Chính vẻ bí ẩn, xa cách ấy, kết hợp với áp lực vô hình tỏa ra từ cậu, đã vô tình lấp đầy khoảng trống hoang mang trong lòng những người chơi xung quanh.
Họ nhìn Ren, và thay vì thấy một kẻ lạ mặt khoác giáp đen, họ nhìn thấy một chiến thần câm lặng, một trụ cột đứng yên giữa cơn sóng bất định.
Vài người từng quen biết với Ren từ trước khẽ nhận ra cậu qua ngữ điệu trầm ổn và chất giọng không lẫn vào đâu được.
Những lời thì thầm dần tắt hẳn. Tất cả ánh mắt đều tập trung, chờ đợi. Nhân tố bất ngờ ấy, cuối cùng chuẩn bị lên tiếng.
Ren cất tiếng, trầm và đều, không cao giọng nhưng đủ để cắt ngang mọi tạp âm trong quán rượu.
“Không cần phải lập riêng một đội chỉ để lao vào điểm yếu của mục tiêu.”
Câu nói vang ra, dứt khoát, không mang theo ý xin ý kiến.
“Cách đó chỉ làm lực lượng bị xé nhỏ một cách vô nghĩa. Dồn quá nhiều người vào cùng một điểm…” cậu ngừng nửa nhịp, “…là tự biến đội hình thành một khối mục tiêu hoàn hảo.
Chỉ cần một sai lầm rất nhỏ, toàn bộ nhịp phối hợp sẽ sụp đổ. Và cái giá cho điều đó có thể khiến cho cuộc tấn công này thất bại…nặng nề hơn là mạng sống của người khác.”
Sự im lặng tràn xuống căn phòng.
Sau lớp mặt nạ thép tối màu, ánh nhìn của Ren lướt chậm qua từng gương mặt, những người chơi đã quen với chiến trường, với cái chết, rồi ánh mắt đó trượt qua Rin và nhóm của cô, lạnh lẽo và xa lạ, như thể họ chưa từng đứng chung một phía.
Khi Ren tiếp lời, giọng cậu hạ thấp hơn, mang theo âm sắc hơi khàn đặc ở cổ.
“Phần việc xuyên thủng lớp giáp đá dày hơn một mét kia…”
“…nên để cho những người chơi có đủ sự linh hoạt, và có khả năng thích nghi và ứng biến kịp thời với những tình huống bất ngờ sẽ phát sinh.”
Rin đứng từ xa, nhìn bóng dáng ấy như nuốt trọn lấy một phần ánh sáng vàng nhạt trong quán rượu.
Bộ giáp Onyx không chỉ che kín cơ thể Ren, mà còn che lấp cả ranh giới giữa một người chơi và một biểu tượng.
Cô cảm nhận rất rõ sự dịch chuyển trong bầu không khí. Sự hoài nghi ban đầu, những ánh mắt dò xét, những cái nhíu mày thầm lặng, đã âm thầm tan ra, nhường chỗ cho một thứ khác nặng nề hơn: chờ đợi.
Không ai lên tiếng, nhưng tất cả đều đang đợi cậu nói tiếp.
Ở thời điểm này, một câu nói từ người chơi trong bộ giáp Onyx kia không còn là ý kiến cá nhân nữa. Nó mang trọng lượng của một mệnh lệnh.
Một mệnh lệnh có sức nặng ngang hàng, thậm chí lấn át, những thủ lĩnh của các đại bang hội.
“Khoan đã… tôi có điều thắc mắc.”
Giọng nói cất lên không lớn, nhưng đủ sắc bén để rạch ngang bầu không khí đang đông cứng lại vì chờ đợi.
Một nhịp lặng rơi xuống quán rượu, như thể ai đó vừa chặn đứng dòng chảy vừa được thiết lập.
Vài ánh mắt khẽ dao động. Có người quay đầu lại, có người cau mày, và cũng có kẻ tỏ ra khó chịu vì sự gián đoạn không đúng lúc.
Trong khoảnh khắc ấy, Ren vẫn đứng yên. Không quay đầu ngay. Không phản ứng vội vàng. Chỉ có lớp giáp Onyx tối sẫm khẽ bắt lấy ánh đèn, phản chiếu một đường sáng mờ lạnh lẽo.
Rin nhận ra giọng nói đó. Cô không cần nhìn cũng biết. Nó đến từ chính thành viên trong nhóm của cô, không ai khác ngoài Kajiro.
Ren chậm rãi xoay người.
Chuyển động của cậu gọn gàng, tiết kiệm đến mức gần như vô cảm, như thể mỗi góc xoay đều đã được tính toán từ trước.
Ánh mắt sau lớp mũ giáp Onyx hướng thẳng về phía người vừa lên tiếng, không dò hỏi, không thách thức, chỉ là một sự chú ý tuyệt đối, ép đối phương phải tiếp tục nếu không muốn bị chính sự im lặng ấy nuốt chửng.
Kajiro khẽ nhíu mày.
Thái độ thong dong đó… không phải là bình tĩnh. Nó giống một kiểu đứng trên cao nhìn xuống, khiến trong lòng anh ta dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ, như thể bị thách thức dù chẳng có lời nào được thốt ra.
“Cậu vừa nói đến ‘những người đủ linh hoạt và có thể xoay xở độc lập’”
Kajiro tiếp lời, giọng nói lần này pha lẫn sự khó chịu rõ rệt, nhưng vẫn khoác lên một lớp tự tin vừa đủ để không tỏ ra nóng nảy.
“Vậy tiêu chuẩn là gì? Và nếu họ bị kẹt lại khi phản chấn kích hoạt thì sao?”
Một câu hỏi hợp lý.
