Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bo-dao-thang-cap-ta-muoi-tuoi-luc-dia-than-tien

Bổ Đao Thăng Cấp, Ta Mười Tuổi Lục Địa Thần Tiên

Tháng 10 22, 2025
Chương 486: Đại kết cục Chương 485: Chỉ có con đường này, mới có lật bàn có thể! !
pokemon-chi-niary.jpg

Pokemon Chi Niary

Tháng 2 14, 2025
Chương 1288. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1286. Fallarbor trấn Niary
nguoi-dang-thon-phe-lang-xuyen-vu-tru

Người Ở Thôn Phệ, Lãng Xuyên Vũ Trụ

Tháng 1 3, 2026
Chương 290: Càn Vu vũ trụ quốc thay mới thiên, Hô Duyên Bác Phong Vương đường!-2 Chương 290: Càn Vu vũ trụ quốc thay mới thiên, Hô Duyên Bác Phong Vương đường!
tam-quoc-cuop-doat-dong-tu-thuong-nhan-den-de-vuong.jpg

Tam Quốc: Cướp Đoạt Dòng, Từ Thương Nhân Đến Đế Vương

Tháng 12 1, 2025
Chương 562: Đại kết cục: Thiên hạ nhất thống, vạn dân quy tâm Chương 561: Ba tiên giáng lâm, Thủy Kính nhận tội
ta-tu-tien-gioi-u-ac-tinh-cuop-doat-dich-nhan-khi-van.jpg

Ta, Tu Tiên Giới U Ác Tính, Cướp Đoạt Địch Nhân Khí Vận

Tháng 1 24, 2025
Chương 300. (đại kết cục) sáng thế chủ, phi thăng Chương 299. Tru tiên, đại thù đến báo
quy-di-tan-the-dong-vai-nguy-nguoi-ta-tuc-tai-ach

Quỷ Dị Tận Thế: Đóng Vai Ngụy Nhân, Ta Tức Tai Ách!

Tháng 10 25, 2025
Chương 476: Kết thúc Chương 475: Đạo Sinh Nhất
thai-co-de-nhat-than.jpg

Thái Cổ Đệ Nhất Thần

Tháng 3 29, 2025
Chương 1064. Đại hôn Chương 1063. Ta thật trở về
nguoi-o-huyen-huyen-dau-tu-van-gioi.jpg

Người Ở Huyền Huyễn, Đầu Tư Vạn Giới

Tháng 1 21, 2025
Chương 1079. Xách xiết âm dương đạp thiên cảnh, một buổi sáng siêu thoát cách phàm trần Chương 1078. Bao Long Tinh: Xong đời, ta bị thái giám bao vây!
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 379: Năm Mới.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 379: Năm Mới.

Ren thở dài, tiếng thở như kéo dài ra giữa khoảng không tĩnh lặng. Ngay lập tức, cậu cởi bỏ phần mũ giáp, ánh sáng lờ mờ phản chiếu trên bề mặt kim loại.

Những lọn tóc đen tuyền, dính chặt bởi máu, rủ xuống gương mặt tiều tụy, như muốn nói lên tất cả những gì vừa trải qua.

Hít một hơi thật sâu, cậu dứt khoát ngồi xuống tại chỗ, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo. Mọi giác quan căng lên, chờ đợi những tiếng bước chân dồn dập tiến gần.

Không lâu sau, những người lính xuất hiện, giáo chĩa thẳng về phía Ren. Cậu chỉ thả lỏng cơ thể, mắt nhìn thẳng nhưng không hề có hành động đáng ngờ nào.

Mặc dù quan hệ giữa Ren và lính trong khu vực đã ở mức tốt, nhưng điều đó không thể che giấu việc cậu vừa tấn công một người chơi khác, gây ra bạo động. Cái giá của hành động này vẫn đang treo lơ lửng trên đầu cậu.

“Rennn…” Yuzu chen vào từ bên ngoài, giọng lo lắng xen lẫn một chút run rẩy. Ánh mắt cậu ta dõi theo Ren, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm khi thấy Ren vẫn đứng vững.

Ren đáp lại bằng một cái nhìn quan tâm, ngắn gọn nhưng đủ để Yuzu hiểu cậu vẫn ổn.

Cậu biết mình sẽ bị tạm giam một thời gian, nhưng không quá lâu; những mối quan hệ và sự tin tưởng mà Ren xây dựng ở đây sẽ giúp cậu vượt qua khoảnh khắc này.

