Chương 385: Tầng 5.
Ánh sáng vàng nhạt của Cánh Cổng Dịch Chuyển (Teleport Gate) vừa lóe lên đã vụt tắt.
Ren và Kirito bước ra, ngay lập tức bị bao bọc bởi không khí trầm mặc, nặng nề của khu định cư chính của tầng thứ năm: Karluin.
Nơi đây được dựng lên từ những gì còn sót lại của một thành phố cổ đại, nằm ở phía nam khu vực.
Không khí không hề nhẹ nhàng như những tầng dưới. Dòng người di chuyển tấp nập giữa những con đường cũ, mang lại cảm giác như đang xuyên vào một dòng thời gian đã ngưng đọng từ hàng ngàn năm trước.
Karluin là sự kết hợp kỳ lạ của sự sống và tàn tích. Những tòa nhà cổ kính, mang màu đá sẫm và rêu phong, bao bọc lấy một lâu đài cổ đại khổng lồ nằm uy nghi ở trung tâm.
Đó là một mê cung của lịch sử và những bí ẩn chưa được khai phá.
Dưới chân họ, những con đường được lát đá cuội xanh xám đã bạc màu, lạnh lẽo.
Ở phía rìa ngoài, những cây cột nghiêng ngả màu gạch nâu được dựng lên một cách tạm bợ, như những người lính già đứng gác bất đắc dĩ, chỉ chờ đợi sự sụp đổ cuối cùng.
Đây chính là miền đất hứa dành cho những tay săn lùng kho báu và cổ vật.
“…Cảm giác như đang bước vào một lăng mộ khổng lồ,” Ren lẩm bẩm, ánh mắt quét nhanh qua những kiến trúc đổ nát.
Ren bao bọc cơ thể mình trong bộ giáp Onyx. Đôi mắt lam ngọc của cậu nhanh chóng thu thập thông tin về mật độ người chơi và các điểm thoát hiểm.
“Miễn là họ không đào ra thứ gì quá khủng khiếp,” Kirito đáp lại, giọng điệu đã trở lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng. “Chúng ta sẽ tới điểm hẹn trước.”
Ren khẽ gật đầu, rồi bước theo sau Kirito. Cả hai men theo hành lang hẹp, ánh nắng chiếu lên những bức tường gạch thô ráp.
Ren liếc qua từng khu vực, những hốc nhỏ bị đào dang dở, những kệ gỗ chất đầy dụng cụ, từng đống đất vụn còn bốc bụi. Sự tò mò vẫn đập từng nhịp trong ngực.
“Có ai… thực sự đào được thứ gì giá trị ở đây chưa?” Ren hỏi. Giọng cậu thấp nhưng không giấu được sự hiếu kỳ.
“Có.” Kirito đáp, bước chân vẫn không dừng. “Vài món cổ vật. Bán được kha khá cho đám thương nhân mê đồ cũ.”
Rồi cậu ta bổ xung thêm bằng giọng nhỏ hơn vừa nãy, “Thực ra, họ đào được nhiều lắm. Nhưng phần lớn chỉ là mấy đồng xu cổ. Tỉ lệ trao đổi thấp. Chẳng đáng bao nhiêu.”
Ren khẽ “ừ” ánh mắt vẫn lia quanh, như thể đang tự mường tượng ra vô số lớp đất bị xới tung.
Bước chân của Kirito dừng lại một nhịp trước khi tiếp tục, “Ngoài ra… còn mê cung ngầm ngay dưới đây. Tôi và Asuna từng xuống đó một lần.”
Ren quay sang nhìn, đúng lúc thấy đuôi môi Kirito nhếch nhẹ, như một ký ức bất ngờ trồi lên.
“Chúng tôi gặp một hồn ma ở dưới đó,” Kirito nói, khóe mắt ánh lên chút gì vừa buồn cười vừa rùng rợn. “Không rõ nó bám ý nghĩ của ai… nhưng Asuna la đến mức tôi tưởng cô ấy bay thẳng lên trần rồi.”
Ren chớp mắt. ‘Vậy là… thực sự có ma à…’
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, sống lưng cậu lập tức lạnh đi một đoạn.
“Vậy… các cậu có làm sao không?” Ren hỏi, giọng nhỏ hơn bình thường. “Ý tôi là… không ai bị nhập hay bị thứ gì đó nguyền rủa chứ?”
Như thể chính cậu vừa tưởng tượng ra cảnh một hồn ma đứng ngay sau lưng, một luồng lạnh mỏng chạy từ gáy xuống cột sống khiến da đầu Ren tê rần.
Cậu khẽ liếc nhanh về sau, không có gì cả, chỉ là con đường có hơi vắng lặng và yên tĩnh, nhưng cảm giác như trái tim vừa ngừng đập.
