Chương 380: Tư Thế Cầm Dao Và Vị Giác Thứ Sáu.
“Chuyện này… chuyện này có hơi… đột ngột không?” Hina thốt lên, giọng nói khẽ rung lên.
Cô cố gắng dùng ánh mắt lảng tránh để che giấu sự bối rối đang bủa vây, một thái độ trái ngược hoàn toàn với vẻ điềm tĩnh, sắc sảo cô vẫn thường khoác lên mình.
Trong Hina, một dòng chảy cảm xúc hỗn loạn, khó tả đang lớn dần. Lý trí mách bảo cô phải từ chối một yêu cầu quá táo bạo, nhưng sâu thẳm trong tim lại vang lên tiếng chờ mong, một sự khao khát bí mật muốn được phá vỡ mọi giới hạn.
“Nhưng cô đã hứa với tôi rồi, Hina…” Ren dịu dàng nhắc nhở, chất giọng trầm ấm mang theo sự kiên định khó cưỡng. Cậu chớp nhẹ đôi mắt lam ngọc tuyệt đẹp, vẻ chân thành toát ra không chút giả dối, nhưng xen lẫn trong đó là ngọn lửa đam mê đang cháy âm ỉ, như thể chỉ chờ đợi một cái gật đầu để bùng lên.
Hina hoàn toàn bị cuốn hút, cô vô thức ngắm nhìn hàng mi dài, cong đều của Ren, lồng ngực bỗng trở nên ngột ngạt. “Nhưng… nhưng như vậy có phải là quá vội vàng không? Chúng ta… mới chỉ quen biết nhau không lâu…”
Chỉ cần hồi tưởng lại hình ảnh và yêu cầu Ren vừa thốt ra, trái tim cô đã đập loạn nhịp như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Cô cảm nhận được một luồng nhiệt lượng mạnh mẽ, nóng bỏng không thể kiểm soát, đang cuộn trào, nhanh chóng lan khắp cơ thể, khiến mọi lý trí và sự phòng thủ sụp đổ.
Cô đang đứng trên bờ vực của sự đầu hàng, hoàn toàn bị cảm xúc chi phối.
Lúc Hina còn đang chìm đắm trong sự bối rối, giọng nói trầm ấm nhưng đầy vẻ trêu chọc của Rock đã vang lên từ phía sau cánh cửa bếp. “Dù sao thì cô cũng đã hứa với cậu ấy rồi, không được nuốt lời đâu đấy.”
Ngay sau đó, Cherry cũng nhanh chóng đồng tình, gật đầu lia lịa, mái tóc ngắn lắc lư theo nhịp: “Chính xác! Cậu không cần lo nghĩ gì hết. Bếp sau đã có tôi và Rock đảm đương toàn bộ. Cậu có thể hoàn toàn tạm gác lại công việc của mình để… nghiêm túc dạy Ren về việc nấu nướng đi thôi.”
(Do một vài phiên bản khác nhau về bản dịch, ở đây mình sẽ thay đổi tên Rowa và Meiri thành Rock và Cherry nhé.)
Yuzu đứng đó, nhìn chị gái mình với ánh mắt vô cùng kỳ lạ. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng người chị gái được mệnh danh là “khủng long” này lại có một mặt e thẹn, bối rối đến thế. Sau đó, cậu quay sang nhìn Ren với ánh mắt đầy dò xét và nghi ngờ.
“Nếu đã như vậy thì… bắt đầu ngay đi.” Hina nhắm mắt, hít vào một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi từ từ mở mắt. Sự do dự đã tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ. “Việc nấu nướng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài đâu đấy.”
Một ngọn lửa nhiệt huyết bùng cháy sâu trong đôi mắt cô. Cô luôn dành một tình yêu đặc biệt và sự nghiêm túc tuyệt đối cho căn bếp.
Hina nhanh chóng cột mái tóc màu hung đỏ lên cao gọn gàng, rồi dùng một chiếc khăn sạch bản rộng buộc chặt lên trán.
