Chương 382: Nghệ Thuật Trên Đĩa Trắng.
Ren gật đầu, sự tập trung đã chuyển từ ngọn lửa sang hai quả trứng mỏng manh trước mặt.
Cậu cẩn thận thực hiện từng bước. Tay phải giữ con dao, tay trái lấy từng quả trứng gà, dùng lực vừa phải gõ nhẹ cạnh quả trứng vào thành chén.
Cậu nhớ lời Hina: Không được để vỏ trứng vỡ vụn và rơi vào lòng trứng. Lớp vỏ nứt ra gọn gàng, và lòng đỏ vàng óng cùng lòng trắng trong suốt chảy xuống chén sứ.
Sau khi đánh tan trứng bằng một chiếc nĩa, Ren quay lại chiếc chảo đang giữ nhiệt độ “nhảy múa” hoàn hảo.
“Dùng bơ.” Hina nhắc nhở. “Dầu ăn có điểm bốc khói cao hơn, dễ kiểm soát hơn, nhưng bơ sẽ cho món trứng hương vị tuyệt vời.”
Ren tuân theo, thả một khối bơ nhỏ vào chảo. Bơ tan chảy nhanh chóng với tiếng xèo xèo êm tai. Cậu nghiêng chảo để lớp bơ tráng đều bề mặt, rồi ngay lập tức đổ trứng vào.
Xèooooo!
Âm thanh trứng tiếp xúc với bơ nóng vang lên dứt khoát. Hơi nóng và mùi béo ngậy của bơ tỏi quyện với trứng lan tỏa khắp căn bếp.
Ren nhận ra rằng, dù đã kiểm soát được nhiệt độ chảo rỗng, nhưng khi nguyên liệu được thêm vào, nhiệt độ bề mặt đã thay đổi đáng kể. Cậu nhanh chóng giảm lửa một chút, rồi dùng spatula lật nhẹ trứng.
Động tác lật của Ren hơi gượng gạo, thiếu sự uyển chuyển. Miếng trứng đầu tiên bị rách nhẹ ở một góc, nhưng màu sắc thì đẹp tuyệt vời: vàng ươm đều đặn, không có chút cháy xém nào.
“Được rồi, lấy ra.” Hina ra lệnh. “Thời gian là kẻ thù của trứng. Một giây chần chừ sẽ làm nó khô.”
Ren gắp miếng trứng chiên ra đĩa sứ trắng, rắc thêm một chút muối và tiêu. Cậu nhìn thành quả đầu tiên của mình: một miếng trứng chiên có màu sắc hoàn hảo, nhưng thiếu đi sự trọn vẹn về hình dáng.
Hina bước tới, lấy một chiếc nĩa và cắt một miếng nhỏ. Cô đưa lên miệng, nhắm mắt lại.
“Nhiệt độ bên trong vừa phải, lòng trứng vẫn còn giữ được độ ẩm. Hương vị bơ tỏi thấm đều, không quá mặn.” Hina gật gù.
“Đối với lần đầu tiên, đây là một món trứng chiên thành công. Nhưng kỹ năng lật của cậu cần cải thiện, và cậu đã hơi do dự khi đổ trứng vào chảo, làm một phần trứng ở giữa dày hơn các mép.”
Hina nhìn thẳng vào Ren, nở một nụ cười vừa nghiêm khắc vừa khích lệ, “Làm lại. Đừng quên thực hiện lại là một phần của việc làm chủ kỹ năng.”
Ren hiểu rằng trong thế giới của Sword Art Online, việc lặp lại hành động không chỉ là luyện tập mà còn là cách tích lũy kinh nghiệm để tăng cấp Skill.
Tuy nhiên, khác với việc chiến đấu, nơi mỗi cú chém đều đặn sẽ giúp tăng cấp Sword Skill, việc nấu ăn yêu cầu sự hoàn hảo về cảm giác.
“Tôi hiểu rồi.” Ren đáp gọn, sự mệt mỏi ban đầu đã được thay thế bằng sự quyết tâm. Cậu không nói nhiều, mà bắt tay ngay vào việc.
Cậu đập trứng quả thứ ba và thứ tư, lần này nhanh và gọn gàng hơn. Khi bơ tan chảy trong chảo, cậu đã sẵn sàng.
Lần này, Ren không còn do dự nữa. Cậu đổ trứng vào chảo một cách dứt khoát, sau đó điều chỉnh lửa gần như theo bản năng. Cậu lắng nghe tiếng xèo xèo đang thay đổi, cố gắng tìm ra khoảnh khắc hoàn hảo để lật.
Khi thời điểm đến, cậu dùng spatula dứt khoát lướt dưới miếng trứng, nhấc nó lên và lật úp xuống một cách nhanh gọn và không tì vết.
Miếng trứng thứ hai đã hoàn hảo: tròn trịa, không rách, với màu vàng ươm mượt mà như nhung.
Hina chỉ nhìn mà không nói gì, nhưng khóe môi cô đã nhếch lên rõ ràng.
Ren lấy trứng ra, đặt lên đĩa, và tự mình nếm thử.