Kirito bật cười khẽ, lắc đầu.
“Tất nhiên là không.”
Cậu ta giơ tay lên minh họa, động tác gọn, quen thuộc như thể đã làm nhiều lần. “Chúng miễn nhiễm sát thương vật lý, nhưng không phải không có cách khắc chế. Chỉ cần bôi nước thánh từ nhà thờ lên lưỡi kiếm…”
Kirito làm động tác quệt một đường dọc theo cạnh thanh kiếm vô hình.
“…hoặc ném thẳng lọ nước thánh vào mặt con ma, vậy là xong.”
Cả hai vừa đi vừa nói chuyện, bước chân vang lên nhè nhẹ trên nền đá. Chủ yếu là Ren hỏi, còn Kirito thì trả lời một cách kiên nhẫn.
Những thắc mắc Ren giữ trong lòng từ lâu, từng cái một, được gỡ ra trong cuộc trò chuyện này.
“Vậy… cậu phân bổ điểm thuộc tính kiểu gì?” Ren mở bảng thông số của mình, con số 6 điểm tự do nhấp nháy trước mắt. “Tôi đang chần chừ. Muốn tham khảo cách của người khác trước khi dùng chúng.”
Kirito liếc qua rồi nhún vai, như thể câu hỏi ấy quá quen thuộc.
“Phụ thuộc vào phong cách chiến đấu thôi,” cậu ta nói. “Tôi thì dồn 2 điểm vào STR, một điểm vào AGI. Thỉnh thoảng là VIT.”
Ren gật nhẹ, ghi lại trong đầu.
“Asuna thì khác,” Kirito tiếp tục. “Cô ấy thường cho 2 điểm vào AGI, 1 điểm vào STR. Có lúc đổi sang VIT nếu tình hình buộc phải phòng thủ.”
Kirito khoát tay, giọng bình thản hơn.
“Đừng lo nhiều quá. Chỉ số có thể bổ sung từ trang bị, kỹ năng bị động, item đặc biệt. Điểm không phải là thứ quyết định duy nhất.” Rồi cậu ta nghiêng đầu nhìn Ren. “Tôi nghĩ cậu giống kiểu của Asuna, thiên về tốc độ, đúng không?”
Ren chưa kịp trả lời thì Kirito khẽ nhíu mày, như có thứ gì đó vừa lướt qua ký ức.
Cậu ta nhớ lại, cảnh Ren chiến đấu trong đại sảnh của lâu đài Yofel.
Cái bóng của Ren lao đi như một viên đạn màu bạc.
Một đường kiếm không ai theo kịp…không…là nhiều đường kiếm khác nhau. Kirito khi đó thậm chí không kịp thấy quỹ đạo, chứ đừng nói là chuẩn bị phòng thủ.
Và sát thương…dù chỉ lóe lên trong chớp mắt, nhưng nó nhiều đến mức khiến cho cậu ta cảm giác như hệ thống đã sai số.
Dù đó là một đòn đánh vào điểm yếu.
Dù Ren khi ấy xuất hiện từ góc chết, ra đòn bất ngờ.
Kirito vẫn không thể quên. Không thể quên được ngày hôm ấy.
Cậu ta đã muốn hỏi. Muốn biết Ren dùng kỹ năng gì, học từ đâu, bằng cách nào cậu ta đạt được tốc độ ấy.
…Nhưng Kirito mím môi, nuốt câu hỏi xuống.
Một kỹ năng kiểu đó, hẳn không phải thứ dễ có. Có thể là kỹ năng độc nhất. Có thể cái giá để đạt được nó không nhỏ. Và quan trọng hơn… Kirito tin vào bản thân mình.
Cậu ta sẽ còn học được nhiều kỹ năng đặc biệt hơn thế.
Sớm thôi.
Không cần vội.
…..
Địa điểm tập hợp lần này là làng Mananarena, một ngôi làng biên giới bé nhỏ, nằm bên rìa mê cung lối thẳng lên phòng của con boss tầng.
Từ đây, chỉ cần tiếp tục di chuyển và không ngừng khám phá những tầng sâu hơn, người chơi sẽ tìm được căn phòng boss.
Chính vì vậy mà nơi này đang trở thành điểm nóng, gần như bị hai bang hội chiếm dụng để dựng doanh trại, canh gác, trinh sát… và nhìn nhau đầy nghi kỵ.
Ren và Kirito xuất phát từ sáng sớm, khi mặt trời mới bắt đầu trườn lên khỏi rặng cây.
Gió lạnh đập vào mặt, những ngọn gió đầu ngày mỏng mảnh nhưng đủ khiến hai người tỉnh táo.
