Chương 387: Lời Hứa Với Khoảng Trống Cô Đơn.
Ren bỗng khựng lại. Âm thanh “cốc… cốc… cốc” vang lên đều đặn, sát ngay tai, dội lại trong lớp mũ giáp như nhịp gõ trêu ngươi, không ngừng nghỉ.
Cậu quay đầu chậm rãi, và phát hiện Argo đang đứng sát bên cạnh, không biết đã lén lút tiếp cận từ lúc nào.
Đôi mắt nâu vàng của cô sáng lấp lánh, tò mò đến mức gần như muốn khoan xuyên qua lớp giáp. Bàn tay nhỏ xíu vẫn tiếp tục gõ lên phần mũ onyx, nắm đấm nhẹ nhưng lại đầy ý đồ thẩm định.
“Giáp mới bóng bẩy đấy,” Argo nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên kiểu cười nửa thích thú, nửa dò xét. “Cậu kiếm nó ở đâu vậy?”
Ren nhìn cô một lúc, ánh mắt sau lớp giáp tối lại. Không khó chịu, chỉ là nó quá ồn thôi.
Cậu khẽ lắc đầu, né nhẹ sang bên để tránh thoát khỏi bàn tay đang gõ như thể đang thẩm định một món hàng hiếm.
“Argo,” Ren nói, giọng trầm xuống một nấc cảnh báo, “cô lúc nào cũng thích đụng vào đồ của người khác như thế à?”
“Chứ sao nữa?” Cô nhún vai, lại đưa ngón tay chạm nhẹ vào lớp giáp rồi rụt về ngay khi Ren liếc sang cảnh cáo. “Thứ gì càng bí ẩn, tôi càng phải xem cho bằng được. Đó là nguyên tắc của chuột thông tin.”
Ren thở ra một hơi rất nhỏ, âm thanh của sự bất lực hòa lẫn với sự quen thuộc.
“Tôi được tặng đấy….bằng cách mua nói từ chính tiền của mình”
“Ở tầng nào?” Argo chớp mắt nhanh, câu hỏi nhanh như cắt.
“Không liên quan.”
“Có phải dạng Legendary không?”
“Argo.”
Cô đứng im chính xác một giây, rồi bật cười khúc khích, đưa tay chống hông một cách ngạo nghễ.
“Được rồi, được rồi. Tôi hiểu mà.” Ánh mắt cô lấp lánh như thể vừa móc được một sợi chỉ cực kỳ quan trọng của một bí mật lớn. “Nhưng nói trước nhé… kiểu gì tôi cũng tra ra thôi.”
Ren chỉ đáp lại bằng một cái nhìn im lặng.
Argo càng cười tươi hơn khi cảm nhận được cái nhìn của Ren xuyên qua lớp mũ giáp. “Kiểu người như cậu ấy, càng im lặng càng khiến tôi muốn đào sâu. Chuẩn bị tinh thần đi, Ren Giáp Đen.”
Cậu thở ra, quay mặt đi, nhưng không giấu được một nhịp mệt mỏi rất nhỏ giữa hai vai, như thể cậu biết rõ, Argo đã tò mò… thì sự phiền phức sắp tới là chắc chắn và không thể tránh khỏi.
Ren chỉ vừa kịp ngồi yên thì Argo đã lao vào như một cơn gió nhỏ đầy phiền phức. Cô vòng cả hai tay lên, bấu chặt lấy phần mũ giáp onyx rồi… thực sự kéo.
Cô kéo mạnh, nghiêng toàn bộ cơ thể về phía trước, cố nạy cái mũ ra như thể nghĩ rằng chỉ cần dùng thêm chút lực là nó sẽ bật ra như nắp hộp thiếc.
“Này, cởi mũ giáp ra xem nào! Sao cứ đeo khư khư thế, không thấy nóng à?” Argo càu nhàu, gân cổ, toàn thân dính chặt vào vai Ren như một con chuột túi quyết tâm mở nắp thùng hàng.
Ren nheo mắt. Một giây. Hai giây. Quá đủ cho sự chịu đựng.
Cậu dứt khoát giải trừ trạng thái trang bị, mũ giáp lập tức tan biến thành những mảnh ánh sáng.