“Độ ẩm đã tốt hơn, nhiệt độ được phân bổ đồng đều.” Ren tự đánh giá.
Cậu hiểu rằng món ăn này không chỉ là để thỏa mãn cơn đói, mà là sự phản ánh của việc kiểm soát tuyệt đối mọi yếu tố: từ tay cầm dao, cảm nhận vị giác, đến việc kiểm soát ngọn lửa trong chảo.
Hina vỗ nhẹ vào vai Ren. “Khóa học thứ ba kết thúc tại đây. Cậu đã biết cách làm quen và kiểm soát lửa, một trong những vũ khí quan trọng nhất của người làm bếp.”
Cô quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ. “Giờ là Khóa Học Thứ Tư, cũng là khóa cuối cùng trong giáo trình cơ bản.”
“Kỹ năng Trình bày và Sự Tinh Tế.”
Hina chuyển sang một bàn khác, nơi có ánh sáng tự nhiên tốt hơn, đặt một loạt các dụng cụ trang trí và đĩa sứ trắng trước mặt Ren.
“Khóa Học Thứ Tư: Kỹ năng Trình bày và Sự Tinh Tế trong Ẩm thực.” Hina bắt đầu, giọng cô chứa đựng sự đam mê lớn nhất.
“Trình bày không chỉ là sắp xếp. Nó là nghệ thuật kết hợp hài hòa màu sắc, hình khối, họa tiết và bố cục để tạo nên một món ăn không chỉ hấp dẫn mà còn tôn lên vẻ đẹp và giá trị của nguyên liệu chính.”
Cô đưa ra những lưu ý cốt lõi:
Phối hợp Màu sắc: “Sử dụng sự tương phản để tạo điểm nhấn, như màu đỏ rực của cà chua với màu xanh mướt của rau thơm.
Nhưng tuyệt đối tránh dùng quá nhiều màu sắc, nó sẽ biến đĩa ăn thành một mớ hỗn độn gây rối mắt.”
Bố cục: “Món chính phải là tâm điểm, là anh hùng của câu chuyện. Sắp xếp các thành phần chính nổi bật trên đĩa.
Cân bằng tỷ lệ giữa Đạm, Tinh bột và Rau củ, đảm bảo không có gì quá nhiều hoặc quá ít để tạo ra sự hài hòa về cả dinh dưỡng và thị giác.”
Nguyên liệu Trang trí: “Trang trí bằng rau củ tỉa hoa, hoặc sử dụng các loại rau mầm tươi, gia vị hạt.
Yêu cầu bắt buộc là: Nguyên liệu trang trí phải sạch, tươi, ngon và ăn được. Không bao giờ dùng thứ gì chỉ để nhìn.”
Lựa chọn Đĩa hoặc công cụ chứa đựng thức ăn, nó như chất liệu để người nghệ sĩ bắt đầu trình diễn tác phẩm của mình.
Tỉ mỉ: “Đây là điểm mà Skill không thể thay thế. Từng chi tiết nhỏ như cách tỉa rau củ, cách lau sạch mép đĩa, hay bát đĩa được làm nóng đúng chuẩn, đều góp phần tạo nên sự chuyên nghiệp và nâng tầm trải nghiệm của khách hàng.”
Mục đích Món ăn: “Cách trình bày phải phù hợp với mục đích. Một món ăn được nấu để quảng cáo sẽ cần sức hút thị giác gấp mười lần món ăn dùng bữa thông thường. Hãy luôn nghĩ về người ăn khi đặt vật liệu lên đĩa.”
Hina kết thúc phần lý thuyết: “Tóm lại, sự tỉ mỉ trong trình bày là cách cậu thể hiện sự tôn trọng đối với nguyên liệu và thực khách.”
“Tốt. Chúng ta sẽ áp dụng những nguyên tắc này ngay với món trứng chiên bơ của cậu.” Hina nói. Cô nhanh chóng lấy từ ngăn kéo ra một bộ dụng cụ nhỏ: một chiếc dao tỉa sắc bén và một vài nhíp gắp thức ăn.
“Món trứng chiên bơ, về bản chất, là món ăn giản dị. Sự tinh tế nằm ở việc biến nó thành một ‘điểm nhấn’ trên đĩa. Trứng là màu vàng nhạt, một màu trung tính. Chúng ta cần tương phản.”
Hina đặt miếng trứng chiên mà Ren vừa làm lên một chiếc đĩa sứ tròn, màu trắng ngà. Cô lấy một nhánh nhỏ rau mùi tươi và một chút ớt chuông đỏ thái hạt lựu rất nhỏ.
“Phối hợp màu sắc: Cậu dùng màu xanh của rau mùi để tạo sự sống động, màu đỏ của ớt để tạo điểm nhấn thị giác.”
Cô cầm chiếc nhíp, cẩn thận đặt ba hạt ớt đỏ lên bề mặt trứng theo một bố cục hình tam giác nhỏ, sau đó dùng nhíp đặt nhánh rau mùi ở góc đĩa, tạo ra một đường dẫn mắt.