Trong lòng cậu, vẫn là sự kiên định và tập trung vào những gì tiếp theo, dù cơ thể và tinh thần vừa trải qua trận chiến kinh hoàng vẫn còn run rẩy.

…..

“Lại vào đây nữa à…” Gareth nhìn Ren, ánh mắt lục bảo sâu thẳm soi thẳng vào cậu, rồi ông lại quay sang bản báo cáo đang cầm trên tay.

Chỉ vài dòng khô khan ghi rằng đây là một cuộc ẩu đả bất ngờ, chẳng hề nhắc gì về sinh vật kia. Ren không định nói nhiều; cậu biết càng nói chi tiết chỉ càng khiến người khác nghĩ mình hoang tưởng.

Dù sao, cậu cũng đã giải quyết xong thứ đó. Cậu hiểu rằng những người lính ở đây, với tất cả kinh nghiệm của họ, cũng không thể ngăn cản sinh vật đó nếu nó tràn vào.

Và nói quá nhiều sẽ chỉ thêm phiền phức, có thể khiến bản thân Ren phải trả giá bằng sự nghi ngờ, hoặc tệ hơn, bị cấm đoán hành động trong khu vực này.

Nhìn lại biểu cảm cuối cùng của Varn, Ren tự nhủ việc đưa một sinh vật như thế vào khu vực an toàn gần như bất khả thi, nhưng chúng đã làm được, dĩ nhiên, bằng một cái giá nào đó.

Cậu đoán rằng sẽ không còn ai dám lặp lại điều này nữa…nhưng… biểu cảm của Varn có thể chỉ là một màn diễn tinh vi, cố tình tạo ra để đánh lừa cậu.

“Tôi nghĩ việc canh gác và tuần tra nên được tăng cường, để tránh những sự việc tương tự xảy ra lần nữa…” Ren đáp, giọng đều đều nhưng cẩn trọng, từng từ được cân nhắc kỹ.

Gareth vuốt thái dương, hơi thở chậm rãi, “Ta biết, nhưng người dân biến mất đột ngột vẫn chưa từng có tiền lệ. Cho tới giờ, may mà không còn ai biến mất bất ngờ nữa.” Giọng ông trầm, nặng trĩu như đang cân nhắc từng khả năng xấu có thể xảy ra.

“Cậu sẽ bị tạm giam ở đây cho tới sáng mai, nộp đủ tiền phạt,” Gareth nói, ánh mắt lục bảo sâu thẳm, thăm dò, như thể muốn đọc từng suy nghĩ trong đầu Ren.

Giọng ông điềm tĩnh, nhưng mỗi từ đều mang trọng lượng khiến cậu không dám cãi lại. Sau vài lời nhắc nhở ngắn gọn, ông quay đi, để lại Ren trong sự tĩnh lặng nặng nề của căn phòng.

Ren mở mắt ra, hít một hơi thật sâu, nhưng bầu không khí vẫn nặng nề như chì.

Chân tay cậu mỏi rã rời, toàn bộ cơ thể vẫn còn run rẩy, nhưng cậu cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu biết mình không thể dựa vào ai để hiểu hết những gì vừa trải qua, có lẽ đây là điều cậu phải chịu đựng một mình.

“Khoan đã.” Ren dường như nghĩ tới điều gì, giọng trầm nhưng dứt khoát, cậu gọi Gareth quay lại. Gareth dừng bước, quay người với ánh mắt tò mò, nhíu mày hỏi: “Cậu còn điều gì chưa rõ ràng?”

Ren đứng đó, đôi tay vẫn còn run nhẹ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào sàn đá, như đang cân nhắc từng lời nói.

Cậu đắn đo, từng nhịp thở nặng nề, như đang lựa chọn điều quan trọng nhất giữa hàng loạt suy nghĩ hỗn độn.

Cuối cùng, cậu lên tiếng, giọng trầm mà dè dặt: “Về vấn đề quà mừng năm mới… tôi không biết nên đem theo thứ gì… dù hôm nay đã là tối ngày 30 tháng 12 rồi…”

Không gian lặng đi một nhịp, chỉ còn tiếng bước chân nhẹ của hai người trên nền đá lạnh lẽo. Gareth nhìn Ren một cách hơi lúng túng, chưa biết nên đáp ra sao.

…..

Ngày hôm sau, sau khi thoát khỏi thời gian tạm giam, việc đầu tiên Ren làm là đi mua vài món quà. Cậu lang thang giữa các quầy hàng, tay chạm vào từng món, rồi lại bỏ xuống.

