Chương 389: Hồi Ức Của Một Bản Ngã Lưu Lạc.
Miya khẽ nhếch môi, một chuyển động nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra, tưởng chừng chỉ là điều chỉnh lại nét mặt. Nhưng Rin thấy rõ mồn một.
Cái nhếch môi ấy mang theo một sự thỏa mãn rất khó chịu, gần như là độc địa… như thể Miya vừa xác nhận được điều mà cô ta luôn khao khát, Kajiro không còn đứng về phía Rin nữa.
Không còn cái ánh nhìn ấm áp xưa cũ.
Không còn sự nghiêng mình vô thức bảo vệ.
Không còn bất kỳ dấu vết nào cho thấy anh từng là một phần thuộc về Rin.
Thay vào đó, Kajiro chỉ lạnh lùng quan sát rồi ngoảnh đi, và Miya xem hành động đó như một chiến thắng âm thầm, quyết định, một minh chứng rằng cuối cùng anh cũng đã hoàn toàn ngả về phía cô.
Nụ nhếch mép của Miya vì thế càng rõ hơn, mang màu sắc sở hữu trắng trợn. Như thể cô ta vừa giành được một món đồ mà mình luôn khao khát nhưng trước giờ không thể chạm tới.
Rin chỉ nhìn thoáng qua, không nán lại, rồi quay mặt đi. Không nói gì.
Cô cũng thấy rõ ánh mắt của Kajiro, người bạn trai cũ.
Ánh mắt ấy, êm như mặt nước hồ sâu, lặng như thể chẳng bao giờ gợn sóng. Nhìn qua, người ta dễ dàng lầm tưởng Kajiro là kiểu người nhẹ nhàng, tử tế và điềm đạm.
Rin thì không.
Cô biết cái “êm” ấy chỉ là lớp bề mặt được duy trì hoàn hảo. Còn bên dưới là sự kiêu ngạo lạnh lẽo và thẳng thừng, sắc bén như thủy tinh.
Một thứ kiêu ngạo chưa từng bị thách thức nghiêm túc. Chưa từng gặp người khiến nó phải trồi lên khỏi mặt nước để hóa thành gai nhọn.
Cùng lúc đó, Miya nhìn Kajiro với ánh mắt mong đợi đến mức tuyệt vọng, gần như là van xin sự đồng tình, một sự khát khao quá rõ ràng đến mức khó mà không nhận ra.
Sự ghen tị của cô ta với Rin lúc nào cũng lồ lộ như thế: yếu ớt, vụng về, và cố che giấu bằng những lớp trang điểm hoàn hảo.
Không khí dường như hòa hoãn lại một chút khi Rin cuối cùng cũng ngồi xuống và gọi bữa sáng. Không một ai trong nhóm gọi cô dậy, họ đã ngầm chấp nhận rằng Rin có thể muộn.
Nhưng không khí dễ chịu như lúc ban đầu thì chẳng trở lại được nữa.
Ít nhất là với Rin.
Vì quá khứ, đặc biệt là loại quá khứ như Rin và Kajiro từng có, không bao giờ bước vào một căn phòng mà không để lại dấu vết lạnh lẽo của nó.
Rin vừa dùng bữa sáng, tay cầm muỗng nhưng tâm trí lơ đãng ở một nơi nào đó rất xa, như thể cô chỉ đang mượn tạm cơ thể mình để ngồi ở đây cho đủ số người.
Sự hào hứng vốn có trong những bữa ăn chung, tiếng cười, tiếng đùa, đôi câu chuyện vu vơ với những người từng là bạn học, bạn chung lớp, giờ đây trở thành thứ gì đó khó nuốt hơn cả món súp đã nguội.
Cô không biết từ bao giờ những bữa ăn thế này lại khiến ngực mình căng nặng như bị đặt một phiến đá lên. Có thể là do hôm nay. Hoặc có thể cảm giác ấy đã âm ỉ từ lâu, chỉ là ngày càng rõ nét.
Cũng không biết từ khi nào, việc một mình đi săn vào ban đêm đã trở thành thói quen. Rin chẳng còn để ý nữa, chỉ biết mỗi lần trở về từ một ngày dài cùng đội nhóm, thay vì muốn nghỉ ngơi, cô lại lặng lẽ khoác giáp, cầm kiếm, rồi biến mất vào bóng tối của những con đường vắng trong mê cung, đêm qua cũng không ngoại lệ.
Như một cuộc trốn chạy, dù cô không bao giờ thừa nhận điều đó với chính mình.
