Chương 383: Khách Quen.
Khi Ren cẩn trọng mang thành quả nấu nướng của mình rời khỏi căn bếp nhỏ, những người quen đã tề tựu sẵn ở đó, không khí dường như cũng vì thế mà có phần náo nhiệt hơn.
Thế nhưng, ngoài những gương mặt đã quá quen thuộc và thân thiện như Yuzu, Rock và Cherry, ánh mắt Ren lập tức bị hút về một người khách lạ.
Một người chơi bận trang phục đen tuyền, với chiếc áo choàng và găng tay che kín từ đầu tới chân, đang yên lặng thưởng thức ly trà ấm nóng ở một góc khuất không quá xa.
Hơi nước mờ ảo từ ly trà càng khiến diện mạo người này trở nên khó đoán.
Ki… Kirito. Chính là cậu ta.
Cảm nhận được ánh mắt dò xét từ Ren, Kirito chậm rãi đặt ly trà sứ xuống bàn, âm thanh nhỏ nhưng đủ khiến không gian tĩnh lại, rồi khẽ gật đầu, một cử chỉ dường như đã ẩn chứa điều gì muốn ngỏ từ lâu.
Để lại cho Hina, Yuzu, Rock, và Cherry một ánh mắt xin phép.
Không chần chừ, Ren đặt chiếc đĩa đang cầm trên tay xuống kệ gỗ gần nhất, đoạn sải bước dứt khoát tới gần chỗ người chơi áo đen.
“Làm thế nào mà cậu tìm ra được nơi kín đáo này hay vậy?” Ren cất lời hỏi, kéo một chiếc ghế bên cạnh và tự nhiên ngồi xuống, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng hình đối diện.
Ren biết rõ, ý đồ của Kirito khi tới đây không hề ngẫu nhiên mà chính là tìm mình.
Với cấp độ và tính cách của cậu ta, Kirito sẽ không bao giờ đi lang thang vô định ở một khu vực ít người qua lại như thế này, và càng không thể nào lại trùng hợp xuất hiện tại đây.
Sự hiện diện của cậu ta, dường như, là một sự sắp đặt cần thiết.
“Phải,” Kirito xác nhận, giọng nói trầm ổn, hơi khàn, không chút vòng vo.
“Mục đích của tôi khi tìm đến nơi này… rắc rối chính là tìm cậu. Chỉ có Argo, ‘Người đưa tin’ mới có khả năng cung cấp tọa độ kín đáo như thế này.”
Cậu ta hít vào một hơi rất nhẹ, rồi chậm rãi thở ra, cử chỉ ấy như đang sắp đặt lại thật kỹ lưỡng từng câu chữ sắp thốt ra.
Lời xác nhận ấy khiến Ren không hề bất ngờ, nhưng vẫn cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng trong không khí. Ý đồ đã rõ ràng, giờ chỉ còn là vấn đề.
“Vậy,” Ren hỏi, dồn toàn bộ sự chú ý vào người đối diện, “Hội nghị chiến lược đã đi đến hồi kết, và mọi người đã quyết định thời gian tiến hành cuộc tấn công con Trùm Tầng sắp tới rồi à?”
Kirito thoáng gật đầu, nhưng rồi ngay lập tức lại lắc nhẹ, dứt khoát hơn. Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng vào Ren, sâu thẳm và đầy nghiêm trọng.
“Phải… nhưng đồng thời cũng không phải.” Cậu dừng lại một chút, chờ đợi sự im lặng tuyệt đối từ người nghe. “Lần này, chúng ta tuyệt đối không tấn công con trùm theo quy tắc thông thường như mọi lần. Kế hoạch đã thay đổi… hoàn toàn.”
“Ren… cậu có tin tưởng tôi không?”
Kirito hỏi, giọng nói nặng trịch, như thể vừa nuốt phải một viên đá sắc cạnh.
Đó là một câu bật ra không đúng lúc, không đúng chủ đề, và hoàn toàn đi lạc khỏi bất cứ logic chiến lược nào mà họ đang bàn bạc.
Đôi mắt đen tuyền dưới lớp tóc mái của cậu ta không còn là khoảng trống điềm tĩnh quen thuộc, mà là thứ gì đó nén lại, khiến con ngươi như rung lên, lay động một cách khó thấy.
Ren khựng lại nửa giây. Dù chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng cũng đủ để cậu nắm bắt được mức độ khủng hoảng trong câu hỏi ấy.
Lông mày cậu nhíu nhẹ, một chuyển động tối giản nhưng đủ cho thấy câu hỏi mang nặng đến thế nào.
“…Tôi đoán rằng cậu đã tin tôi đủ để mò tới tận nơi nơi ẩn náu này rồi.”
Giọng Ren thấp, đều, không hề dằn nén nhưng cũng không hề mềm yếu.