Thực ra… cậu vẫn chưa tìm được thứ gì đủ “đúng”. Không có món quà nào trông thật sự lý tưởng.

Văn hóa tặng quà… phiền phức đến mức khó chịu. Tùy từng vùng, tùy từng nhóm người mà ý nghĩa lại đổi khác. Một món quà tốt có thể trở thành điều kiêng kị trong nền văn hóa khác.

Tặng tiền trực tiếp thì…Ren thở dài…cảm giác nó quá cẩu thả. Quá tầm thường. Quá… thiếu suy nghĩ.

Cậu mất gần nửa buổi sáng để nghĩ xem mình nên làm gì, rồi cuối cùng chỉ đành bỏ cuộc. Mua vài món nhỏ thôi. Không quá nổi bật. Không quá phô trương. Nhưng lịch sự. Tạm chấp nhận được.

Ren đi thăm Lily và vài đứa nhóc trước. Ba đứa bị lạc… cuối cùng cũng ổn định lại được một chút. Nhưng chúng vẫn run nhẹ khi nghe tiếng động lớn.

Vẫn nhìn Ren và những người lính ngoài phố với ánh mắt dè chừng. Những cái chớp mắt nhanh. Những hơi thở ngắt quãng. Ký ức đêm qua vẫn còn ở lại trên gương mặt non nớt của chúng.

Đến cả Lily cũng vậy. Nụ cười của cô run khe khẽ. Giọng nói cố giữ đều, nhưng mỗi câu nói lại bị kìm bởi sự mệt mỏi. Vì lo lắng. Vì sợ. Vì không hiểu loại quái vật nào đã đi ngang qua thành phố yên bình của họ.

Cuối cùng, Ren vẫn lén lút để lại một ít tiền cho Sasha. Chỉ vài đồng. Không nhiều. Nhưng là phần tốt nhất mà cậu có thể cho đi lúc này. Sasha nhíu mày khi thấy số tiền trong rương gỗ nhỏ, chắc chắn sẽ biết người đưa là ai, nhưng Ren không nói gì thêm.

Mọi thứ ở đây… có vẻ đang vận hành tốt hơn trước. Mấy đứa nhỏ có thể nhận vài nhiệm vụ đơn giản, chạy việc, thu thập đồ lặt vặt, phụ một số NPC già trong khu chợ và mang về chút kinh tế.

Nhưng Ren hiểu rõ… để nuôi mấy đứa nhóc, để giữ nhà cửa không đổ nát, để đảm bảo từng bữa ăn trong mùa đông lạnh giá này… mọi thứ vẫn không dễ dàng chút nào.

Ren chỉ hy vọng rằng với một chút tiền của mình, cuộc sống của họ sẽ nhẹ nhàng hơn. Dù chỉ một chút thôi. Dù chỉ là giảm bớt một ngày lo lắng. Một bữa ăn dư ra. Một chút hơi ấm.

Đó là tất cả những gì cậu có thể làm.

Sau đó, Ren tiếp tục mang những món quà đã chuẩn bị tỉ mỉ đến cửa hàng của nhóm Hina. Dù sao thì… vài ngày trước họ cũng mời cậu đón năm mới. Từ chối vào lúc này chỉ khiến mọi chuyện thêm kỳ quặc.

Với cả… Ren vẫn còn cảm giác có lỗi đè nặng. Cậu đã kéo Yuzu vào chuyện đêm qua, vô tình đẩy cậu ta vào một tình huống đe dọa tính mạng mà không hề có sự chuẩn bị.

Ren siết nhẹ túi quà trong tay, bước chậm dọc con phố. “Năm mới à…” cậu khẽ lẩm bẩm. Giọng mệt mỏi. Pha chút bàng hoàng. Cứ như thể cậu vẫn chưa kịp hiểu mình đã sống sót qua đêm hôm qua bằng cách nào.

Con đường trước mắt đông nghịt người. Tiếng nói cười, tiếng giày nện lên mặt đá, tiếng trẻ con chạy lạch cạch… tất cả hòa vào nhau thành thứ âm thanh sống động rất xa lạ so với cuộc chiến Ren vừa trải qua.

Ánh đèn lồng treo cao run bần bật dưới gió, tạo thành những vệt sáng mờ trên nền tường đá.

Có vẻ năm nay không chỉ là năm mới của “thế giới bên kia” nơi họ đã rời bỏ, mà cũng là ngày đầu tiên của năm mới theo lịch Aincrad.