Và bàn tay Argo… mất điểm tựa ngay tức thì.
“Ơ…”
Cộp!
Cô ngã thẳng xuống sàn nhà lát gỗ, gối đập trước, rồi cả người đổ sụp theo sau. Một cú tiếp đất chính xác đến mức không cần bất kỳ kỹ năng hỗ trợ nào.
Argo bật dậy, tóc rối tung, mặt đỏ bừng vì vừa tức giận vừa xấu hổ.
“Cậu cố tình, đúng không!?”
Ren nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên rất nhẹ, một nụ cười nửa thích thú, nửa trêu ngươi. Cậu bĩu môi thờ ơ, lùa bàn tay qua mái tóc đen tuyền vừa xõa xuống.
Những lọn tóc dài che gần hết gương mặt thon gọn, khiến cậu trông tựa như một búp bê sứ vừa được lấy ra khỏi lớp hộp tối.
Cậu chỉ lặng lẽ vén tóc sang một bên, không thèm đáp lại lời cáo buộc.
Cả bàn vỡ òa. Kirito cúi gằm mặt cố nín nhưng vai vẫn run bần bật, Asuna đưa tay che miệng, Shivata và Nautilus gần như đập bàn vì cười, kể cả Yuna cũng không nhịn được mà ngả người về phía trước.
Chỉ có Liten là không cười.
Cô nhìn Ren chằm chằm, ánh mắt màu topaz hơi nheo lại, rà soát cẩn thận từng đường nét trên gương mặt nửa khuất sau mái tóc tối màu.
Ánh mắt cô tràn ngập sự tò mò và một chút kinh ngạc phấn khích, cô nhìn xuống ngực của Ren rồi lại nhìn lên khuôn mặt, như thể đang muốn xác định giới tính thực sự của người vừa gỡ bỏ lớp mặt nạ này.
Mặc kệ Argo vẫn đang càu nhàu giận dỗi sau lưng, Ren xoay người, ánh nhìn lướt qua hai gương mặt quen thuộc đã lâu không gặp.
Yuna. Nautilus.
Họ đã thay đổi, nhiều hơn cả những gì Ren tưởng tượng.
Điều đầu tiên đập vào mắt cậu là trang bị, thứ kể câu chuyện về họ rõ hơn bất cứ lời nói nào.
Yuna vẫn giữ phong cách nhẹ nhàng quen thuộc: áo choàng mỏng, những lớp vải mềm mại ôm lấy dáng người, chuyển động theo từng bước như thể cô được gió dẫn lối.
Chỉ cần nhìn qua là biết cô vẫn ưu tiên sự linh hoạt và tốc độ tối đa. Màu sắc nhạt, nhưng ánh sáng trượt qua bề mặt lại gợi cảm giác thanh khiết đến mức khó chạm tới.
Ngược lại, Nautilus trông khác biệt đến kinh ngạc.
Bộ giáp thép nhẹ ôm sát người, từng mảng kim loại bóng loáng đủ để phản chiếu ánh lửa lập lòe từ ngọn đuốc trên tường.
Vai, ngực, tay đều được gia cố mạnh mẽ. Thiết kế không phải để phô trương sức mạnh, mà là để tuyệt đối sống sót trong những trận chiến cam go.
Và trên hông cậu ta..
Ren thấy nó ngay lập tức.
Thanh kiếm mà cậu từng tặng.
Nautilus vẫn giữ nó. Dù đã lâu. Dù hiện tại cậu ta đã mạnh hơn rất nhiều, có đủ điều kiện để đổi sang vũ khí thượng hạng hơn.
Nhưng thanh kiếm ấy vẫn ở đó, treo bên hông như một lời nhắc âm thầm, không cần phô trương.
Ren cảm thấy ngực mình siết lại một chút. Không rõ đó là cảm giác gì.
Chỉ là, một chuyển động nhỏ, phức tạp, khó gọi tên chạy qua tim cậu.
Cảm nhận ánh mắt của Ren, Yuna quay sang, nở một nụ cười dịu dàng và tròn trịa như trăng rằm. Nụ cười đó khiến cả căn phòng như sáng thêm một sắc độ mềm mại, ấm áp.