“Vậy thì… còn bất kỳ lý do gì để tôi khiến cậu phải thất vọng nữa?”
Ren nói từng chữ chậm và chắc, như đang đặt từng hòn đá kiên cố xuống nền đất lạnh buốt.
Kirito hơi giật vai, có lẽ cậu ta hoàn toàn không ngờ Ren lại trả lời nhanh như thế, thẳng thắn và dứt khoát như thế.
Ren nhìn Kirito kỹ hơn. Cái nghiêng đầu nhẹ, cái ánh nhìn nửa khép lại đầy tính toán… tất cả đều mách bảo Ren rằng: Kirito đang nghiêm túc đến mức không hề bình thường.
Sự căng thẳng như sắp rạn nứt bao trùm lấy bóng dáng áo đen. Thậm chí, nó còn nghiêm trọng hơn cả khoảnh khắc đứng trước một con Trùm Tầng đang gầm gừ.
‘Mình định trở về tiền tuyến sau vài ngày nữa… nhưng xem ra cái kế hoạch đó phải kéo lên sớm hơn rất nhiều rồi.’
Ý nghĩ trượt qua đầu Ren nhanh như một mạch điện lạnh.
Kirito mở miệng. Một thoáng lưỡng lự kéo dài vô tận. Câu nói dường như kẹt lại giữa môi, có lẽ là lời giải thích kéo theo cả một nỗi lo thầm kín mà cậu ta chưa quen chia sẻ.
Ren giơ tay chặn lại, động tác dứt khoát đến mức gió cũng như dừng lại một nhịp, không dám thổi qua.
“Khoan đã.”
Giọng cậu lặng như mặt thép.
“Chuyện kế hoạch… để sau.”
Cậu hơi xoay người, chỉ về phía căn bếp lấp ló ánh lửa mờ ảo sau màn sương mỏng của buổi tối.
“Đầu tiên, để tôi đi tạm biệt vài người bạn đã.”
Khóe môi Ren giãn ra rất khẽ, một thoáng nhẹ nhõm hiếm hoi giữa không khí đang đặc quánh đến khó thở.
“Họ là người đã mở ra quán ăn này… và giữ nó ấm lên mỗi ngày.”
Cậu thở ra, hơi thở trắng mỏng tan nhanh trong giá lạnh.
“Nếu có dịp, dẫn Asuna tới thử. Đồ ăn ở đây ngon đến mức khó tin đấy.”
Ren nói xong, quay lưng đi thẳng. Bờ vai cậu run lên một chút vì lạnh… hay vì điều gì nặng hơn mà Kirito không rõ.
Nhưng điều Kirito biết chắc là: Ren đã lựa chọn tin cậu ta mà không hề do dự, không hề hỏi lý do.
Và điều đó khiến bước chân của Kirito, lần đầu tiên trong suốt buổi tối, trượt mất một nhịp trên nền đá lạnh.
Kirito đứng đợi ở bậc cửa, khoảng khắc trôi qua không dài, nhưng đủ để sự tĩnh lặng bao trùm lấy bóng dáng, thân hình hơi gầy đán chặt vào Midnight Jacket.
Sau một tiếng chuông gió ngân vang nhẹ nhàng, cánh cửa được đẩy mở. Hơi ấm như một dòng suối bất chợt chạy khỏi quán ăn, thoát ra ngoài không khí lạnh, tựa như những đứa trẻ nghịch ngợm tò mò về thế giới rộng lớn bên ngoài.
Kirito vẫn thẫn thờ, tâm trí bị hút sâu vào một dòng suy nghĩ vô hình. Những trăn trở đang lớn dần bên trong cậu, lan rộng ra như bọt biển trong đại dương tĩnh lặng.
Rồi, một bàn tay trắng như gốm sứ nhẹ nhàng đặt lên bả vai, sức nặng vừa đủ để lay cậu ta tỉnh dậy khỏi những suy nghĩ vu vơ đang lấn át.
“Được rồi, chúng ta lên đường thôi.” Giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa sự dứt khoát của Ren vang lên ngay bên cạnh. “À, nhưng trước đó, tôi cần phải đến Trại Dark Elf ở Tầng Ba để sửa chữa lại trang bị.”
Kirito gật đầu, ánh mắt đã lấy lại được sự tập trung. “Đồng ý. Tôi cũng có vài điều quan trọng phải nói với cậu, trước khi chúng ta chính thức tập hợp với những người chơi khác.”
…
Sau khi cả hai tới được Nơi Đóng Quân của Dark Elf nằm ẩn mình trên Tầng Ba, một không khí hỗn loạn nhỏ suýt chút nữa đã bùng nổ.
Vừa nhìn thấy thảm trạng của bộ giáp mà Ren vừa đem đến.