Trên chiến trường, họ vẫn rất hợp, gần như hoàn hảo. Towa luôn chắn đòn đúng lúc, Miya hỗ trợ chuẩn từng nhịp, Kajiro di chuyển nhịp nhàng như thể đã đọc được nước đi của cả nhóm từ trước, còn Rin… cô vẫn chiến đấu sắc bén như mọi khi.
Tất cả tạo nên một sự ăn ý mà bất kỳ nhóm nào cũng mơ có được, một sự phối hợp mượt mà như cỗ máy vừa được lau chùi, bôi dầu cẩn thận.
Nhưng tất cả chỉ là bề mặt.
Ẩn dưới sự trơn tru ấy là một khoảng cách đang lớn dần, không ầm ỹ, không kịch tính, chỉ là một vết nứt lặng lẽ ngày một sâu hơn.
Rin cảm nhận bức tường ấy rõ mồn một mỗi khi ánh mắt Miya lướt qua mình đầy ám ý, mỗi khi Kajiro im lặng quá lâu như thể đang nghĩ gì đó mà cô không còn có quyền biết, và cả khi Towa, với sự hiền hậu vốn có, cố gắng bù đắp bằng vài câu nói nhẹ nhàng nhưng chẳng thể kéo họ lại gần như trước kia.
Cô đi săn đêm. Cô chọn im lặng. Cô mặc giáp kín mít như ai đó đang cố giấu trái tim đã bắt đầu khép lại.
Tất cả là những dấu hiệu của sự tự cô lập mà chính Rin cũng không phủ nhận được.
Một kiểu phòng vệ… hay một kiểu từ bỏ, cô cũng không rõ. Chỉ biết rằng mọi thứ với họ giờ đây phức tạp đến mức ngay cả hơi thở trong cùng một căn phòng cũng có cảm giác nặng nề.
Và dù đĩa đồ ăn trước mặt vẫn còn một nửa, Rin biết rõ một điều, cô không còn thuộc về bàn ăn này… ít nhất là không còn như trước nữa.
Towa và Kajiro đã rời đi, có lẽ để kiểm tra lại thiết bị hoặc thu thập thông tin cuối cùng trước giờ tập hợp.
Sảnh chính thưa người, ánh sáng từ đèn treo hắt xuống nền đá lạnh, để lại Rin và Miya đối diện nhau trong một không gian lặng đến mức nghe rõ cả tiếng dao nĩa loảng xoảng từ những bàn xa.
Miya không chờ cơ hội. Cô ta bước tới, gót giày nện nhẹ trên mặt sàn, rồi dừng lại ngay trước bàn của Rin. Bóng cô ta phủ xuống nửa đĩa thức ăn dở dang như thể cố tình che đi mọi khoảng sáng.
“Tôi không hiểu tại sao cô cứ đeo bám như thế, Rin.” Giọng Miya thấp, rời khỏi lớp lịch sự mà cô ta luôn mang trước mặt các chàng trai. “Anh ấy không còn nhìn cô nữa đâu. Mọi người đều thấy điều đó.”
Rin vẫn ngồi, không ngẩng đầu. Cô lật nhẹ miếng bánh mì bằng đầu nĩa, như thể nó quan trọng hơn con người đang đứng trước mặt mình. Mái tóc tomboy rối nhẹ phủ xuống, che nửa đôi mắt xám tro, càng khiến cô trở nên xa vời.
“Chuyện của tôi không liên quan đến cô. Và đính chính lại, là bạn trai cũ.” Giọng Rin lạnh như kim loại, phẳng lì, không một rung động. “Cô hiểu chứ?”
Miya bật cười, tiếng cười mảnh và ngoan cố, như thủy tinh nứt dưới sức ép.
“Cô nghĩ tôi không thấy à?” Miya cúi xuống một chút, ánh mắt chực đâm xuyên qua Rin.
“Cách cô cố giữ lại một chút gì đó… cái bộ dạng cố tỏ ra lạnh lùng của cô… Cô đang chứng minh điều gì? Cho Kajiro? Hay chỉ để tự thuyết phục chính cô rằng cô không thua cuộc?”
Rin đặt nĩa và muôi xuống. Tiếng kim loại khẽ vang trên mặt đĩa, nhỏ, nhưng vang lên như một nhát cắt.
Cô ngẩng đầu.
