Chương 386: Tập hợp.
Kirito dẫn Ren vòng qua những con hẻm nhỏ, cho tới khi cả hai đứng trước một quán rượu thấp, nép ở rìa làng, một nơi mà nếu không nắm rõ từng kẽ ngách của Mananarena, gần như chẳng ai nhận ra nó tồn tại.
Ren quan sát mấy tấm biển gỗ mòn chữ, bám bụi. Cánh cửa sẫm màu như chìm vào bóng tường.
Một chỗ kín đáo. Ít người lui tới. Hoàn hảo cho những cuộc gặp không nên bị nhìn thấy.
Kirito chạm tay lên tay nắm cửa, dừng lại một nhịp trước khi đẩy nó ra một cách dứt khoát.
“Có vẻ… chúng ta đến sớm hơn dự kiến,” cậu ta nói, giọng hạ thấp theo bản năng. “Sẽ còn phải đợi khá lâu nữa mới đủ người cho một trận chinh phạt Boss.”
Ren gật nhẹ, ánh mắt lướt qua những ô cửa nhỏ mờ bụi, như đang cân nhắc không gian bên trong.
“Trong lúc chờ,” Kirito tiếp tục, “chúng ta cứ thong thả ăn uống. Và… tôi cũng sẽ giới thiệu cho cậu vài người đáng tin.”
Một thoáng, khóe miệng cậu ta vẽ nên một nụ cười khó nhìn thấy. “Tin tôi đi, sandwich ở đây ngon đến mức tôi còn muốn quay lại lần thứ hai, thứ ba.”
Kirito đẩy cửa, tiếng bản lề kêu nhẹ, hắt ra hơi ấm cùng mùi bánh nướng thoang thoảng.
Cậu ta không thật sự biết Ren thích gì, có thể Ren giống mình, quen hành động một mình, lặng lẽ và ít bộc lộ.
Nhưng có một điều Kirito đã nhìn ra qua những lần họ cùng nhau đồng hành và chiến đấu.
Ren luôn… có một sự hứng thú bất ngờ với đồ ăn.
Một cảm giác rất kỳ lạ. Rất trái ngược với sự lạnh lùng mà cậu thường hay thể hiện khi cả hai mới quen, cũng không giống như thái độ cởi mở quá mức mà Ren dành cho những người quen.
Kirito ngẩng đầu, như muốn xác nhận Ren thực sự vẫn đang đi ngay sau lưng mình.
Nhưng thứ cậu ta nhìn thấy… chỉ là gương mặt chính mình, nhòe và méo nhẹ qua lớp phản chiếu tối đen của tấm kính Onyx.
Ren đã đội lên phần mũ giáp từ lúc nào. Không tiếng động. Không báo trước. Chỉ một cái xoay cổ nhẹ và lớp giáp kín mít che khuất toàn bộ biểu cảm của cậu.
Kirito khựng lại nửa giây. Một ánh nhìn khó hiểu, xen chút bất mãn, xen chút bối rối, đôi mắt đen tuyền mở to liếc về phía Ren.
Ren chỉ nhún vai. Một động tác nhỏ, vai giáp nhúc nhích cứng cáp. Không giải thích. Không mở lời. Thậm chí cậu còn không thở mạnh hơn một nhịp.
Kirito đành thở dài trong cổ họng.
Cậu ta chưa bao giờ là kiểu người thích hỏi quá sâu vào chuyện của người khác.
Trang bị ra sao, phong cách chiến đấu thế nào… ai thích thì dùng, ai hợp thì mặc. Cậu hiểu điều đó.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Kirito liếc Ren thêm lần nữa, ánh mắt dừng lại lâu hơn, quét nhìn Ren từ đầu tới cuối.
Lớp giáp onyx đen thẳm, trơn mượt như mặt đá mài, ăn khớp với từng chuyển động của Ren một cách đáng sợ.
Không một khe hở. Không một chi tiết thừa. Ánh nắng buổi trưa rơi lên bề mặt giáp chỉ tạo thành một vệt sáng mỏng như lưỡi dao.
Đẹp.
Và ngầu đến mức… khó mà không ghen tị cho được.
Kirito mím môi.
‘Ai mà chẳng muốn sở hữu một bộ giáp như thế chứ…’ cậu lầm bầm trong đầu.
Ren vẫn bước đều. Không nhìn lại, có vẻ như cậu chẳng nhận thấy ánh nhìn ấy.
Hoặc nếu có… thì cũng chẳng buồn bận tâm. Lớp giáp onyx cứng cáp phản chiếu ánh sáng vàng đục, nhờn nhợt của quán rượu, hòa cùng hơi nóng từ bếp nướng tạo thành một vầng hào quang mỏng, cô lập cậu khỏi xung quanh.