Bảng thông báo lớn ngoài quảng trường sáng rõ, chữ số đổi sang một màu lam nhạt.

Năm 2498.

Theo lịch Aincrad.

Ren dừng một giây, nhìn con số đó.

Không có ý nghĩa gì với cậu.

Nhưng cũng… có gì đó khiến tim cậu chùng xuống.

Cậu nhấc chân bước tiếp, túi quà khẽ va vào hông, nhỡ như tối nay lại là một đêm dài, thì ít ra cậu cũng không tới tay không.

Loanh quanh trước cửa Homebound Inn hơn năm phút, Ren đứng… rồi bước lên một chút… rồi lại lùi xuống hai bước.

Nhìn y như một NPC bị lập trình lỗi: cứ chạy qua chạy lại đúng đúng một pattern.

Cậu hắng giọng. Tim đập nhanh. Hai tay vô thức siết mấy gói quà.

Tâm trạng bồn chồn làm chân hơi run, cảm giác chẳng khác gì đang chuẩn bị xông vào hầm ngục, ngoại trừ việc hầm ngục thì ít nhất còn biết mình phải đánh cái gì.

Ren thở dài, tự thì thầm trong đầu:

‘Mình của trước đây… chẳng bao giờ quan tâm mấy ngày lễ…’

Đúng hơn là: trước đây, cậu không thích tụ tập, không thích tiệc tùng, và đặc biệt không thích bất cứ tình huống nào buộc mình phải… chúc mừng ai đó.

Thế mà giờ đây, lại đứng ôm quà năm mới như một con người bình thường.

‘Thật đáng xấu hổ.’

Cậu liếc qua đường. Người đi lại đông, nô nức, mặt ai cũng rạng rỡ.

Không khí năm mới lan ra trong không gian Aincrad như một thứ buff cộng tinh thần cho NPC lẫn player.

Do dự một lúc thật lâu, Ren đứng trước cánh cửa gỗ, tay run run, như thể chỉ cần nhấc nhẹ thôi cũng sẽ phá vỡ toàn bộ can đảm còn sót lại trong cơ thể.

Hàng ngàn lần cậu tự nhủ “Không được quay lại… không được…” vang lên trong đầu, nhưng cuối cùng, sau khi đánh thắng bản thân hơn một ngàn lần nữa, Ren nuốt khô một ngụm nước bọt, hít sâu, và đẩy cửa bước vào.

Tiếng chuông gió nhẹ lướt qua tai, len lỏi cùng mùi thức ăn nóng hổi, hòa vào không khí ấm cúng của cửa hàng.

Ánh sáng vàng nhè nhẹ hắt lên mặt bàn, làm Ren cảm thấy một sự xa lạ kỳ lạ: vừa gần gũi, vừa khiến cậu khẽ căng thẳng.

Trước mắt cậu, Yuzu đang chăm chú xếp từng món ăn một cách tỉ mỉ. Mọi động tác của cậu ta như thể đang cố quên đi cả thế giới bên ngoài, quên đi những biến cố kinh hoàng vừa trải qua.

Ren đứng yên, quan sát, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lấn át bởi sự bối rối và ngại ngùng không tên.

Đôi môi Ren mấp máy một cách lạ lùng, những từ ngữ đơn giản cứ bị nghẹn lại trong cổ họng, tim đập dồn dập trong lồng ngực. Cuối cùng, chỉ vài chữ tuột ra, khẽ khàng, run rẩy:

“Chúc mừng năm mới…”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-nguoi-o-tuu-lau-nhat-xac-vuong-ngu-yen.jpg
Tổng Võ: Người Ở Tửu Lâu, Nhặt Xác Vương Ngữ Yên
Tháng mười một 30, 2025
ta-o-gioi-ninja-mo-cua-hang-nguoi-muon-ta-deu-co.jpg
Ta Ở Giới Ninja Mở Cửa Hàng, Ngươi Muốn Ta Đều Có
Tháng 5 5, 2025
tram-than-bo-de-nguoi-dai-dien-bat-dau-lon-pham-thien-tien.jpg
Trảm Thần: Bồ Đề Người Đại Diện, Bắt Đầu Lớn Phẩm Thiên Tiên
Tháng mười một 27, 2025
tong-man-chi-thu-nguyen-giao-dich.jpg
Tống Mạn Chi Thứ Nguyên Giao Dịch
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved