Chương 388: Sự Phô Trương Và Vết Cắt.
Những tia nắng mang hơi lạnh của buổi sớm xuyên qua ô cửa kính đã phai màu. Chúng chạm lên da Rin như những đầu ngón tay lạnh buốt, đủ để khiến cô khẽ rùng mình.
Rin giật bắn người, bản năng lập tức tìm kiếm hơi ấm. Cô thò tay xuống dưới, quơ qua quơ lại trên mặt nệm, cố tìm chiếc chăn mà…rõ ràng đêm qua vẫn còn phủ lên người. Nhưng chẳng có gì. Chỉ là mặt gỗ lạnh và khoảng trống vô định.
Mi mắt nặng như rót chì, đầu óc đặc quánh lại vì cơn buồn ngủ dai dẳng. Rin không muốn dậy. Tay vẫn lần mò vô vọng, chạm vào từng khoảng lạnh nối tiếp nhau.
Cuối cùng, cơn buồn ngủ nuốt chửng hết mọi nỗ lực. Rin cuộn người lại, như một con sâu nhỏ, lăn về phía góc giường nơi vẫn còn giữ chút hơi ấm.
Tấm ván kẽo kẹt dưới sức nặng của cô, thứ âm thanh khô khốc vang lên như lời than của gỗ.
Một lúc sau, khi buộc phải xoay người, từng khớp xương trên cơ thể Rin đồng loạt phản đối.
Cảm giác đau âm ỉ, như những mảnh rỉ sét đang cọ vào nhau. Tư thế ngủ bừa bãi, chiếc giường nhỏ hẹp, tất cả cộng lại khiến người cô uể oải như vừa bị đánh thức khỏi một giấc ngủ chắp vá.
Rin nheo mắt, mí mắt mở dần. Trần nhà gỗ mờ nhạt hiện ra, quen thuộc hơn so với ba ngày trước.
Cô chớp mắt vài lần, để ý đến cách những đường vân gỗ cũ kỹ chạy dọc, như thể đang thì thầm câu chuyện của căn phòng.
Đúng, đã ba ngày kể từ khi nhóm của cô chuyển đến ngôi làng sát mê cung chính của tầng 5.
Ba ngày… và trước đó là nhiều lần khác nữa. Lần nào cũng vậy.
Họ đều bỏ lỡ cuộc chinh phạt Boss. Dù là tầng 1, tầng 2 hay những tầng tiếp theo. Chuyện phiền phức ập đến, đủ loại, đủ kiểu, và cơ hội cứ thế trôi tuột khỏi tay họ.
Rin thở ra thật nhẹ.
Cô đẩy người ngồi dậy, đầu vẫn còn hơi đờ đẫn. Cảm giác như não chưa kịp khởi động mà cơ thể đã bị kéo vào thực tại.
Rin quay mặt về phía cửa sổ. Ánh sáng buổi sớm lùa qua, lành lạnh và trong vắt, chúng yên lặng như một lời nhắc rằng một ngày mới đã bắt đầu, bất kể cô có sẵn sàng hay không.
Mải mê với những suy nghĩ vô định, Rin buộc bản thân phải cắt đứt sự trì hoãn và nhấc người khỏi giường.
Khoảnh khắc bàn chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh như kim loại, cô khựng lại ngay lập tức. Lạnh… rồi ngay sau đó là một thứ mềm mềm, hoàn toàn lệch khỏi cảm giác vừa rồi.
Rin cúi mắt.
‘À…chiếc chăn.’
Nó nằm đó, vo lại thành một cục, như thể chính nó đã tự trốn khỏi giường trong lúc cô ngủ. Thứ mà cô mò mẫm tìm cả buổi lại nằm ngay dưới chân, im lìm như vật chứng của sự cẩu thả quen thuộc.
Đôi mắt xám tro dừng lại trên cái chăn vài giây. Ánh mắt phẳng lặng, như một vũng bạc, không ngạc nhiên, không khó chịu. Chỉ là… trống rỗng. Một mặt hồ đứng yên tuyệt đối.
Rin chẳng nói gì.
Cô hất nhẹ mũi chân, đá chiếc chăn lên lại giường. Một động tác gọn, vô cảm, gần như tự động, như thói quen được lập đi lập lại đến mức không cần suy nghĩ.
Rin đưa tay lên đầu, gãi nhẹ mái tóc tomboy đen than của mình. Những loạn tóc ngắn dính vào trán, mang theo hơi ẩm của mồ hôi và một giấc ngủ chắp vá.
Cô vuốt chúng lên, những ngón tay lướt qua sát khóe môi, một chuyển động hờ hững của người vẫn còn đang bị đắm chìm bởi cơn buồn ngủ, nhưng lại mềm mại một cách kỳ lạ.
Đôi vai Rin khẽ rung, như thể đang đẩy ra phần nặng nề còn bám trên xương sau khi tỉnh dậy.
Không khí quanh cô vẫn đặc quánh mùi gỗ và hơi chăn cũ. Mùi của một buổi sáng lười biếng. Mùi của một căn phòng còn ấm lại sau giấc ngủ dài.
Rin hít vào một hơi thật sâu, khí lạnh tràn vào khoảng phổi khiến cô tỉnh táo, rồi lại khẽ đẩy ra một hơi thật nhẹ.
Hơi nóng tan vào khoảng không, kéo theo những mảnh mệt mỏi còn sót lại.
Và rồi…cô lại phải bắt đầu đối mặt với một ngày mới.
Những ngón tay thon và gần như trắng bệch của Rin khẽ lướt trong không khí.
Chúng vẻ ra một đường chuyển động mỏng như sợi chỉ, chính xác đến mức không dư một nhịp. Ngay lập tức, bảng menu bật sáng, ánh sáng xanh nhạt hắt lên đôi mắt hờ hững màu xám tro, làm chúng trông lạnh hơn, sâu hơn, như vừa được vẽ lại bằng một lớp băng mỏng.
Rin thao tác nhanh. Quen thuộc đến mức cảm giác như bàn tay đang làm thay cho ý thức. Chỉ vài cú chạm, xác nhận và trang bị.
Một quầng sáng mờ bọc lấy thân thể cô. Nó lóe lên rồi tan biến ngay, như ngọn gió thoảng qua mặt nước trong một khoảnh khắc quá ngắn để bắt kịp.
Ánh sáng rút xuống.
Bộ giáp màu tro bạc dần dần hiện ra liền mạch đến mức như đang mọc lên từ chính da thịt cô.
Giáp ngực mỏng và phẳng, phản chiếu ánh sáng kim loại của ánh trăng bị giam trong phòng.
Hai miếng giáp vai ôm gọn, chúng nhỏ và những nét tròn có phần sắc bén, không phô trương nhưng như lưỡi dao giấu trong bao.
Dưới lớp giáp, áo vải tối màu bó sát lấy đường cơ thể, để lộ cổ mảnh và xương quai xanh trắng như vệt cắt tinh tế.
Hai mảnh giáp hông tách đôi, rũ xuống đến giữa đùi, ánh bạc chảy theo từng cử động.
Găng tay da đen ôm trọn cổ tay, mu bàn tay, giữa những đường khớp là những dải thép tro bạc mỏng như mạch lạnh chạy dọc cánh tay.
Ủng kim loại đồng tông khít chặt, không thừa thãi và mang lại cảm giác nặng nề, bước chân Rin đi lại nhẹ đến mức gần như không thể phát ra tiếng.
Rin hơi ngẩng cằm. Mái tóc tomboy đen than khẽ rung, hất nhẹ ra sau, để đôi mắt xám tro lộ hẳn dưới lớp ánh sáng vừa tắt, giữa hàng chân mày cho người ta cảm giác lạnh lùng khó tả.
Bộ giáp như được sinh ra để khoác lên người cô.
Hoặc có lẽ… chính Rin mới là thứ khiến cả bộ giáp trông như đang sống.
Đôi bàn tay của Rin khẽ siết lại, cảm nhận lớp da nhám và thép lạnh chạm vào lòng bàn tay khi cô đặt tay lên chuôi Ashen Edge nơi hông.
Cảm giác quen thuộc ấy lan dọc từng đốt ngón tay, vững chắc, gọn gàng, và vừa khít như thể thanh kiếm sinh ra chỉ để nằm trong tay cô.
Một thoáng tự hào thầm lặng chợt khẽ dội lên trong lồng ngực. Không ồn ào. Không phô trương ra ngoài. Nhưng đủ để khiến cô hít vào một hơi sâu hơn thường ngày, như đang nuốt trọn cảm giác ấy.
Rin đã phải đánh đổi không ít máu và mồ hôi để có được Ashen Edge ở những tầng đầu, những trận đánh căng đến mức cổ tay tê rát, những lần né sai một nhịp là suýt mất mạng. Nghĩ lại, cô bất giác lướt ngón cái dọc theo mép chuôi kiếm.
Thanh kiếm này… không hề thua kém những vũ khí mà Hắc Kiếm Sĩ Kirito hay Tia Chớp Asuna từng dùng. Thậm chí, nó còn phù hợp hơn với tính cách và phong cách chiến đấu của cô so với bất cứ thứ gì quá lộng lẫy hoặc hào nhoáng.
Điều đó đủ để khiến khóe môi Rin nhích lên nhẹ đến mức mong manh, một cử chỉ mà chính cô còn chẳng chắc mình có thật sự mỉm cười hay không.
Giữ tâm trạng hờ hững pha chút hài lòng khó gọi tên, cô đưa tay đẩy cửa bước ra khỏi phòng. Âm thanh bản lề vang nhẹ, dứt khoát.
Ánh tro bạc của giáp và ánh thép từ Ashen Edge va vào nhau, tạo một tiếng kêu nhỏ như hơi thở kim loại chào buổi sáng.