Ánh mắt Ren quét chậm rãi qua không gian. Gần một nửa số bàn đã chật kín, những tiếng thì thầm, tiếng va chạm ly, tiếng ghế kéo tạo thành một dòng chảy âm thanh ồn ào nhưng mơ hồ.
Nhưng ngay khoảnh khắc Ren và Kirito bước qua ngưỡng cửa, dòng chảy đó như bị đóng băng.
Vài cuộc trò chuyện khựng lại. Tất cả ánh nhìn, bao gồm sự tò mò, soi mói, đôi khi là dè dặt đến mức bất an, đều tập trung vào hai người.
Chúng nán lại trên tấm giáp đen của Ren lâu hơn, trước khi vội vã rút đi như một bầy côn trùng không muốn bị phát hiện.
Ren, bình thản như một bức tượng, đánh giá từng gương mặt, từng nhóm người đang vờ cúi xuống ly rượu của họ.
Ở góc trái, Agil và vài chiến hữu đang ngồi đó, thân hình hộ pháp của anh che khuất nửa ngọn đèn trần.
Khi ánh mắt của Ren chạm tới, Agil nhận ra, khẽ nâng ly lên chào như một cử chỉ tôn trọng ngắn gọn.
Ren đáp lại bằng một cái gật đầu khô khan, sau đó tiếp tục bước tới giữa bầu không khí căng như dây đàn.
“Đây! Ở đây nàyyyy!”
Giọng nói the thé, quen thuộc, và hoàn toàn thiếu kiêng nể bật lên, khiến Kirito khẽ giật mình.
Một bóng dáng nhỏ bé vụt lên từ giữa đám đông, một chiếc áo choàng màu nâu đập ngay vào thị giác, mái tóc ngắn nâu vàng, đôi mắt vui mừng hớn hở như thể vừa tóm được một tin đồn động trời.
Argo không thèm đi vòng.
Cô nàng nhảy phóc lên mặt bàn, đứng thẳng tắp một cách tự tin tuyệt đối, vẫy tay liên tục về phía Ren và Kirito, hệt như thể toàn bộ quán rượu ồn ào này chỉ là bệ phóng cho màn xuất hiện của cô.
“Đi thôi, chắc họ đợi chúng ta rồi.” Kirito vừa nói, ánh mắt vẫn đang lướt vội vã quanh Argo, như thể giữa đám đông ồn ã này, cậu đang cố tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc và cần thiết.
Ren chỉ gật đầu, không cần hỏi thêm. Cậu bước theo Kirito, lạnh lùng len qua những dãy bàn chật ních người chơi.
Tiếng nói chuyện, tiếng bát đĩa va chạm, mùi bánh nướng, tất cả hòa lại thành một lớp ồn mờ đục, vô nghĩa quanh lớp giáp đen của cậu.
Cuối cùng, cả hai dừng lại ngay chỗ Argo. Cô nàng vẫn hiên ngang đứng trên mặt bàn, coi đó là lãnh thổ hiển nhiên của mình.
Bàn đã gần kín chỗ. Kirito chỉ cần liếc qua một lượt là đã tìm thấy Asuna. Cô đang nghiêng người trò chuyện cùng ai đó.
Ánh mắt Kirito lóe lên một tia sáng sắc nét, thoáng qua, nhưng đủ để Ren nhận ra. Cậu ta kéo ghế và ngồi xuống gần như ngay lập tức.
Ren cũng chậm rãi kéo chiếc ghế trống còn lại. Lớp giáp onyx chạm vào thành ghế phát ra một tiếng kim loại khô khốc, nhẹ nhưng đủ để thu hút sự chú ý.
Cậu quét mắt một vòng quanh bàn: ngoài Kirito, Asuna, và Argo, còn bốn người khác.
Asuna đang đối thoại với một cô gái khoác áo choàng trắng tinh khiết, mái tóc nâu màu trà sữa đổ xuống vai. Chỉ có thể là Yuna.
Nét mặt cô dịu dàng, sáng rực, tạo nên sự đối lập hoàn toàn với không khí xô bồ của quán rượu. Kề bên Yuna là Nautilus, trông bình thản đến mức gần như vô cảm, dường như cậu ta đến đây chỉ để quan sát hơn là tham gia.
Kế đó là Shivata, giữ dáng ngồi nghiêm cẩn, cấm túc như mọi khi. Và ở cuối bàn, một người đàn ông trong bộ giáp thép kỵ sĩ kín từ đầu đến chân, không để lộ một phần da thịt nào.
Lớp thép xám dưới ánh đèn dầu chỉ càng làm tăng thêm vẻ xa cách và bí ẩn.
Ren khẽ cảm nhận trọng lượng của vài ánh nhìn hướng về mình rồi tự động tan đi.