Một câu hỏi mà rất nhiều người trong quán đã nghĩ đến, nhưng chỉ có một người đủ can đảm hoặc đủ tự tin để ném nó thẳng lên bàn.
Rin khẽ siết tay.
Nhịp tim cô lệch đi một nhịp rất nhỏ, nhưng đủ để gây khó chịu. Một cảm giác quen thuộc trườn dọc sống lưng, như khi một điều tồi tệ đang âm thầm tiến lại, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Ren không trả lời ngay.
Khoảng lặng kéo dài vài giây, nhưng không hề mang dáng dấp của sự do dự. Nó giống hệt khoảnh khắc lưỡi kiếm dừng lại trên không, chưa chém xuống, nhưng đã khóa chặt mục tiêu.
Rồi cậu lên tiếng.
“Vậy anh đủ tự tin để làm điều đó chứ?”
Giọng Ren trầm, đều, không cao hơn trước, nhưng sắc lạnh hơn một bậc.
Cậu nghe rất rõ mùi vị của sự thách thức trong lời nói của đối phương, và cả sự tự tin có phần dư thừa, thứ thường chỉ xuất hiện khi người ta tin rằng mình ‘có cơ sở’ để kiêu ngạo.
Ren không phủ nhận điều đó.
Cậu đã quan sát đủ lâu. Đội hình của Kajiro không yếu, thậm chí còn rất mạnh. Nếu họ thực sự đứng ra đảm nhận nhiệm vụ tấn công điểm yếu, thì gánh nặng ấy không nhất thiết phải đặt lên vai cậu.
Ý nghĩ đó khiến Ren khẽ thở ra một hơi dài, gần như không thể nhận ra. Ban đầu, cậu đã chuẩn bị tinh thần sẽ tự mình nhận lấy vai trò đó nếu không có ai đứng ra. Nhưng hiện tại… có lẽ không cần nữa.
Ren nghiêng đầu rất nhẹ, ra hiệu cho cuộc họp tiếp tục.
Rồi cậu ngồi xuống.
Không thêm lời giải thích.
Không để tâm đến phản ứng của đối phương.
Lớp giáp Onyx chìm lại vào bóng tối, như thể Ren chưa từng đứng lên, nhưng dư âm từ lời nói của cậu vẫn treo lơ lửng trong không khí, sắc bén và khó chịu, chờ xem ai sẽ là người thực sự dám bước tới để chứng minh sự tự tin của mình.
Cuộc họp chiến thuật tiếp tục kéo dài trong một bầu không khí căng như dây đàn.
Sự tập trung được siết chặt đến mức từng nhịp thở trong quán rượu dường như cũng mang theo sức nặng của trách nhiệm.
Sau nhiều giờ mổ xẻ, tranh luận và tinh chỉnh từng chi tiết nhỏ nhất, một đội hình chinh phạt cuối cùng cũng được xác lập, hơn bốn mươi người chơi, chia thành mười tổ đội phối hợp, mỗi vị trí đều mang một vai trò không thể thay thế.
Ở tuyến đầu, hai đội do Agil trực tiếp chỉ huy được đặt vào vị trí nguy hiểm nhất.
Những tấm khiên lớn dựng lên như tường thành di động, lớp giáp dày nặng nề phủ kín thân thể họ.
Đây sẽ là mũi chịu đòn chính, gánh lấy toàn bộ cơn thịnh nộ của Fuscus, khóa cứng chuyển động của con trùm, và tạo ra một vùng an toàn mong manh cho những người đứng phía sau.
Lực lượng tấn công chủ lực được chia đều cho hai bang hội lớn.
Hai đội đầu tiên dưới quyền Shivata và Hafner, những cựu binh dày dạn của Dragon Knights Brigade, mang theo phong thái cứng rắn và áp lực của kỷ luật thép.
Hai đội còn lại do Liten và Okotan chỉ huy, đại diện cho ALS, ít phô trương hơn, nhưng nổi tiếng với sự chính xác và khả năng duy trì đội hình ngay cả trong những tình huống tồi tệ nhất.
Bốn đội này sẽ là lưỡi dao mài mòn con trùm từng chút một, kiên trì, bền bỉ, không nóng vội.
Ở phía sau và hai bên sườn, hai đội được coi là linh hoạt nhất của toàn bộ chiến dịch âm thầm vào vị trí.
Nhóm của Kirito nằm trong số đó, một tổ hợp khiến không ít người chơi phải liếc nhìn thêm lần nữa. Asuna, Yuna, Nautilus… và Ren.
Những cái tên không cần giới thiệu dài dòng. Nhiệm vụ của họ không bị trói chặt vào một kịch bản duy nhất; họ tồn tại để vá lỗ hổng, xoay chuyển tình thế, và bước vào những khoảng trống nơi kế hoạch bắt đầu rạn nứt.
Cuối cùng, hai đội còn lại được giao cho Kajiro và Rin chỉ huy. Họ đi cùng năm đến sáu người chơi tự do, những người không thuộc về bất kỳ bang hội lớn nào, nhưng đủ giỏi để sống sót trên Tiền Tuyến bằng chính năng lực của mình.
Đây không phải những đội được kỳ vọng sẽ trụ vững lâu dài trong giao tranh trực diện.
Vai trò của họ tinh tế và nguy hiểm hơn: quan sát, chờ đợi, kiên nhẫn lần theo từng chuyển động nhỏ nhất của Fuscus để tìm ra khe hở hiếm hoi giữa lớp đá dày vô cảm.
Khi thời cơ xuất hiện, toàn bộ hỏa lực của họ sẽ dồn vào điểm yếu chí mạng, một đòn đánh không cho phép sai lầm, với mục tiêu duy nhất: kết thúc trận chiến trước khi cuộc tiêu hao nghiền nát ý chí của tất cả.