Cô tiện tay ném thẳng cho Ren một chiếc tạp dề trắng tinh. Khí chất của cô bỗng thay đổi hoàn toàn, trở nên sắc sảo và chuyên nghiệp.
“Trước tiên, chúng ta sẽ nói về vấn đề vệ sinh và đảm bảo an toàn.” Hina ra lệnh với giọng điệu dứt khoát.
“Ren, cậu hãy buộc tóc lên ngay lập tức, và dùng tấm khăn này cột lên trán. Tuyệt đối không để một sợi tóc nào rơi vào nguyên liệu hoặc món ăn trong suốt quá trình thực hiện.”
Làm theo từng bước chỉ dẫn tỉ mỉ của Hina, Ren cẩn thận rửa sạch đôi tay và lau khô chúng bằng chiếc khăn vải sạch sẽ.
Khoác trên người chiếc tạp dề màu trắng tinh tươm, cậu đứng thẳng tắp với ánh mắt tò mò và háo hức quan sát mọi thứ xung quanh.
Trong khoảnh khắc ấy, với mái tóc được buộc gọn và chiếc khăn cột trên trán, Ren trông không khác gì một chú chim cánh cụt nhỏ bé, ngơ ngác đứng giữa khung cảnh căn bếp rộng lớn, hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm.
“Tôi sẽ chia việc nấu ăn cho người mới bắt đầu thành bốn bước cơ bản.” Hina cất tiếng, đôi mắt ánh lên vẻ cực kỳ nghiêm túc, không còn chút dấu vết của sự bối rối ban nãy.
“Chỉ cần vượt qua được bốn lớp học cơ bản này, cậu đã có thể tự tin tự tay nấu cho mình một bữa ăn tươm tất rồi.”
Cô dừng lại một chút, ánh mắt như muốn xuyên thấu người đối diện. “Còn việc nâng cao trình độ, hay tay nghề đạt đến mức nào, tất cả sẽ phụ thuộc vào sự nỗ lực và đam mê của chính bản thân cậu.”
“Cầm lấy.” Hina dứt khoát đưa cho Ren một con dao làm bếp, cán gỗ sáng bóng, lạnh ngắt. Cô hầu như dúi nó vào tay cậu. “Đầu tiên, chúng ta phải kiểm tra cách cầm dao của cậu.”
Không chờ Ren phản ứng, cô đặt nhanh một củ hành tây tròn trịa lên mặt thớt gỗ sạch. “Cậu thử cắt thứ này giúp tôi đi.”
Ren bối rối tiếp nhận con dao, cậu nắm chặt lấy cán, cố gắng tưởng tượng đó là một thanh kiếm và củ hành tây trước mặt là một con quái vật cần phải hạ gục.
Bước đầu tiên là bổ củ hành ra làm đôi, nhưng ngay khi Ren vừa đưa lưỡi dao sắc bén định chém xuống củ hành, một giọng nói lạnh lùng đã buộc cậu phải khựng lại.
“Được rồi, dừng lại!” Hina gần như hét lên. Cô lắc đầu ngao ngán, “Cậu cầm dao sai cách rồi. Nó không giống với việc cậu nắm chặt vũ khí đâu, Ren.”
“Nhìn cho thật kỹ nhé.” Hina nói, giọng điệu chuyên nghiệp, rồi lấy lại con dao trong tay Ren.
Cô thực hiện động tác mẫu chậm rãi: “Cậu cần dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp chặt lấy phần lưỡi dao, ngay sát chuôi, và nắm chắc phần còn lại của cán dao bằng các ngón tay còn lại.”
Cô vừa hướng dẫn vừa giải thích: “Tư thế này giúp cậu kiểm soát lưỡi dao tốt hơn, tăng độ chính xác của nhát cắt và giảm lực cần dùng, đồng thời bảo vệ bàn tay khỏi sự cố.”