Cậu ngồi thẳng lưng, im lặng, như một khối bóng tối tĩnh lặng vừa chen vào trung tâm chiếc bàn đông đúc. Không biểu cảm. Không phản ứng. Không mong đợi sự chào đón.
Nhưng không khí thì đã thay đổi, một cách hữu hình. Sự hiện diện của Ren như một áp lực vô hình, buộc những người khác phải điều chỉnh lại nhịp thở hoặc tốc độ nói chuyện trước khi tiếp tục cuộc hội thoại đang dang dở.
Mọi người gần như đồng loạt quay sang Ren, nhưng ánh mắt thì lại dồn vào Kirito, mang chung một câu hỏi không lời: Người này là ai vậy?
Kirito thở ra một hơi ngắn, nhún vai, thừa nhận rằng phản ứng này là hoàn toàn chính đáng.
Kể từ ngày khoác lên bộ giáp onyx kín mít đó, Ren chưa từng xuất hiện trở lại ở tiền tuyến. Với cách ăn mặc này… ai có thể nhận ra được chứ.
“À… ừm… đây là Ren. Mọi người biết rồi đấy.” Kirito nói, giọng hơi gượng gạo, rồi nhanh chóng chuyển trọng tâm bằng cách đảo mắt một lượt quanh bàn.
Cuối cùng, ánh nhìn dừng lại trên Kỵ sĩ Thép ngồi cuối. “Và… để tôi giới thiệu người cuối cùng cho cậu. Liten. Cô ấy là đại diện từ ALS. Còn Shivata thì đại diện của Lữ Đoàn Kỵ Sĩ Rồng.”
Ren cảm nhận rõ rệt một làn sóng ánh nhìn quét qua mình, phần lớn chúng đến từ Yuna và Nautilus, cũng đã được một khoảng thời gian kể từ khi họ chia tay, Ren bết hai người bạn của mình có nhiều điều muốn nói.
Nhưng toàn bộ sự chú ý của cậu vào lúc này, bỗng chốc dồn vào một chi tiết duy nhất.
“Cô ấy?”
Cậu giật nhẹ trong thoáng chốc. Nếu Kirito không nói nhầm. Liten,…cái người trong bộ giáp thép nặng nề, kín như bưng kia, hóa ra lại là một người phụ nữ.
Như nhận ra được ánh nhìn soi xét pha đầy tò mò của Ren, Liten khẽ nâng tay.
Một cửa sổ hệ thống bật lên trước mặt cô, vài thao tác nhanh gọn. Rồi phần mũ giáp nặng nề bỗng tan rã thành những mảnh ánh sáng vàng, biến mất không dấu vết.
Khuôn mặt cô lộ ra, nhỏ nhắn, thanh thoát, và nữ tính đến bất ngờ. Gương mặt tựa búp bê gỗ Kokeshi nhưng có đường nét sắc sảo hơn.
Đôi mắt màu topaz sáng mà bình tĩnh, gần như không cảm xúc. Mái tóc màu nâu cam được cắt ngắn gọn gàng ngay trên lông mày, khiến toàn bộ gương mặt hiện ra trần trụi, không che giấu.
Sự đối lập thật kỳ lạ: bộ giáp thép nguyên khối, nặng nề, chiến đấu ôm lấy dáng người nhỏ nhắn, lại đội lên một gương mặt trẻ trung và trầm lặng.
Trên lưng, cây chùy dài, thô ráp của cô vẫn nằm im, một lời nhắc không lời: dù vẻ ngoài có thế nào… đây vẫn là người chơi có thể đập nát xương một con miniboss chỉ bằng một cú đánh.
Ren hơi nghiêng đầu, không thốt ra lời nào. Nhưng trong ánh mắt, một lớp đánh giá tĩnh lặng, nhanh chóng vừa khởi lên.
Liten chỉ nhìn lại cậu. Ánh mắt không mang nhiều cảm xúc, chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhỏ, chính xác.
Nhịp căng mỏng manh như sợi tơ giữa Ren và Liten thoáng xuất hiện, rồi ngay lập tức bị nuốt chửng bởi tiếng ồn ào không ngừng của quán rượu.
Đúng lúc này, Ren chủ động phá vỡ sự im lặng. Cậu đưa tay ra, một động tác lịch thiệp bất ngờ so với vẻ ngoài lạnh lùng.
“Tôi tên là Ren, rất vui khi được gặp mặt.”
Liten nở một nụ cười hiền hòa, thoáng qua, một nụ cười hoàn toàn khác với vẻ mặt không cảm xúc lúc giáp chiến, rồi đưa tay ra bắt lấy tay cậu.
“Tôi là Liten. Tôi biết cậu, Ren. Shivata và Kibaou thường hay nhắc đến cậu.”