Đôi mắt xám tro ấy không có giận dữ. Không có đau đớn hay nuối tiếc. Không có gì ngoài sự im lặng lạnh đến tê tái, sự im lặng khiến người đối diện dựng tóc gáy vì nó không cho họ bất cứ điểm tựa nào để tiếp tục công kích.
“Nếu cô muốn Kajiro chú ý đến cô,” Rin nói, cắt lời Miya bằng giọng đều và sắc như cạnh lưỡi kiếm, “thì đừng dùng tôi để làm thước đo.”
Khóe môi cô nhếch nhẹ, một nụ cười mỏng, có phần lạnh lùng nhưng nhiều hơn là sự khinh bỉ đến mức gần như vô lễ.
“Sự ghen tị yếu ớt của cô,” Rin nói tiếp, từng chữ được nhấn xuống một cách tàn nhẫn, “không đủ thú vị để tôi phải giải thích điều gì. Và cô thì không đáng để tôi lãng phí năng lượng của mình.”
Rin đứng dậy. Động tác dứt khoát đến mức chiếc ghế gỗ nghiêng nhẹ ra sau rồi tự bật lại. Cô chỉnh lại chuôi kiếm Ashen Edge bên hông, quay người và bước đi, không nhìn lại.
Tiếng bước chân cô vang lên đều đặn trên nền đá, xa dần, để lại phía sau sự tĩnh lặng nứt vỡ.
Miya đứng chôn chân giữa sảnh. Vẻ đẹp mà cô ta dày công giữ gìn giờ méo mó vì cơn giận, đôi mắt run rẩy, bàn tay siết chặt đến mức các khớp tay trắng bệch.
Trong khoảnh khắc ấy, sự hoàn hảo mà cô ta luôn khoác lên người không còn che giấu nổi điều duy nhất chực trào trên khuôn mặt của sự thua cuộc và tủi nhục.
Không lâu sau khi cả bốn người trong nhóm tập hợp đầy đủ, họ rời khỏi quán trọ và di chuyển về điểm hẹn đã được thông báo từ trước.
Bầu không khí im ắng một cách bất thường, như thể mỗi người đều tự khóa mình trong những suy nghĩ riêng không muốn ai chạm đến.
Rin đi sau một bước. Nhịp chân đều nhưng lạnh lùng, tách biệt khỏi phần còn lại của đội hình. Cô không nói gì, cũng không ai lên tiếng gọi cô nhập hàng.
Lần này, họ sẽ không bỏ lỡ cơ hội chinh phục con trùm như những lần trước nữa. Đó là mục tiêu chung. Là động lực chung.
Nhưng cảm giác thì lại chẳng còn chung từ lâu.
Rin và nhóm của cô có vẻ là những người cuối cùng đặt chân tới điểm tập hợp.
Quán rượu nhỏ, vốn chẳng rộng rãi gì, lúc này đông nghẹt đến mức hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn. Không khí đặc quánh mùi bia lên men, hơi nóng phả ra từ đám đông và những tiếng trò chuyện giao nhau liên tục như sóng đập vào tường gỗ.
Rin vô thức quét mắt, quan sát những người chơi bên trong.
Họ đều là những gương mặt nổi tiếng nhất trên Tiền Tuyến, những thủ lĩnh, những chiến binh tinh nhuệ, thậm chí có cả đại diện từ các bang hội lớn.
Nhưng điều khiến Rin chú ý nhất, vẫn là một góc bàn không xa, nơi tập trung đội hình quyền lực của mọi người chơi. Cô nhận ra từng người, cùng với những danh hiệu họ mang:
Hắc Kiếm Sĩ Kirito trầm tĩnh, Tia Chớp Asuna sắc sảo, Con Buôn Thông Tin Argo nhanh nhẹn, Songtress Yuna dịu dàng, The Steady Blade Nautilus vững vàng, cùng với Shivata và Liten cả hai đều là những đại diện cấp cao từ hai bang hội lớn.
Và ánh mắt Rin níu lại, dừng lại lâu hơn tất cả, trước một người chơi trong bộ giáp Onyx bí ẩn, ngồi yên lặng giữa nhóm quyền lực nhất Tiền Tuyến.
Rin vô thức nheo mắt lại. Cô không thể nhìn rõ mặt người chơi đó. Nhưng toàn bộ dáng vẻ, cái cách người đó giữ lưng thẳng, cái sự im lặng quyết liệt giữa không khí ồn ã, lại gợi lên trong cô một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu, như một ký ức cô từng sở hữu nhưng đã đánh mất.
Cảm giác đó kéo dài, như một sợi chỉ vô hình buộc ánh mắt cô.