Còn Nautilus thì cười thành thật, hơi ngượng nghịu.
Cậu ta đưa tay lên gãi gãi mái tóc màu xanh rêu, thói quen từ những ngày đầu tiên, vẫn còn nguyên vẹn.
Ren yên lặng một lúc lâu
Họ vẫn là họ.
Nhưng cũng không hẳn còn như trước nữa. Trong ánh mắt họ giờ đây không chỉ có sự thân thiện, mà còn có sự kiên định rõ ràng, một quyết tâm sắt đá, như thể họ đã tìm thấy mục đích thực sự để theo đuổi trong thế giới chết chóc này.
“Lâu rồi không gặp…”
Ren buộc mình mở miệng, nhưng giọng cậu nghe như bị ai đó nén lại sâu trong lồng ngực. Một khoảng dừng. Một nhịp thở nghẹn. Cậu không biết phải nối tiếp bằng bất cứ điều gì.
Yuna khẽ gật đầu, sự đáp lại cũng kiệm lời không kém: “Ừ… lâu rồi không gặp.”
Và thế là hết.
Cả hai ngồi đó, đối diện nhau nhưng lại như bị một lớp không khí dày đặc, vô hình ngăn cách. Khoảng lặng rơi xuống, nặng trịch, kéo dài, khiến Ren thấy rõ tiếng tim mình đập từng nhịp thình thịch dưới lớp giáp.
Yuna mím môi. Ren liếc nhanh sang một điểm vô định khác. Không ai biết phải bắc cầu từ đâu để trở lại sự thân thiết cũ.
Cuối cùng, Nautilus là người chịu không nổi.
“Dạo này cậu ổn chứ?”
Giọng cậu ta nhẹ nhàng, nhưng mạnh mẽ chen vào như vỡ tan cái tĩnh lặng cứng ngắc giữa họ.
Ren hít một hơi, trả lời gọn lỏn: “Ổn. Còn hai cậu thì sao?”
Nautilus cười nhỏ, kiểu cười vừa để che đi mệt mỏi vừa cố tạo ra vẻ thoải mái cần thiết. “Bọn tớ… vẫn ổn. Tạm gọi là ổn.”
Yuna gật theo, ánh mắt thoáng lướt nhanh qua Ren như đang cố tìm kiếm điều gì đó quen thuộc từ người bạn cũ… rồi lại không chắc nó còn ở đó.
Ren cảm nhận từng sợi tóc rủ xuống che gần hết mắt mình, cùng cảm giác nặng nề quen thuộc nơi gáy.
Cậu khẽ hất những lọn tóc không nghe lời ra sau, một động tác nhỏ, dứt khoát, nhưng lại giống như che đi thứ gì đó vừa nhói lên trong lồng ngực.
Cậu biết rằng, những câu hỏi cần hỏi, và những chuyện cần nói, đã bị thời gian phong tỏa lại rồi.
Yuna nhìn Ren lâu hơn một chút, ánh mắt chứa đựng nhiều suy nghĩ.
“Nghe Kirito kể… dạo này cậu bận lắm.”
“Không hẳn.” Ren đáp. Giọng cậu phẳng lặng, không gợn sóng. Cậu cũng không cố giải thích thêm. Những thứ cậu làm… vốn là một thế giới khác, khó để nói rõ với họ.
“Ừm… vậy à.” Yuna vuốt lại sợi tóc bị luồng gió nhẹ luồn qua ô cửa sổ của quán ăn chạm nhẹ lên má. Một hành động nhỏ, nhưng Ren nhận ra, trước kia cô ấy không hay làm vậy.
Nautilus chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng đầu, ánh mắt trực diện: “Nhưng nhìn cậu….mạnh hơn trước nhiều lắm rồi đấy. Trông… khác hẳn ấy.”
“Khác sao?” Ren hỏi lại, hơi nheo mắt sau lớp tóc tối màu.
“Ừm…” Nautilus nhìn từ mái tóc cho đến lớp giáp chưa giải trừ hết của Ren, cố gắng tìm từ ngữ. “Kiểu… chắc chắn hơn? Dứt khoát hơn. À, không phải…ý tớ là hồi đó cậu cứ như lúc nào cũng sắp biến mất.”