Kirito mở bản đồ, vạch ra một chuỗi đường tắt, những lối nhỏ ngoằn ngoèo, cắt qua rừng thưa, men theo những bức tường đá đổ nát, tránh xa tuyến chính đông đúc và dễ theo dõi.
“Đây chính là tuyến đường nhanh nhất.” Kirito nói, rồi nhìn Ren với ánh mắt đầy lòng tin.
Khuôn mặt của Ren bỗng hóa đá, cậu hiểu được ánh mắt đó là gì, ‘Nhanh nhất nhưng chắc chắn nó không phải là tuyến đường an toàn nhất…’
Cả hai bắt đầu băng qua khu rừng đầu tiên. Mặt đất loang lổ ánh nắng, cành khô gãy lách tách dưới chân.
Gió mang theo mùi rêu mục và hơi ẩm, kỹ năng truy tìm của cả hai báo hiệu quái vật quanh đây không ít. Ren không lên tiếng, chỉ bước sát sau Kirito, mắt quét liên tục bốn phía.
Chỉ được vài phút, mặt đất bỗng rung nhẹ. Từ sau bụi cây, một đàn quái vật được dẫn đầu bởi một con quái tinh anh bật ra như một mũi tên xé gió.
Kirito phản ứng đầu tiên, kéo kiếm, vạt gió lạnh hất tung tà áo choàng đen.
Ren xuất hiện ngay sau đó, một tiếng “xoẹt” sắc gọn, tốc độ nhanh đến mức Kirito gần như chỉ thấy bóng.
Con quái tinh anh và đán quái vật nó kéo đến bị cả hai quét gọn sau hơn mười phút.
Đi tiếp được vài trăm mét, Kirito vừa định thở phào thì cả hai rơi vào một khe núi hẹp, và đúng lúc ấy, tiếng gầm thấp như đập vào thành đá vang lên. Một con Miniboss chắn ngang con đường di chuyển của cả hai.
Một sinh vật có lớp giáp đá che gần hết thân, đôi mắt đỏ lòm như than chỉ chờ bén lửa.
Kirito nghiến răng, “…Đường tắt của tôi hôm nay xui thật.”
Ren không đáp. Cậu lao lên, né đòn trong gang tấc, tiếng bước chân của cậu gõ nhẹ lên đá như nhịp trống gấp.
Kirito cũng không định yếu thế, cả hai đồng thời lao vào, tấn công miniboss từ hai bên.
Sau một cuộc chiến đấu có phần thong dong. Những mảnh giáp đá trên lưng con quái vật bị chém văng ra, xoay tròn trong không khí trước khi rơi xuống đất thành bụi pixel.
Kirito nhập vào tấn công ở khoảnh khắc cuối cùng, hai người phối hợp không cần nói một lời.
Khi con miniboss nổ tung thành ánh sáng đỏ nhạt, Kirito thở hắt ra, tay chống lên đầu gối.
“Nếu đi một mình chắc tôi phải vòng ra đường chính mất.”
“Ừ,” Ren đáp đơn giản, nhưng đôi mắt vẫn nhìn xung quanh như sợ rằng sẽ có thêm đàn quái vật nào xuất hiện ngay bên cạnh họ.
Cả hai tiếp tục đi xuyên qua những lối nhỏ bị quên lãng. Đường tắt của Kirito dẫn Ren vòng dưới một gờ đá lớn, băng qua một cánh rừng già ẩm ướt, rồi men theo bờ suối khúc khuỷu.
Có lúc cả hai phải nhảy qua cây đổ, có lúc phải đạp lên gốc rêu trơn trượt, và có khi phải nín thở vì một đàn quái cấp cao ngủ ngay bên vệ đường.
Từng bước như đang thử thách sự tập trung.
Từng khúc rẽ như đang thăm dò xem họ có đủ quyết tâm để tiến vào Mananarena hay không.
Khi mặt trời đứng bóng và ánh sáng trở nên trắng gắt, cuối cùng làn khói mỏng từ những bếp lửa dã chiến hiện rõ phía trước.
Tiếng người xôn xao, tiếng kim loại va chạm, tiếng tranh luận nhỏ… tất cả hòa trộn lại thành một bầu không khí căng thẳng nhưng sống động.
Ren và Kirito đặt chân vào Mananarena đúng lúc giờ nghỉ trưa bắt đầu.
Không sớm. Không muộn.
Như thể mọi con đường gấp gáp, mọi cuộc chạm trán nguy hiểm… đều dẫn họ chính xác đến khoảnh khắc này.
“Lần sau….ừm…hãy để người khác dẫn đường nhé…” Ren nhìn Kirito với ánh mắt u oán.