Rin khẽ cúi đầu. Bước chân cô chậm, nhưng mang một sự chắc chắn, và trong nhịp bước có một điều gì đó… nhẹ nhàng hơn, thong thả hơn thường ngày.
Rin vừa bước xuống sảnh chính của quán trọ, bước chân chậm rãi nhưng vững chắc, thì bỗng một giọng nói vang lên, cắt ngang bước chân đều đặn của cô như một lưỡi dao hiểm độc.
“Lại muộn nữa à? Cô đúng là… không bao giờ thèm để ý đến giờ giấc, phải không?”
Giọng nói sắc, lạnh lùng và cố tình nhấn vào từng chữ như muốn để tất cả những người có mặt đều nghe thấy.
Không khí trong sảnh khựng lại nửa nhịp, xen giữa sự im lặng là một âm sắc mỉa mai trườn dài như bóng dao quét qua mặt bàn.
Rin khẽ nhíu mày theo phản xạ, như thể phải nheo mắt trước một thứ ánh sáng khó chịu bất ngờ rọi vào.
Cô quay đầu về phía chủ nhân của giọng nói, một cô gái tóc hồng với ngoại hình được chăm chút đến mức gần như phô trương, tóc uốn nhẹ đúng độ, trang điểm mỏng tinh tế đến phiền phức, và từng đường nét đều như được đặt vào đúng vị trí để thu hút sự chú ý.
Chính cái vẻ tỏ ra hoàn hảo đến mức cố tình ấy luôn khiến Rin cảm thấy gai dọc sống lưng, bởi sự bóng bẩy ấy không có chút chân thật nào.
Ánh mắt của đối phương thì lúc nào cũng y hệt, bình thản một cách giả tạo, lịch sự đến mức khó chịu, và dưới đáy là cái nhìn soi mói, và có phần khinh miệt như thể Rin tồn tại chỉ để cô ta đánh giá.
Không có gì lạ khi Rin chẳng dành nổi một chút thiện cảm.
Và cũng chẳng có gì lạ khi cô gái tóc hồng ấy luôn đối xử với Rin như thể cô là một mẩu vụn vướng mắt, một cái gai nhỏ nhưng đủ để khiến người ta bực bội chỉ cần lướt qua.
Trớ trêu thay… cảm giác khó chịu đó lại hoàn toàn là đến từ song phương.
“Được rồi, Miya. Rin cũng đâu cố tình. Với lại… chúng ta vẫn còn rất sớm so với giờ tập hợp mà.”
Lời nói vang lên ở ngay cạnh Miya, ấm hơn, mềm hơn, như muốn xoa dịu chút gai nhọn vừa xuất hiện trong sảnh.
Đó là giọng của một chàng trai cao lớn với mái tóc vàng rực nổi bật, bộ giáp nặng và tấm khiên đồ sộ gần như che nửa thân người, đến mức không cần nhìn kỹ cũng biết, anh ta là kiểu Tanker sẽ liều mạng đứng chắn phía trước khi mọi chuyện xấu đi.
Miya liếc Towa một cái. Tưởng như chỉ là chuyển động vô nghĩa của mí mắt, nhưng trong cái liếc ấy lại ẩn một sự khó chịu bị ngụy trang dưới lớp lịch sự mỏng manh. Dĩ nhiên, Rin nhìn thấy hết. Những chi tiết nhỏ như vậy… chẳng bao giờ thoát khỏi đôi mắt xám tro của cô.
“Anh đúng là quá hiền, Towa.” Miya khẽ nhếch môi, giọng nói mảnh đến mức nghe qua như lời đùa vô hại, nhưng lại ngấm vào tai Rin như que kim lạnh. “Cứ bao che thế này… cô ta sẽ lấn tới lúc nào không hay. Đúng không, Kajiro?”
Cô ta nghiêng đầu, chuyển ánh mắt sang người đang ngồi bên cạnh. Một động tác nhẹ, nhưng chứa đầy dụng ý, như muốn kéo thêm một lời kết tội nữa vào không khí.
Kajiro ngẩng lên.
Cậu ta có ngoại hình dễ khiến bất kỳ cô gái trẻ nào phải liếc nhìn lần thứ hai, ngũ quan cân đối, ánh mắt chiều sâu, khí chất trầm ổn và có chút bất cần.
Nhưng Kajiro không đáp lời Miya.
Không tỏ thái độ.
Không bênh vực.
Không đứng về phía ai.
Cậu ta chỉ nhìn Rin. Một cái nhìn ngắn, phẳng lặng, chứa đựng sự đánh giá, một loại đánh giá không thù địch, không thiện cảm, chỉ đơn thuần quan sát… như thể đang xem cô thuộc loại người nào trong vài giây rất ngắn ngủi.
Rồi ánh nhìn ấy cũng rời đi, nhẹ như chưa từng tồn tại.
Kajiro quay mặt lại, tiếp tục im lặng, để lại giữa sảnh một khoảng không êm như mặt nước… nhưng lại mang theo dư vị của mỉa mai và sự soi xét đang len lỏi dưới đáy.