Ren dán mắt vào bàn tay đang nắm chặt dao của Hina, cậu tập trung quan sát từng chi tiết nhỏ nhất, rồi vô thức mô phỏng lại tư thế đó với con dao… trong tưởng tượng của bản thân.
“Tiếp đến là việc cố định mục tiêu.” Hina tiếp tục. “Cuộn tròn các đầu ngón tay lại, tạo thành tư thế ‘móng vuốt’ khi giữ thực phẩm. Cậu chỉ sử dụng các đốt ngón tay để giữ và cố định nguyên liệu, đảm bảo bàn tay còn lại luôn cách xa lưỡi dao.”
Vừa dứt lời, cô bắt đầu thực hiện. Lưỡi dao sắc bén chuyển động nhanh dần trên củ hành tây theo một nhịp điệu nhẹ nhàng và uyển chuyển đáng kinh ngạc. Những lát cắt nhanh chóng rơi xuống, đều tăm tắp.
“Được rồi, tới lượt cậu.” Hina trả lại con dao cho Ren, rồi chỉ vào nửa củ hành tây còn lại trên thớt. “Cắt hình hạt lựu nhé.”
“Được rồi… Đầu tiên là… ngón cái và ngón trỏ… sau đó là những ngón còn lại nắm chặt cán dao.” Ren lẩm bẩm nhắc lại, nhìn chăm chú vào bàn tay đang cầm dao của mình.
Cậu thấy tư thế này có hơi kỳ lạ so với bản năng chiến đấu thường ngày, nhưng vẫn cố gắng tuân theo.
Bàn tay trái tạo thành hình “móng vuốt” quen thuộc, đè chặt các đốt ngón tay lên nửa củ hành còn lại.
Cậu bắt đầu cắt. Những đường cắt xiêu vẹo, thiếu nhịp nhàng khiến các mảnh hành rơi xuống thớt không hề đều nhau, to nhỏ lẫn lộn.
Dù vậy, Ren cũng đã hoàn thành nhiệm vụ một cách ổn thỏa, không làm mình bị thương.
Hina quan sát thành quả, chỉ gật đầu cho qua một cách miễn cưỡng. “Thực ra,” cô lên tiếng, “cậu cũng có thể xử lý nguyên liệu nhanh chóng hơn thông qua Kỹ Năng Hỗ Trợ làm bếp.”
Hina lấy một củ hành tây khác, cô chỉ chạm nhẹ mũi dao vào bề mặt củ hành. Ngay lập tức, nó vỡ tan thành những miếng cắt hạt lựu đều tăm tắp, như thể được đúc ra từ cùng một khuôn.
“Nhưng như vậy thì không còn là nấu ăn thuần túy nữa.” Hina khẽ thở dài, rồi lén quan sát biểu cảm của Ren.
Ren nhìn chằm chằm vào những mảnh hành đã được cắt hoàn hảo trên thớt gỗ, chân mày nhíu nhẹ như đang suy nghĩ điều gì đó quan trọng.
“Vậy, bài học tiếp theo là gì?” cậu hỏi, không hề đề cập đến kỹ năng hỗ trợ.
Thấy Ren không hề có ý định sẽ dựa dẫm vào sự tiện lợi đó, Hina mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Thật ra, cô không hề bài xích Kỹ Năng Hỗ Trợ, nó vô cùng tiện lợi cho nhà hàng khi phải sơ chế số lượng lớn nguyên liệu.
Nhưng sâu thẳm, cô vẫn muốn truyền cho Ren một chút sự hứng thú thực thụ, một tình yêu chân thành với nghệ thuật nấu nướng.
“Hmmm… vậy cậu có thể cảm nhận được bao nhiêu vị trong những món ăn, Ren?” Hina hỏi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh nghịch.
Cô thích thú quan sát biểu cảm dại ra đầy ngơ ngác của cậu sau khi nghe câu hỏi tưởng chừng đơn giản này.