Ren im lặng.
Yuna khẽ cười, rất nhỏ, nhưng đầy thấu hiểu: “Giờ thì không. Giờ trông cậu…tự tin hơn quá nhiều luôn ấy.”
Ren không biết phải trả lời gì. Không phải vì ngại, mà vì cậu không chắc cái “tự tin” đó là thứ để tự hào… hay chỉ là sự chai lì đến mức không còn cảm xúc.
Cậu quay sang, nhìn thoáng qua Kirito, người đang say sưa nói chuyện với Asuna, Argo, Liten và Shivata ở đầu bàn. Ít ra, Kirito vẫn là Kirito.
Còn cậu thì…
“Ren.” Yuna gọi khẽ.
Cậu quay lại.
“Dù thế nào… tụi tớ vẫn mừng khi gặp lại cậu.”
Một câu đơn giản đến tối thiểu. Nhưng nó chạm vào Ren theo cách khiến cơ thể cậu hơi cứng lại, như một bản năng phòng thủ trỗi dậy trước khi ý thức kịp phản ứng.
Ren hít nhẹ một hơi, giữ cảm xúc lại.
“Ừ. Tớ cũng vậy.”
Và lần này, không khí giữa ba người giảm đi sự lúng túng một chút. Không nhiều, nhưng đủ để họ có thể thở dễ dàng hơn trong sự tái ngộ nặng nề này.
“Um… dạo này… tớ đang học một chút về nấu nướng, nếu có cơ hội…”
Giọng Ren nhỏ dần, gần như lí nhí, như thể chính cậu cũng cảm thấy ngượng ngùng khi tiết lộ điều này.
Nhưng lập tức, ánh mắt của Yuna và Nautilus bừng sáng, không phải kiểu sáng chói lóa, mà là thứ ánh sáng chân thật, rạng rỡ, lâu rồi Ren mới thấy lại.
“Thật á?” Nautilus nghiêng hẳn người tới trước, suýt đập đầu vào cạnh bàn. “Cậu mà cũng… nấu nướng ư?”
Ren khẽ nhún vai, giữ thái độ khiêm tốn: “Thử thôi. Không chắc giỏi.”
Yuna bật cười, một tiếng cười nhẹ nhàng, ấm áp, khiến Ren hơi chững lại.
“Không cần giỏi. Nhưng… nếu cậu thực sự muốn nấu cho bọn tớ ăn…” Cô đưa tay lên che miệng, giọng nghèn nghẹn vì cố kìm lại sự vui vẻ quá đỗi ngạc nhiên. “Tớ sẽ trân trọng lắm đấy.”
Nautilus gật đầu lấy gật đầu để phụ họa, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. “Đúng! Ngày nào thích, cứ gọi bọn tớ sang. Tụi tớ mang nguyên liệu cũng được, miễn sao cậu không cho bọn tớ ăn thứ gì… làm nổ cả cái nồi.”
Ren thở ra một hơi nhỏ, một chút thư giãn xuất hiện trên gương mặt cậu. “Không đến mức đó.”
“Ừ thì… biết đâu.” Nautilus nhún vai như đùa, nhưng ánh mắt lại nhìn Ren rất nghiêm túc. “Nhưng nghe cậu nói vậy… thật sự tốt đấy.”
Yuna xoay ly nước trên tay, mắt ngước lên nhìn Ren lần nữa, lần này trầm tĩnh và mềm mại hơn. “Cảm giác như… cậu đang tìm lại một phần nào đó của mình.”
Ren muốn đáp trả ngay lập tức, rằng cậu chẳng tìm gì cả. Rằng cậu chỉ đang bận rộn để khỏi phải nghĩ. Rằng nấu nướng hay bất cứ thứ gì khác cũng chỉ là một loại vật lấp khoảng trống.
Nhưng trước ánh mắt chân thành và đầy hy vọng của họ, cậu lại không thốt nên lời.
Cuối cùng chỉ khẽ nói: “Nếu có dịp… tớ sẽ báo.”
Yuna mỉm cười. Nautilus cũng cười. Và với lời hứa đơn giản đó, một cây cầu mong manh đã được bắc lại giữa họ.