“Bố cục: Đừng đặt món ăn ở giữa đĩa như một hòn đảo. Thay vào đó, hãy đặt nó hơi lệch sang một bên, sử dụng không gian âm (khoảng trống của đĩa) để cân bằng và tập trung sự chú ý.”
Hina đưa nhíp và dao tỉa cho Ren. “Bây giờ, tới lượt cậu. Dùng món trứng chiên đầu tiên của mình, chiếc mà cậu đã làm hơi bị rách.
Hãy làm lại. Cậu có thể tỉa một vài lát cà chua bi thành hình hoa hồng nhỏ để đặt vào góc đĩa. Hãy nhớ, mọi thứ phải có mục đích và phải sạch sẽ.”
Ren nhận lấy dụng cụ, cảm giác tay cầm nhíp gắp nhỏ bé khác hẳn với cảm giác nắm chặt thanh kiếm.
Cậu nhìn miếng trứng chiên bị rách nhẹ, đây là cơ hội để kỹ năng Trình Bày che lấp khuyết điểm của Kỹ năng Nấu nướng.
Cậu bắt đầu tỉa một lát cà chua bi thành hình xoắn ốc. Tay cậu hơi run, nhưng nhờ sự tập trung cao độ đã luyện được trong chiến đấu, một bông hoa nhỏ bé, màu đỏ rực đã dần hiện ra.
“Tốt, sự tỉ mỉ đó.” Hina khen ngợi. “Bây giờ, hãy đặt nó lên đĩa. Hãy coi đĩa là một khung cảnh, và món ăn là tác phẩm nghệ thuật của cậu.”
Cuối cùng, một đĩa trứng chiên bơ đã được Ren hoàn thiện. Món trứng chiên đơn giản đó, nhờ có sự trang trí tỉ mỉ bằng hoa cà chua bi và vài lát rau mùi, đã trở nên bắt mắt một cách tinh tế.
Hina nhìn thành quả cuối cùng. Cô không nhịn được mà thưởng cho Ren một tràng pháo tay nhỏ, dứt khoát.
“Chúc mừng cậu, Ren.” Nụ cười rạng rỡ hiện trên môi cô, lần đầu tiên sau chuỗi bài học căng thẳng. “Cậu đã đủ tiêu chuẩn để tốt nghiệp những điều cơ bản nhất cần biết về nấu nướng thuần túy.”
“Và còn một điều cuối cùng cần phải chú ý nữa… hãy nhìn căn bếp này đi.” Hina nói, giọng cô trở lại vẻ nghiêm túc.
Ren nhìn theo. Căn bếp nhỏ, dù vừa trải qua một buổi thực hành lộn xộn, vẫn gọn gàng đến kinh ngạc. Mọi thứ đều được sắp xếp chỉnh tề và ngay ngắn trên các kệ và giá đỡ.
Như thể đọc được suy nghĩ của Ren, Hina tiếp tục: “Đúng, điều cậu cần chú ý là việc bảo quản khu vực nấu nướng của mình, hay còn gọi là mise en place.”
“Mọi thứ cần được sắp xếp có khoa học. Khi cần, cậu chỉ cần vươn tay ra là lấy được thứ mình muốn, từ gia vị, nguyên liệu đã sơ chế, cho đến đồ dùng.” Cô nhấn mạnh.
“Và hãy luôn giữ cho khu vực nấu nướng của mình thật gọn gàng và sạch sẽ. Một căn bếp sạch sẽ là dấu hiệu của một đầu bếp có kỷ luật. Đó là nguyên tắc tối thượng, ngay cả khi cậu đã đạt cấp độ của một bậc thầy!”
Hina nở một nụ cười rạng rỡ, sự căng thẳng của buổi học đã hoàn toàn tan biến.
“Được rồi, Ren. Chúng ta hãy cho những người khác chiêm ngưỡng thành quả mà cậu đã đạt được ngày hôm nay.” Cô nói, ánh mắt nhìn ra quầy bàn chính bên ngoài.
Thực ra, Hina đã để ý. Cô thỉnh thoảng lại chú ý đến việc có ai đó len lén nhìn vào bên trong căn bếp. Lúc thì là Yuzu lấp ló sau cánh cửa, lúc là Rock và Cherry cố gắng giả vờ bận rộn. Có vẻ như, họ cũng đang rất mong chờ được nếm thử hoặc đánh giá “tài năng” đầu bếp của Ren.
“Món trứng chiên bơ hoàn hảo này không chỉ chứng minh cậu đã nắm vững bốn khóa học cơ bản,” Hina vừa nói vừa nâng đĩa trứng của Ren lên.
“…mà còn chứng minh rằng, với nỗ lực và sự nghiêm túc, bất kỳ ai cũng có thể làm chủ một kỹ năng mới, ngay cả khi không dựa hoàn toàn vào hệ thống Skill của Aincrad.”
Cô quay sang Ren, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn lúc giảng bài. “Đi thôi, tân đầu bếp. Đã đến lúc cậu tự thưởng thức và nhận xét của khán giả.”