“Um… tôi không biết nữa…” Ren lắp bắp. Cậu xòe bàn tay trắng nõn như gốm sứ ra trước mặt Hina, cố gắng đếm. “Đầu tiên là vị mặn, chua, ngọt, cay, đắng. Năm vị.”
Một nụ cười nhạt nhưng đầy ý nhị hiện trên khóe môi đỏ mọng của Hina. Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu, như phủ nhận chính sự đồng ý của mình. “Đúng, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.”
“Con người có thể cảm nhận được năm vị cơ bản là ngọt, mặn, chua, đắng, và Umami.” Cô giải thích với giọng điệu rành rọt như đang đứng trên bục giảng. “Và hiện tại, đang có bằng chứng cho thấy lưỡi còn có thể cảm nhận được vị thứ sáu, đó là Amoni clorua.”
Hina nhún vai nhẹ. “Tuy nhiên, các giác quan khác như khứu giác cũng ảnh hưởng mạnh mẽ đến cách chúng ta trải nghiệm ‘vị’. Vì thế, cảm nhận về hương vị thường rất phức tạp, chứ không chỉ đơn thuần là trên đầu lưỡi.”
Ren hoàn toàn sững sờ. Cậu nhìn Hina với ánh mắt khó hiểu, tâm trí dường như đang phải xử lý một lượng kiến thức quá tải. “Vậy… không có vị cay sao?”
“Không đâu,” Hina đáp lại lời thắc mắc của Ren về vị cay, giọng cô tràn đầy cảm hứng.
“Nhưng cay là thứ tạo ra một cảm giác bùng nổ, một sự cuốn hút mãnh liệt khiến món ăn trở nên khó quên. Đó chẳng phải là sự kỳ bí và thú vị của ẩm thực hay sao?”
Ren khẽ gật đầu, chấp nhận lời giải thích đó. “Vậy còn hương vị Umami là gì? Cái này tôi từng nghe anh Rock nhắc qua khi nói về một loại nấm đặc biệt nào đó.”
“Umami (うま味) là một trong năm vị cơ bản được công nhận trong ẩm thực, bên cạnh vị ngọt, chua, mặn và đắng.” Hina giải thích chi tiết. “Từ ‘umami’ trong tiếng Nhật có nghĩa là ‘vị ngon’ hay ‘vị ngọt thịt’ nó mô tả một cảm giác đậm đà, tròn vị và kéo dài rất lâu ở vòm họng.”
Ren nhìn Hina không chớp mắt, cố gắng nắm bắt, nhưng ánh mắt cậu cho thấy cậu dường như vẫn chưa hoàn toàn hiểu được khái niệm trừu tượng này.
“Có thể hiểu đó là vị của nước hầm xương đậm đặc hoặc là vị của bột ngọt (MSG).” Hina đơn giản hóa.
Cô tiếp tục: “Ngoài ra, vị umami xuất hiện tự nhiên trong rất nhiều loại thực phẩm, đặc biệt là những thực phẩm đã qua quá trình chế biến sâu như lên men, ủ lâu hoặc được nấu chậm trong thời gian dài.”
Cô bắt đầu liệt kê:
“Rong biển Kombu: Là nguồn cung cấp glutamate dồi dào, thường dùng làm nước dùng dashi trong ẩm thực Nhật Bản.
Cà chua: Đặc biệt là cà chua chín mọng hoặc cà chua cô đặc (sốt) có hàm lượng glutamate rất cao.
Phô mai: Các loại phô mai ủ lâu năm như Parmesan có vị umami cực kỳ mạnh.
Nấm: Nấm khô, đặc biệt là nấm hương khô (shiitake) chứa nhiều guanylate tự nhiên.
Thực phẩm lên men: Nước mắm, nước tương, tương miso, kim chi là những ví dụ điển hình.
Thịt và hải sản: Thịt bò, thịt lợn, cá (cá ngừ khô, cá cơm) đều chứa inosinate hoặc glutamate tự nhiên.”