[Blacksteel Prototype]
[Độ bền: 233/620]
Sylen, người thợ rèn Dark Elf vạm vỡ, đã nổi cơn thịnh nộ. Anh ta suýt chút nữa vung cây Búa Rèn khổng lồ của mình đập chết Ren ngay tại chỗ.
Sylen mới giao tác phẩm ứng ý nhất của mình cho Ren được vẻn vẹn vài ngày ngắn ngủi, vậy mà giờ đây, bộ giáp gần như đã bị cậu ta phá nát bét, với những vết cào xé và những mảng kim loại bị bong tróc, ăn mòn một cách thê thảm.
Đối với một thợ rèn thực thụ có lòng tự trọng cao như Sylen, việc nhìn thấy kiệt tác của mình bị xâm phạm như vậy chẳng khác nào chứng kiến một tội đồ đang phá hủy thánh vật.
Anh ta thực sự đã sẵn sàng liều mạng với Ren.
May mắn thay, nhờ có Kirito đi cùng.
Nhờ sự can thiệp đúng lúc của Hắc Kiếm Sĩ, một sự việc đáng tiếc…có thể dẫn đến một vụ án mạng không cần thiết, đã không xảy ra.
Ngồi xuống một khúc gỗ dài quen thuộc đặt gần lò rèn, Ren bắt đầu lắng nghe Kirito trong khi chờ đợi Sylen trút giận và sửa lại bộ giáp.
Tiếng búa đập kim loại rộn ràng vang lên như một phông nền nhộn nhịp cho câu chuyện sắp được kể.
“Cậu còn nhớ sự đối đầu căng thẳng giữa hai bang hội lớn khi chúng ta còn ở Tầng Ba này chứ?” Kirito cất lời, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang sắp xếp lại từng đoạn hồi ức và từ ngữ trong đầu.
Ren không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, chấp nhận sự thật rằng mọi chuyện bắt đầu từ quá khứ.
Kirito thở dài một hơi, sự mệt mỏi thể hiện qua từng thớ cơ trên khuôn mặt. “Vậy cậu cũng biết khi đó tôi đã vắng mặt vì bận tiếp đón một kẻ không mời mà đến…”
Giọng nói của cậu ta trầm hẳn đi, gần như thầm thì ở đoạn sau, chứa đựng sự khinh miệt rõ rệt.
“Vậy là…” Ren cắt lời, giọng nói của cậu bình thản đến đáng ngạc nhiên, như thể đã sớm đón đầu được toàn bộ suy nghĩ của đối phương.
“Cậu tìm đến tôi vì lo lắng kẻ đó sẽ lại phá hỏng sự đoàn kết mỏng manh vừa được thành lập trong hàng ngũ tiên phong… cụ thể là trong lần chinh phạt con Trùm của Tầng Năm này?”
“Phải.” Kirito gật đầu dứt khoát, chấp nhận sự suy luận nhanh nhạy của Ren.
“Vài ngày trước, trong một nhiệm vụ tưởng như vô tình nhưng đầy hiểm họa, tôi và Asuna đã bị kẻ đó tấn công… và chúng tôi cũng đã đoán được phần nào kế hoạch của chúng.”
“Kế hoạch đó đã tiến triển đến bước nào rồi?” Ren hỏi, giọng nói của cậu đã không còn giữ được sự bình thản tuyệt đối như trước, mà pha lẫn một chút cảm xúc hỗn độn khó tả.
Kirito nghiêng người về phía trước, đưa tay chạm nhẹ vào khúc gỗ xù xì, ánh mắt trĩu nặng.
“Phần tồi tệ nhất… Bang hội ALS đang thử nghiệm một đòn tấn công liều lĩnh, họ đang tìm cách độc chiếm con trùm một mình mà không hề có sự đồng hành hay yểm trợ từ bất kỳ nhóm tiên phong nào khác.”
Cậu ta dừng lại, hít một hơi sâu và nén lại sự khó chịu. “Tất cả chỉ nhằm vào một mục tiêu duy nhất…”
“Phần thưởng rơi ra từ con Trùm Tầng,” Ren tiếp lời một cách chậm rãi, như đang nhấm nháp vị đắng của sự thật, “có vẻ…thứ đó giá trị đến mức… nó sẽ thay đổi hoàn toàn cán cân quyền lực và vị thế, để đưa một trong hai bang hội hiện tại lên vị trí dẫn đầu tuyệt đối…”
Kirito gật đầu xác nhận, rồi lắc nhẹ đầu với vẻ tuyệt vọng sâu sắc.
“Điều đáng buồn hơn cả là…” Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ, như không muốn tin vào những gì mình sắp nói ra.
“Lữ Đoàn Kỵ Sĩ Rồng, bang hội được cho là nguyên tắc nhất…ở thời điểm hiện tại, cũng đã nuôi dưỡng ý tưởng tương tự trong đầu. Cả hai đều muốn đánh cược mạng sống của toàn bộ người chơi để giành lấy lợi ích cá nhân.”